Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Bắt Đầu Với Vai Nam Phản Diện, Nữ Đế Khóc Lóc Thảm Thiết Vì Ta

(Đang ra)

Bắt Đầu Với Vai Nam Phản Diện, Nữ Đế Khóc Lóc Thảm Thiết Vì Ta

Chi Ge Luo Bu

Bắt đầu với vị Nữ Đế chí tôn, sát phạt quyết đoán, nắm giữ sinh mệnh của hàng tỷ người trong tay — lại run rẩy quỳ xuống trước mặt ta, lệ rơi đầy mặt, cầu xin ta tha thứ.

216 1280

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

116 2583

Thánh nữ trường tôi, người mà tốt bụng với mọi người nhưng chỉ thích cắn mỗi mình tôi

(Đang ra)

Thánh nữ trường tôi, người mà tốt bụng với mọi người nhưng chỉ thích cắn mỗi mình tôi

和鳳ハジメ

Một cô gái bị trói buộc bởi chính kẻ đã cưỡng bức mình và một chàng trai đã bóp méo và làm méo mó tính cách của cô. Hai người đã có một tình yêu sai lầm và vô đạo đức bắt đầu sống chung để thực sự kết

27 437

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

80 884

Quyển 2: Gió Xuân Se Lạnh, Rượu Tàn Người Tỉnh - Chương 10: Đây mới đúng là ngươi

Chương 10: Đây mới đúng là ngươi

Trong mắt Phương Tử Nguyệt lúc này chứa đầy sự kiêu ngạo, lo lắng, thương xót, quả thực đã diễn trọn vẹn vai một vị sư tôn thương xót ái đồ đến mức nhuần nhuyễn.

Cơ Vinh đương nhiên nhìn ra được, cái tát mà Phương Tử Nguyệt dành cho Cố Trì là để bảo vệ hắn. Bà đi tiên phong gây khó dễ, khiến cho Cơ Vinh không tiện nói thêm gì nữa.

Nhưng hoàng tộc họ Cơ không thể nuốt trôi cục tức này.

Nếu người ra tay đả thương Cơ Lâm là Quý Nhất của nhất mạch họ Quý, Quý Nhất bị trưởng bối dạy dỗ rồi, chuyện này cho qua thì cũng thôi, hoàng tộc Trung Châu ít nhiều vẫn có vài phần kính trọng nhất mạch họ Quý.

Nhưng Phương Tử Nguyệt chẳng qua chỉ là một tông chủ mới ngồi lên vị trí này chưa được mấy năm, mà tên đệ tử thân truyền này của bà cũng chỉ là một tên tán tu vô danh tiểu tốt, hắn vậy mà lại cố tình đạp lên mặt Cơ Lâm, đây rõ ràng là hành động khiêu khích không biết sống chết!

Cho dù hắn có thiên phú thì đã sao? Cho dù hắn ở Kết Đan trung kỳ có thể thắng được Kết Đan đại viên mãn thì đã sao? Giới tu hành xưa nay chưa từng thiếu thiên tài, nhưng người có thể thực sự tu hành vững bước đến bát cảnh ít như lông phượng sừng lân. Anh hùng thiên hạ nhiều như cá diếc qua sông, kẻ có thể thực sự cá chép hóa rồng lại có mấy ai?

Cơ Vinh hơi nheo mắt lại, nhìn thanh kiếm đang vung tới, hắn xưa nay chưa từng có thói quen khinh địch.

..............................

Phương Khê Vũ khẽ run rẩy đôi môi, khiến cho sự bất an của nàng không có chỗ nào để che giấu.

Phương Tử Nguyệt liếc xéo Phương Khê Vũ một cái, nhưng không nói một lời, rất nhanh liền thu hồi ánh mắt, chỉ cất một tiếng thở dài nhè nhẹ trong đáy lòng.

Phương Khê Vũ của trước kia tuyệt đối sẽ không như vậy. Với tư cách là mẫu thân nhìn Phương Khê Vũ lớn lên, bà có thể nhìn rõ sự sợ hãi và bất an trên khuôn mặt Phương Khê Vũ.

