Chương 13: Ghen tị khiến người ta thay đổi hoàn toàn
Molly, không phải là người của Bạch Giáo.
Không đúng, cũng có thể nói cô ta là người của Bạch Giáo.
Chỉ là khác với Bạch Giáo, nội bộ bọn họ tự xưng là "Hắc Giáo".
Về bản chất, có thể coi là một thế lực bóng tối đang ẩn nấp trong Bạch Giáo.
Có lẽ ít ai biết rằng, tiền thân của Bạch Giáo là Giáo phái Thiên Thần, và cùng thời điểm đó còn có một giáo hội khác tên là "Giáo phái Ác Ma".
Về sau vì một số nguyên nhân không ai biết, Giáo phái Thiên Thần và Giáo phái Ác Ma đã sáp nhập lại với nhau, đổi tên thành Bạch Giáo.
Nhưng Giáo phái Ác Ma bị nuốt chửng chắc chắn sẽ không chịu để yên như vậy, bọn họ vẫn luôn ẩn mình trong Bạch Giáo, tự xưng là "Hắc Giáo", chờ đợi cơ hội để phục hưng, thậm chí là trực tiếp đoạt xác Bạch Giáo.
Molly, với tư cách là một thành viên của Hắc Giáo, để có thể đoạt xác thành công, cô ta vốn định triệu tập nhân lực, làm tan rã Bạch Giáo ở thị trấn Dạ Minh từ bên trong, rồi biến nơi này thành cứ điểm của Hắc Giáo.
Cô ta nắm rõ toàn bộ thị trấn Dạ Minh cũng như các nhân sự Bạch Giáo xung quanh như lòng bàn tay.
Thậm chí ngay cả đoàn sứ giả Bạch Giáo được phái tới, quá nửa cũng là người của cô ta.
Đối mặt với Litt, vị tu nữ Bạch Giáo không biết chui từ đâu ra này, thực ra cô ta cũng có chút hoang mang.
Tuy nhiên, khi nhìn thấy dáng vẻ cung kính khúm núm của những thành viên Bạch Giáo chính thống kia đối với Litt, Molly tuy không biết lai lịch của cô, nhưng cũng coi như đoán được địa vị của cô.
Cái kẻ tên Litt này, tuyệt đối không phải là một tu nữ bình thường nhạt nhẽo trong Bạch Giáo!
Còn có thể nhìn ra từ một điểm khác, đó là khi Hắc Giáo của cô ta thử nghiệm lợi dụng ma lực tràn ra trong Lễ Tế Bạch Dương Khải Minh để ma thần hóa một tiểu ác ma mang dòng máu Ma Vương tàn dư, kết quả là Litt đã ngay lập tức ngăn cản kế hoạch của bọn họ.
Lúc đó Molly đã phát hiện ra điều này, cho nên khi Litt lên thuyền đánh cá cứu người, cô ta đã trực tiếp cắt đứt dây thừng, muốn tiễn cô đi bán muối luôn, kết quả không ngờ giữa đường lại nhảy ra một tên phá đám, trực tiếp cứu người về.
Có điều... tuy kế hoạch Ma Thần chưa hoàn thành, nhưng Molly đã phát hiện ra điểm yếu lớn nhất của Litt.
Thực lực của người này rất yếu.
Gần như không nhìn ra bất kỳ dấu vết ma lực nào, nếu không thì khi ở trên thuyền đánh cá giữa cơn bão, cô ta cũng chẳng đến mức chỉ biết đứng im chờ chết, chẳng làm được gì cả.
Một nhân vật cấp cao của Bạch Giáo tay trói gà không chặt lại đang ở ngay trước mặt mình...
Thế này chẳng khác nào miếng mỡ dâng đến tận miệng sao?
Khóe miệng Molly nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn.
"Litt, đợi tớ với!"
Cô ta chạy chậm đuổi theo.
"Gần đây định tổ chức hoạt động gì sao?" Litt cầm kéo làm vườn, nhìn nhân viên giáo hội đang bận rộn tới lui ở sân sau, không nhịn được mở miệng hỏi: "Nếu không thì cũng chẳng đến mức bày ra trận thế lớn thế này chứ?"
"Hình như là định tổ chức ngày hội mở cửa, để chiêu mộ thêm nhiều tín đồ hơn."
"Vậy sao?"
Litt không quan tâm lắm đến mấy chuyện này, thậm chí còn cảm thấy hơi nhàm chán.
Bây giờ cô chỉ muốn về nhà đánh một giấc thật ngon.
Làm việc được một tiếng rồi, mệt quá đi mất.
