Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 02 - Chương 25: Người Tôi Thích Không Phải Là Letia

Chương 25: Người Tôi Thích Không Phải Là Letia

"Này..." Toss là người mở miệng trước: "Mấy ông nói xem, ở đây liệu có xảy ra mấy chuyện... khụ khụ, chính là kiểu đó đó... chắc mấy ông hiểu ý tôi mà."

Mặc dù Toss không nói toẹt ra, nhưng ba người còn lại đã sớm ngầm hiểu, trong đầu nảy số ngay đến mấy cái tình tiết không thể miêu tả trong mấy cuốn 'tài liệu học tập'.

Mason nhìn chằm chằm vào cánh cửa Phòng Sám Hối, mắt dán chặt vào khe cửa, cứ như thể muốn nhìn xuyên thấu vào bên trong vậy.

"Kiểu chơi đó chắc là không có đâu, nhưng nếu là để trút bầu tâm sự, xả stress một chút thì chắc không vấn đề gì. Mấy ông có muốn vào thử không? Tôi xem rồi, ba trăm đồng Rune một lượt, mỗi lượt khoảng hai mươi phút, cũng chát phết đấy."

Mason quay đầu nhìn mọi người, thực ra bọn họ đều biết thừa đây là chốn thanh tịnh lành mạnh, cũng hiểu rõ không thể nào có mấy chuyện bậy bạ kia xảy ra, nhưng dù là vậy, họ vẫn quyết định... trải nghiệm một phen.

"Thì cứ như Mason nói ấy, coi như tìm người để tâm sự cho nhẹ lòng, chưa kể nói không chừng đối phương lại là một mỹ thiếu nữ, nghĩ thôi đã thấy không lỗ rồi!"

Về điểm này, Reid cũng gật đầu tán thành sâu sắc.

"Tiếp theo là vấn đề thứ tự, làm ván oẳn tù tì đơn giản nhất để quyết định ai đi trước nhé."

"Chốt."

"Oẳn... tù... tì!"

Bốn cánh tay đồng loạt vung ra, rồi khựng lại trong tích tắc.

"Chậc!" Toss nhìn cái tay ra "Bao" của mình bị cái "Kéo" của Reid cắt nát không thương tiếc, tặc lưỡi đầy cam chịu: "Reid cái thằng này... số chó ngáp phải ruồi vẫn đỏ như mọi khi nhỉ..."

Chỉ giành được vị trí thứ hai, trên mặt cậu ta viết đầy vẻ ghen tị và đố kỵ.

"Số không đỏ một chút, thì làm sao mà vớ phải Litt chứ?"

Brian ở bên cạnh buông lời châm chọc mát mẻ, giọng điệu mang theo chút trêu đùa.

Reid chỉ cười trừ, không nói thêm gì.

Anh đi tới trước khe nhét tiền xu không mấy bắt mắt trên tường, ấn nhẹ một cái, ba tiếng "ding dang" va chạm kim loại lanh lảnh vang lên, ba đồng Rune mệnh giá một trăm nặng trịch biến mất vào trong đó.

Ngay sau đó, anh hít sâu một hơi, mang theo chút căng thẳng và tò mò khó nhận ra, đẩy cánh cửa nhỏ của Phòng Sám Hối, thứ dường như thông tới một chiều không gian khác, rồi bước vào trong.

Không gian bên trong cánh cửa nhỏ hẹp và u tối hơn tưởng tượng, một tấm màn trắng dày cộm, không thể nhìn xuyên thấu chia cắt căn phòng thành hai thế giới biệt lập kín kẽ.

Bên phía Reid đứng, chỉ có một chiếc ghế đẩu trông có vẻ êm ái, nằm trơ trọi giữa trung tâm.

Phía trên tấm màn đối diện anh, treo một cây thánh giá màu trắng bạc tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ.

