Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Toàn Chương - Chương 42: Dưa cũng nguội cả rồi

Chương 42: Dưa cũng nguội cả rồi

Lời nói của Brian không hề mang theo chút ý vị khiêu khích nào.

Chỉ bình thản như thể đang mời một người bạn cũ cùng uống rượu vậy.

Nhưng ánh mắt của Liz thì lại đóng đinh vào khuôn mặt Reid.

Không khí lúc này dường như cũng đông cứng lại, sự ồn ào náo nhiệt xung quanh bị một bức tường vô hình ngăn cách, chỉ còn lại sự lạnh lẽo và áp lực nơi góc nhỏ này.

“Tôi nghe Reid nói người của Lưỡi Dao Rạng Đông các cô thích uống rượu vang đỏ, cầm lấy đi.”

Brian đẩy một ly rượu về phía Liz, thế nhưng Liz không hề đón lấy, cô bỏ ngoài tai lời nói của Brian, cứ như thể người trước mặt chỉ là một luồng không khí chẳng mấy quan trọng.

Cô khẽ ngẩng đầu lên, kiêu ngạo như một nàng công chúa.

“Reid.”

Giọng cô không lớn, nhưng lại mang theo thái độ không cho phép nghi ngờ.

Chỉ vỏn vẹn một cái tên, nhưng lại giống như một mệnh lệnh.

Brian ở bên cạnh Reid chứng kiến cảnh này, coi như cũng hiểu được trước kia Reid ở Lưỡi Dao Rạng Đông đã phải chịu đựng những gì.

“Nơi này không phải chỗ cậu nên đến.”

Trước kia khi còn ở Lưỡi Dao Rạng Đông, Liz chưa bao giờ cho phép Reid tham gia những buổi tiệc tối thế này.

Xuất phát từ ý gì, không ai rõ.

Nhưng Letia từng đoán rằng, có thể là do cô ta lo lắng nhan sắc của Reid sẽ trêu hoa ghẹo nguyệt.

Đương nhiên, đó cũng chỉ là phỏng đoán của Letia mà thôi.

“Tại sao?”

Reid đặt ly rượu trong tay xuống, nhìn thiếu nữ trước mặt.

Gặp lại Liz một lần nữa, cô ấy vẫn chứng nào tật nấy như vậy.

Người đồng đội từng thân thiết nhất với mình, cũng là người bạn tốt nhất của mình.

Mình từng reo hò cổ vũ khi cô ấy được chọn làm Dũng giả, cũng từng cùng cô ấy nỗ lực phấn đấu trong Lưỡi Dao Rạng Đông.

Khi mình lạc lối trước tương lai, chính cô ấy đã kéo mình đứng dậy từ dưới đất.

Cũng chính là cô ấy, đã giúp mình trở thành một Pháp sư Kiến tạo.

Đã từng có lúc, Liz nở nụ cười xuất phát từ tận đáy lòng với mình.

Đã từng có lúc, mình cũng nguyện ý giao tấm lưng trần cho thiếu nữ này bảo vệ.

Về tình về lý mà nói, thực ra Reid vẫn luôn biết ơn Liz từ tận đáy lòng.

Nhưng mà... tất cả những chuyện đó đều đã là quá khứ rồi.

Không biết bắt đầu từ khi nào, thái độ của Liz đối với việc thám hiểm hầm ngục đã thay đổi.

Trở nên giống như bị tẩu hỏa nhập ma vậy.

Tiến lên...

Tiến lên...

Không bao giờ ngừng tiến bước...

Để giúp cô ấy, mình đã phải trả giá quá nhiều, quá nhiều.

Cô ấy bất mãn vì thực lực của mình tiến bộ chậm chạp, còn mình thì cảm thấy tâm lực tiều tụy trước cuộc sống ngày càng áp lực này.

Cho dù không có sự kiện ở Tầng 23, thì chuyện đường ai nấy đi cũng chỉ là vấn đề sớm hay muộn mà thôi.

Có lẽ trong mắt cô ấy, mình mới là kẻ vong ân bội nghĩa chăng?

Liz thấy Reid im lặng không nói, bèn tiếp tục chậm rãi mở miệng.

“Thương hội Lưu Kim đâu có mời cậu, đúng không?”

Đã là tên Reid xuất hiện trên thiệp mời của cô, thì chắc chắn Reid sẽ không nhận được thiệp mời riêng lẻ nữa mới phải.

Kết quả nghe thấy lời này, Reid còn chưa kịp mở miệng, Brian đã bật cười thành tiếng.

“Ha ha ha ha!!”

Nghe thấy tiếng cười phóng khoáng ngông nghênh của người đàn ông này, sắc mặt Liz trở nên cực kỳ lạnh lẽo.

“Anh cười cái gì?”

“Tôi nhớ đến chuyện vui ấy mà...” Brian uống cạn ly rượu ngon trong tay, sảng khoái nói: “Tiểu thư Liz, chẳng lẽ cô không biết bữa tiệc tối này tổ chức để làm gì sao?”

“Quảng bá ma đạo khí.”

“Đúng rồi đấy, chẳng phải cô biết sao?” Brian thu lại ý cười trên mặt: “Vậy nếu cô đã biết, tại sao còn hỏi vì sao Reid lại ở đây?”

“Anh đang nói cái gì vậy?”

Lúc này não bộ của Liz vẫn chưa kịp nhảy số.

Nhưng ngay lúc đó, Brian móc từ trong túi ra một vật phẩm màu bạc.

Khi nhìn thấy thứ này, Liz ngẩn người một chút.

Cô biết đây là cái gì.

Một loại tạo vật cơ khí cỡ nhỏ mà Reid từng nghiên cứu ra.