Phương Tử Nguyệt thầm nghĩ có gì mà phải bất an chứ? Tên nhóc đó rõ ràng là con của Sầm Tố Tâm, mang trên mình Ma Long Cổ, càng đừng nhắc tới cha hắn là ai.

Cái thứ súc sinh đó từng là tồn tại ngạo nghễ dẫm đạp toàn bộ tu sĩ Đông Vực. Năm xưa người cha đáng bị thiên đao vạn quả của Cố Trì chỉ đơn thuần vì cảm thấy làm tu sĩ chính đạo quá tẻ nhạt, có quá nhiều trói buộc, nên mới đi làm tà tu. Nếu không với thiên phú của hắn, cho dù là tu hành bình thường, việc bước vào cửu cảnh cũng chỉ là chuyện sớm muộn.

Nhưng Phương Tử Nguyệt lúc này nhìn vào đôi đồng tử đang ánh lên màu vàng trắng của Cố Trì, đáy lòng lại không ngừng lẩm bẩm, huyết mạch hoàng tộc họ Bùi của hắn rốt cuộc từ đâu mà có? Chẳng lẽ hai vợ chồng kia đã mài mò ra bí pháp gì đó, dung hợp huyết mạch hoàng tộc họ Bùi cho hắn, để hắn có thể áp chế Ma Long Cổ tốt hơn?

Bà không quá nguyện ý tin rằng Sầm Tố Tâm sẽ tư thông với nam nhân khác. Năm xưa nàng ta vì Lâm Sơ mà phản bội xuất tông môn kiên quyết đến vậy, sống chết cũng không màng, cái dáng vẻ ngu ngốc vì tình mà cam tâm tình nguyện như thiêu thân lao đầu vào lửa đó, sao có thể thay lòng đổi dạ được?

Lúc này bà chỉ lẳng lặng nhìn mọi thứ trước mắt, chờ đợi mọi chuyện ngã ngũ.

Khối Lưu Ảnh Thạch kia lơ lửng giữa không trung, sẽ trở thành chỗ dựa để bà dùng bảo vệ Cố Trì sau khi hắn giành chiến thắng.

Dẫu sao... cũng là tự nhị hoàng tử muốn ra tay thay mặt giáo huấn Cố Trì, vậy hắn tự mình tài nghệ không bằng người, thì còn trách được ai?

..............................

Phương Khê Vũ nín thở.

Khi nàng nhìn thấy chiêu thứ chín của Nguyệt Luân Kiếm Pháp trong tay Cố Trì trút xuống như mưa bão, Trong chốc lát, nàng bỗng ngẩn ngơ đứng đó.

Nhưng nhất thời, thứ trào dâng trong lòng nàng không phải là sự phẫn nộ, mà là sự vui mừng. Cho dù việc hắn dễ dàng tung ra chiêu thứ chín như vậy có nghĩa là, những ngày qua nàng đốc thúc hắn luyện kiếm, chẳng qua đều là hắn cố tình lấy ra để hành hạ nàng, là trò đùa dai đầy ác ý để trêu ghẹo nàng, nhưng nàng lại chỉ cảm thấy vui vẻ.

Nắm vững thức thứ chín của Nguyệt Luân Kiếm Pháp, có lẽ sẽ có khả năng vượt cấp khiêu chiến.

Lúc này lưỡi kiếm của Cố Trì và Cơ Vinh đang va chạm hết lần này đến lần khác, mỗi lần va chạm, lưỡi kiếm trong tay Cố Trì sẽ lờ mờ hiện lên vài phần vết nứt, dù sao kiếm của hắn vẫn kém hơn một chút.

Nhưng thứ kém hơn là kiếm, chứ tuyệt đối không phải là người.

Phương Khê Vũ từ nhỏ đã được mẫu thân dẫn đi quan sát không ít kiếm tu luận kiếm, lúc này nàng rất dễ dàng rút ra được một kết quả khiến nàng cảm thấy khó tin nhưng lại vui mừng khôn xiết.

Cố Trì đang chiếm thế thượng phong.

Hơn nữa còn là áp chế hoàn toàn.

