Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy

(Đang ra)

I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy

Karasuma Ei

Câu chuyện xoay quanh cuộc tình lãng mạng giữa cặp nhân vật chính và một chút sự trừng phạt dành cho kẻ phản bội.

41 2000

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

283 1841

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

456 13650

Infinite Dendrogram (WN)

(Đang ra)

Infinite Dendrogram (WN)

Sakon Kaido

Liệu điều gì đang chờ đợi cậu khám phá ở phía trước, trong một thế giới game nổi danh bởi sự chân thực đến khó tin và những khả năng không giới hạn ấy?

175 739

Võ Lâm Máu M

(Đang ra)

Võ Lâm Máu M

이만두

"...Mấy cái này, là đồ chơi SM mà."

297 2248

Throne of Magical Arcana

(Đang ra)

Throne of Magical Arcana

Ái Tiềm Thủy Đích Ô Tặc (Mực Thích Lặn Nước)

Đây là web novel đầu tay của lão Mực, đầu tay chứ không có nghĩa là non tay. Lão Mực đã vẽ nên thế giới nơi mà tri thức, khoa học thực sự biến thành sức mạnh theo đúng nghĩa đen và chứa đựng một khối

901 85411

Quyển 2: Gió Xuân Se Lạnh, Rượu Tàn Người Tỉnh - Chương 06: Chết đi cho khuất mắt

Chương 06: Chết đi cho khuất mắt

“Ngươi đang tu hành cái gì thế?” Phương Tử Nguyệt thản nhiên nhìn mặt hắn, lúc này thần sắc của bà thậm chí còn hơi lộ ra vài phần lạnh lẽo.

Cứ như thể cái nữ nhân lúc nãy còn cọ qua cọ lại trên người hắn, chủ động tựa lưng vào thành giường, nâng lên và tách hai chân ra, ánh mắt yêu mị như hồ ly tinh không phải là bà vậy.

“Liên quan gì đến ngươi?”

“Lúc ngươi ngủ ta đã kiểm tra linh khí của ngươi rồi. Trong khí hải của ngươi lúc này tràn ngập đủ loại kiếm ý, ngươi muốn luyện bản thân thành một thanh kiếm sao? Nếu ta nhớ không lầm, đó là pháp môn tu hành của Tiên Thiên Kiếm Thể.”

“Liên quan chó gì đến ngươi.”

“Tiên Thiên Kiếm Thể tuy không nhiều, nhưng mấy trăm năm qua ta cũng từng gặp vài người, bí pháp tu hành độc đáo của bọn họ ta cũng có nghe phong phanh, nhưng tuyệt đối không phải kiểu không biết mệt mỏi như ngươi. Cho dù ngươi có giỏi chịu đựng đau đớn đến đâu, nhưng đau đớn của con người một khi vượt qua giới hạn nào đó thì sẽ phát điên, đến lúc đó được chẳng bõ mất.”

Phương Tử Nguyệt không để tâm đến sự lạnh nhạt của Cố Trì, chỉ tự biên tự diễn nói một mình. Nói xong bà bỗng im lặng một lát, lẩm bẩm: “Là ta ép ngươi quá đáng sao?”

Cố Trì cười lạnh một tiếng.

Hắn cứ lẳng lặng nhìn tia xót xa và tự trách thoáng qua trong mắt Phương Tử Nguyệt lúc này. Nếu hắn mà tin dù chỉ một mảy may, thì hắn đúng là một con tiện cẩu từ đầu đến chân.

“Sầm Tố Tâm tuy sớm lĩnh ngộ được kiếm thế, nhưng ả không phải Tiên Thiên Kiếm Thể. Theo ta được biết, trong hoàng tộc Nam Vực không có Tiên Thiên Kiếm Thể, Lâm Sơ cũng không phải Tiên Thiên Kiếm Thể... Lạ thật, sao ngươi lại là Tiên Thiên Kiếm Thể được nhỉ?”

