Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 03 - Chương 35: Cũng là thật đấy

Chương 35: Cũng là thật đấy

Đối với lời này của Letia, Reid dĩ nhiên là không tin một chữ nào.

"Cô nói Litt đồng ý rồi á?"

"Đúng vậy," Letia tự tin gật đầu: "Chẳng lẽ anh có ý kiến gì sao?"

"Toàn bộ đều là ý kiến đấy nhé, tại sao Litt lại để cô đến đây là cả một vấn đề lớn đấy."

Reid bất lực thở dài, trong từng con chữ đều lộ rõ vẻ 'cô đang lừa quỷ à'.

"Ăn xong bữa tối thì mau biến về đi..."

Anh cố gắng tìm lại quyền chủ động, vẫy vẫy tay ra hiệu cho cô rời đi.

"Hửm?" Letia lại thoăn thoắt đẩy đĩa rau đã thái xong đến trước mặt anh, động tác mượt mà như thể cô mới là chủ nhân của căn bếp này, "Về? Đùa gì thế, em còn lâu mới về."

"Nói lý lẽ chút đi, đây dù sao cũng là nhà của Litt, tôi không có quyền quyết định đâu."

"Ồ? Thế à?"

Khóe miệng Letia nhếch lên một đường cong ranh mãnh, thong dong lấy cầu pha lê liên lạc ra một lần nữa, trên màn hình hiển thị rõ ràng câu trả lời của Litt, nội dung đúng là cho phép Letia ở lại.

"Này, như anh thấy đấy, em đã hỏi chủ nhà rồi, chính miệng cô ấy nói đấy nha~"

Cô nhấn mạnh từng chữ một, trên mặt mang theo nụ cười đầy ẩn ý.

"..."

Nhìn thấy tin nhắn trên cầu pha lê mà Letia trưng ra, đúng thật là do Litt gửi tới.

Nhưng Reid vẫn không tài nào hiểu nổi.

"Vì sao Litt lại để cô ngủ lại đây?"

"Đơn giản lắm," Letia hùng hồn nói: "Chính là để giám sát chứ còn gì nữa."

"Giám sát? Giám sát cái gì?"

Lúc này Reid vẫn chưa theo kịp tư duy của Letia.

"Hơn nữa, để cô giám sát, cô ấy không sợ 'mỡ để miệng mèo' à?"

"Em mới không làm ra loại chuyện đó nhé, trừ khi anh đưa em mười vạn, nếu đưa mười vạn thì chuyện gì em cũng sẵn lòng làm."

Đối mặt với những lời này của Letia, khóe mắt Reid giật giật, còn cô nàng thì tiếp tục nói.

"Còn giám sát cái gì ư, dĩ nhiên là giám sát xem anh có theo chân mấy cái lão chiến hữu trời đánh kia ra phố Succubus không rồi."

"Cái quái gì vậy... trong mắt cô, tôi là hạng người dễ bị dục vọng điều khiển thế à?"

Chỉ là chưa đợi Reid phản bác xong, Letia đã thong thả bồi thêm.

"Nếu như bọn họ rủ anh đi tìm Succubus tất trắng để 'vui vẻ' thì... anh có từ chối nổi không?"

Câu này vừa thốt ra, Reid hơi chột dạ liếc mắt nhìn sang hướng khác.

"Không, làm gì có chuyện đó..."

Trước cái nhìn né tránh của Reid, Letia một lần nữa bồi thêm một đao.

"Hay nói cách khác là không thể từ chối, mà đúng hơn là căn bản không muốn từ chối nhỉ?"

"..."

Reid im lặng.

Chẳng còn cách nào khác, kể từ khi gu sở thích của mình bị cái con nhỏ Letia này nắm thóp, anh cơ bản chỉ có nước bị cô ta 'hành' cho ra bã, đến tận bây giờ vẫn thế.

"Haiz~ Anh thấy chưa, bởi vậy nên Litt mới bảo em tới giám sát anh đấy."

"Tôi đã nói cái gì đâu!"

Reid phản xạ có điều kiện mà bác bỏ, nhưng nghe sao mà yếu ớt quá đỗi.

"Em hiểu, em hiểu, anh không nói em cũng hiểu mà," Letia dành cho Reid một ánh mắt đầy ẩn ý: "Dù sao thì anh cũng là một tên loli-con cuồng tất trắng mà lị~"

"Tất trắng thì tôi nhận, nhưng loli-con thì xin miễn, tôi phản đối nhé," Reid rất thành thật nói: "Chỉ là tình cờ những nhân vật hợp với tất trắng đa phần đều là loli mà thôi."

"..."

"..."

Hai người đột ngột rơi vào im lặng, Letia cứ thế nhìn chằm chằm Reid, sau khi bị nhìn khoảng mười giây, Reid mới đành phải mở miệng.

"Sao cô không nói gì?"

"Chỉ là em vừa có nhận thức mới về độ biến thái của anh thôi, nhưng mà nhắc mới nhớ, không phải anh rất thích Litt sao? Mà cô ấy xét theo nghĩa nghiêm túc thì nên được coi là vóc dáng thiếu nữ chứ nhỉ?"