“Ta thấy ngươi cũng chẳng mạnh hơn hắn là bao.” Cố Trì hờ hững cất lời, vung ra một đạo kiếm khí. Ngay khi Cơ Vinh cố gắng vung kiếm ngăn cản, Trong tích tắc, kiếm quang của hắn lại nhanh chóng hiện lên ở ngực trái của Cơ Vinh. Kiếm ý cuộn trào quanh lưỡi kiếm chớp mắt liền xuyên thủng lớp linh khí hộ thân, xé toạc một vết nứt trên người đối phương.

Đồng tử Cơ Vinh lộ vẻ kinh ngạc, trong hoảng hốt hắn chỉ cảm thấy lúc này mình dường như đang chìm sâu vào một đại dương hội tụ từ kiếm ý, chỉ cần sai một bước, sẽ vạn kiếp bất phục!

Hắn không thể nhẹ nhàng bâng quơ mở miệng trào phúng như Cố Trì, chỉ đành ngưng thần nín thở, vung kiếm. Huyết sắc linh khí bám trên thân kiếm đã vài lần hóa thành gai nhọn, cố gắng đâm vào cơ thể Cố Trì, nhưng đều bị chút ánh sáng vàng nhạt vờn quanh hắn ép lùi lại ngay lúc sắp chạm vào cơ thể hắn.

Hắn không thể không phân tâm suy nghĩ xem thứ này rốt cuộc là gì, cho đến khi hắn nhìn rõ đôi đồng tử màu vàng trắng kia của Cố Trì... Đó là biểu tượng huyết mạch của hoàng tộc họ Bùi.

Đứng sau lưng hắn là ai? Hoàng tộc họ Bùi sao lại đến tu hành ở Nguyệt Luân Tông?

Không có dư thời gian cho hắn suy nghĩ, bởi vì kiếm của Cố Trì lúc này tựa như dông tố mưa rào, tay hắn không chệch đi nửa ly, mỗi một chiêu mỗi một thức đều cực kỳ hoàn mỹ, tựa như một vòng tròn thập toàn thập mỹ.

Hắn vốn định dựa vào sức mạnh do tu vi mang lại, cưỡng ép xé toạc một lỗ hổng từ tâm của vòng tròn này, nhưng tuyệt đại đa số lực lượng lại đều bị hóa giải.

Kiếm chiêu của Cố Trì thực sự quá mức tinh xảo và quỷ quyệt, đến nỗi hắn có sức mà không thể tung ra, ngược lại thỉnh thoảng còn bị đâm cho một kiếm. Mỗi một kiếm đều mang theo đủ loại kiếm ý kỳ quái, không ngừng ăn mòn khí hải và kinh mạch của hắn, khiến hắn khổ không thể tả.

Cơ Vinh chỉ cảm thấy lúc này hắn hệt như một chiếc thuyền lá cô độc giữa sóng gió. Vào giây phút bất lực nhất hắn đã nghĩ đến việc thiêu đốt tinh huyết bản mệnh, nhưng nếu chỉ để luận kiếm với một tu sĩ Kết Đan trung kỳ mà phải lưu lạc đến bước đường thiêu đốt tinh huyết bản mệnh... Thế thì quá mất mặt.

Chẳng lẽ hắn phải nhận thua ngay tại đây sao?!

Cảm giác nhục nhã to lớn chớp mắt bao trùm lấy hắn, khiến từ trong xương máu của hắn lại ép ra được vài phần sức lực. Lưỡi kiếm của hắn không vì sự nhục nhã mà có chút hoảng loạn nào, vẫn không sai một ly. Nhưng Cố Trì ở phía đối diện lại hệt như một cỗ máy tinh vi, mỗi một kiếm vung ra đều sử dụng Nguyệt Luân Kiếm Pháp tìm được cách đối phó gần như hoàn hảo.

Một trăm nhịp thở sau, thần sắc Cơ Vinh trở nên dữ tợn: “Ngươi còn kiếm pháp nào khác không?”

Đường lối của Nguyệt Luân Kiếm Pháp đã bị hắn nắm rõ, hắn cuối cùng cũng bắt đầu tìm được cách ứng phó, đủ để dựa vào sự áp đảo về tu vi của mình để cưỡng ép tháo gỡ. Mặc dù linh khí hắn còn lại đã không nhiều, nhưng vẫn hùng hậu hơn Cố Trì rất nhiều.