Thiên phú tu hành đa phần di truyền theo huyết mạch. Tuy cũng có những tuyệt thế thiên tài gần như ngàn vạn người mới có một xuất hiện, nhưng xác suất đó thực sự quá thấp, quá thấp.

Phương Tử Nguyệt trầm ngâm hồi lâu, thấy Cố Trì hoàn toàn không mảy may dao động, bà khẽ thì thầm: “Chuyện ngươi là Tiên Thiên Kiếm Thể, quả thực đã mang đến cho ta một niềm vui bất ngờ. Nhưng ngươi phải nhớ, cho dù là Tiên Thiên Kiếm Thể cũng không chịu nổi sự giày vò thế này. Tạm thời nới lỏng phương pháp tu hành này của ngươi đi, nếu sơ sẩy vượt qua ranh giới của sự điên loạn, sẽ như rơi xuống vực thẳm, vạn kiếp bất phục.”

Cố Trì kéo chăn trùm kín đầu, nằm trên giường đóng giả xác chết.

Phương Tử Nguyệt rất lâu không có động tĩnh gì.

Khoảng một nén nhang sau, Cố Trì tưởng bà lại giống như trước kia, đến không bóng đi không hình, tan biến như cơn gió, thế là hắn dè dặt lật chăn lên.

Sau đó phát hiện Phương Tử Nguyệt vẫn ngồi đó, ánh mắt nhạt nhẽo đầy đùa cợt nhìn hắn.

Cố Trì lại kéo chăn trùm kín đầu.

Một canh giờ sau, Cố Trì lại từ từ lật chăn lên.

Phương Tử Nguyệt vẫn ngồi đó.

Cố Trì cuối cùng không nhịn được nữa, ngồi dậy: “Ngươi còn ngồi đây làm gì?”

“Đợi ngươi chủ động nói chuyện với ta.” Phương Tử Nguyệt mặt không cảm xúc đáp.

“Ngươi còn muốn nói gì nữa?” Cố Trì thở dài, “Ngươi còn chê đùa giỡn ta chưa đủ sao? Phải đùa chết ta ngươi mới vừa lòng à?”

“Không phải là phần thưởng sao?” Phương Tử Nguyệt nghiêng đầu.

“Ngươi có bệnh à!?” Cố Trì không nhịn được chửi thề, “Chi bằng ngươi cứ quay về bản tính cũ đi, làm cái hạng tiện nữ nhân tâm địa rắn rết ấy.”

“Thuần hóa chó cũng phải có cương có nhu.” Phương Tử Nguyệt hơi cúi người, chống khuỷu tay lên đùi, bàn tay ngọc ngà đỡ lấy má thơm, dùng một ánh mắt cực kỳ dịu dàng đăm đăm nhìn hắn. Ánh mắt này khiến Cố Trì cảm thấy vô cùng kinh tởm.

“Ta ngày càng thích ngươi rồi đấy.” Bà nói.

“Thích?”

“Ngươi rất kiêu ngạo, cũng đủ kiềm chế, vừa đê tiện vô sỉ, lại không quá tồi tệ, suy cho cùng thì cũng chỉ là một đứa trẻ.” Giọng điệu Phương Tử Nguyệt nhẹ nhàng, “Giá như ngươi là con của ta thì tốt biết mấy.”

Cố Trì không muốn nghe bà lải nhải: “Rốt cuộc ngươi muốn làm gì?”

“Ta muốn ngươi vì ta mà chèn ép nhất mạch họ Quý, muốn đào tạo ngươi thành thanh kiếm của Khê Vũ, muốn ngươi trở nên ngoan ngoãn vâng lời hơn. Đồng thời... Ta sẽ cho ngươi tất cả những gì ta có thể cho.”

“Vậy nhảy một điệu thoát y xem nào?”

Khóe miệng Phương Tử Nguyệt nhếch lên: “Ngươi thật sự muốn xem sao?”

