Chương 49: Sợ quen thuộc
Rượu qua ba tuần, trăng đã lên ngọn cây.
Quý Nhị lại gục xuống bàn, hoàn toàn là bộ dạng sắp ngủ thiếp đi. Cũng không hẳn là do tửu lượng của hắn quá kém, mà là do Cố Trì và Quý Ngưng uống thật sự quá nhanh, hai người này dường như đều mang theo tâm sự của riêng mình.
“Không uống được thì về sớm một chút mà ngủ.” Quý Ngưng khẽ ngửa đầu.
“Hai người các ngươi đều là một bộ dạng bị tình cảm làm cho tổn thương mà hung hăng nốc rượu... Đem loại tâm trạng này làm mồi nhắm rượu, ai mà uống lại được các ngươi?” Quý Nhị bất mãn đập bàn, tự rót cho mình ly rượu cuối cùng.
Cố Trì mặt không biến sắc, không phản bác. Nhưng giây tiếp theo Quý Ngưng lại giống như con mèo bị dẫm phải đuôi: “Ai bị tình cảm làm cho tổn thương?!”
Quý Nhị rụt đầu lại, ngoan ngoãn ngậm miệng, nhưng Quý Ngưng ngược lại không buông tha, giơ chén rượu lên liền nhìn về phía hắn: “Nhị ca, ngươi nói rõ ràng cho ta, ai bị tình cảm làm cho tổn thương?”
“Ta lỡ lời...” Giọng điệu của Quý Nhị lúc này yếu ớt.
Luôn cảm thấy Quý Ngưng hiện tại dường như toàn thân đều đang nén giận, đụng một cái là bùng cháy. Nàng từ nhỏ đã tập trung muôn vàn sủng ái trên người, luôn là cái tính tình ồn ào nhốn nháo như vậy. Ba huynh đệ bọn họ chỉ có một đứa muội muội này, tự nhiên đều vô vàn chiều chuộng, thuận theo nàng, chiều hư nàng.
“Hắn nói ngươi bị tình cảm làm cho tổn thương.” Cố Trì ở một bên nhẩn nha uống rượu, tiện thể bồi thêm một đao cho Quý Nhị.
“Ta mới không có!” Quý Ngưng lập tức trợn tròn mắt, lại nhìn về phía Cố Trì, “Ta có thích ai đi chăng nữa cũng tuyệt đối sẽ không thích tên khốn nạn nhà ngươi!”
“Ta cũng đâu có nói ngươi là bị ai làm tổn thương...” Quý Nhị yếu ớt giơ tay.
Quý Ngưng bị hai người này làm cho tức giận đến mức đứng bật dậy, bưng chén rượu nhìn về phía hai người, thế là hai người cũng đành phải đứng lên, rượu trong chén lại một lần nữa bị uống cạn. Tay Quý Nhị bưng bát rượu đều có chút lảo đảo, rượu hôm nay làm người ta say lợi hại, hắn ợ một cái, mơ mơ màng màng mở miệng: “Rượu đêm nay sao lại làm say lòng người như vậy chứ... Ta không được rồi... Phải về ngủ đây...”
Nói xong, hắn liền loạng choạng xoay người đi về phía cửa viện, rõ ràng đã say đến mức lợi hại như vậy, thế mà vẫn không quên tiện tay đóng cổng lớn của đình viện lại cho Cố Trì.
Thế là trong đình viện liền chỉ còn lại hai người Cố Trì và Quý Ngưng.
Cố Trì nhìn về phía Quý Ngưng dường như cơn giận vẫn chưa tan trên mặt, vừa định lên tiếng nói điều gì đó, Quý Ngưng lại đã bưng chén rượu lên trước.
Thực ra sau khi đến Nguyệt Luân Tông, Cố Trì uống rượu luôn rất kiềm chế, hắn không thể nào giống như lúc trước uống cùng Bùi Ninh Tuyết, không cố kỵ chút nào mà uống đến mức say khướt, dù sao thì Bùi Ninh Tuyết cũng sẽ chăm sóc hắn.
Nhưng giờ khắc này nhìn về phía Quý Ngưng ở đối diện, hoảng hốt trong nháy mắt, Cố Trì phảng phất như nhìn thấy Bùi Ninh Tuyết đang ngồi trước mặt mình.
Thế là hắn bưng chén rượu lên, cùng Quý Ngưng hào sảng uống cạn ba bát lớn, mãi cho đến khi vạt áo của hắn cũng bị rượu thấm ướt một chút, Quý Ngưng cũng là như thế.
