Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Bắt Đầu Với Vai Nam Phản Diện, Nữ Đế Khóc Lóc Thảm Thiết Vì Ta

(Đang ra)

Bắt Đầu Với Vai Nam Phản Diện, Nữ Đế Khóc Lóc Thảm Thiết Vì Ta

Chi Ge Luo Bu

Bắt đầu với vị Nữ Đế chí tôn, sát phạt quyết đoán, nắm giữ sinh mệnh của hàng tỷ người trong tay — lại run rẩy quỳ xuống trước mặt ta, lệ rơi đầy mặt, cầu xin ta tha thứ.

216 1280

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

116 2583

Thánh nữ trường tôi, người mà tốt bụng với mọi người nhưng chỉ thích cắn mỗi mình tôi

(Đang ra)

Thánh nữ trường tôi, người mà tốt bụng với mọi người nhưng chỉ thích cắn mỗi mình tôi

和鳳ハジメ

Một cô gái bị trói buộc bởi chính kẻ đã cưỡng bức mình và một chàng trai đã bóp méo và làm méo mó tính cách của cô. Hai người đã có một tình yêu sai lầm và vô đạo đức bắt đầu sống chung để thực sự kết

27 437

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

80 884

Quyển 2: Gió Xuân Se Lạnh, Rượu Tàn Người Tỉnh - Chương 08: Hài lòng chưa?

Chương 08: Hài lòng chưa?

“Khóc?” Cố Trì cười lạnh một tiếng, “Đâu ra lắm nước mắt thế? Người khác không chịu làm bạn với ngươi thì ngươi phải khóc à? Sao nào? Chẳng lẽ trên đời này ngươi muốn làm bạn với ai thì người đó nhất định phải làm bạn với ngươi sao?”

“Không... không phải... Ta chỉ là... Ta... hức hức... Ta không khống chế được...” Quý Ngưng luống cuống lấy mu bàn tay không ngừng quệt nước mắt, đôi vai nàng run lên bần bật. Nhưng dẫu vậy, nước mắt nàng vẫn cứ tuôn rơi không ngừng.

Cố Trì cứ tưởng mình khá thích nhìn phụ nữ khóc, nhưng nhìn dáng vẻ Quý Ngưng luống cuống cẩn thận lau nước mắt mà vẫn không kìm nén nổi, hắn bỗng lờ mờ cảm thấy dường như mình làm hơi quá đáng.

Chần chừ một lát, hắn chậm rãi mở miệng: “Đại đạo vô tình, ta tu Vô Tình Đạo, cho nên không muốn có quá nhiều dây dưa với người khác, mong ngươi tôn trọng và thấu hiểu cho ta.”

“Ngươi lừa người hức hức... Ngươi thường xuyên cùng nhị ca ta uống rượu trong sân...”

“Ta không gần nữ sắc.”

“Ngày nào ngươi cũng liếc mắt đưa tình với Phương Khê Vũ trong viện mà...”

“Ồ, suýt quên mất chuyện này.” Khóe mắt Cố Trì khẽ giật giật, “Tóm lại là chúng ta không thể làm bạn.”

“Tại sao... hu hu...”

“Không tại sao cả, không thể là không thể.” Cố Trì vẻ mặt nghiêm túc nhìn nàng, “Ta phải đi thật đây, ngươi còn trò gì mới nữa không?”

Khi tình cảm chân thành bộc lộ bị coi là đang diễn kịch, cảm giác nhục nhã mang lại gần như trong nháy mắt lấp đầy trái tim Quý Ngưng. Dường như trong chốc lát, nàng cảm thấy trái tim mình lại trở nên cứng rắn như sắt đá, ngay cả việc khóc lóc cũng bị nàng kìm nén lại.

“Ngươi...”

Nàng phẫn nộ nhìn khuôn mặt Cố Trì, khuôn mặt lúc này viết đầy vẻ bất cần và hờ hững. Nàng không nói nên lời, nhưng sự phẫn nộ đó cuối cùng cũng dần tan biến. Hàng mi nàng từ từ rũ xuống, không thốt ra được những lời mắng chửi nữa, chỉ khẽ nói một cách rất nhẹ nhàng: “Ngươi đi đi, xin lỗi... Lại làm ngươi phiền lòng rồi.”