“Đương nhiên là có chứ.” Giọng nói lười biếng của Cố Trì lại vang lên.

Chớp mắt, Cố Trì bắt đầu chuyển sang sử dụng một bộ kiếm pháp hoàn toàn khác.

Nếu nói Nguyệt Luân Kiếm Pháp lấy tuyết mịn miên man, lấy thủ hóa công làm chủ đạo, thì bộ kiếm pháp của Cố Trì lúc này lại càng thêm phần hiểm độc, quỷ quyệt, tàn nhẫn. Gần như kiếm nào cũng đâm thẳng vào tử huyệt đối phương, thậm chí không tiếc dĩ thương đổi thương, ngược lại càng khiến Cơ Vinh khó lòng đối phó hơn.

Khi hắn thành công dùng kiếm chém trúng vai trái Cố Trì, lưu lại một vết thương rỉ máu, mũi kiếm của Cố Trì đã đâm xuyên ra từ sau lưng hắn.

Bên tai hắn lại vang lên tiếng cười của Cố Trì.

Chút đau đớn này không mảy may ảnh hưởng đến việc Cố Trì xuất kiếm, bởi những nỗi đau mà hắn từng trải qua trong quá trình tu hành xưa nay còn nhiều hơn thế này gấp bội. Nhưng Cơ Vinh thì chưa chắc, một kiếm này đã chém rụng ba phần chiến ý của hắn, gần như là bản năng, đáy lòng nảy sinh chút nhút nhát.

Trong chốc lát, hắn lại bị sự nhục nhã to lớn bao trùm. Hắn cắn chặt răng, sát na sau những đường vân màu đỏ trên thân kiếm lại dung nhập vào cơ thể hắn. Đôi mắt hắn gần như đỏ ngầu, tinh huyết bản mệnh bốc cháy, xuất kiếm càng thêm phần dũng mãnh đáng sợ. Từng đạo kiếm quang màu máu trong đình viện tuôn xuống như mưa rào, sắp sửa che khuất cả bầu trời.

Cố Trì bắt đầu né tránh.

Hắn không hề tự cao tự đại, chỉ chớp lấy những sơ hở xuất kiếm do sự cuồng nộ của đối phương gây ra, hết lần này đến lần khác né tránh những đạo kiếm quang đó.

Mười lăm nhịp thở sau, những đạo kiếm quang đó thậm chí ngay cả vạt áo của hắn cũng chưa chạm tới được.

Mỗi một kiếm của Cơ Vinh đều chém vào không khí, sự cuồng nộ trong lòng không có chỗ xả. Lúc này hắn không còn giữ được vẻ bình thản ung dung như lúc mới đến nữa, dáng vẻ thở hồng hộc cực kỳ giống một đứa trẻ bị lôi ra làm trò đùa, sát ý trong mắt khó lòng kìm hãm.

Đến nỗi hắn đã bỏ qua việc, bụng dưới của hắn lúc này máu đang chảy ồ ạt không ngừng.

Chút thương tích này sẽ không khiến một tu sĩ Nguyên Anh kỳ lo ngại đến tính mạng, nhưng cái bộ dạng ruột gan sắp lòi cả ra ngoài này, quả thực trông cực kỳ thảm hại.

Tinh huyết bản mệnh của hắn đã bị thiêu đốt gần hết, đã không còn khả năng bộc phát ra sức mạnh to lớn như vậy nữa. Cố Trì lại thong thả bước tới, xuất kiếm. Kiếm ý cuộn trào trên thân kiếm rạch nát lớp linh khí hộ thân của đối phương, một kiếm, hai kiếm, ba kiếm.

Cơ Vinh không cách nào chống đỡ được từng nhát kiếm, thế là mỗi lần cổ tay Cố Trì vung lên, trên thân kiếm lại rỉ ra những giọt máu lớn. Trong nháy mắt, thân kiếm đỏ rực liền bốc hơi cạn sạch những giọt máu đó. Thân kiếm nóng bỏng, mỗi khi một kiếm chém xuống, đều lờ mờ truyền đến mùi khét lẹt của thứ gì đó bị thiêu rụi.

Cơ thể Phương Khê Vũ bỗng không kìm được khẽ run rẩy một cái.