Trăng rằm trên bầu trời đêm tỏa ra vầng sáng, thân thể Quý Ngưng khẽ ngửa ra sau, tựa lưng vào ghế, hai chân dưới lớp váy bắt chéo lên nhau. Nàng hai tay khoanh trước ngực, ánh mắt cảnh giác nhìn về phía Cố Trì, khóe miệng lại nhếch lên nụ cười trào phúng: “Ngươi có phải lại định hỏi thêm một lần nữa, đêm nay ta có muốn cùng ngủ với ngươi không?”
Những ngày này Quý Ngưng vẫn luôn trằn trọc suy nghĩ, ảo giác của nàng đối với Cố Trì rốt cuộc là tan biến từ khi nào. Có lẽ chính là bắt đầu từ lúc Cố Trì mạc danh kỳ diệu hỏi nàng có muốn ngủ cùng hắn hay không... A, trên người tên này có một loại tự luyến không hiểu thấu, dường như toàn bộ nữ nhân trong thiên hạ đều sẽ ngoan ngoãn nghe lời hắn, đều sẽ yêu hắn vậy.
“Hả?” Cố Trì ngược lại có chút kinh ngạc, “Lại uống thêm hai ly ngươi liền nên trở về rồi, ta hết cách đưa ngươi về... Ta uống nhiều quá rồi.”
Nói xong hắn liền khẽ cúi đầu xuống, thế giới trong đầu hắn đã bắt đầu quay cuồng.
Nhưng Quý Ngưng lại hơi sững sờ, nói tốt uống rượu vào thì nhả chân ngôn cơ mà? Có lẽ là uống còn chưa đủ nhiều, nghĩ như vậy, nàng lại một lần nữa xách bình rượu lên rót vào trong chén của Cố Trì, nhưng Cố Trì lại nhanh tay hơn một bước đưa tay úp lên miệng chén: “Ta không uống nữa.”
“Thế này mới đến đâu cơ chứ?”
“Ta không muốn lại giống như trước kia uống đến say khướt nữa.”
“Sao? Ý tứ là tửu lượng trước kia của ngươi vốn dĩ rất tốt?”
“Cũng tạm, chỉ là xưa nay chưa từng sợ say.”
“Say thì đã sao?”
“Say chẳng qua cũng chỉ là một thủ đoạn trốn tránh thế giới mà thôi.”
“Nói ra thì đạo mạo ngạo nghễ, lẽ thẳng khí hùng, chẳng qua cũng chỉ là muốn tìm một cái cớ để trốn rượu cho mình, rõ ràng là ngươi gọi ta tới uống rượu, lại không chịu để ta uống cho sảng khoái?” Khóe mày Quý Ngưng khẽ nhướng, ánh mắt mang theo khiêu khích nhìn hắn.
“Ta đã cho ngươi cơ hội rồi, Quý Ngưng.” Cố Trì chậm rãi ngẩng đầu lên.
Quý Ngưng nhếch khóe môi: “Ai sợ ai?”
....................................
Cố Trì đem toàn bộ rượu ngon đã mua lúc trước đều dọn ra, từng cái bình rượu trống rỗng lăn lóc trên mặt đất.
Hắn nhớ không rõ đã cùng Quý Ngưng uống bao nhiêu rượu, chỉ là đầu óc bắt đầu trở nên ngày càng hỗn độn, ngày càng không tỉnh táo, mà Quý Ngưng đối diện hắn tựa hồ cũng là như thế. Hoảng hốt trong chốc lát, Cố Trì lại coi Quý Ngưng trước mặt thành Bùi Ninh Tuyết, có lẽ là do lúc trước hắn cũng luôn uống rượu cùng Bùi Ninh Tuyết như vậy.
Thế là hắn hướng về phía nàng vẫy tay: “Tới đây ôm một cái nào.”
Quý Ngưng nghiêng nghiêng cái đầu, lại mơ mơ màng màng đứng dậy, đi đến bên cạnh hắn xong gần như không có bao nhiêu do dự, thân thể liền mềm nhũn ngã vào trong lòng hắn. Cặp mông phấn nộn dưới lớp váy ngồi trên đùi hắn, giây tiếp theo vòng eo thon thả của nàng liền bị ôm lấy, gò má Cố Trì áp sát vào cổ nàng, cằm gác lên vai nàng.
Quý Ngưng vốn dĩ cảm thấy có chút lạnh.
Giờ khắc này dường như hơi ấm lên một chút.
Quý Ngưng từ từ quay đầu nhìn hắn, thực ra nàng không say đến mức lợi hại như vậy, có lẽ nàng quả thực trời sinh tửu lượng hơn người. Lúc này nàng nhìn về phía lông mày và khóe mắt của Cố Trì, chợt lại có chút phát hiện mới.