Bà làm bộ như muốn đứng dậy, giây tiếp theo Cố Trì thở dài thườn thượt: “Ngươi chưa xong đúng không? Ngươi bớt làm phiền ta được không.”

“Ta muốn chắc chắn rằng hiện tại thần hồn ngươi vẫn ổn định, vẫn chưa phát điên vì sự đau đớn trong tu hành.”

“Bây giờ ta rất tỉnh táo, cũng thấy rất ổn. Nhưng nếu ngươi còn ở lại đây thêm một lúc nữa, ta sẽ phát điên mất.”

“Vậy có muốn... thư giãn chút không?” Phương Tử Nguyệt nâng bắp chân lên, đôi bàn chân nhỏ trắng muốt lại khép vào nhau, mười ngón chân trong trẻo vô tình khẽ cựa quậy.

Cố Trì hít sâu một hơi, vừa định nổi đóa, Phương Tử Nguyệt lại thu bắp chân về. Bà tiếp tục dùng tay đỡ má, ánh mắt đùa cợt nhìn khuôn mặt hắn: “Ngày thường ngươi chẳng phải vẫn ức hiếp trêu chọc con gái ta như thế sao?”

Cố Trì lúc này mới hiểu thế nào gọi là vỏ quýt dày có móng tay nhọn.

“Ta sai rồi, ta nhận tội được chưa? Ta xin tha... Ngươi đừng hành hạ ta nữa, được không?” Trên mặt Cố Trì hiện lên vẻ phát điên.

“Sai ở đâu?” Phương Tử Nguyệt không buông tha.

“Ta không sai! Cái đồ tiện nữ nhà ngươi!”

Phương Tử Nguyệt thoạt đầu sững sờ, sau đó cười đến mức không khép được miệng.

“Ngày kia Cơ Lâm sẽ đến, trưa ngày kia đến đình viện của ta, ta sẽ sắp xếp cho hai người một trận luận đấu.”

“Biết rồi.” Cố Trì đáp một cách yếu ớt.

“Ngươi sẽ không thua chứ?”

“Đương nhiên là không.”

“Có thể cho ta biết, rốt cuộc ngươi nhận lời trận luận kiếm này, là vì xót xa cho Phương Khê Vũ sao?”

“Không phải xót xa, là ta nợ nàng ấy.”

“Lúc ngươi trói nó sao không thấy lương tâm cắn rứt?”

“Lúc đó đã thân quen gì đâu, sau này nàng ấy đối xử tốt với ta, ta thấy lương tâm cắn rứt không được sao?”

“Vậy sau này ta cũng đối xử tốt với ngươi một chút.” Phương Tử Nguyệt mỉm cười nhìn hắn, “Liệu ngươi có vẫy đuôi với ta không?”

“Ngươi chết đi cho khuất mắt, thật đấy.” Đáy lòng Cố Trì lại trào lên một trận ớn lạnh.

Phương Tử Nguyệt rốt cuộc cũng đứng dậy, dường như định buông tha cho hắn. Bà xoay người đi ra ngoài cửa, Cố Trì thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng khi bước đến cửa, bước chân bà lại dừng lại. Cố Trì nhìn bóng lưng bà, trong khoảnh khắc tim lại giật thót lên tận họng. Cũng may Phương Tử Nguyệt chỉ dừng lại một lát, nhàn nhạt mở miệng: “Có lẽ lời nguyền rủa của ngươi sẽ linh nghiệm đấy.”

“Chết tốt quá, chết tốt quá.” Cố Trì không nhịn được vỗ tay đôm đốp.

Phương Tử Nguyệt quay đầu lại, mỉm cười rạng rỡ với Cố Trì, trong chớp mắt đẩy cửa ra, bóng dáng biến mất khỏi tầm mắt Cố Trì.