Cố Trì trước mặt lúc này khiến nàng cảm thấy có chút xa lạ, bởi vì thần sắc của hắn thực sự quá đỗi dữ tợn, dữ tợn đến mức không hề che giấu, hệt như một con chó điên. Một Cố Trì như vậy nàng dường như từng thấy vài lần, là vào lúc hắn đối đầu với Quý Nhị.

Rốt cuộc hắn phải trải qua những gì mới biến thành như vậy?

Thực ra lúc này trên người Cố Trì cũng có vài vết thương, nhưng hắn làm như không thấy, chỉ không ngừng xuất kiếm, để lại trên người Cơ Vinh từng đạo vết kiếm khiến đối phương phải chịu nỗi nhục nhã ê chề. Nhưng Cơ Vinh vẫn luôn không hề xin tha.

Nếu Cơ Vinh không hề xin tha, vậy nên Phương Tử Nguyệt cũng chưa lên tiếng dừng tay.

“Ta muốn...”

Cơ Vinh cố nặn ra hai chữ này từ kẽ răng, nhưng giây tiếp theo thanh kiếm của Cố Trì đã rạch xuống ngực hắn, khiến trước ngực hắn chớp mắt hằn lên một vết thương cháy đen như than.

“Ta muốn... giết ngươi!”

Lúc này Cơ Vinh trừng mắt nứt tròng, gân xanh trên trán nổi bần bật, linh khí trong cơ thể điên cuồng vận chuyển, đến nỗi linh khí dâng trào tạo thành lớp sương mù dày đặc quanh người hắn. Cố Trì nhìn thấy trên cơ thể hắn cũng bò đầy những đường vân đỏ, cũng chẳng biết là bí pháp gì, nhưng tốc độ và sức mạnh lại tăng lên gấp đôi.

Thế là Cố Trì lại bắt đầu né tránh.

Cho dù lưỡi kiếm của Cơ Vinh đã nhanh đến mức tựa như những luồng ánh sáng tuôn chảy, nhưng thân ảnh của Cố Trì lại ma mị uyển chuyển như quỷ mị.

Sáu mươi nhịp thở sau, Cố Trì mỉm cười: “Lại đến lượt ta rồi à?”

..............................

Một trăm nhịp thở sau.

Mắt Cơ Vinh tối sầm lại, ngất lịm đi.

Cả người hắn cháy đen như than củi, gần như biến thành một huyết nhân. Da thịt gớm ghiếc đến mức sắp không nhận ra được, đó từng là vị nhị hoàng tử tôn quý của Trung Châu.

Cố Trì lúc này một thân y phục trắng nhuốm máu, trên người có vô số vết thương nhỏ do kiếm gây ra, nhưng hắn cứ như người không có việc gì, lấy ra một viên Lưu Ảnh Thạch, tiến lại gần, sau đó... giẫm một chân lên đầu Cơ Vinh, dùng Lưu Ảnh Thạch ghi hình lưu niệm một cái.

“Đừng có giả chết chứ?”

Đối mặt với nỗi nhục nhã tột cùng như vậy mà Cơ Vinh vẫn thờ ơ không chút phản ứng, xem ra là ngất thật rồi.

Cố Trì nhấc chân lên.

Phương Tử Nguyệt khẽ thở phào một hơi, vốn tưởng Cố Trì rốt cuộc cũng chơi đủ rồi, nhưng giây tiếp theo, mũi chân Cố Trì dồn lực, một cước tung thẳng vào đầu Cơ Vinh, đá văng cơ thể hắn ra xa mười mấy mét, đập mạnh vào bức tường đình viện.

Mặc dù hắn biết làm như vậy rất vô lương tâm, mặc dù hắn biết mình và hai vị hoàng tử này đều không oán không thù, mặc dù hắn biết hắn làm như vậy rất không có đạo đức... Nhưng cái nữ nhân vô lương tâm Phượng Tịch Chỉ kia nhìn thấy cảnh này chắc chắn sẽ rất vui.

Vậy thì tâm trạng của hắn hình như cũng sẽ không tệ.

