Chương 03: Đã khá hơn chút nào chưa
Khi ánh nắng ngày hôm sau xuyên qua cửa sổ quán rượu, đậu trên khuôn mặt của Reid, người đàn ông ấy mới chậm chạp mở mắt ra.
Do kiệt sức và bi thương tột độ, anh cảm thấy đầu óc mình có chút quay cuồng, nhất thời không nhớ nổi tối qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
"Ưm..."
Anh đang định chống tay ngồi dậy thì bỗng nhận ra mình đang nằm trên sàn nhà, trên người đắp một tấm chăn, và quan trọng hơn là... trong lòng anh dường như đang ôm một thứ gì đó mềm mại và ấm áp.
Sau khi nhìn thấy khuôn mặt của Letia, anh mới dần dần thấu rõ mọi chuyện.
Vì những lời nói đó của Letia mà tối qua mình đã khóc lóc một trận chẳng ra làm sao, rồi trong lúc mơ màng đã dần chìm vào giấc ngủ.
Sau khi hồi tưởng kỹ càng, Reid đưa tay lên thái dương, nhẹ nhàng xoa bóp.
Việc mình ngủ thiếp đi thì không sai... nhưng tại sao Letia lại ở trong chăn của mình?
Về điểm này, Reid có chút nghĩ không thông.
Đúng lúc này, bà chủ quán rượu từ phòng trong bước ra.
Thấy Reid dường như đã hồi phục được chút tinh thần, bà liền mỉm cười hỏi.
"Chào buổi sáng, có cần tôi chuẩn bị bữa sáng cho hai người không?"
"À..." Reid ngẩn người một lát, sau đó mới mở lời: "Cảm ơn bà, nhưng mà, bà có thể cho tôi biết sau khi tôi ngủ thiếp đi tối qua đã xảy ra chuyện gì không?"
Lúc này Reid thực sự có chút lo lắng.
Lo rằng Letia sẽ dùng thân thể để xoa dịu nỗi đau trong lòng mình.
Dẫu sao thì thiếu nữ này vốn là kẻ hở một tí là trực tiếp khóa môi người ta, nên Reid cũng tin rằng Letia hoàn toàn có thể làm ra hành động dùng 'vốn tự có' để an ủi mình.
Nếu chuyện đó thực sự xảy ra, anh thực sự không biết phải đối mặt với cái đồ dở hơi này thế nào nữa.
Và nói thật lòng thì... nếu anh thực sự làm ra chuyện đó, trông anh cũng có phần bỉ ổi và đê tiện quá mức.
"Chuyện đó hả?" Bà chủ quán rượu trẻ tuổi nhìn vẻ mặt ngơ ngác của Reid, không nhịn được mà khẽ cười một tiếng, nói: "Sau khi cậu ngủ thiếp đi, cô ấy đã để cậu nằm xuống sàn, còn cho cậu gối đầu lên đùi nữa kìa... Nhưng sau đó cô ấy cũng ngủ quên mất, thế là tôi để cả hai nằm xuống luôn. Có điều vì chỉ có một tấm chăn nên đành để cậu chịu thiệt thòi ngủ chung với cô ấy vậy."
"À... cảm ơn bà."
Reid ngơ ngác gật đầu, nhưng khi nghe thấy Letia không làm ra hành động nào quá khích hơn, trong lòng anh thực sự đã trút bỏ được gánh nặng.
"Nhưng tôi có thể mạo muội hỏi một câu được không?" Bà chủ quán lại lên tiếng hỏi thêm lần nữa: "Reid, cậu có suy nghĩ gì về Letia?"
"... Phần lớn chỉ là chiến hữu thôi nhỉ?"
Reid gãi gãi đầu, nhưng nếu bảo anh không có chút tình cảm nào vượt mức chiến hữu với Letia thì chắc chắn là nói dối.
Chỉ có điều do cái đồ dở hơi này lúc nào cũng hành xử chẳng giống con người bình thường cho lắm, nên ngày thường anh cũng không quá chú ý tới.
"Chỉ là chiến hữu thôi sao?" Bà chủ quán nghe xong không khỏi thở dài một tiếng: "Vậy thì tôi thấy hơi tội nghiệp cho Letia rồi đấy..."
Đang lúc hai người trò chuyện, thiếu nữ đang cuộn tròn trong chăn phát ra một tiếng nói mớ mềm mại, cô dụi dụi mắt, cũng từ trong giấc mộng tỉnh lại.
Cô ngẩng đầu lên, nhìn Reid đang có vẻ mặt cứng đờ và bà chủ quán đang cười thầm bên cạnh.
Sau khi đại não vận hành với tốc độ cao trong vòng ba giây...
Cô lật người một cái, tiếp tục ngủ tiếp.
"Cô mau tỉnh dậy cho tôi nhờ."
Reid thở dài một tiếng, xách cổ áo Letia đang ở trong chăn lên.
Cảnh tượng này y hệt như hồi ở Lưỡi Dao Rạng Đông, mỗi sáng sớm Reid đều phải lôi con cá mặn Letia này ra khỏi chăn như thế.
"Cho em ngủ thêm năm phút nữa thôi..."
"Đợi cô về nhà muốn ngủ bao lâu cũng được, người ta còn phải mở cửa kinh doanh nữa."