Cố Trì của lúc này thoạt nhìn rất yên tĩnh, ánh trăng vẩy trên khuôn mặt hắn, thần tình của hắn thoạt nhìn lại là ngoan ngoãn như vậy, dịu dàng như vậy, hoàn toàn không giống với Cố Trì mà ban ngày nàng từng thấy.
Tên này rốt cuộc có bao nhiêu khuôn mặt, rốt cuộc thì khuôn mặt nào mới là thật?
Nàng phân biệt không rõ, chỉ khẽ lầm bầm: “Ngươi thực sự uống nhiều rồi sao?”
Cố Trì không đáp lại, giống như đã ngủ thiếp đi. Nhưng rõ ràng vòng tay ôm lấy eo nàng lại dùng sức đến vậy, dường như sợ hãi nàng giây tiếp theo liền sẽ rời đi vậy.
Thân thể Quý Ngưng lại hướng về phía hắn xích lại gần thêm một chút, cũng may nàng không ghét bỏ sự động chạm của Cố Trì lúc này, thật là kỳ lạ.
Thế giới trước mặt nàng cũng hơi lảo đảo, hồi lâu sau, Cố Trì mới chợt mở miệng thật khẽ thật khẽ: “Cảm ơn ngươi.”
“Cảm ơn ta làm gì?”
“Thế mà lại không tát ta một bạt tai lúc ta nói đòi ôm.”
“Bởi vì biểu tình vừa rồi của ngươi... thoạt nhìn thực sự rất... đáng thương a.”
Sau khi nói xong câu này, nét mặt của Quý Ngưng lại có chút biến hóa rất nhỏ. Rõ ràng điều nàng muốn nói vừa nãy là... Bộ dạng của tên kia lúc nãy, thoạt nhìn còn rất khiến người ta xót xa đau lòng, nhưng lời đến khóe miệng lại biến thành như vậy.
“Đáng thương sao?”
“Có một chút...”
“Vậy cứ đáng thương đi.” Cố Trì không hề phản bác, chỉ nhẹ nhàng bế Quý Ngưng lên, buông tay, nhu hòa hỏi nàng, “Ngươi còn có thể tự mình quay về viện không?”
Quý Ngưng thử đi mấy bước, nhưng có lẽ do nàng mang giày cao gót, bước đi loạng chạng, thế giới quay cuồng. Thế là nàng vắt tréo bắp chân ra sau, tháo cả hai chiếc giày xuống, đôi bàn chân ngọc ngà trắng trẻo trong ngần dẫm lên mặt đất. Lại đi ra mấy bước, lại phát hiện thế giới vẫn chao đảo dữ dội.
“Đến phòng ta ngủ đi, ta ngủ bên ngoài.” Cố Trì khẽ lên tiếng.
Hắn hướng về phía Quý Ngưng vươn tay ra, Quý Ngưng gần như theo bản năng đặt tay lên tay hắn. Cố Trì dắt nàng đi tới phòng của nàng, hắn ra hiệu Quý Ngưng có thể ngủ rồi, nhưng Quý Ngưng ngồi trên giường, cúi đầu, lại phát hiện trên đôi bàn chân nhỏ trắng nõn của mình có chút dấu vết bùn đất.
Là do lúc đi đường khi nãy dính phải, uống quá nhiều rượu quên mất dùng linh khí che chắn. Những tu sĩ cảnh giới thấp như bọn họ vẫn chưa có cách nào làm cho linh khí theo bản năng quay quanh tự thân. Cố Trì rất nhanh liền chú ý tới tầm mắt của nàng, nói một tiếng chờ một lát, không lâu sau đó, hắn liền bưng chậu đồng quay lại, trong chậu đồng còn có nước ấm.
Nàng ngồi trên giường, đầu ngón tay khẽ túm chặt ga trải giường, ánh mắt mông lung nhìn Cố Trì ngồi xổm xuống, đặt chậu đồng ngay dưới chân nàng. Nàng cẩn thận dè dặt duỗi chân nhỏ vào, Cố Trì cầm lấy chiếc khăn tay, nhẹ nhàng thay nàng rửa sạch những vết bùn đất đó.
Ấm áp dễ chịu, Quý Ngưng thoải mái khẽ nheo mắt lại, những ngón chân trong ngần hơi cuộn lại. Một hồi lâu sau, nàng mới từ từ nhấc bắp chân lên, Cố Trì cầm lấy một chiếc khăn tay sạch sẽ khác, lau khô toàn bộ những giọt nước trên ngón chân nàng.
Đầu ngón tay hắn chạm vào khiến lòng bàn chân nàng hơi ngứa, sự ngứa ngáy này làm cho đôi mắt nàng khẽ ươn ướt, nhưng lại chẳng hề chán ghét chút nào. Lúc này Cố Trì mới đứng dậy, Quý Ngưng ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt của hắn, nghe thấy hắn nói: “Ngủ ngon nhé.”
