Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Bắt Đầu Với Vai Nam Phản Diện, Nữ Đế Khóc Lóc Thảm Thiết Vì Ta

(Đang ra)

Bắt Đầu Với Vai Nam Phản Diện, Nữ Đế Khóc Lóc Thảm Thiết Vì Ta

Chi Ge Luo Bu

Bắt đầu với vị Nữ Đế chí tôn, sát phạt quyết đoán, nắm giữ sinh mệnh của hàng tỷ người trong tay — lại run rẩy quỳ xuống trước mặt ta, lệ rơi đầy mặt, cầu xin ta tha thứ.

216 1280

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

116 2581

Thánh nữ trường tôi, người mà tốt bụng với mọi người nhưng chỉ thích cắn mỗi mình tôi

(Đang ra)

Thánh nữ trường tôi, người mà tốt bụng với mọi người nhưng chỉ thích cắn mỗi mình tôi

和鳳ハジメ

Một cô gái bị trói buộc bởi chính kẻ đã cưỡng bức mình và một chàng trai đã bóp méo và làm méo mó tính cách của cô. Hai người đã có một tình yêu sai lầm và vô đạo đức bắt đầu sống chung để thực sự kết

27 436

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

80 884

Quyển 2: Gió Xuân Se Lạnh, Rượu Tàn Người Tỉnh - Chương 51: Nhịn đi

Chương 51: Nhịn đi

Tị thủy trận bị Cố Trì đóng lại, thế là trong đình viện lại đón những trận mưa xối xả.

Cũng may Cố Trì và Phương Khê Vũ lúc này đều đã trốn vào trong đình hóng mát.

Phương Khê Vũ nhìn Cố Trì: “Ngươi muốn ta ngồi gần một chút, hay là ngồi đối diện ngươi?”

“Còn phải xem sư tỷ là muốn bị sờ chân hay bị nắn đùi nữa.”

“Ngươi dạo này càng ngày càng không biết xấu hổ rồi đấy.”

“Lẽ nào điều này không phải là do sư tỷ đã hết sợ ngượng rồi sao?” Cố Trì nhìn Phương Khê Vũ lúc này đã ngồi sát cạnh hắn, chậm rãi vươn tay ra. Những ngón tay đặt lên cặp đùi trắng muốt mềm mại của nàng. Mặc dù cách một lớp lụa mỏng của cung y, nhưng đầu ngón tay hắn vẫn cảm nhận được sự mềm mại ấy. Để hắn tiện đùa nghịch hơn, Phương Khê Vũ ngoan ngoãn hơi hé mở hai chân, không còn ngồi đoan trang như ngày thường nữa.

Trên mặt Phương Khê Vũ vẫn giữ nguyên nét bình thản, chỉ hơi cắn môi, bắt đầu cố gắng kiềm chế cảm giác kỳ lạ truyền đến khi bắp đùi bị nắn bóp.

Bên ngoài đình hóng mát tiếng mưa tí tách rả rích. Cố Trì nắn một lúc lâu mới chợt nghe thấy Phương Khê Vũ nhỏ giọng lẩm bẩm: “Thực ra... hai mong muốn có thể thỏa mãn cùng một lúc mà.”

“Hửm?”

Cố Trì hơi sững người, ngay sau đó liền thấy Phương Khê Vũ nhấc cặp chân dài lên, xoay người đối diện với hắn, tiếp đó liền nhẹ nhàng vắt cặp đùi thon dài lên đùi hắn. Hắn lúc này đang ngồi ngay ngắn trên ghế dài, mà cúi đầu xuống là cặp chân dài trắng ngần mịn màng dưới váy nàng, mà lúc này hắn chỉ cần vươn tay ra, là có thể dễ dàng chạm vào đôi bàn chân ngọc ngà thon thả nhỏ nhắn của nàng.

Tư thế ngồi nghiêng này của nàng, quả thực là thỏa mãn hai mong muốn cùng lúc.