Trước lời đó, bà chủ quán khẽ cười, thong thả nói.
"Không sao không sao, buổi sáng khách khứa vốn cũng ít, để hai vị ngủ thêm một lát cũng chẳng vấn đề gì. Quan trọng là Reid cậu có thể phấn chấn trở lại, thật là tốt quá."
Nhìn nụ cười chân thành của bà chủ quán, Reid chỉ biết cười khổ lắc đầu.
"Để bà phải chê cười rồi."
Không thể phủ nhận rằng, dưới hành động 'yêu thương nồng cháy' của Letia, nỗi bi thương trong lòng anh đúng là đã thuyên giảm đi rất nhiều.
"Khò... khò..."
Nhưng nhìn Letia đang nằm sõng soài, ngủ say như chết, lại còn chảy cả nước miếng thế kia, Reid lại có một loại cảm xúc phức tạp khó tả...
Cứ như thể vừa bị một con khỉ hôn một cái vậy.
"Hít... phù..."
Reid hít một hơi thật sâu, sau đó lại từ từ thở ra.
"Dậy mau cho tôi! Đừng có gây thêm rắc rối cho bà chủ quán nữa hả cái đồ dở hơi này!"
Theo tiếng quát của Reid, Letia mới miễn cưỡng từ trong giấc mộng tỉnh lại.
Cô nhìn Reid đang đen mặt, não bộ dường như vẫn chưa tỉnh hẳn, cứ tưởng Reid vẫn chưa thoát ra khỏi nỗi bi thương, thế là lại một lần nữa nhào tới.
"Ưm ưm ưm!!"
Dưới màn cưỡng hôn nồng cháy này, đôi tay đang vùng vẫy của Reid cuối cùng cũng buông thõng xuống một cách vô lực.
Cứ như thể đã được lên thiên đàng, cả người anh thanh thản ra đi được một lúc lâu rồi.
"A..."
Letia lau lau nước miếng nơi khóe miệng, đầu óc dần tỉnh táo lại, và lại nhìn thấy bà chủ quán bên cạnh đang cười đầy ẩn ý kiểu 'đẩy thuyền'.
Sau một hồi suy nghĩ ngắn ngủi, cô lập tức bày ra vẻ mặt thẹn thùng giả tạo.
"Reid... sáng sớm ra chúng ta làm chuyện này... không tốt lắm đâu nhỉ?"
"Cái đệt, cô cũng biết thế cơ à!!"
Nghe cái giọng điệu đáng ăn đòn này, Reid sụp đổ bò dậy từ dưới đất, túm chặt lấy cổ áo Letia.
"Đó đệt mợ nó là nụ hôn đầu của ông đây! Nụ hôn đầu đấy!! Rõ ràng nó nên là một nụ hôn đầu ngọt ngào, thơm tho mềm mại, thế mà cô suýt chút nữa là làm ông đây bị PTSD luôn rồi đấy!!"
Cho dù bị Reid lắc điên cuồng, Letia vẫn giữ vẻ mặt dửng dưng như không có chuyện gì, cô xua xua tay, nói với giọng điệu như một ông chú đang gãi chân.
"Ấy dà ấy dà~ Tôi cũng giống anh thôi mà, đó cũng là nụ hôn đầu của tôi chứ bộ, có gì to tát đâu, dù sao hôn một cái anh cũng có bầu được đâu mà lo~ La là lá la~"
Nghe Letia nói thế, Reid cảm thấy mặt mình đỏ bừng lên.
Hoàn toàn là vì tức.
"Hít... phù..."
Anh lại hít thở sâu một lần nữa, cố gắng bình ổn tâm trạng muốn đánh người của mình.
Sau khi thầm niệm trong lòng không biết bao nhiêu lần rằng không chấp nhặt với đồ khỉ đột, anh mới nói với bà chủ quán.
"Vô cùng xin lỗi vì đã làm phiền việc kinh doanh của bà, bây giờ tôi sẽ lôi cái đồ này đi ngay."
Nói xong, Reid liền xách cổ áo sau của Letia lên, như xách một con mèo bị túm gáy, vội vã rời khỏi quán rượu.
Nhìn theo bóng lưng hai người rời đi, bà chủ quán cảm thấy có chút tiếc nuối.
"Ít nhất cũng phải ăn xong bữa sáng rồi hãy đi chứ."
Còn Letia, kẻ đang bị túm lấy 'cổ áo định mệnh', không những không phản kháng hay vùng vẫy, ngược lại còn rất hưởng thụ mà nói.
"Cảm giác như được trở lại ngày xưa ấy nhỉ... Hồi còn ở Lưỡi Dao Rạng Đông, ngày nào anh cũng xách tôi dậy như thế này."
"Cô cũng biết cơ à? Tôi chưa từng thấy ai lười như cô luôn đấy."
"Mà mà~" Letia dang rộng hai tay, sau đó dùng liếc nhìn Reid, hỏi: "Nhắc mới nhớ, tâm trạng anh đã khá hơn chút nào chưa?"
"Chẳng những không khá hơn," Reid lườm Letia một cái đầy tức tối: "Mà giờ còn tệ hơn nữa đây này."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