“Còn ngươi?”
“Ta ra ngoài sân ngủ.”
Quý Ngưng lúc này vẫn còn lưu lại một tia thanh tỉnh, nàng luôn nghi ngờ có phải là cái tên cặn bã trước mặt này, trong đầu lại đang tính toán mưu kế lùi một bước để tiến hai bước gì đó hay không. Dù sao thì vừa rồi hắn thậm chí còn chủ động ngồi xổm xuống rửa chân cho nàng, chẳng lẽ là muốn nàng có một tia mềm lòng, sau đó giữ hắn lại ngủ chung?
Nhưng đáng tiếc là, ngay lúc nàng đang suy tính về khả năng xảy ra của sự việc này, Cố Trì đã sớm lui ra ngoài phòng, đồng thời nhẹ nhàng đóng cửa lại cho nàng.
Quý Ngưng chậm rãi hoàn hồn, dập tắt ánh đèn Lưu Huỳnh Thạch trong phòng, nàng từ từ leo lên giường, kéo chăn đắp lên người. Nàng ngửi thấy trên chăn có thoang thoảng mùi hương thảo mộc, rất nhạt rất nhạt, nàng trong mùi hương như vậy mà dần dần chìm vào giấc ngủ.
Bên ngoài đình viện, Cố Trì nằm trên ghế trúc, nhắm hai mắt lại.
..........................................
Đêm trăng.
Có người đã ngủ say sưa ngon giấc, có người lúc này lại ở trong viện cố chấp luyện kiếm ròng rã hai canh giờ.
Phương Khê Vũ vốn dĩ đã nằm trên giường, nhưng trằn trọc lật qua lật lại không sao ngủ được.
Nàng cũng không biết nàng rốt cuộc là bị làm sao nữa? Trong đáy lòng có lẽ là hân hoan, nhưng trong niềm hân hoan ấy lại xen lẫn sự bất an. Cứ hễ nhắm mắt lại, nàng luôn nhớ tới cảnh tượng ban ngày ôm cổ Cố Trì, vô tư hôn hắn.
Nàng thích ánh mặt trời chói chang khi đó, xúc cảm khi ôm ấp, cùng với cảm giác vui sướng tê dại như điện giật lúc môi lưỡi quấn quýt... Nhưng khi dần dần tỉnh táo lại, nàng lại luôn tự ngờ vực, có phải mình đã làm quá trớn rồi không?
Rõ ràng nàng nhìn thấy sự bất an trong mắt hắn, rõ ràng nàng đáng lẽ phải biết kiềm chế... Nhưng nàng lại không khống chế được lòng tham chợt trào dâng trong mình. Từ trước đến nay nàng vẫn luôn tự thấy bản thân tính tình đạm bạc, hiếm khi có khoảnh khắc cực kỳ vui sướng hay cực kỳ giận dữ. Cho nên khi những tình cảm thực sự mãnh liệt nơi đáy lòng tuôn trào... nàng liền đánh mất lý trí.
Nhưng điều này có khiến hắn càng thêm bất an không?
Nhưng rõ ràng hắn đã đồng ý... Là hắn đồng ý trước... nàng mới kề sát lại hôn hắn... Phương Khê Vũ tự nhủ với bản thân như vậy, nhưng niềm vui sướng và sự bất an trong đầu lại cứ tựa như những cuộn len rối ren. Nàng chỉ có thể dựa vào việc vung kiếm hết lần này đến lần khác để ép bản thân đến kiệt sức, mới rốt cuộc tĩnh tâm lại được đôi phần.
Đi đến phòng tắm, cởi bỏ y phục, sau khi tắm rửa xong, trong đầu nàng lại nảy sinh một ý nghĩ diệu kỳ... Hắn bây giờ đã ngủ chưa nhỉ? Nàng có thể đi tìm hắn được không... Nhưng làm như vậy có khiến nàng trông quá bám người... quá nồng nhiệt... khiến hắn càng thêm phiền não bất an hay không?
Cuối cùng Phương Khê Vũ vẫn nằm trên giường, đôi mắt có chút tủi thân nhìn lên trần nhà, trằn trọc hồi lâu rất lâu.
Đắp chăn thì quá nóng, không đắp chăn lại dường như có chút lạnh, lăn qua lộn lại, tựa hồ ngủ kiểu gì cũng không thoải mái, luôn cảm thấy giống như thiếu vắng một thứ gì đó, trong lòng trống rỗng.
Trong khoảnh khắc này, Phương Khê Vũ bỗng nhiên hiểu được câu nói kia của Cố Trì, “Ta sợ quen thuộc” rốt cuộc có ý nghĩa gì.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