Cố Trì rốt cuộc cũng thở phào nhẹ nhõm, thần kinh căng thẳng được thả lỏng hoàn toàn. Hắn nằm liệt trên giường một lúc lâu, trong đầu không ngừng nhớ lại những biểu cảm của Phương Tử Nguyệt, muốn biết rốt cuộc bà ta đang nghĩ cái quái gì... Nhưng dù hắn có nghĩ nát óc cũng không ra nổi, rốt cuộc Phương Tử Nguyệtđang phát điên cái gì.

Làm sao hắn có thể phỏng đoán suy nghĩ của một kẻ điên được chứ? Khi nhìn vào vực thẳm, vực thẳm cũng sẽ nhìn lại ngươi.

Cố Trì cảm thấy hắn không thể nghĩ thêm nữa, vội vàng lắc đầu, gạt bỏ những suy nghĩ trong đầu ra ngoài. Tùy ý mặc vào một bộ y phục xong, hắn ra ngoài đình viện, bắt đầu dẫn động linh khí trong khí hải, nghiệm thu thành quả bế quan ba ngày qua của mình.

Hắn không cầm kiếm, mà gồng chặt cơ bắp toàn thân, vận sức từ eo sườn xuống bắp chân, tung một quyền vào không trung.

Trong khoảnh khắc cuồng phong cuồn cuộn, hàng trăm đạo kiếm khí tàn phá trong quyền phong của hắn.

Những chiếc lá khô giữa không trung trong tích tắc bị vô số vết kiếm cắt nát vụn.

..........................................

Hoàng Thành Trung Châu.

Chiếc linh chu đi đến Nguyệt Luân Tông đã cất cánh. Lúc này trên boong tàu, hai vị hoàng tử Trung Châu đang đứng sóng vai bên lan can, nhìn ngắm biển mây phương xa.

Lúc này đang là thời điểm ánh mặt trời gay gắt nhất, boong tàu như được rắc một lớp nhũ vàng, khuôn mặt tam hoàng tử Cơ Lâm cũng được phản chiếu một màu vàng rực.

“Trông đệ có vẻ không vui lắm.” Cơ Vinh đứng bên cạnh hắn bỗng lên tiếng.

Cơ Vinh chính là nhị hoàng tử Trung Châu, vóc dáng cao lớn, mày râu tuấn lãng, mặc áo xanh, đứng thẳng tắp như cây thông tùng.

Bị Cơ Vinh nói trúng tim đen, trên mặt Cơ Lâm hiện lên vài phần gượng cười: “Ngay cả hoàng huynh đây, mấy năm trước muốn liên hôn với thánh nữ Nguyệt Luân Tông mà cũng bị tông chủ Nguyệt Luân Tông từ chối thẳng thừng. Giờ đây tông chủ Nguyệt Luân Tông lại tự dưng chìa cành ô liu cho đệ, nói cái gì mà thánh nữ Nguyệt Luân đã đến tuổi cập kê... Bà ta muốn chọn một rể hiền cho thánh nữ... Lời này nghe thế nào cũng thấy có gì đó mờ ám.”

“Bà ta muốn đệ tỷ thí với tên đệ tử thân truyền kia của bà ta sao?”

“Đúng vậy.” Biểu cảm trên mặt Cơ Lâm hơi quái dị, “Tu sĩ đó tên là Cố Trì, mọi thông tin ta đều xem qua rồi. Một tán tu lúc nhập môn mới chỉ Kết Đan sơ kỳ, Phương Tử Nguyệt lại chỉ đích danh bắt hắn tranh vị trí đạo lữ của Phương Khê Vũ với đệ, thật sự quá đỗi khó tin.”

“Đến lúc đó thử một lần là biết ngay.” Cơ Vinh nhàn nhạt nói, “Nhưng chuyện này nghĩ lại quả thực kỳ lạ. Cho dù Phương Tử Nguyệt muốn Quý Nhất tranh giành với đệ, thì nghe còn hợp tình hợp lý.”

