Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 02 - Chương 36: Đứa trẻ không thông minh, nhưng lại hay diễn

Chương 36: Đứa trẻ không thông minh, nhưng lại hay diễn

Nhìn dáng vẻ đầy căm phẫn, ra chiều muốn đòi lại công đạo cho mình của Satania, trong lòng Letia cảm giác như có cả vạn câu 'cà khịa' muốn tuôn ra, nhưng cuối cùng cô vẫn nín nhịn nuốt ngược trở vào.

"Tóm lại!" Satania nắm chặt lấy tay Letia: "Chúng ta bắt buộc phải liên thủ, đánh bại ả tu nữ Bạch Giáo Litt kia, trả lại sự trong sạch và công bằng cho cô."

"..."

Khóe miệng Letia giật giật.

Đứa trẻ này không thông minh lắm, nhưng đúng là diễn sâu thật.

Tuy nhiên dù là vậy, cô vẫn khẽ ho hai tiếng, nói với Satania.

"Hiện giờ cô cũng tin tôi là Mục sư của Lưỡi Dao Rạng Đông rồi chứ? Cho nên cứ đưa thẳng dược tễ cho tôi là không thành vấn đề đâu."

Vừa nói, Letia vừa vươn tay ra, ra hiệu cho Satania đưa thuốc cho mình.

Nhưng đối phương sau khi trầm tư một lát, lại nói với Letia.

"Letia, cô chắc là chưa biết sự lợi hại của con ả Litt kia đâu, để tôi kể cho cô nghe nhé..."

"Sợi dây thừng to đùng như thế, ở trước mặt ả ta cứ như sợi mì vậy, giật nhẹ một cái là đứt thành mấy đoạn, cái loại sức mạnh đáng sợ đó... quả thực chính là một con quái vật."

"Hơn nữa tâm cơ của ả ta thâm sâu khó lường, giả vờ bị tôi thôi miên, dụ tôi đến cái nhà kho không người, thậm chí còn gọi hai gã đại hán hung thần ác sát tới... Ác ma, ả ta còn đáng sợ hơn cả Ác ma!"

Khóe miệng Letia lại giật giật.

Mấy câu đầu thì thôi, bà đây nhận.

Mấy câu sau thì liên quan quái gì đến bà chứ!

"Cho nên, Letia, bây giờ cô cũng hiểu rồi chứ?" Satania vô cùng nghiêm túc nắm lấy tay Letia: "Kẻ địch đáng sợ như vậy, chúng ta bắt buộc phải liên thủ mới có thể chống lại được."

Nhìn biểu cảm này của Satania, trên mặt Letia một lần nữa nở nụ cười vui vẻ.

Thôi kệ, quan tâm làm gì.

Vui là được.

"Nếu đã vậy, thì chúng ta tới cứ điểm của Lưỡi Dao Rạng Đông đi."

"Được!"

——————

Cùng lúc đó, bên trong trụ sở của Lưỡi Dao Rạng Đông.

Liz đặt thanh kiếm trong tay xuống, sau đó thở dài một hơi thườn thượt.

"Chị họ, chị đang than thở cái gì thế?"

Monica ngồi trên bậc thềm của sân tập, hai tay ôm mặt, cho dù là đối mặt với cảnh huấn luyện khô khan như vậy, cô nàng vẫn có thể ngồi nhìn cả ngày trời.

"Không có gì."

Liz bước tới bên cạnh Monica, đặt mông ngồi xuống.

"Chỉ là... có chút hoài niệm những ngày tháng trước kia."

"Nếu Reid không ở đây, chị họ đúng là thành thật ghê ha."

"Làm gì có!" Liz theo bản năng phản bác lại, sau đó vội vàng ngăn cản Monica đang định liếm mặt mình: "Chị mới... không có nhé..."

"Thật sao?"

Monica nghiêng đầu, vẻ mặt đầy nghi hoặc.

"Nhưng mà, lúc trước khi chị nhìn thấy Litt cùng Reid về nhà, biểu cảm trên mặt chị đâu có giống thế này."

"Hơn nữa nhắc mới nhớ, sau khi Reid rời khỏi Lưỡi Dao Rạng Đông, rõ ràng là vận đào hoa bắt đầu nở rộ rồi nhỉ? Không chỉ có Litt, thực tế chị sẽ phát hiện ra có không ít cô gái quan hệ rất tốt với anh ấy, thậm chí ngay cả Letia trong đội của các chị cũng rất thân thiết với anh ấy nữa."

"Ư..."

Liz bị chặn họng đến mức không biết nói gì, trầm mặc hồi lâu, cô mới chậm rãi mở miệng.

"Letia... nếu cô ấy có thể mang Reid trở về, thì đó cũng coi như là một chuyện tốt."

Chỉ là khi nói câu này, sắc mặt cô trông chẳng vui vẻ như lời nói, thậm chí còn có chút u ám.