“Vậy nếu ta còn có mong muốn thứ ba thì sao?” Cố Trì nhìn khuôn mặt nàng.

Nhưng Phương Khê Vũ không hề có chút ngượng ngùng nào. Nàng chầm chậm vươn tay ra, ôm lấy cổ Cố Trì, đôi môi phấn nộn hé mở, xích lại gần.

Tiếng mưa đã lấn át đi những âm thanh khi hôn nhau. Lúc Cố Trì nghiêng đầu, say đắm hôn môi Phương Khê Vũ, những ngón tay hắn vẫn còn vương vấn trên bắp chân trắng nõn của Phương Khê Vũ, thỉnh thoảng lại nắn nắn bàn chân nhỏ trắng muốt của Phương Khê Vũ, hoặc là gãi ngứa lòng bàn chân nàng. Phương Khê Vũ trước nay đều chưa từng học được cách giãy giụa hay né tránh, cứ đến những lúc thế này, nàng luôn theo bản năng mà nhẫn nhịn chịu đựng.

Phương Khê Vũ không hề có lấy một tia tức giận, nàng chỉ chuyên chú vào nụ hôn, nhưng cảm giác cơ thể bị chạm vào khiến cho sự sung sướng của nụ hôn trở nên càng thêm khắc sâu. Cơ thể nàng dần dần trở nên có chút vô lực, thậm chí còn lờ mờ cảm thấy hơi run rẩy.

Một lúc lâu sau, nàng mới buông cánh tay đang ôm cổ Cố Trì ra, thở hổn hển.

Lúc này đôi mắt nàng long lanh ướt át, câu hồn đoạt phách như một con hồ ly, thấp thoáng lộ ra vài phần sắc tình.

Cố Trì từng nhìn thấy dáng vẻ lúc quyến rũ yêu kiều của Phương Tử Nguyệt, nhưng rõ ràng là trên khuôn mặt giống nhau đến cực điểm đó, thần sắc như vậy xuất hiện trên mặt Phương Khê Vũ, Cố Trì lại chỉ cảm thấy trái tim như sắp tan chảy. Hắn chợt muốn nói mấy lời phá hỏng bầu không khí, để ngay lập tức chế ngự nhịp tim đang đập cuồng loạn, rạo rực của mình.

“Sư tỷ có muốn suy nghĩ đến chuyện song tu cùng ta không?”

Câu nói này giống như một gáo nước lạnh, trong tích tắc tạt thẳng lên người Phương Khê Vũ. Sự mơ màng, mãn nguyện vốn có trên mặt Phương Khê Vũ dần trở nên có chút gượng gạo. Cuối cùng rèm mi nàng dần rũ xuống, tựa như tủi thân, lại tựa như muốn lấy lòng, hoặc là áy náy: “Ta... không thể song tu cùng ngươi.”

“Tại sao không thể?”

“Đây là... bí mật.” Phương Khê Vũ ngập ngừng một lát, “Ta... bắt buộc phải giữ lại thân xử nữ. Xin lỗi... duy nhất chuyện này... ta không thể đáp ứng ngươi.”

Cố Trì muốn nói với Phương Khê Vũ, có lẽ hắn biết bí mật này, nhưng lời đến khóe miệng hắn lại tự nuốt ngược vào trong. Sau khi nhận được câu trả lời chắc chắn của Phương Khê Vũ, hắn chợt phát hiện trái tim rạo rực của hắn thực sự đã nguội lạnh đi vài phần một cách thành công, cho dù trong lòng hắn vốn không hề cảm thấy đây là lỗi của Phương Khê Vũ.

“Khoan đã, thực sự thực sự không thể sao?” Hắn cố tình gặng hỏi.