Đó là Thánh huy bắt mắt nhất của Bạch Giáo, tỏa ra hơi thở yên bình và trang nghiêm trong bóng tối.

Mà ở phía sau tấm màn chắn tưởng chừng mong manh nhưng thực chất lại kiên cố không thể phá vỡ kia...

Một bóng hình mờ ảo, mảnh mai, rõ ràng là thuộc về nữ giới, đang lẳng lặng ngồi ngay ngắn.

Phán đoán từ tư thế ngồi ưu nhã và đường cong cổ vai mượt mà kia, người lắng nghe sau tấm màn, khả năng cao là một vị Tu nữ trẻ tuổi.

Có lẽ là nghe thấy có người đi vào, vị Tu nữ này chỉnh lại tư thế ngồi, hướng về phía Reid, chậm rãi mở miệng nói.

"Hỡi con chiên lạc lối, con có phiền muộn gì muốn gửi gắm tới Chúa chăng?"

"Chúa sẽ bao dung tất cả mọi điều về con, hơn nữa nơi đây chỉ có ta và con, sẽ không có người thứ ba nào biết được."

Giọng nói của vị Tu nữ vô cùng ôn hòa, đúng như lời Toss nói trước đó, danh tiếng của Bạch Giáo quả thực rất tốt, các Tu nữ ở đây cũng thực sự rất được lòng người.

Trong môi trường thế này mà nuôi dưỡng được một thiên sứ như Litt, giờ nhìn lại, cũng chẳng phải chuyện gì lạ lẫm.

Có điều dù sao cũng là trước mặt người lạ, nói ra tâm sự của mình ít nhiều cũng có chút xấu hổ, Reid nhất thời không biết nên bắt đầu từ đâu.

Chính trong sự im lặng ngắn ngủi này, tại ô cửa sổ tròn nhỏ tượng trưng cho sự giao tiếp ở giữa tấm màn.

Một đôi tay thon dài, trắng nõn nhưng không mất đi vẻ mềm mại, lặng lẽ vươn ra.

Nó lẳng lặng dừng lại ở hai bên tấm màn, lòng bàn tay hướng lên trên, mang theo lời mời gọi không lời.

"Không cần câu nệ, càng không cần sợ hãi..." Giọng nói sau tấm màn càng thêm nhẹ nhàng: "Nếu con cảm thấy bất an, hãy nhẹ nhàng nắm lấy tay ta, ta ở đây, đợi chờ tiếng lòng của con, cho dù nó có nặng nề đến đâu, có khó mở lời đến nhường nào."

Lúc này Reid cảm nhận được, vị Tu nữ sau tấm màn đã kích hoạt ma lực, hơi thở ôn hòa từ cuốn Ngụy Điển trên tay cô tỏa ra, bao bọc lấy toàn thân anh.

Có lẽ là nhờ luồng sức mạnh này, hoặc cũng có lẽ là Reid đã lấy hết can đảm, anh hồi tưởng lại một vài trải nghiệm gần đây của mình, dường như cuối cùng cũng nghĩ ra điều gì đó, chậm rãi mở miệng.

"Thưa Tu nữ, tôi có tội."

Dù sao đây cũng chỉ là một trò chơi kiểu như nhập vai (RP), hơn nữa với tố chất chuyên nghiệp của đối phương, chắc chắn sẽ không đem chuyện này đi kể lung tung.

Cho nên Reid yên tâm mạnh dạn thổ lộ tiếng lòng của mình.

Vị Tu nữ Bạch Giáo vẫn dùng giọng điệu bao dung, nói với Reid.

"Là tội lỗi như thế nào vậy?"

Reid ngẫm nghĩ về quá trình chung đụng giữa mình và Letia, càng nghĩ sâu xa, trong lòng càng cảm thấy khó ở, cũng chính vì vậy, anh bắt đầu sắp xếp ngôn từ, từ từ nói.