“Cũng không có gì.” Cố Trì xoay người bước ra ngoài, tiện tay khép cửa lại cho Quý Ngưng.

“Lần sau ta... chắc chắn sẽ không thế này nữa...”

Khi nàng ngẩng đầu lên, Cố Trì đã rời đi rồi.

Ánh trăng trong đình viện đổ xuống, chỉ có một mình nàng đang tự lẩm bẩm mà thôi.

....................................

Trên đường về núi.

Cố Trì vẫn cảm thấy một trận khó hiểu.

Nữ nhân sao lại kỳ lạ đến thế? Rõ ràng hắn chưa từng cố tình quyến rũ Quý Ngưng, thậm chí hai người gặp nhau cũng chỉ mới có vài lần duyên phận? Nàng cớ gì phải khóc lóc, bi thương đến thế, cứ như đang diễn vở kịch cẩu huyết nào vậy.

Trên đường về núi hắn vẫn luôn suy nghĩ vấn đề này, nhưng trong đầu lại cứ hiện lên khuôn mặt đẫm lệ của Quý Ngưng. Quả nhiên nữ nhân là sinh vật đáng sợ, cho dù đầu óc nàng ta ngu ngốc, khờ khạo hết chỗ nói, nhưng chỉ cần sinh ra xinh đẹp, thì cái dáng vẻ hoa lê đới vũ đó vẫn khiến người ta trong thoáng chốc thấy lương tâm cắn rứt.

Cũng may lương tâm của hắn đã bị Ma Long Cổ ăn sạch từ lâu rồi.

Nhưng lần này hắn đã nói đến nước này rồi, lần sau gặp lại chắc Quý Ngưng cũng nên tỉnh táo lại rồi. Nghĩ đến đây Cố Trì cũng thở phào nhẹ nhõm một chút, sau khi về viện lạc, hắn vừa ngả lưng xuống gối là ngủ thiếp đi.

Trưa mai còn có một trận luận kiếm đang đợi hắn.

..........................................

Ngày hôm sau.

Cố Trì ngủ một mạch đến lúc mặt trời lên cao mới tỉnh.

Sau khi tỉnh dậy, hắn mặc đại một bộ y phục, rồi chạy đến viện lạc của Phương Tử Nguyệt. Khi đến viện lạc, cổng lớn đóng chặt, hắn đưa tay gõ cửa.

Trong sân, lúc này Phương Tử Nguyệt và Phương Khê Vũ đang ngồi cùng nhau, còn Cơ Vinh và Cơ Lâm từ Trung Châu đến cũng đang ngồi một bên. Phương Tử Nguyệt mặc đạo bào màu mực, tư thái đoan trang ngạo nghễ, thần tình Phương Khê Vũ bình lặng.

Trên mặt Cơ Vinh mang nụ cười như có như không, còn ánh mắt Cơ Lâm thì cung kính.

Phương Tử Nguyệt khẽ nâng mi: “Sao giờ mới đến?”

“Vừa ngủ dậy...” Cố Trì ngáp một cái.

“Ngươi mà đến muộn chút nữa, ta đã định đoạt xong hôn sự của Khê Vũ rồi.”

“Hả?” Cố Trì liếc nhìn hai người đang ngồi đó một cách tùy ý, “Đem sư tỷ gả cho một tên hoàng tử phế vật của Trung Châu ngay cả tư cách kế thừa ngôi vị cũng không có, với gả cho ta, sư tôn người hẳn phải biết nên chọn thế nào.”

Lời này vừa dứt, trong đình viện bỗng chìm vào một khoảng tĩnh lặng chết chóc.

Một chiếc lá khô rơi xuống.

Phương Tử Nguyệt bề ngoài có vẻ hơi giận, nhưng khóe miệng lại không nhịn được khẽ nhếch lên.

Phương Khê Vũ đã quen với sự vui buồn thất thường, tính tình vô lại của Cố Trì, nên cứ thản nhiên ngồi đó. Nàng vẫn mặc một bộ đạo bào màu tuyết, tư thái đoan trang, vòng eo thon thả ưỡn thẳng.