Mặc dù trong mắt cũng lóe lên sự chần chừ, nhưng Phương Khê Vũ cuối cùng vẫn cố chấp ngẩng đầu lên, trong hốc mắt hơi rơm rớm nước mắt: “Ngoại trừ song tu... ta đều có thể đáp ứng ngươi... Duy nhất việc song tu... thực sự... không thể... Nếu, nếu như ngươi muốn... ta, ta có thể dùng cách khác khiến ngươi... khiến ngươi thỏa mãn... Hoặc, có lẽ những cách khác... cũng... cũng được... Nhưng ta nghe nói... phải, phải bôi một ít hoa lộ...”

Rõ ràng lúc này hai má nàng đỏ ửng, nhưng Cố Trì lại nghe thấy nhiều hơn cả là sự buồn bã và áy náy trong giọng điệu của nàng. Trái tim vừa mới nguội lạnh của hắn dường như lại trở nên nóng rực. Cố Trì vội vàng ôm lấy cơ thể Phương Khê Vũ: “Không không không, ta đối với chuyện này thực ra không cố chấp đến thế đâu... Hơn nữa, thực ra ta có chút cắn rứt lương tâm. Sư tỷ ngươi biết đấy, ta là người đã có đạo lữ rồi.”

“Ừm...” Phương Khê Vũ hơi cúi đầu. Bị hắn nhắc nhở như vậy, tựa hồ càng buồn hơn.

Cố Trì vội vàng kề sát tai nàng: “Không có, không có, ta vừa nãy hỏi chỉ là muốn trêu chọc sư tỷ thôi... Thực sự không có ý đó... Sư tỷ đừng vì loại chuyện này mà đau buồn có được không?”

“Ta không có đau buồn.” Phương Khê Vũ lắc đầu, “Không trách ngươi.”

“Vậy tại sao sư tỷ lại khóc?”

“Có lẽ là vì... nhớ tới ngươi có đạo lữ... có một chút ghen tuông...” Phương Khê Vũ phát hiện nàng đã học được cách nói dối.

Nàng dường như đã khiến bản thân trở nên ngày càng xa lạ, ngay cả nàng cũng không phân biệt được sự xa lạ như vậy là tốt hay xấu. Nhưng rất nhanh nàng liền ngoan ngoãn tự dùng mu bàn tay lau nước mắt, nhìn vào mắt Cố Trì: “Ta không sao.”

“Thật không?”

“Đương nhiên là thật.” Phương Khê Vũ hướng về phía hắn nặn ra một nụ cười.

Cố Trì vươn tay véo nhẹ khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo của nàng: “Cười còn khó coi hơn cả khóc.”

“Làm gì có?” Phương Khê Vũ bất mãn lầm bầm. Cố Trì phát hiện tâm trạng nàng đã tốt hơn một chút, bắt đầu chuyển chủ đề, “Nhưng mà sư tỷ dạo này có phải lại đọc sách nhảm nhí gì rồi không? Sao lại nghĩ ra cái cách vừa hư hỏng vừa dâm đãng thế này?”

“Ưm...” Gần như trong nháy mắt đôi nắm đấm nhỏ của Phương Khê Vũ đã nện lên ngực hắn, sau đó liền vùi mặt vào trong đó. Nhịp thở của nàng trở nên có chút dồn dập, phả vào lồng ngực Cố Trì. Một lúc lâu sau nàng mới từ từ lầm bầm: “Không được nhắc lại nữa.”

“Vậy đó là được hay không được?”

“Ta... ta hơi sợ...”

“Sợ đau?”

“Là... là sợ xấu hổ... Hơn nữa... Thật... mất mặt... Ngươi, ngươi lẽ nào... là loại người thích... thích ức hiếp người khác như vậy sao?”

“Cảm giác nếu là sư tỷ thì chỉ nghĩ thôi đã thấy dâm đãng rồi.” Cố Trì lại bắt đầu nói hươu nói vượn, “Ai bảo cặp mông đào của sư tỷ đầy đặn như vậy, mềm mịn như vậy, nõn nà như vậy chứ...?”

“Không được nói nữa!” Phương Khê Vũ ngẩng đầu lên, vươn tay bịt miệng hắn, ra hiệu cho hắn không được tiếp tục nói nữa.