Nhưng tại sao thứ này lại nằm trong tay Brian?

Khoan đã...

Liz không phải kẻ ngốc, lúc này cô cũng đã hiểu ra bữa tiệc tối nay rốt cuộc là quảng bá cho thứ gì.

Brian thấy biểu cảm này của Liz, lại một lần nữa không nhịn được mà bật cười.

“Xem ra, tiểu thư Liz thông minh lanh lợi cuối cùng cũng nghĩ thông rồi nhỉ? Thứ mà bữa tiệc tối nay quảng bá chính là Nhện Săn Máu do Reid nghiên cứu phát triển, vậy nên tại sao cô lại cảm thấy nhân vật chính của bữa tiệc này cần phải có thiệp mời chứ?”

Lần này, trên mặt Brian mang theo vài phần ý cười cợt nhả, thậm chí có thể nói là châm chọc.

“Cơ mà phải công nhận, đồ chơi nhỏ của Reid thực sự quá tuyệt vời, tôi cũng không biết Lưỡi Dao Rạng Đông các cô lại có thứ đồ tốt đến thế đấy.”

Reid ở bên cạnh không nói gì, nhưng anh cứ cảm giác câu nói này của Brian nghe sặc mùi 'NTR' thế nào ấy.

Cái gì gọi là 'đồ chơi nhỏ' của mình chứ?

Vãi thật...

“Quân Đoàn Huyết Sắc chúng tôi đặt hàng trực tiếp ba mươi con, đến cả đám Thương Khung Chi Quang mắt cao hơn đầu ở bên cạnh cũng không kìm được mà mua mười con về dùng thử.”

Liz siết chặt nắm đấm.

“Con nhện này, rõ ràng là phiên bản đã bị giản lược và cắt xén.”

“Tôi đương nhiên biết chứ.”

Brian không những không tức giận, mà còn cười tươi hơn.

“Chỉ một món đồ chơi to bằng bàn tay thế này thôi mà dò đường, tìm người, tầm bảo cái gì cũng giỏi,”

“Tôi quả thực không dám tưởng tượng, lúc trước Lưỡi Dao Rạng Đông các cô được dùng cái ‘phiên bản đầy đủ’ kia, thì cảm giác nó phải... sướng và tiện lợi đến mức nào nữa.”

Mặc dù Brian không nói toạc ra, nhưng Reid cứ cảm giác trong lòng hắn đang giấu một câu nói thế này:

'Bố mày muốn nhìn thấy cái biểu cảm này của mày lâu lắm rồi, cái biểu cảm ghen tị với bố mày ấy.'

Reid lúc này cũng hơi chướng mắt rồi, anh thực sự lo lắng Liz với cái tính khí nóng nảy kia sẽ trực tiếp rút kiếm chém người.

Không phải sợ đánh nhau, mà là sợ ảnh hưởng đến tâm trạng tận hưởng bữa tiệc.

Theo lời Otto nói, Litt sau khi kết thúc công việc ở tu viện cũng sẽ tham gia bữa tiệc tối nay.

Phá hỏng bầu không khí thì không hay lắm.

“Được rồi, Brian, bớt tranh cãi vài câu đi.”

Reid vỗ vỗ vai Brian, đồng thời cho Liz một bậc thang để bước xuống.

“Đồng đội của cô đang tìm cô đấy, mau qua đó đi, họ là những người bạn đáng trân trọng nhất của cô, đừng để họ đợi quá lâu.”

“Hừ...”

Liz vốn đang đứng đen mặt tại chỗ, nghe thấy lời này của Reid thì hừ lạnh một tiếng, sau đó xoay người rời đi.

Nhìn bóng lưng của cô, Reid cầm ly rượu lên, rót thêm cho mình một ly nữa.

“Cụng ly.”

“Cứ thế thả cô ta đi à?”

“Tuy không còn là bạn bè nữa, nhưng cũng chẳng phải kẻ thù, không cần thiết.”

——————

Ở một diễn biến khác, Letia bỗng cảm thấy não bộ đau nhói một cái.

Theo sau đó là một đoạn dài hình ảnh và văn bản hiện lên.

Tóm tắt đơn giản thì chính là cái tình tiết 'giả heo ăn thịt hổ', 'vả mặt' kinh điển trong mấy bộ sảng văn.

Chỉ có điều người bị vả mặt là Liz.

Nhưng vấn đề là... Liz bây giờ đã đen mặt quay về rồi còn đâu!

Cái kịch bản quỷ quái này thực sự được coi là 'Bàn tay vàng' sao?

Letia chỉ cảm thấy một ngụm máu tươi nghẹn ứ trong lồng ngực, nhổ không ra mà nuốt cũng không trôi, chỉ đành điên cuồng chửi thầm cái đống “kịch bản hết hạn sử dụng” vô dụng trong đầu.

Bình thường chẳng phải nên cho mình biết trước cốt truyện sao?

Kết quả thì thế nào?

Dưa cũng nguội cả rồi, vả mặt cũng xong xuôi rồi, cái kịch bản rách nát này của mi mới lững thững đến nơi.

Cần mi làm cái tích sự gì chứ!

Ngay khi Letia vì không hóng được drama mà đang lầm bầm chửi rủa, thì cầu pha lê liên lạc của cô vang lên.

Cầm lên xem, là một dãy số lạ.

“A lô?”

Tuy không biết là ai gọi tới, nhưng Letia vẫn bắt máy.

“Xin hỏi có phải là tiểu thư Letia không? Phiền cô lên phòng khách lầu hai một chuyến, Hội trưởng của Thương hội Lưu Kim nói có người muốn gặp cô.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!