"Nhắc lại một lần nữa, tôi không phải loli-con!"

Mặt Reid đầy vạch đen, sao cứ giải thích mãi cho cái con nhỏ này mà không thông nhỉ?

"Hơn nữa, đàn ông thích mỹ thiếu nữ thì có gì sai? Với lại Litt mặc tất trắng cũng rất hợp mà?"

"Ồ~ Vậy nghĩa là, chỉ cần mặc tất trắng và xinh đẹp là được chứ gì?"

"Chứ còn gì nữa," Reid nhún vai: "Mục tiêu theo đuổi của đàn ông, ngoài nhan sắc thì cũng chỉ còn lại tâm hồn thôi, mà không còn nghi ngờ gì nữa, Litt dù là vế trước hay vế sau đều hoàn mỹ không tì vết, cho nên... thích là chuyện bình thường, nếu đối mặt với một cô gái có tính cách như Litt mà còn nói không thích, thì tám chín phần mười hắn là 'gay' rồi."

Tuy nhiên đối với lời giải thích phía sau của Reid, Letia chẳng thèm để tai.

"Vậy nghĩa là... chỉ cần mặc tất trắng, thì em cũng được đúng không?"

"... Tôi chưa bao giờ nói câu đó nhé!"

Reid nhìn biểu cảm đầy cợt nhả của Letia, anh dĩ nhiên không dám thừa nhận, ngộ nhỡ cầu pha lê của cái con nhỏ này lại đang bật ghi âm rồi gửi cho Litt, thì đời này anh coi như tiêu đời với con khỉ này luôn.

"Cái đó nè Reid..." Letia lúc này đột nhiên lộ ra vẻ mặt nghiêm túc: "Thật ra từ trước đến nay em không thích mặc tất trắng cho lắm, vì anh cũng biết đấy, em là hạng người rất lười, nhưng tại sao em lại phải mặc tất trắng nhỉ?"

Ánh mắt nghiêm túc của Letia đối diện với Reid, cũng khiến nhịp tim của anh tăng nhanh không ít.

Một suy đoán tưởng chừng không thể nào xảy ra hiện lên trong đầu anh.

Reid không dám khẳng định suy đoán trong lòng mình có đúng hay không, chỉ có thể dùng giọng điệu dò xét hỏi lại.

"Tại sao...?"

"Đó dĩ nhiên là vì..."

Giọng điệu của Letia trở nên nhẹ nhàng, khuôn mặt nhỏ nhắn cũng hơi cúi xuống, giống như sắp nói điều gì đó cực kỳ quan trọng, sau đó cô hít một hơi thật sâu, dường như đã hạ quyết tâm, chậm rãi mở lời.

"Nhìn cái bộ dạng lúc anh giặt tất cho em, cái vẻ mặt muốn hít mà không dám hít đó... thật sự, thật sự là quá thú vị luôn á!"

Reid nhìn khuôn mặt đỏ bừng, hai tay ôm lấy má của Letia, cộng thêm cái giọng điệu cực kỳ đáng ăn đòn đó...

Không thể phủ nhận, anh đã nảy sinh một xung động.

Xung động muốn đánh người.

"Tôi chưa bao giờ hít nhé!"

Chuyện liên quan đến tôn nghiêm đàn ông, Reid dĩ nhiên là trực tiếp phủ nhận sạch trơn lời của Letia.

"Thế à?" Letia đầy vẻ cười cợt: "Vậy sao anh biết tất của em không có mùi?"

"..."

Mặt Reid đen kịt như than, cảm giác như giây tiếp theo có thể nhỏ ra mực luôn được.

Letia thấy vậy, biết dây cót trêu chọc đã căng đến giới hạn, còn đùa nữa là anh sẽ xù lông mất, thế là cô biết điều thu tay, vẫy vẫy tay, giọng điệu khôi phục vài phần tùy tiện.

"Nhưng mà, so với trước đây, anh đúng là đã thay đổi rất nhiều."

Cô đầy hứng thú quan sát khuôn mặt đang xanh mét của Reid.

"Hồi trước, em mà trêu anh thế này, anh cùng lắm chỉ mặt không cảm xúc lườm em một cái, chứ đâu có như bây giờ..." Cô đưa đầu ngón tay chỉ vào mặt Reid: "Cái bộ dạng hận không thể đè em xuống đất mà chà đạp ấy."

"Hừ hừ..."

Trong lúc Letia đang tự luyên huyên, bàn tay to lớn của Reid đã dần dần vươn về phía đầu đối phương, định bụng sẽ vò cho cái đầu khỉ này một trận ra trò.

Nhưng ngay lúc này, Letia như sực nhớ ra điều gì, lại bồi thêm một câu nhẹ bẫng, âm thanh không lớn nhưng từng chữ đều lọt vào tai Reid cực kỳ rõ ràng.

"Ồ, đúng rồi, câu nói lúc nãy là thật đấy, nhưng chuyện em đặc biệt mặc tất trắng cho anh xem... cũng là thật đấy nhé."

Câu này vừa thốt ra, bàn tay to lớn của Reid khựng lại giữa không trung.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!