Cố Trì không nhịn được cười, nhìn đôi mắt đang thẹn quá hóa giận của nàng, ừm, thẹn quá hóa giận còn tốt hơn là đau buồn.

Phương Khê Vũ cứ thế nhìn nhau với hắn một lúc lâu, cuối cùng mới chầm chậm ngoảnh mặt đi, rụt rè lên tiếng: “Sau này... lúc nào thích hợp... lại... lại nhắc đến chuyện này nhé...”

“Được thôi, được thôi.” Cố Trì ngoan ngoãn gật đầu đồng ý, sau đó thần bí nhìn Phương Khê Vũ, “Hôm qua ta đi dạo bên hồ Kính Thủy, phát hiện ra dưới con suối nhỏ cách đó không xa có rất nhiều cá nhỏ tôm nhỏ.”

“Hửm?” Phương Khê Vũ không hiểu.

“Dù sao thì hôm nay cũng luyện kiếm xong rồi, sư tỷ có muốn cùng ta đi câu tôm không?” Cố Trì nháy mắt ra hiệu với nàng.

“Được thôi.” Phương Khê Vũ ngoan ngoãn gật đầu. Lúc này chân nàng vẫn còn gác trên người hắn, sự ngượng ngùng trong mắt nàng ban nãy đã dần biến mất, lúc này đôi mắt dịu dàng nhìn vào mắt hắn, “Nhưng mà bây giờ ngươi đang hưng phấn như vậy... thực sự có thể ra ngoài được sao?”

“Còn không phải tại sư tỷ vừa nãy nói ra cách chơi quá dâm đãng sao.”

Phương Khê Vũ khẽ bĩu môi, nhưng vẫn ngoan ngoãn chậm rãi kề sát tai hắn: “Vậy... chúng ta về phòng, sư tỷ sẽ chịu trách nhiệm.”

“Dùng cái gì chịu trách nhiệm đây?”

“Ngươi muốn... dùng chân... hay là...” Ngón tay Phương Khê Vũ đặt lên môi hắn.

Còn Cố Trì thì dời tầm mắt xuống bộ ngực căng tròn trắng muốt của nàng.

Phương Khê Vũ ban đầu không hiểu, sau đó cúi đầu nhìn theo hướng ánh mắt của hắn, giây tiếp theo hai má nàng liền đỏ ửng, ngoảnh mặt đi: “Ta không biết làm.”

“Một lần lạ hai lần quen.”

“Ngượng chết đi được.”

“Ta tin sư tỷ sẽ vượt qua được.”

“Liếm lòng bàn chân ta một cái ta liền đồng ý với ngươi.”

Cố Trì: ?

Hắn nhìn khuôn mặt Phương Khê Vũ. Lúc này trên mặt Phương Khê Vũ sự thẹn thùng và ranh mãnh cùng tồn tại. Thẹn thùng là thật, ranh mãnh cũng là thật. Cái dáng vẻ vừa gian xảo vừa đáng yêu này khiến Cố Trì không nhịn được lại véo má nàng một cái.

“Được thôi, nhưng... sư tỷ cũng phải cho ta nếm thử một miếng bánh bao trắng mềm mại chứ.”

“Được đằng chân lân đằng đầu.”

“Bảo ta liếm lòng bàn chân là hành vi dẫm đạp tôn nghiêm của ta xuống đất đấy, chuyện quá đáng như vậy đương nhiên phải thu lấy thù lao hợp lý chứ!” Cố Trì trả lời rất đỗi hùng hồn.

Phương Khê Vũ ghét bỏ liếc hắn một cái: “Lau sạch nước dãi của ngươi trước rồi hẵng nói.”

“Ta chảy nước dãi chỗ nào chứ?” Cố Trì vừa bất mãn, nhưng lại vừa làm bộ làm tịch đưa tay lên lau nước miếng. Giây tiếp theo liền bế bổng Phương Khê Vũ lên, đi thẳng vào trong phòng.