"Dáng vẻ của Reid theo em thấy thì cực kỳ ổn áp, chỉ riêng khuôn mặt đó thôi cũng đủ làm xiêu lòng không ít cô gái rồi."

"Trước kia chị vẫn luôn đề phòng đúng không?"

"Không cho Reid đi tham gia yến tiệc, là để đề phòng những cô gái đó tiếp xúc với anh ấy."

"Lúc Letia gia nhập đội chị cũng phòng như phòng trộm, cũng là lo lắng giữa hai người họ sẽ nảy sinh quan hệ gì đó."

"Dù sao nói thực tế một chút... sở thích của Reid, sao chị có thể không biết tí gì chứ."

Monica tuôn ra một tràng dài, khiến Liz hoàn toàn không biết phải phản bác thế nào.

Điều đáng sợ nhất của mấy đứa 'ngốc bẩm sinh', chính là có thể dùng vẻ mặt điềm nhiên như không để nói toạc ra những điều mà người ta không dám đối mặt nhất trong lòng.

Nếu có người ngoài ở đây, Liz chắc chắn đã lao tới bịt miệng Monica lại rồi, nhưng trên sân tập chỉ có hai người bọn họ, cho nên cô chỉ im lặng... liên tục im lặng.

"...Em và Mason,"

Giọng Liz mang theo chút khàn khàn khó phát hiện, cuối cùng cũng phá vỡ sự im lặng, cô chọn một chủ đề hoàn toàn khác, gần như là bẻ lái một cách cứng nhắc.

"Từ Đế đô xa xôi lặn lội chạy tới cái nơi biên thùy này, mục đích căn bản... là muốn chiêu mộ Reid, đúng không?"

Đây không phải là câu hỏi, mà giống như đang xác nhận một sự thật mà ai cũng biết rõ.

"Hả? Đúng rồi, chuyện đương nhiên mà."

Monica gật đầu không chút do dự, trên mặt vẫn giữ nguyên nụ cười ngây thơ không hiểu sự đời, cứ như thể màn phân tích bình tĩnh vừa rồi chưa từng xảy ra.

"Nếu không thì em và anh trai chạy tới cái nơi khỉ ho cò gáy này làm gì chứ?"

Ngay sau đó, cô nàng như nhớ ra điều gì, có chút ngượng ngùng bổ sung.

"Cơ mà chiêu mộ cụ thể thế nào, anh trai bảo đó là nhiệm vụ của ảnh, thực ra em cũng không hiểu lắm đâu."

Nhìn biểu cảm trên mặt Monica, đôi khi Liz thực sự không hiểu nổi, cô em họ này của mình rốt cuộc là ngốc thật hay ngốc giả.

"Nếu như... chị là nói nếu như, hai người có cơ hội chiêu mộ Reid, thì sẽ bỏ ra cái giá gì? Anh ta rốt cuộc có mị lực lớn đến đâu mà đáng để các người lôi kéo như vậy?"

Đối mặt với câu hỏi của Liz, Monica nghiêng đầu, nói.

"Chị Liz, chị có biết về cuộc Cách mạng Ma lực lần thứ nhất không?"

Cách mạng Ma lực lần thứ nhất.

Đây là một danh từ đủ để khiến bất kỳ ai am hiểu lịch sử ma pháp đều phải kính cẩn nghiêng mình.

Ở cái thời đại mông muội đó, những người thi triển phép thuật bị trói buộc bởi những cuộn giấy da dê nặng nề, bên trên vẽ đầy những pháp trận phức tạp.

Mỗi lần thi triển phép thuật đều đồng nghĩa với việc tiêu tốn những vật liệu đắt đỏ, quá trình chuẩn bị dài dòng và sự bất tiện to lớn.

Ma pháp, là thứ xa xỉ của thiểu số, và là gánh nặng trên chiến trường.

Mãi cho đến khi vị Pháp sư huyền thoại trỗi dậy như một ngôi sao chổi, Gandalf, xuất hiện.

Ông ấy đã dùng trí tuệ kinh thế hãi tục, đưa ra khái niệm mang tính sáng tạo là "Pháp trận không giấy", lật đổ hoàn toàn nền tảng của ma pháp.

Cuộc cách mạng này như ngọn lửa lan ra đồng cỏ, càn quét khắp đại lục, những cuộn giấy phép thuật nặng nề nhanh chóng bị quét vào đống tro tàn của lịch sử, và các Pháp sư cũng đón nhận danh hiệu hiện tại của họ — Pháo đài di động.

Và sau cuộc Cách mạng Ma lực lần thứ nhất, vị Pháp sư tên Gandalf kia đã đón nhận Con đường thành Thần thuộc về mình, trở thành vị Thần minh được vạn người ngưỡng vọng, bức tượng của ông ấy đến nay vẫn được thờ phụng tại Học viện Ma pháp Đế đô.

Liz thu hồi dòng suy nghĩ, hỏi Monica.

"...Biết, thì sao nào?"