Nhắc mới nhớ, mình không phải là mạo hiểm giả sao?
Nhìn cái kéo làm vườn trong tay, Litt rơi vào trầm tư.
——————
Cùng lúc đó, bên phía Reid, anh đã gấp xong chăn, mở cửa sổ ra.
Nhìn thế giới bên ngoài, ánh mắt kiên định kia tựa như một vị cao tăng đã đắc đạo nhập thiền.
"Đây chính là... mùi vị của mặt trời."
Ngay khi Reid đang suy nghĩ xem có nên quay lại gấp chăn thêm lần nữa không, thì dưới lầu vang lên tiếng gọi của đám anh em tốt.
"Reid! Phố Succubus không?"
"Ba người các cậu ngoài Phố Succubus ra thì còn đi được chỗ nào khác không hả?!" Reid nhìn thấy Mason - người đã hoàn toàn hòa nhập vào nhóm của Toss, lại càng không kiềm chế được mà đấm một cú vào bệ cửa sổ: "Cái tên tóc xanh kia, cậu mới đi theo hắn có một ngày mà đã học thói hư tật xấu rồi sao?! Lương tâm của cậu đâu? Lòng tự trọng của cậu đâu?!"
"Bị tất đen của tiểu succubus ăn mất rồi."
Mason đẩy gọng kính, thành thật trả lời.
"..."
"..."
"..."
Lần này, đến lượt ba người nhóm Toss hiện lên cái biểu cảm toát mồ hôi hột.
Lúc này Reid cuối cùng cũng tỉnh ngộ, anh vừa mới trở thành cao tăng đắc đạo, sao có thể vì chút cám dỗ nhỏ nhoi này mà từ bỏ nhân cách và lòng tự trọng của mình được?!
"Xin lỗi, tôi không đi đâu."
"Nhưng mà Reid này, tôi nghe nói hôm qua quán mát-xa kia mới tuyển một nhân viên mới đấy, nghe đâu còn là Công chúa từ Đế đô tới để trải nghiệm cuộc sống dân sinh nữa cơ."
Công chúa nhà ai đi trải nghiệm dân sinh lại trải nghiệm đến tận cái chốn này hả!
Cái đất nước này đa phần là hết cứu rồi.
Trong lòng Reid tràn ngập ham muốn khịa nhưng không có chỗ xả, sau khi được khí tức của Litt thanh tẩy, quả thực anh không còn chút dục vọng trần tục nào nữa.
Xin tuyên bố trước một câu, Reid không hề 'tự sướng'.
Anh thực sự không thể 'lên' nổi với Litt.
Quá thánh khiết, quá ngây thơ rồi.
Chỉ riêng lúc gấp chăn, vô tình ngửi thấy mùi hương thôi, ngọn lửa trong lòng đã bị dập tắt sạch sẽ không còn một mống.
Hoàn toàn không nảy sinh nổi loại suy nghĩ đó.
Hơn nữa nói thật lòng, bây giờ anh đột nhiên cảm thấy việc 'tự sướng' với Letia cũng không phải là chuyện khó chấp nhận đến thế.
"Reid bị làm sao thế?"
"Chắc là xả nhiều quá, làm chai thuốc tăng lực là khỏe ngay."
"Ngộ nhỡ là làm với Litt..."
Không đợi Mason nói hết câu, Toss đã hóa thân thành ác quỷ, lập tức đặt tay lên vai cậu ta.
"Đợi một chút, người anh em Mason thân mến của tôi..."
Khuôn mặt Toss trở nên vặn vẹo, đồng thời bẻ ngón áp út của mình, phát ra những tiếng kêu răng rắc.
"Nghĩ cho kỹ trước khi nói ra những lời cậu muốn nói."
Mason quay mặt đi chỗ khác, cho dù là người đã xuống đến tầng ba mươi của hầm ngục như cậu ta, cũng không dám nhìn thẳng vào Toss đang hóa thành ác quỷ lúc này.
"Tôi chưa nói gì cả."
"Thế thì tốt..."
Biểu cảm của Toss lúc này coi như đã thể hiện một cách chân thực nhất ý nghĩa của câu nói kia.
Ghen tị làm tôi biến dạng.
Nhưng Brian lại có chút khó hiểu nói:
"Cơ mà Toss này, với điều kiện của cậu mà muốn tìm bạn gái thì thực ra đâu có khó gì đâu nhỉ?"
Nghe vậy, sắc mặt Toss trở nên nghiêm trọng, hắn thở dài một tiếng.