Nhị hoàng tử Cơ Vinh hơi sững người, sau đó cũng chỉ biết mỉm cười bất lực.

Quen nhìn những lời khách sáo đạo đức giả, kiểu người cố tình giả ngu giả ngơ, ăn nói không kiêng dè như Cố Trì quả là hiếm thấy.

Tam hoàng tử Cơ Lâm nhíu mày, đứng dậy, nhìn Cố Trì trước mặt: “Ngươi chính là Cố Trì?”

“Đúng vậy.” Cố Trì thản nhiên quét mắt nhìn hắn, “Ngươi chính là cái tên tam hoàng tử gì đó đúng không... tên gì ấy nhỉ?”

“Cơ Lâm.”

“À, Cơ Lâm.” Cố Trì gật đầu, “Sắp xếp của sư tôn chắc hẳn đã nói với ngươi rồi chứ?”

“Đã nói.” Cơ Lâm nhìn vào mắt Cố Trì, nhàn nhạt mở miệng, “Hai người chúng ta luận kiếm một trận, ai thắng...”

Ánh mắt hắn liếc nhìn Phương Khê Vũ đang ngồi đó: “Sẽ có cơ hội kết thành đạo lữ với Khê Vũ tiên tử.”

“Ta khuyên ngươi bây giờ nên từ bỏ ý định này, cúp đuôi ngoan ngoãn quay về Hoàng Thành Trung Châu của ngươi thì hơn.” Cố Trì tiện tay vươn vai một cái.

Cơ Lâm không hề bộc lộ sắc mặt giận dữ vì những lời lẽ kiêu ngạo vô lễ của hắn. Thân là tam hoàng tử của Hoàng Thành Trung Châu, tâm trí của hắn tự nhiên cũng không tầm thường. Hắn chỉ bình tĩnh nhìn Cố Trì trước mặt: “Nếu ta không nhìn nhầm, tu vi của các hạ hẳn là Kết Đan trung kỳ viên mãn?”

“Tu vi không quan trọng.” Cố Trì thuận miệng đáp, “Hồi ta Kết Đan sơ kỳ đã đủ đánh chết ngươi trong vòng mười quyền rồi.”

“Vậy sao?” Cơ Lâm chậm rãi bước về phía hắn, “Ta rất sẵn lòng lĩnh giáo.”

“Chuẩn bị xong chưa?” Cố Trì ngước mắt, ánh nhìn lười nhác.

“Xong rồi.” Cơ Lâm rút kiếm.

Trong tích tắc, bên cạnh hắn cuộn lên một màn sương mù, từ cổ tay hắn tuôn ra lượng lớn linh khí màu đỏ hư ảo. Đám linh khí màu đỏ đó hóa thành một con hung thú nửa giao nửa trăn, lúc này đang cuộn mình bên cạnh hắn. Còn hắn cũng rút kiếm cầm trong tay, nâng cổ tay lên, mũi kiếm chỉ thẳng vào yết hầu Cố Trì.

Cố Trì không rút kiếm, hắn chỉ siết chặt nắm đấm.

Lúc ở dưới núi, khi tranh đoạt bảo vật với người khác trong bí cảnh, dăm ba câu liền trực tiếp động thủ là chuyện thường tình. Thậm chí có kẻ giây trước còn đang ăn mừng chiến lợi phẩm hợp tác lần này, giây sau đã lặng lẽ rút kiếm chỉ thẳng vào yết hầu đối phương. Cho nên Cố Trì không thích quá trình lễ nghi rườm rà như vậy, có thể trực tiếp động thủ tự nhiên là tốt nhất.

Khí tức của Cơ Lâm trước mặt rất mạnh, thậm chí còn mạnh hơn một bậc so với Quý Nhị nay đã cùng là Kết Đan hậu kỳ.

Cố Trì không thể không thừa nhận, rằng sau khi đến Nguyệt Luân Tông lần này, hắn quả thực đã thu hoạch được cực lớn trong việc tu hành. Hắn có tài nguyên để tu hành Ma Âm Thân mà trước kia vẫn luôn muốn tu hành, và cuối cùng cũng hiểu rõ thiên phú kiếm đạo của mình thuộc mức độ nào.