"Đến nay, bí mật về việc Đại sư Gandalf bước lên thần tọa vẫn còn bị bao phủ trong sương mù, nhưng Phụ hoàng nói... kỹ thuật của Reid đủ để khơi dậy cuộc Cách mạng Ma lực lần thứ hai. Loại kỹ thuật pháp trận cốt lõi tối giản mang tính lật đổ đó, một khi được Đế quốc phân tích và nắm giữ trọn vẹn... đến lúc đó, tốc độ và hiệu suất thi triển phép thuật của tất cả Pháp sư sẽ được nâng lên một tầng cao đáng tuyệt vọng, khiến cho mọi hệ thống phòng thủ hiện có đều trở nên vô nghĩa."

Monica hơi rướn người về phía trước, lúc này lời nói của cô lạnh lùng như một bản án, hoàn toàn không còn vẻ ngốc nghếch đần độn lúc trước.

"Đó sẽ là một thời đại bá quyền tuyệt đối thuộc về Pháp sư, đến lúc đó... ngoại trừ Pháp sư ra, các chức nghiệp khác đều sẽ trở thành kẻ làm nền."

Nghe đến đây, đồng tử Liz hơi co lại, cô có chút không dám tin vào những lời Monica vừa nói ra.

Monica đặt tay lên ngực, dùng ánh mắt vô cùng nghiêm túc đối diện với Liz.

"Cho nên Phụ hoàng mới nói, nếu trong trường hợp cần thiết, em, Monica Augustus... cũng là cái giá có thể bỏ ra."

Liz cảm thấy cổ họng như bị một khối sắt lạnh lẽo chặn lại, cô cắn chặt môi dưới cho đến khi nếm thấy vị tanh của máu, mới rặn ra được một câu phản bác đầy không cam lòng từ kẽ răng.

"Nhỡ đâu... tất cả những điều này chỉ là do các người tình nguyện đơn phương thì sao? Nhỡ đâu Reid anh ta... cũng không vĩ đại như các người tưởng tượng thì sao?"

"Kể cả là vậy, bọn em cũng sẽ chiêu mộ anh ấy. Nhân tài... Đế quốc chưa bao giờ chê ít cả."

"..."

Sắc mặt Liz trở nên hơi trắng bệch, cô nắm chặt nắm đấm, không ai biết cô đang nghĩ gì.

Nhưng Monica biết, cô nàng khôi phục lại vẻ mặt 'ngỗng ngốc nghếch', ghé sát lại gần Liz, nói.

"Chị họ à, nói cách khác, nếu chị không nỗ lực, thì đến lúc đó, chỉ có thể để cô em họ này nỗ lực thôi... Chị cũng đâu muốn nhìn thấy em họ mình mặc váy cưới, cùng đồng đội cũ của chị bước vào lễ đường đâu nhỉ?"

Nghe thấy lời này, Liz đứng phắt dậy, cô quay đầu nhìn Monica bên cạnh, nghiến răng nói.

"Chị... chị không thể chấp nhận."

"Vậy thì chị họ phải cố gắng đuổi theo mang anh ấy về lại Lưỡi Dao Rạng Đông mới được. Nếu anh ấy bị thế lực khác lôi kéo đi mất... đối với chị mà nói chỉ là mất đi một đồng đội, nhưng đối với Đế quốc mà nói, tổn thất cực kỳ lớn. Nhẹ thì chỉ là một nhân tài, nhưng nếu nghiêm trọng hơn chút... chúng ta sẽ mất đi tiên cơ của cuộc Cách mạng Ma lực lần thứ hai..."

"Mà lạc hậu, đồng nghĩa với việc bị đánh."

Lúc này biểu cảm trên mặt Liz lúc đỏ lúc trắng, trông vô cùng đặc sắc.

"Vậy thì, chị họ," Monica lại mở miệng lần nữa, ngữ điệu của cô không chút gợn sóng, nhưng lại như cây kim sắc bén nhất, đâm chính xác vào điểm yếu chí mạng nhất của Liz: "Chị đã chuẩn bị sẵn sàng để đi xin lỗi Reid chưa?"

Đối mặt với lời chất vấn của Monica, hai tay Liz trong nháy mắt siết chặt thành quyền, khớp xương vì dùng sức quá mức mà phát ra tiếng "răng rắc", móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay, mang lại một cơn đau nhói.

Nhưng cuối cùng, cô như quả bóng xì hơi, buông thõng hai tay xuống một cách vô lực, bờ vai đang căng cứng cũng theo đó mà sụp xuống, cả người toát ra một vẻ mệt mỏi chưa từng có.

"Xin lỗi, chị... làm không được."

Sự kiêu ngạo của quý tộc đã khắc sâu vào trong xương tủy, nhớ lại Reid vẫn luôn là người đi theo sau lưng mình, là sự tồn tại luôn ngước nhìn mình.

Bắt mình phải cúi đầu trước anh ta, chuyện này chẳng khác nào ném lòng tự tôn thuộc về mình bao năm qua xuống đất rồi điên cuồng chà đạp sao?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!