Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 03 - Chương 03: Mối quan hệ còn thân thiết hơn cả vợ chồng

Chương 03: Mối quan hệ còn thân thiết hơn cả vợ chồng

Brian là người đầu tiên lấy lại tinh thần, không nhịn được mà lên tiếng.

“Thôi thôi, ông Toss cứ nói bình thường đi, đừng có bắt chước giọng đó nữa được không?”

“Đúng thế...” Reid vừa xoa cái dạ dày đang đau âm ỉ của mình vừa nói: “Suýt chút nữa là tôi nôn sạch chỗ cơm tối hôm qua ra ngoài rồi.”

Ngay cả Mason vốn là hoàng tử, lúc này mặt cũng trắng bệch.

Trông cứ như thể vừa mới gặp ma vậy...

À không, thà rằng anh thà gặp ma còn hơn.

“Đúng là cái lũ dở hơi này.”

Toss không nhịn được mà giơ ngón tay thối lên.

“Quay lại chủ đề chính, lẽ nào mấy ông không thấy một cuộc sống như vậy mới là tốt đẹp nhất, đáng mơ ước nhất sao?”

“Nếu gác lại thân phận của đôi bên sang một bên... thì đúng là như vậy.”

Reid gật đầu đồng tình.

“Nhưng thân phận của Litt, dù cô ấy chưa bao giờ nói ra, nhưng chắc mấy ông cũng đoán được rồi đấy? Địa vị của cô ấy trong Bạch Giáo chắc chắn không đơn giản, tuyệt đối không phải là một nữ tu bình thường. Tôi và cô ấy là chuyện không thể nào.”

Nghe Reid nói vậy, ba người còn lại đưa mắt nhìn nhau một hồi, rồi Brian là người lên tiếng trước.

“Tôi cảm thấy hình như Reid ông đang có chút tự ti về bản thân thì phải.”

“Không phải là tự ti,” Reid phủ nhận: “Chuyện môn đăng hộ đối, mấy ông cũng hiểu đạo lý này mà đúng không?”

“Đúng là như vậy.”

Chưa đợi những người khác trả lời, Mason đã lên tiếng khẳng định.

“Môi trường trưởng thành của dân thường và quý tộc khác nhau, dẫn đến tam quan được hình thành cũng khác biệt. Cho dù có vì ngoại hình mà đến với nhau thì sau này cũng rất khó phát triển lâu dài. Bất kể là nam hay nữ cũng vậy, quý tộc nam bao nuôi dân thường nữ thì cuối cùng cũng chỉ dừng lại ở mức bao nuôi; còn quý tộc nữ mà ở bên dân thường nam, nếu không phải là ở rể thì gia đình đằng gái chắc chắn sẽ không đồng ý.”

“Đúng đúng, chuẩn luôn.”

Reid lên tiếng phụ họa, nhưng Mason lại đẩy gọng kính, trên mặt lộ ra biểu cảm như thể kế hoạch đã thành công.

“Cho nên tôi thấy, Reid ông và Letia ở bên nhau có vẻ hợp lý hơn đấy.”

“Phụt!!”

Nghe đến đây, Reid càng không thể giữ được bình tĩnh.

“Gì cơ? Rốt cuộc là mấy ông thấy tôi với Letia hợp nhau ở điểm nào vậy?”

“Chuẩn luôn!”

Có người khơi mào phản bác, giọng của Toss lập tức cao lên vài tông, mang theo vài phần không phục mà oang oang.

“Letia thì cũng được đấy! Chơi đẹp, biết đánh đấm, lúc then chốt thì cực kỳ đáng tin! Làm anh em chí cốt thì tuyệt đối không có gì để chê! Còn nếu nói làm vợ á...” Nói đến đây, anh ta gãi gãi đầu, vẻ mặt lộ rõ sự đắn đo khó tả, “Ờ... cứ thấy phong cách nó cứ kỳ kỳ, sai sai thế nào ấy.”

“Hừm~”

Mason lúc này khẽ cười đầy ẩn ý, anh chậm rãi giơ tay phải lên, duỗi một ngón trỏ thon dài ra lắc nhẹ trước mặt mọi người một cách tao nhã.

“Không không không... các vị à, tầm nhìn của mọi người... vẫn còn hẹp lắm.”

“So với cái danh xưng gọi là 'vợ chồng' đó,” giọng của Mason bình thản và rõ ràng, nhưng lại mang một sức hút kỳ lạ, lập tức thu hút sự chú ý của tất cả mọi người, “trên đời này vẫn còn tồn tại một loại mối quan hệ thuần túy hơn, gắn kết chặt chẽ hơn nhiều.”

Sự tò mò của mọi người đều đã bị đẩy lên cao, Toss có chút không phục nói.

“Thế thì ông nói thử xem, tôi muốn nghe xem có mối quan hệ nào mà còn thân thiết hơn cả vợ chồng nữa.”

“Câu trả lời...” Giọng nói đầy nội lực của anh vang lên trong Quán rượu Bờ Sông đang hơi ồn ào, lọt vào tai tất cả mọi người, “Chẳng đâu xa xôi, ngay trước mắt chúng ta, đó chính là —— Chiến hữu!”

“Hả?”

Mọi người đều ngẩn ra, ngay cả Reid lúc này cũng không thể hiểu nổi mạch não của Mason.

“Đúng vậy, chính là chiến hữu. Vợ chồng có thể chung chăn chung gối, chia sẻ những điều riêng tư, nhưng chỉ có chiến hữu! Chỉ có những người đã từng kề vai sát cánh chiến đấu giữa ranh giới sinh tử, hoàn toàn phó thác tấm lưng của mình cho đối phương, mới có thể thực sự thấu hiểu được loại tin tưởng và sợi dây liên kết vượt xa cả lời nói đó.”