Đứng từ một góc độ nào đó mà nói, thu hoạch lớn nhất lại chính là ngày hôm đó hắn mượn xem cuốn sổ tay tu hành Tiên Thiên Kiếm Thể của Quý Ngưng mười phút.

Tiếp đó hắn bỗng lại nhớ đến dáng vẻ khóc lóc thảm thương của Quý Ngưng đêm qua.

Thật phiền phức.

Hắn vốn là người luôn ghét rắc rối, chuyện gì có thể dứt điểm ngay thì tuyệt đối không muốn dây dưa lằng nhằng. Thực ra đây cũng là phong cách quen thuộc của hắn khi đối đầu với người khác, cho nên dù đã lĩnh ngộ được Nguyệt Luân Kiếm Pháp tầng thứ chín, hắn vẫn luôn trăn trở xem có thể tinh giản nó hết mức có thể không, càng nhanh càng tốt.

Lúc nhỏ hắn từng thấy kiếm của mẫu thân hắn, nhanh đến mức tưởng như có thể chém đứt cả thời gian.

Trên mặt Cơ Lâm hiện lên một tia khó hiểu.

Bởi vì lúc này Cố Trì vẫn đứng yên tại chỗ không nhúc nhích. Ngoài việc siết chặt nắm đấm, hắn không rút kiếm, cũng chẳng có vẻ gì là sắp thi triển công pháp nào, khiến hắn hơi nheo mắt lại.

Điều này tương đương với việc nhường cơ hội ra tay trước cho hắn. Thông thường mà nói, trong luận kiếm, người ra tay trước sẽ là người chiếm ưu thế. Tu vi của hắn vốn dĩ đã cao hơn Cố Trì, thực ra không muốn chủ động ra tay, chủ động ra tay ngược lại làm mất đi vài phần phong độ quân tử.

Hắn không chỉ phải thắng, mà đương nhiên còn phải thắng cho thật xuất sắc, thật đẹp mắt, không thể làm mất thể diện của hoàng tộc Trung Châu.

Nhưng lần này Phương Tử Nguyệt kén rể vốn đã khó tin, bởi bà đích thân đến Hoàng Thành Trung Châu một chuyến, và nói gần đây muốn sắp xếp một mối hôn sự cho Phương Khê Vũ.

Mà sau khi đại hoàng tử thoái thác, trọng trách này liền rơi xuống đầu hắn. Dù sao hắn cũng đứng về phe đại hoàng tử, hắn và đại hoàng tử bất luận ai liên hôn với Nguyệt Luân Tông cũng chẳng có gì khác biệt.

Đại hoàng tử tuy từ chối, nhưng để tỏ rõ thành ý, lần này hắn vẫn mang đến hai viên linh châu chứa Thiên Đạo Linh Khí, làm sính lễ đính hôn.

Dù sao Phương Tử Nguyệt cũng không thể để Quý Nhất của nhất mạch họ Quý ra luận kiếm với hắn. Phương Tử Nguyệt chỉ nói, chỉ cần thắng được đệ tử thân truyền của bà, bà tuyệt đối đồng ý mối hôn sự này.

Mà Cố Trì chẳng qua chỉ là một tên tán tu Kết Đan trung kỳ.

Hắn vẫn không nghĩ ra được nguyên cớ trong chuyện này, chỉ coi như Phương Tử Nguyệt muốn để buổi đính hôn này danh chính ngôn thuận hơn một chút. Dẫu sao đó cũng là con gái ruột của bà, muốn kén rể tự nhiên cũng ưu tiên trong tông môn.

Có lẽ Cố Trì trước mặt này đã là thiên tài xuất sắc nhất Nguyệt Luân Tông ngoại trừ nhất mạch họ Quý, chọn hắn ra để tiến hành cuộc tranh đoạt kén rể này, cũng dễ dàng bịt miệng thiên hạ hơn.

“Ngươi không ra tay? Cũng không rút kiếm?” Cơ Lâm rốt cuộc không nhịn được lên tiếng, “Tu vi ta cao hơn ngươi, nhường ngươi cơ hội ra tay trước.”