Nghĩ vậy, Cố Trì vui vẻ cất viên Lưu Ảnh Thạch đó đi, ngoái đầu nhìn Phương Tử Nguyệt mang thần sắc phức tạp lúc này, cùng Phương Khê Vũ đang kinh hoàng bất an, nhe răng nở nụ cười.

Phương Tử Nguyệt hít sâu một hơi: “Nếu ngươi còn làm càn thêm chút nữa, ta cũng không bảo vệ nổi ngươi đâu.”

“Ai bảo lúc ngươi đánh ta lại ra tay nặng thế chứ.” Cố Trì trông có vẻ tâm trạng cực tốt.

Nhưng thần sắc của Phương Tử Nguyệt lại vô cùng phức tạp.

Rõ ràng Cố Trì đang cười với bà, nhưng Phương Tử Nguyệt dường như xuyên qua nụ cười hờ hững gợi đòn trên khuôn mặt hắn, nghe được tiếng khóc lóc đáng thương, bất lực của đứa trẻ đang trốn trong góc tối.

Hắn biết khóc lóc chẳng có ích gì, nên mới dùng nụ cười để trào phúng thế giới này.

Phương Tử Nguyệt thở dài thườn thượt, bà lấy ra một đoạn trường tiên: “Diễn kịch phải diễn cho trót, ngươi tự mình làm, hay để ta?”

“Hay là nhờ sư tỷ làm thay đi.” Cố Trì vẫn chỉ cười vẻ bất cần, “Coi như trả món nợ từng nợ sư tỷ lúc trước.”

Đánh hai vị hoàng tử Trung Châu ra nông nỗi này, nếu Phương Tử Nguyệt không dạy dỗ hắn một trận, đến lúc đó không thể ăn nói với bên Trung Châu được.

Phương Khê Vũ nãy giờ vẫn luôn thẫn thờ ngồi một bên bỗng hiểu ra tất cả. Nước mắt trào ra khỏi khóe mi, nàng liên tục lắc đầu, nhìn Phương Tử Nguyệt bên cạnh, đôi môi khẽ mấp máy, gần như đang cất lời van xin: “Mẫu thân...”

“Ta cũng không phải cứ nhất quyết đòi phạt hắn, ngược lại, những gì hắn làm hôm nay khiến ta rất hài lòng. Nhưng muốn dập tắt sóng gió, ta buộc phải làm vậy. Đây là do chính hắn chọn, hắn cũng đồng ý, chỉ là chút nỗi khổ da thịt mà thôi, con có phải ngày đầu quen biết hắn đâu.”

“Đúng vậy đấy, ăn mấy roi còn chưa đau bằng một phần mười cái công pháp tu hành của ta đâu.” Cố Trì nhìn Phương Khê Vũ, ánh mắt dịu dàng, giọng điệu cũng ôn hòa hơn nhiều, “Cho nên... xin mời sư tỷ ra tay?”

“Không...” Đôi mắt Phương Khê Vũ nhòe lệ.

Phương Tử Nguyệt nhìn Cố Trì, trầm mặc hồi lâu rồi quay mặt đi.

“Khê Vũ, đưa hắn đến Tư Quá Nhai chịu phạt.”

Cố Trì ngược lại hơi sửng sốt, nhìn bà với ánh mắt buồn cười: “Vậy ngươi giải quyết êm xuôi được không?”

Phương Tử Nguyệt khinh miệt trừng hắn một cái, hừ lạnh: “Dù sao cái thứ lang tâm cẩu phế nhà ngươi cũng chẳng ghi nhớ cho ta nửa điểm ân tình nào.”

“Vậy mà ngươi vẫn khăng khăng bảo vệ ta thế sao?”

“Bởi vì những thứ ngươi thể hiện ra ngày hôm nay, khiến ta cảm thấy xứng đáng.”

“Đây mới đúng là ngươi.” Cố Trì chậc lưỡi cảm thán một tiếng, quay lưng ôm lấy cánh tay Phương Khê Vũ, “Sư tỷ đỡ một tay nào... mềm nhũn cả chân rồi.”

Hắn tựa toàn bộ sức nặng cơ thể lên người Phương Khê Vũ. Phương Khê Vũ ưỡn thẳng vòng eo, dìu hắn đi về phía Tư Quá Nhai của Nguyệt Luân Tông.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!