"Tôi đã nảy sinh ảo tưởng về phương diện đó với một người mà tôi không nên có ảo tưởng, biết rõ làm như vậy là không đúng, nhưng tôi vẫn không kìm chế được những hình ảnh đó trong đầu mình."

Reid đã cố gắng dùng cách nói uyển chuyển nhất có thể để kể lể phiền não trong lòng, vị Tu nữ Bạch Giáo nghe xong, không tức giận, không ngại ngùng, chỉ khẽ khàng đáp lại.

"Xin hỏi đối phương đại khái là một người như thế nào?"

Đối với câu hỏi này, Reid bắt đầu suy tư cẩn thận.

"Cô ấy trông khá đáng yêu... nhưng vóc dáng hơi lùn, chắc tầm này,"

Không đợi Reid nói hết, vị Tu nữ sau tấm màn trực tiếp loạng choạng một cái, sau khi ngồi vững lại, cô mới mở miệng nói tiếp.

"Vậy à... ờm... nếu có người giao hàng lạ mặt nào đến gõ cửa thì đừng có tùy tiện mở cửa nhé."

"?"

Reid âm thầm đánh ra một dấu hỏi chấm.

"Không không không, thưa Tu nữ, cô hiểu lầm rồi, tên đó thực ra đã thành niên rồi, chỉ là phát triển không được tốt lắm thôi, ngoại hình trông có vẻ non nớt, nhưng tính cách thì chẳng non nớt tí nào đâu, tội lỗi trong lòng tôi cũng không phải xuất phát từ ngoại hình của cô ấy..."

Đối mặt với lời giải thích càng tô càng đen của Reid, vị Tu nữ Bạch Giáo chỉ gật đầu như đã hiểu rõ sự tình.

"Ừm, thưa anh, tôi hiểu mà tôi hiểu mà, các Cha xứ trong Thánh giáo cũng thường dùng cách nói này để dụ dỗ mấy bé trai đấy."

"Cô hiểu cái khỉ gì chứ!"

"Khụ khụ! Không sao, thưa anh, anh nảy sinh một ý nghĩ không cần thiết nào đó với cô ấy, cho nên mới cảm thấy tội lỗi sao?"

Đối với lời này của Tu nữ, Reid cũng thở dài một tiếng, bất lực nói.

"Coi là vậy đi, xét về ngoại hình thì cô ấy đúng là rất đáng yêu, nhưng xét về tính cách... thì đúng là không dám khen tặng, nói thật chứ tôi nảy sinh ý đồ với cô ấy, cứ có cảm giác như đang nảy sinh ý đồ với một sinh vật phi nhân loại, lại vừa giống như nảy sinh ý đồ với anh em huynh đệ vậy, xong chuyện nghĩ lại kiểu gì cũng thấy sai sai."

Đặc biệt là khi Reid nhớ lại cái cảnh Letia nhận ủy thác của Mason, định cùng anh chơi trò xổ số điên cuồng, sau đó bản thân ngẫm lại kỹ càng... thế mà lại cảm thấy có chút tiếc nuối, cái này bảo sao không khiến người ta hoài nghi nhân sinh cho được?

"Anh là con trai, nghĩ như vậy là rất bình thường, đây là bản năng của anh, chỉ cần nhìn thấy phái nữ là sẽ nảy sinh dục vọng, nếu là ở bên ngoài, điều này có lẽ sẽ bị định tội..."

"Hả?"

"Khụ khụ! Nếu là ở bên ngoài, điều này có lẽ sẽ chịu sự đàm tiếu, nhưng ở nơi đây, Chúa sẽ bao dung tội hành của anh,"

"Kiên trì với suy nghĩ trong lòng, tuân theo dục vọng của bản thân, bản thân nó không phải là chuyện gì mất mặt cả."

"Anh không cần phải cảm thấy áy náy và tự trách vì điều đó... nếu có thể tự thú thì càng tốt hơn."