“À...” Cố Trì vẩy vẩy tay, “Được thôi.”

Bóng dáng hắn biến mất.

Dù thân hình hắn nhanh như tàn ảnh, nhưng ngay trong chốc lát hắn bắt đầu di chuyển, Cơ Lâm đã dùng thần hồn khóa chặt vị trí của hắn. Nhưng khi thần hồn của hắn phóng tới người Cố Trì, trong đầu hắn bỗng truyền đến một cơn đau nhói như kim châm.

Dường như hắn không phải đang nhìn một con người, mà là đang nhìn một thanh kiếm, một thanh kiếm sắc bén u hàn, lạnh lẽo tĩnh mịch.

Bóng dáng Cố Trì lúc này đã đứng ngay trước mặt hắn, Huyết Linh Giao bên cạnh hắn đã lao về phía Cố Trì, há cái miệng đẫm máu, thân hình cũng đã chuẩn bị sẵn sàng để siết chặt lấy hắn.

Nhưng Cố Trì chỉ tung ra một quyền.

Giống như điều hắn đã thử nghiệm trong sân ngày hôm qua.

Quyền này tung ra, phong lôi cuộn trào. Trong tích tắc, con cự mãnh to lớn liền bị quyền phong mang theo kiếm ý xé nát thành gần trăm mảnh. Chỉ trong chớp mắt, linh khí màu đỏ rơi rụng đầy đất từ thể rắn lại tan biến thành lớp sương đỏ.

Còn thanh kiếm Cơ Lâm vung ra, trong mắt Cố Trì lại chậm chạp đến đáng thương. Hắn chỉ hơi nghiêng người, sau đó tung một quyền thẳng vào tim Cơ Lâm.

Hàng trăm đạo kiếm ý trong tích tắc xé toạc linh khí hộ thân bên cạnh Cơ Lâm, khiến hắn da tróc thịt bong. Kinh mạch trên cả người hắn bị kiếm ý cuốn theo cắt đứt, những giọt máu tuôn ra như thác đổ từ hàng trăm vết thương trên người hắn, biến hắn thành một huyết nhân. Cả hốc mắt hắn cũng bị chính máu của mình nhuộm đẫm, đôi mắt mở to trừng trừng, không thể tin nổi, bàng hoàng nhìn Cố Trì trước mặt.

Nhưng Cố Trì đã sớm lùi lại cách xa hơn mười mét, tránh để máu của hắn làm bẩn bộ bạch y hắn mặc hôm nay.

Cơ Vinh đang ngồi trên ghế trợn tròn hai mắt, như nhìn thấy quỷ thần.

Phương Khê Vũ căng cứng người, sắc mặt nhợt nhạt.

Phương Tử Nguyệt khẽ hé môi.

Bà chắc chắn rằng toàn bộ linh khí Cố Trì vừa bộc phát ra, tu vi đều vững vàng dừng lại ở Kết Đan trung kỳ. Nhưng trong một quyền đó của hắn... Hàng trăm đạo kiếm ý tựa như bách quỷ dạ hành.

Một tu sĩ thiên phú tuyệt đỉnh, lĩnh ngộ được một đạo kiếm ý cũng phải mất từ năm đến mười năm.

Phương Tử Nguyệt nhìn thấy rõ ràng những kiếm ý đó. Đó là dấu vết mà từng vị tiền bối để lại trong Kiếm Bi Lâm, là những gì họ đúc kết được sau cả đời ngộ đạo, nhưng giờ đây tất cả đều dưới một quyền của Cố Trì, được sao chép lại một cách hoàn hảo và dễ dàng.

Cố Trì khẽ nâng mi, thậm chí chẳng buồn nhìn tên Cơ Lâm đã ngã gục, xung quanh sắp hóa thành vũng máu. Hắn nhàn nhạt hướng ánh mắt về phía Phương Tử Nguyệt, trong mắt mang theo vài phần châm biếm, lại lộ ra vài phần tự trào, như đang muốn nói:

Như vậy đã khiến ngươi vừa lòng chưa? Phương Tử Nguyệt.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Hoa lê dính giọt nước mưa