"Nếu chỉ là tìm bạn gái thì đúng là không khó... Nhưng mà tôi, kẻ từng đắm mình trong bóng tối, nay đã nhìn thấy thiên thần thực sự, thì làm sao có thể nảy sinh hứng thú với mấy loại phấn son dung tục kia được nữa?"
Nói đến cuối, Toss đau khổ ôm lấy trái tim mình, nhưng Mason lại không nhịn được mà nói:
"Thực sự không được thì đi thuê succubus đi, dù sao muốn tính cách gì thì bảo cô ta diễn là được, thực ra cũng xêm xêm nhau cả thôi... À không đúng, hình như cậu làm gì có tiền."
Brian cũng hiểu ý, bồi thêm một dao.
"Nếu là điều kiện cỡ như Litt, thì đối với Toss mà nói, có lẽ hơi khó đấy."
Không biết đã xuống lầu từ lúc nào và đang đứng giữa đội hình, Reid lại càng tung ra một đòn kết liễu.
"Có lẽ cậu chỉ muốn tìm một cô gái không chỉ có thể giao phối, mà còn có thể giao tâm."
"Các người... cái lũ... súc sinh..."
Nhưng may thay, là một kẻ mặt dày, chút đả kích cỏn con này sao có thể làm tổn thương được Toss chứ?
Chưa đầy ba giây, hắn đã bò dậy từ dưới đất, vuốt lại mái tóc mái, làm ra vẻ đẹp trai, nói với ba người bên cạnh:
"Hừ~ Tiếp theo các cậu cứ xem tôi biểu diễn là được, xem tôi làm thế nào để cưa đổ vị Công chúa đến từ Đế đô kia, nhìn cho kỹ mà học tập."
Rõ ràng Toss rất tự tin vào bản thân, thậm chí còn tự mình đi về phía Phố Succubus.
Trong không khí sau lưng hắn tràn ngập một sự im lặng mang tên "quan tâm đến trẻ thiểu năng".
Cuối cùng, Reid giữa hai đầu lông mày.
Còn làm thế nào được nữa?
"Đi thôi."
Brian khoanh tay trước ngực, đi theo.
"Ừm..."
Reid nhận mệnh đáp một tiếng.
Hai người bất lực trao đổi ánh mắt kiểu "coi như đi xem khỉ làm xiếc vậy", cuối cùng vẫn bước đi, cam chịu đi theo sau người anh em tốt đang tỏa ra khí tức "ta là thánh tình yêu" kia.
Dù sao cũng phải có người nhặt xác giúp hắn khi hắn bị 'xã hội tính tử vong' chứ nhỉ?
Còn về phần Mason, cậu ta sờ cằm đầy vẻ suy tư.
Công chúa trải nghiệm cuộc sống ở quán mát-xa...
Sao cứ cảm thấy sai sai ở đâu ấy nhỉ?
Bộ tứ thị trấn Dạ Minh đi đến Hội quán Ảo Mộng, cũng chính là quán mát-xa ngày hôm qua, thì đột nhiên kinh ngạc phát hiện ra một chuyện vô cùng kỳ lạ.
Không biết tại sao... khách khứa hôm nay, ai nấy đều nằm la liệt trên đất, ôm eo với vẻ mặt sống không bằng chết.
Bên cạnh một lối đi, còn treo một tấm biển khiêu chiến.
Reid chậm rãi đọc to những dòng chữ trên tấm biển.
"Hoạt động giới hạn: Dịch vụ giẫm lưng của Công chúa Đế đô, phàm là người khiêu chiến thành công, sẽ được miễn phí và tặng kèm một thẻ Succubus Bạch Kim."
Và cũng ngay bên cạnh lối đi này, vô số kẻ khiêu chiến thất bại đang nằm la liệt.
Trong đó không thiếu những người Toss quen biết, sau khi nhìn thấy Toss, bọn họ khó khăn vươn tay ra, nắm lấy ống quần Toss, dường như muốn ngăn cản hắn.
"Đừng đi... bên trong... là địa ngục đấy..."
"Á á á á!!"
Không đợi gã nói hết câu, từ sâu trong lối đi đã vang lên một tiếng hét thảm thiết, kèm theo đó là tiếng "răng rắc" như thể xương cốt bị gãy vụn, chỉ nghe thôi cũng khiến người ta rợn tóc gáy.
Không lâu sau, một người thằn lằn sủi bọt mép được khiêng ra ngoài.
Trong khoảng thời gian im lặng ngắn ngủi này, mọi người dường như còn nghe thấy từ sâu trong lối đi truyền đến một giọng nói vô cùng vui vẻ.