Câu cuối cùng của vị Tu nữ Bạch Giáo này, vì nói rất nhỏ, nên Reid không nghe rõ.

Nhưng đối mặt với một vị Tu nữ Bạch Giáo chuyên nghiệp như vậy, anh bỗng cảm thấy cả người mình như được khai sáng.

Anh một lần nữa ngồi thẳng dậy, thậm chí còn đứng phắt lên.

"Kiên trì với suy nghĩ trong lòng sao? Ra là vậy, tôi hiểu rồi... cho dù là kẻ như Letia, mặc tất trắng vào thì vẫn khiến người ta tim đập thình thịch, không kìm lòng được mà!"

Nói đến đây, giọng điệu của anh không kìm được mà kích động thêm vài phần.

"Chỉ cần là tất trắng, thì cho dù là khỉ mặc vào, tôi vẫn có thể chấp nhận được!"

"Không đúng, phải nói là... thứ tôi thích trước giờ vẫn luôn là tất trắng, chứ không phải Letia!"

Reid giống như một triết gia vừa đốn ngộ, hét lên tiếng gào thét từ tận sâu trong linh hồn.

Ngay khi Reid đang tuyên bố chân lý trong lòng mình, cánh cửa Phòng Sám Hối, không hề báo trước bị đẩy ra, thời gian sám hối hai mươi phút, kết thúc một cách đột ngột không kịp trở tay.

Bên ngoài, ngoại trừ nhóm ba người Toss ra, còn có một thiếu nữ quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn —— Litt.

Cho dù là Litt có thánh khiết đến đâu, sau khi nghe xong một tràng phát biểu hùng hồn này, ánh mắt cũng giống như đã chết lặng, cô nhìn Reid, Reid cũng đang nhìn cô.

Không khí trở nên tĩnh mịch như cõi chết.

Cứ như vậy, trôi qua ba mươi giây, Litt khẽ mở miệng nói.

"Phinis, tôi... đến thay ca cho cô này."

Ba người anh em bên ngoài trao đổi một ánh mắt cực kỳ phức tạp, sau khi im lặng một hồi, không nhịn được mà mở miệng nói.

"Reid bình thường không phải như thế này đâu."

Anh em tốt, vào lúc nguy hiểm nhất, chính là phải vì anh em mà đâm cho hai nhát dao.

Reid nhìn thấy cảnh này, trong lòng không khỏi rơi lệ cảm động.

"Bình thường thái độ của nó đối với tất trắng còn điên khùng hơn thế này nhiều."

"Cái lũ khốn nạn này!!"

Quả nhiên, cái lũ chó đẻ này chỉ giỏi đâm sau lưng anh em là nhanh.

Ngay khi Reid đang gào lên bi phẫn, muốn liều mạng với lũ bạn mất dạy này, Litt bỗng vươn tay ra, nhẹ nhàng kéo anh lại.

Đôi gò má trắng nõn của thiếu nữ nhuộm đỏ ráng chiều với tốc độ mắt thường cũng thấy được, cô trông có vẻ vô cùng ngượng ngùng dùng cổ áo che đi khuôn mặt mình, rồi lí nhí mở miệng nói.

"Cái đó... có thể mua thêm giờ không?"

Lời này vừa thốt ra, đến lượt ba người bên ngoài... không, chính xác mà nói, là khuôn mặt Toss vặn vẹo cả đi, hai người còn lại thì dùng hết sức bình sinh chặn con mãnh thú sắp biến hình này lại, rồi đóng sầm cửa lại thật mạnh.

Mà vào khoảnh khắc cánh cửa Phòng Sám Hối đóng lại, Reid há miệng, còn muốn nói gì đó, nhưng chưa đợi anh mở lời, lại phát hiện Litt đã ngồi ngay trước mặt anh, nhẹ nhàng nắm lấy tay anh, khẽ nói.

"Dù sao thì... tôi cũng đang mặc tất trắng mà..."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!