Chương 47: Thở cũng là sai
Thấy Cố Trì thẫn thờ, Quý Nhị ngược lại càng cười dữ dội hơn.
“Cố huynh lẽ nào chẳng biết gì sao? Bây giờ trên dưới Nguyệt Luân Tông này, hay là mười mấy tông môn quanh Nguyệt Luân Tông, danh tiếng của ngươi đã vang xa lắm rồi.”
“Hả?” Cố Trì thầm nghĩ cái thế giới này chắc chắn phát điên rồi.
“Đầu tiên là được Phương Tử Nguyệt nhận làm thân truyền đệ tử, đích thân ban hôn trước bàn dân thiên hạ. Tiếp đó là trong trận bế môn luận kiếm đánh trọng thương nhị hoàng tử và tam hoàng tử Trung Châu. Rồi đến lần này cùng đại ca ta, một kiếm chém bốn tên tà tu Nguyên Anh hậu kỳ. Danh tiếng của ngươi e rằng chẳng mấy chốc sẽ truyền khắp toàn bộ Đông Vực. Bây giờ bức chân dung của ngươi trong tông môn đang bán một linh thạch một bản đấy. Không ít nữ đệ tử vì tò mò mà mua về, chuyền tay nhau xem mà còn chẳng nỡ đưa cho người khác.”
Cố Trì trợn tròn mắt: “Đã xin phép ta chưa hả trời! Ai vẽ! Sao không chia tiền cho ta?!”
“Điểm chú ý của Cố huynh đúng là kỳ quái thật đấy...”
“Ngươi chưa từng nghèo đâu nhóc con.” Cố Trì nhìn y với vẻ mặt đầy bất đắc dĩ.
Quý Nhị càng không nhịn được cười: “Có rất nhiều nữ đệ tử muốn làm quen với ngươi đấy, Cố huynh có động lòng không?”
“Ta không phải loại người đó.” Cố Trì ưỡn thẳng lưng, “Nhưng nếu có ai đặc biệt xinh đẹp giới thiệu cho ta làm quen thì ta cũng không ngại.”
Giọng điệu hắn lười biếng mang theo vẻ đùa cợt. Quý Nhị biết hắn đang nói đùa, bèn nhún vai: “Trên dưới tông môn ai dám tự nhận dung mạo của mình sánh bằng Khê Vũ tiên tử chứ?”
Cứ nhắc đến Phương Khê Vũ, đầu óc Cố Trì lại có chút rối bời. Cũng không hẳn là đau đầu, dường như từ nụ hôn ngày hôm nay, sự tồn tại của Phương Khê Vũ đã biến thành một gánh nặng ngọt ngào. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, hình như ban đầu chính hắn là kẻ đứng ngắm Phương Khê Vũ ngâm mình trong phòng tắm lúc nàng đang rèn luyện Ngưng Ngọc Bì, là hắn tự chuốc lấy Phương Khê Vũ trước!
Đáng đời!
“Mấy ngày nữa tông môn có lễ khánh điển mỗi năm một lần, sẽ có rất nhiều sư muội lên đài múa dâng lễ đấy. Cố huynh, ta đã giữ sẵn chỗ hàng ghế đầu cho ngươi rồi.”
Cố Trì không kìm được vỗ vỗ vai y: “Vẫn là ngươi đáng tin cậy.”
“Thương thế thế nào rồi?” Cố Trì thuận miệng hỏi.
“Không có gì đáng ngại, tĩnh dưỡng thêm vài ngày là khỏi thôi. Nhưng muốn rảnh rỗi thêm một thời gian nữa e là khó. Lúc Cố huynh hôn mê, tin tức Thiên Anh Bí Cảnh sắp mở cửa đã truyền ra ngoài rồi.”
“Hửm?” Cố Trì sửng sốt.
Hắn đương nhiên biết Thiên Anh Bí Cảnh. Thiên Anh Bí Cảnh cũng là một bí cảnh thú vị sở hữu những quy luật kỳ diệu của thế giới này. Cứ mười năm nó sẽ mở cửa một lần ở khắp Ngũ Vực, mỗi lần mở cửa chỉ cho phép tu sĩ Kết Đan hậu kỳ viên mãn tiến vào. Trong bí cảnh đó có rất nhiều hung thú bị ảnh hưởng bởi thiên đạo linh khí. Sau khi giết chết chúng, có thể tinh luyện ra thiên đạo linh khí từ nội đan của hung thú, dùng để Kết Anh.