“Bà ta và nhất mạch họ Quý không ưa nhau cũng chẳng phải chuyện ngày một ngày hai.” Cơ Lâm nhún vai, “Nguyệt Luân Tông suy cho cùng vẫn là Nguyệt Luân Tông của họ Quý, Phương Tử Nguyệt chẳng qua chỉ cai quản thay mà thôi. Đợi đến khi nhất mạch họ Quý này trưởng thành, sớm muộn gì bà ta cũng phải trả lại từng chút một.”

“Có lẽ chính vì vậy, bà ta mới muốn có được sự ủng hộ của chúng ta chăng?” Cơ Vinh trầm ngâm nói.

“Hừ, cái nữ nhân đó mấy năm trước chẳng phải đã tìm đến hoàng tỷ của chúng ta sao, chẳng qua là mặt nóng dán mông lạnh. Bây giờ thấy đại hoàng huynh đắc thế, lại muốn đặt cược vào đại hoàng huynh, đệ chẳng qua chỉ được thơm lây từ đại hoàng huynh mà thôi.” Trên mặt Cơ Lâm hiện lên vài phần tự trào.

Chuyến đi Nguyệt Luân Tông lần này của hắn có nhị hoàng tử Cơ Vinh đồng hành. Tuy nhị hoàng tử và đại hoàng tử cũng coi như có quan hệ cạnh tranh, nhưng mấy huynh đệ bọn họ dẫu sao cũng lớn lên bên nhau từ nhỏ. Dù hiện tại đều đang dùng đủ mọi cách nỗ lực để nhận được sự công nhận của phụ hoàng, nhưng chung quy vẫn là huynh đệ ruột thịt, tình cảm không tồi. Đúng lúc Cơ Vinh dạo này rảnh rỗi, bèn đến để chống lưng cho hắn.

Đại hoàng huynh của hắn dạo này đang bế quan đột phá Nguyên Anh trung kỳ.

Hai người đi trên chiếc linh chu nhanh nhất của Trung Châu, sáng sớm mai là có thể đến Nguyệt Luân Tông.

....................................

Trời tối.

Cố Trì mãi đến chập tối mới sực nhớ ra hôm nay hắn phải đi thi châm cho Quý Ngưng.

Mấy ngày nay hắn bị đám kiếm ý tôi luyện thân thể đó hành hạ đến mụ mị đầu óc, chẳng biết ngày đêm thay đổi, nhất thời quên bẵng mất giờ giấc. Nhớ ra chuyện này, hắn mới vội vội vàng vàng lấy kim bạc cất đi, đi đến viện lạc của Quý Ngưng.

Trên đường đi trăng rằm treo cao, hắn bước vội vã. Không ít đệ tử đang thưởng trăng trong rừng núi đều nhìn thấy bóng dáng hắn, tò mò không hiểu tại sao hắn lại chạy gấp gáp như vậy.

Cũng may Cố Trì cuối cùng cũng kịp giờ. Hắn đứng trước cửa viện lạc, đưa tay gõ cửa nhè nhẹ.

Khoảng chừng ba nhịp thở, cửa mở. Trong nhà, Quý Ngưng mặc một chiếc váy dài màu trắng ngà, ánh mắt thanh lãnh, nhưng giọng điệu lại hơi lộ ra vài phần tủi thân: “Sao giờ mới đến?”

“Xin lỗi... Dạo này có mấy chuyện bận quá, đầu óc hơi lú lẫn.” Cố Trì lúc này xin lỗi với giọng điệu rất chân thành.

Hắn vốn tưởng Quý Ngưng sẽ nhân cơ hội làm khó dễ, nhưng cuối cùng Quý Ngưng không có tính trẻ con như hắn nghĩ. Nghe thấy giọng điệu chân thành của hắn, chút xíu tủi thân kia liền tan biến không còn tăm hơi, nàng khẽ nói: “Mau vào đi.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!