....................................

Nửa canh giờ sau, Cố Trì cùng Phương Khê Vũ đã ăn mặc chỉnh tề cùng nhau bước ra khỏi phòng tắm.

Cố Trì biết ra khỏi đình viện là hắn không thể tiếp tục lẻo mép được nữa, nếu không Phương Khê Vũ sẽ rất xấu hổ, cho nên nhân lúc rảnh rỗi còn muốn trêu chọc nàng thêm hai câu: “Rõ ràng chỉ hôn có một cái... sư tỷ đã đẩy đầu ta ra rồi, đồ keo kiệt.”

“Cái mà ngươi gọi là chỉ hôn một cái, lẽ nào ngươi còn muốn cắn nữa chắc?”

“Ta muốn cắn ngực.”

“Vậy ngươi phải gọi ta là mẹ.”

“Không gọi.”

“Vậy thì nhịn.”

“Sư tỷ thật xấu xa...”

“Kẻ nào đó cứ một mực bắt ta dùng ngón tay thoa đều cái bánh bao đã bị làm bẩn, mới là đê tiện hạ lưu vô liêm sỉ đến cực điểm chứ?”

“Ha ha ha ha...” Cố Trì và nàng đã đi đến cửa viện, Cố Trì lên tiếng, “Được!”

Sự nũng nịu hờn dỗi trên mặt Phương Khê Vũ từ từ tan biến, sự vô liêm sỉ trên mặt Cố Trì cũng từ từ tan biến. Hai người cùng nhau bước ra khỏi đình viện, vừa hay trời tạnh mưa, thế là Cố Trì cụp ô lại.

Hai người kề vai sánh bước trên đỉnh núi. Mu bàn tay Phương Khê Vũ thỉnh thoảng lại vô tình chạm vào Cố Trì một cái.

Cố Trì cũng thỉnh thoảng lại chạm vào nàng một cái.

Nhưng hai người không hề nắm tay.

Một lúc lâu sau, Cố Trì mới chậm rãi cất lời: “Sư tỷ ngươi nghĩ xem... chúng ta lại không thành thân, cứ thế này nắm tay nhau đi lại trong tông môn, lỡ bị người khác nhìn thấy có bị hiểu lầm không?”

“Thế sao?” Phương Khê Vũ hơi nâng cằm lên, “Lúc ngươi cho phép Quý Ngưng tựa vào vai ngươi thì không sợ bị hiểu lầm à?”

“Cái này mà ngươi cũng biết?!”

“Đi hỏi thăm các nữ đệ tử.”

“Sư tỷ vậy mà lại vì chuyện này mà chủ động đi bắt chuyện với người khác sao...”

“Vì trong lòng cứ mãi nghĩ đến chuyện này, rồi không ngủ được.”

“Hôm đó chỉ là một sự cố tuyệt đẹp thôi.”

“Ta biết.” Phương Khê Vũ không phải đang dỗi hờn, mà là đang nghiêm túc trả lời.

“Vậy thì tốt.” Cố Trì nhẹ nhàng nắm lấy tay Phương Khê Vũ, “Nhưng ta thấy giữa những người bạn tốt với nhau nắm tay nhau cùng đi dạo cũng là chuyện bình thường.”

“Thế sao?” Bàn tay Phương Khê Vũ xòe ra, tách năm ngón tay của hắn ra, rồi đan mười ngón tay vào nhau với hắn.

Tục ngữ có câu mười ngón tay liền với tim, khoảnh khắc những ngón tay đan chặt vào nhau, có phải cũng có nghĩa là trái tim cũng đang âm thầm sát lại gần nhau?

“Sư tỷ... Thế này ta hơi ngại...” Cố Trì lại bắt đầu làm bộ làm tịch.

“Nhịn đi.” Khóe môi Phương Khê Vũ cong lên, nhàn nhạt đáp.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!