Bởi vậy, mỗi lần bí cảnh này xuất hiện, rất nhiều tu sĩ vẫn đang ở Kết Đan trung kỳ thậm chí không tiếc dốc toàn bộ gia tài mua linh dược, cưỡng ép nâng tu vi lên Kết Đan hậu kỳ, chỉ để tiến vào đó, đoạt lấy một tia thiên đạo linh khí, nhằm thực hiện thiên đạo Kết Anh mà mọi tu sĩ đều hằng mơ ước.
“Còn bao lâu nữa thì mở?”
“Mười lăm ngày.”
Cố Trì thở dài thườn thượt: “Hỏng bét, linh mạch của ta ít nhất cũng phải ba mươi ngày nữa mới khỏi được.”
Linh mạch hiện tại của hắn đang bị tổn hại, ước chừng sẽ không được Thiên Anh Bí Cảnh công nhận là tu sĩ Kết Đan hậu kỳ. Do đó cho dù bí cảnh mở cửa, hắn cũng sẽ bị quy luật bài xích ra ngoài, tạm thời không thể tiến vào.
Thiên Anh Bí Cảnh mở cửa tổng cộng từ mười lăm đến hai mươi ngày, lối vào sẽ luôn tồn tại. Nếu may mắn, nếu nó mở quá hai mươi ngày, thì sau khi Cố Trì chữa khỏi linh mạch, vẫn có cơ hội chen vào khám phá năm ngày. Nhưng nếu lần này chỉ mở mười lăm ngày, thì hắn đành ngậm ngùi bỏ lỡ.
Quý Nhị lên tiếng an ủi: “Biết đâu lần này mở hai mươi ngày thì sao, đến lúc đó Cố huynh vẫn còn cơ hội khám phá mà. Hơn nữa... Nếu Cố huynh thực sự muốn thử nghiệm thiên đạo Kết Anh, Quý gia vẫn còn lưu trữ một ít thiên đạo linh khí.”
Cố Trì lắc đầu: “Các người chi tiền chữa trị linh mạch cho ta, đã đủ để trả món ân tình này rồi.”
Nhưng Quý Nhị lại lắc đầu: “Làm gì có đạo lý đó, chỉ cần Cố huynh muốn, nhất mạch họ Quý tuyệt đối sẽ không keo kiệt.”
“Sau này hẵng nói đi.” Cố Trì lắc đầu, bây giờ vẫn còn quá sớm, hắn nhìn Quý Nhị, “Hôm nay ngươi luyện kiếm xong chưa?”
Quý Nhị nghe ra ẩn ý trong lời hắn: “Có thể không luyện.”
“Đưa ngươi đi câu cá.” Cố Trì cười hì hì, quay người bước ra khỏi viện lạc. Quý Nhị tự nhiên cũng theo sát phía sau.
....................................
Hồ Kính Thủy, đình hóng mát giữa hồ.
Cố Trì cảm thấy vô cùng kinh ngạc trước việc Quý Nhị vậy mà lại không biết câu cá.
Cũng may Quý Nhị rất tò mò về chuyện này, mà Cố Trì cũng sẵn lòng chỉ bảo. Hắn có mấy chiếc cần câu tự làm từ trước, kiên nhẫn dạy Quý Nhị vài kiến thức cơ bản về câu cá. Sau đó hai người ngồi trong đình hóng mát giữa hồ, bày ra một bình thanh tửu, ung dung thong thả ngồi đó trò chuyện.
Cố Trì thực ra xưa nay chẳng có bạn bè gì, lúc dưới núi hắn luôn lủi thủi một mình. Nhưng hồi đó quen biết Bùi Ninh Tuyết, là do hắn chủ động bắt chuyện. Có lẽ một phần lý do là vì Bùi Ninh Tuyết thực sự quá xinh đẹp, phần lý do khác là khí chất trên người Bùi Ninh Tuyết khiến hắn cảm thấy gần gũi. Bởi vì bọn họ đều là cùng một loại người không nhà không cửa, thế nên mới tụ tập lại sưởi ấm cho nhau.
Bây giờ Quý Nhị chắc cũng coi như là bạn hắn. Thực ra Quý Nhị còn nhỏ hơn hắn một tuổi rưỡi, gọi hắn một tiếng Cố huynh quả thực cũng không tính là Cố Trì chiếm tiện nghi.