"A hi hi! Vui quá đi!"
Mason nghe thấy giọng nói này, càng khẳng định suy đoán trong lòng mình.
Cậu ta từng bước dịch chuyển đến bên cạnh cô bé Succubus đứng bên lối đi, nhỏ giọng hỏi:
"Người ở trong đó... có phải là một kỵ sĩ tóc xanh, ngực rất lớn không?"
"Đúng vậy!" Tiểu Succubus đáp lại bằng nụ cười công nghiệp: "Hôm qua có một vị khách dùng một cây kẹo mút để dụ... khụ khụ! Để mời cô ấy đến đây làm thêm."
Hình như Tiểu Succubus này vừa nói ra điều gì đó rất ghê gớm thì phải?
Không đúng, hình như cái gì mà hình như! Chính là cái con Mục sư hắc ám kia đã dụ dỗ em gái mình đến cái hội quán này làm thêm chứ còn gì nữa?!
Thảo nào hôm qua con bé không về nhà.
Mason đau khổ ôm lấy đầu mình.
Có giận không?
Cũng không hẳn, dù sao nếu Monica thực sự không muốn thì chín phần mười cũng sẽ không làm ra loại chuyện này.
Với lại... nghe tiếng cười bên trong thì có vẻ con bé chơi khá là vui vẻ.
Đây là sự an ủi của một ông anh trai mắc bệnh trung nhị.
"Có điều thưa quý khách, ngài chưa vào trong bao giờ, sao lại biết người bên trong trông như thế nào?"
Đối mặt với câu hỏi tò mò của Tiểu Succubus, Mason thở dài nói:
"Trong đó là em gái tôi."
Giọng cậu ta không lớn, nhưng vẫn bị Reid đứng bên cạnh nghe rõ mồn một.
Sau một thoáng im lặng, Reid nhìn ra thế giới bên ngoài cửa sổ.
Nắng vàng rực rỡ, chim hót hoa thơm, Hoàng tử đi mua vui, Công chúa đi bán thân...
Cái Đế quốc này chắc chắn là hết cứu rồi.
Ngay khi trong lòng Reid đang cảm thán muôn vàn, thì Toss nắm lấy tay của gã người thằn lằn kia, sau một hồi bốn mắt nhìn nhau đầy nước mắt, trong sự bịn rịn của tình huynh đệ, hắn chậm rãi mở miệng hỏi:
"... Công chúa bên trong trông thế nào?"
"To... to lắm..."
"Tôi hiểu rồi, cậu cứ yên tâm mà đi đi."
Toss đẩy gã người thằn lằn chưa nói hết câu ra khỏi Hội quán Ảo Mộng, rồi nói với nhân viên phục vụ ở lối đi:
"Là anh em, thì phải dũng cảm tiến lên! Không ngại gian khó, chút thử thách cỏn con này sao có thể khiến tôi sợ hãi! Đã nhất định phải có người trong chúng ta hy sinh... Nào! Quẹt thẻ! Ký tên!"
Toss hít sâu một hơi, giống như liệt sĩ sắp hy sinh vì đại nghĩa, run rẩy tay ký tên mình lên bản hợp đồng miễn trừ trách nhiệm.
Bóng lưng kia, trong mắt mọi người dường như vụt chốc trở nên cao lớn và bi tráng.
Brian và Mason nhìn cái dáng vẻ "phong tiêu tiêu hề dịch thủy hàn, tráng sĩ một đi không trở lại" này của Toss, lại nghĩ đến lời tuyên thệ cảm động tâm can vừa rồi của hắn, hốc mắt cũng không kìm được mà hơi ươn ướt.
Duy chỉ có Tiểu Succubus phục vụ là vẫn giữ nụ cười trên môi, đặt thẻ lên máy.
"Tít~"
Tiếng thông báo thanh thúy vang lên.
Ngay sau đó, giọng nói ngọt ngào nhưng không chút gợn sóng của nhân viên phục vụ vang lên rõ ràng:
"Người khiêu chiến tiếp theo: Mời ngài Reid chuẩn bị."
"..."
Sau một thoáng im lặng ngắn ngủi, Reid cầm lấy tờ tuyên bố miễn trừ trách nhiệm trên bàn lên, cái tên được ký trên đó không phải là Toss, mà là tên của mình...
"Toss! Tao. Đ**. Cả. Lò. Nhà. Mày!!"
"Reid, tôi cũng đâu có nói người hy sinh nhất định phải là tôi đâu nhỉ?!"
Vẫn là câu nói đó, ghen tị khiến người ta biến dạng.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