Nói đến đây, ánh mắt anh đảo qua nhìn mọi người.

“Cho nên tầm nhìn của các ông vẫn còn hạn hẹp lắm, chiến hữu hiểu rõ tâm ý của nhau mới là mối quan hệ thân thiết nhất thế gian này... Mà cái quái gì thế, sao mấy ông lại lùi lại hết thế kia?”

“Không, không có gì đâu...”

Toss và Reid thần sắc có chút căng thẳng, dùng ánh mắt cảnh giác nhìn chằm chằm Mason.

Đến cả Brian cũng không nhịn được mà lên tiếng.

“Mason à, giác ngộ của ông đúng là không tồi, chiến hữu đúng là quan trọng thật, nhưng mà... cái cách nói này của ông, cứ thấy nó cứ gay gay thế nào ấy.”

“Tôi đang nói đến chiến hữu khác giới! Là khác giới đấy!”

Mason đau khổ ôm trán.

“Cái lũ này, tôi cũng có bị 'cong' đâu chứ.”

Mãi mới giải tỏa được hiểu lầm, Mason mới tiếp tục nói.

“Mối quan hệ vợ chồng này nọ, thực ra nhiều khi cũng chỉ là sự ràng buộc trên một tờ giấy mà thôi, thậm chí có nhiều cặp vợ chồng chỉ là sự qua lại dựa trên lợi ích, căn bản chẳng hề có nền tảng tình cảm.”

Mason là người từng trải và thấy rộng hơn ba người ở đây, nên anh lại tiếp tục cảm thán.

“Tôi đến từ đế đô, đã chứng kiến quá nhiều cuộc hôn nhân chính trị rồi. Có câu này chắc mấy ông cũng nghe qua rồi chứ? Vợ chồng vốn là chim cùng rừng, họa đến nơi thì thân ai nấy lo.”

“Câu đó thì đương nhiên là nghe rồi.”

Mọi người đồng loạt gật đầu.

“Vậy mấy ông xem, giữa những chiến hữu vào sinh ra tử, có bao giờ thấy họ bỏ mặc nhau lúc gặp nạn không?” Nói đến đây, Mason đập tay xuống bàn: “Thế nên tôi nói không sai chứ?”

“Đúng là có lý có cứ thật.”

Brian dường như cũng bị thuyết phục, dù sao thì mối quan hệ giữa anh và Hera thực sự cũng không giống vợ chồng cho lắm, nên anh cảm nhận rất rõ điều này.

“Thế là đúng rồi còn gì,” Mason nhìn sang Reid, nói với giọng như thể đang phó thác: “Cho nên Reid à, ông phải biết trân trọng đi. Ông thử nghĩ xem, lúc ông đi dụ sóng ma thú ấy, nếu đổi lại là những cô gái khác, liệu họ có dám đứng ra cùng ông vượt qua hoạn nạn không?”

“Ờ...”

Dù Mason và Toss đã nói rất nhiều, nhưng Reid vẫn rất muốn nói một câu.

“Thực ra Letia lúc trước không phải như bây giờ đâu.”

“Lúc trước là lúc trước, con người ai mà chẳng thay đổi. Dù tính cách của Letia đúng là có hơi... ờ, không được giống con gái cho lắm, nhưng nói sao nhỉ? Kiểu tính cách này khi ở bên cạnh mới thấy thoải mái, giống như mấy anh em ngồi đây này, hoàn toàn không cần phải kiêng dè hay đoán già đoán non xem đối phương đang nghĩ gì.”

Mason cũng tiến lại gần bên cạnh Reid, vỗ nhẹ vào vai anh và nói.

“Vợ chồng chẳng qua cũng chỉ là một cái danh xưng thôi, hoàn toàn không cần quá để tâm. Có thể sống một cách thoải mái, an tâm và nhẹ nhõm, đó mới là điều quan trọng nhất, đúng không?”

“Để sau hãy tính vậy,” Reid cười khổ lắc đầu: “Và thực lòng mà nói, nếu bỏ qua yếu tố thân phận, cá nhân tôi vẫn cảm thấy Litt ổn hơn một chút.”

Có lẽ vì đã ở bên Letia quá lâu, mặc dù rất thích đôi tất lụa trắng của cô ấy, nhưng đối với bản thân cô ấy thì anh lại không có cảm giác rung động đó.

Giống như đã nói trước đó, chỉ cần nhìn thấy khuôn mặt cô ấy là cả người anh lập tức rơi vào 'trạng thái Hiền nhân' ngay.

“Phải đấy, con gái con lứa thì phải ngọt ngào, thơm tho, mềm mại chút chứ. Cái hạng mà có thể vác người ta chạy bộ năm cây số không thèm thở dốc thì con gái cái nỗi gì.”

Toss lại một lần nữa buông lời cà khịa.

“Ngay cả khi Reid ông và Letia phát triển thành loại quan hệ đó, nói thật nhé, tôi thấy ông... rất có khả năng là cái đứa bị ấn xuống đất mà 'chà đạp' ấy. Cánh đàn ông chúng ta đường đường chính chính, không thể chịu nhục như thế được!”

“Nhưng mà...”

Mason lúc này lại có chuyện muốn nói.

“Tôi nói thẳng luôn nhé, ước mơ tột cùng của chúng ta, chẳng phải là 'nằm yên hưởng lạc' sao?”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!