Hai người ngồi giữa hồ cả một buổi chiều. Quý Nhị liên tiếp câu được hai con cá, cười đến không khép được miệng. Y bắt đầu thích thú với hoạt động giải trí này. Cố Trì câu được một con, nhưng vì quá nhỏ nên lại thả về.
Quý Nhị xách cá cùng Cố Trì quay về viện lạc. Cố Trì dạy y cách làm cá, sau đó liền dựng giá nướng lên, chuẩn bị truyền thụ cho y bí quyết nướng cá của mình.
Hai người nướng một con trước. Cá nướng xong vàng ươm giòn rụm, ngoài giòn trong mềm. Quý Nhị bất chấp nóng hổi nếm thử một miếng, trên mặt lộ rõ vẻ mãn nguyện: “Hương liệu này mua ở đâu vậy?”
“Ta tự pha đấy, đỡ lấy.” Cố Trì ném cho y một lọ.
Dần dà mặt trời đã ngả bóng tà dương. Cố Trì sai Quý Nhị ra sân sau bắt một con linh kê lông trắng. Quý Nhị phụ trách cắt tiết vặt lông băm nhỏ, còn Cố Trì thì đứng một bên pha chế nước chấm gà mỡ hành. Ngoài ra hắn còn chuẩn bị không ít nguyên liệu, làm ra một bàn thức ăn đầy ắp. Cố Trì thầm an ủi bản thân như vậy cũng không coi là lãng phí, cứ coi như là ăn mừng vì đã sống sót rời khỏi Huyết Hồ Bí Cảnh.
“Nói mới nhớ, dạo trước Quý Ngưng hỏi ngươi tối nay có muốn đến chỗ ta ăn cơm không, ngươi đang luyện kiếm thật à?” Cố Trì thuận miệng hỏi một câu.
Ngược lại Quý Nhị gãi gãi đầu: “Chuyện khi nào vậy?”
“Ngày hôm trước khi xuất phát đi Huyết Hồ Bí Cảnh.”
“Tiểu Ngưng đâu có gọi ta...”
“Ta biết ngay mà.” Cố Trì nhất thời không biết nên nói gì. Lúc này cổng lớn đình viện đã khép chặt, thức ăn cũng đã chuẩn bị xong xuôi. Quý Nhị và hắn ngồi bên bàn, đã khui vò rượu ra, mùi rượu tức thì lan tỏa khắp viện lạc.
Quý Nhị có chút bối rối nhìn Cố Trì: “Cố huynh chẳng phải bảo tối nay Tiểu Ngưng cũng có thể đến sao?”
“Đúng, chỉ là có thể thôi.” Cố Trì lại thấy hơi chột dạ, “Nếu nàng ấy đến, ngươi có nghe thấy nàng ấy chửi ta, thì nàng ấy nói gì cũng đúng hết, không cần nói đỡ cho ta đâu.”
Quý Nhị sững người, trên mặt hiện lên vẻ kỳ quái: “Hả?”
Cố Trì chột dạ bưng chén rượu lên, Quý Nhị thấy vậy cũng không gặng hỏi thêm nữa, cùng hắn uống cạn một bát rượu lớn. Vừa mới đặt bát rượu xuống, cửa phòng Cố Trì đã bị một cước đạp tung không chút kiêng nể.
Cố Trì và Quý Nhị đồng loạt nhìn ra. Ngoài sân, Quý Ngưng mặc một chiếc váy đuôi cá dài trễ vai màu đỏ hồng, mái tóc búi cao, trên dái tai đeo đôi khuyên tai tua rua làm từ hồng ngọc, ngang hông thắt một sợi dây chuyền bạc mảnh khảnh, càng tôn lên vẻ lộng lẫy chói lóa, lấn át cả ánh nhìn của nàng.
Nhưng ánh mắt Cố Trì trước tiên lại rơi xuống đôi giày cao gót màu bạc xỉn dưới chân nàng. Lớp kim loại dùng để chạm trổ trên mũi giày dường như là Hàn Uyên Bí Ngân, đó chính là một loại vật liệu tuyệt hảo để đúc kiếm, thật là xa xỉ.
Ánh mắt Cố Trì lướt từ mu bàn chân trắng như tuyết của nàng lên một đoạn bắp chân thon thả lấp ló dưới vạt váy bất đối xứng, cuối cùng mới dừng lại trên khuôn mặt lạnh như sương của nàng.
Quý Nhị nhìn vẻ lạnh lùng trên mặt Quý Ngưng, rồi lại nhìn vẻ chột dạ trên mặt Cố Trì, có chút không hiểu mô tê gì.
“Tiểu Ngưng đến rồi à, mau ngồi mau ngồi, lúc nãy chúng ta còn đang bàn bạc nếu muội đến thì sẽ nướng luôn cả con cá kia nữa. Ta vừa mới học được từ Cố huynh đấy, tay nghề tuyệt đỉnh luôn.”
Quý Ngưng chậm rãi bước tới. Nhưng Cố Trì nghe tiếng mũi giày cao gót của nàng gõ xuống nền đá xanh, lại càng thấy giống như bùa đòi mạng. Chết tiệt, lúc bắt nạt Quý Ngưng thì rõ là thoải mái mãn nguyện, đắc ý dào dạt, bây giờ đầu óc tỉnh táo lại rồi, mới thấy chột dạ kinh khủng.
Quý Ngưng lạnh lùng kéo ghế ra, đặt chiếc ghế ngay cạnh Cố Trì, sau đó tự nhiên ngồi xuống. Quý Nhị vừa định đứng dậy đi nướng cá, Quý Ngưng lại nhìn sườn mặt Cố Trì: “Ngươi đi nướng.”
“Tay nghề của ta cũng không tồi đâu nhé, con lúc nãy ta nướng ngon lắm đấy.” Quý Nhị dường như rất muốn trổ tài.
“Ngươi có đi không?” Giọng điệu Quý Ngưng vẫn mang theo chút mùi vị nghiến răng nghiến lợi.
“Ta đi rồi ngươi sẽ tha thứ cho ta chứ?”
“Ta mới không tha thứ, cái đồ khốn nạn nhà ngươi!”
“Chẳng phải đều do tự ngươi đồng ý sao?”
“Ngươi còn dám nói?!” Thấy Quý Ngưng như sắp xù lông lên, Cố Trì thầm nghĩ không thể so đo với phụ nữ, thế là hắn đứng dậy đi ra chỗ giá nướng, bắt đầu đặt nửa con cá cuối cùng đã được chẻ làm đôi từ trước lên giá nướng.
Còn Quý Ngưng thì bưng chén rượu lên, nhìn Quý Nhị.
Quý Nhị lí nhí lên tiếng: “Đó là chén của Cố huynh đấy.”
“Dùng một chút thôi mà, ta không nhổ nước bọt vào chén của tên khốn này đã là may lắm rồi.” Quý Ngưng hung dữ lườm Quý Nhị một cái. Xem ra trước mặt huynh trưởng nàng xưa nay cũng ngang ngược như vậy.
Nhưng đây cũng là chuyện tốt, chứng tỏ những ảnh hưởng của bệnh tật đối với tâm cảnh của nàng trước kia đã dần tan biến.
Quý Nhị không kìm được hỏi: “Sao tự dưng lại hung dữ với Cố huynh thế?”
“Huynh đừng quan tâm, nhị ca huynh cẩn thận chơi với hắn lâu ngày, cũng biến thành tên khốn vô liêm sỉ đấy.” Quý Ngưng tu một ngụm rượu lớn, hai má ửng lên hai rặng mây hồng. Cũng chẳng biết là vì nhớ lại chuyện gì mà thẹn quá hóa giận, hay là vì tức giận nữa.
Quý Nhị thấy vậy tự nhiên cũng không gặng hỏi thêm, chỉ thỉnh thoảng lại liếc nhìn Cố Trì đang cam chịu nướng cá với vẻ mặt đau khổ, rồi lại nhìn Quý Ngưng lúc này trên mặt như viết hai chữ "ta đang tức giận", nhất thời rụt cổ lại, chỉ lẳng lặng uống ngụm rượu, bắt đầu gắp thức ăn.
“Huynh không đợi hắn quay lại rồi hẵng động đũa à?” Quý Ngưng bỗng lên tiếng.
“Cố huynh chắc không để ý mấy cái lễ nghi này đâu...” Quý Nhị nói xong lại buông đũa xuống, thầm nghĩ sao cứ có cảm giác lúc này ngay cả thở cũng là sai vậy nhỉ?
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
