Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Saikyou doreishou no rakuin majutsu to bishoujo otoshi

(Đang ra)

Saikyou doreishou no rakuin majutsu to bishoujo otoshi

Kronos, một tay buôn nô lệ trẻ tuổi với giấc mơ tạo dựng một hậu cung trụy lạc, đã bắt giữ một cựu công chúa, nay đang lẩn trốn khỏi đất nước, làm nô lệ của mình… “Nếu nàng chấp nhận sự huấn luyện của

2 10

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

골드행

…Nhưng trước hết,hắn cần phải xây dựng lại cái lãnh địa chết tiệt này.

1 2

"Cậu không thể hôn được, phải chứ?" Khi tôi khiến cô bạn thuở nhỏ luôn trêu chọc mình hiểu chuyện, cô ấy đột nhiên trở nên dễ thương hơn nhiều

(Đang ra)

"Cậu không thể hôn được, phải chứ?" Khi tôi khiến cô bạn thuở nhỏ luôn trêu chọc mình hiểu chuyện, cô ấy đột nhiên trở nên dễ thương hơn nhiều

Sakuragi Sakura

Những con người không thể thành thật với cảm xúc của chính mình mặc dù tình cảm của họ chắc chắn đã dành cho nhau.

34 5331

Ngàn Chiêu Trò Của Cô Nàng Đáng Yêu

(Đang ra)

Ngàn Chiêu Trò Của Cô Nàng Đáng Yêu

Tôi nổi tiếng năm nay (Ngã Kim Niên Hỏa Liễu)

Câu chuyện là hành trình Trần Gia Ngư dần khám phá ra bí mật đằng sau vòng lặp thời gian, lý do Thái Giai Di xuất hiện, và quan trọng nhất là xác định xem trái tim mình thực sự thuộc về ai.

10 2

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

430 11613

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

14 16

Quyển 1: Dã Vô Phong Vũ Dã Vô Tình - Chương 02: Chuyện xấu đều là do ta làm

Chương 02: Chuyện xấu đều là do ta làm

Bên ngoài sơn động, tiếng mưa rơi loạn xạ, khiến Phương Khê Vũ cảm thấy trong lòng phiền muộn. 

Nàng tu Vô Tình Kiếm Đạo, yêu cầu về tâm tính cực cao, từ nhỏ đã vui buồn không lộ ra mặt, cũng rất ít khi dao động cảm xúc, nhưng giờ phút này rơi vào hoàn cảnh như vậy, chịu sự khống chế của người khác, khó tránh khỏi khiến nàng cảm thấy bất an.

Ngày thường nàng có thể ngồi dưới mái hiên nghe mưa cả ngày, nhưng lúc này chỉ cảm thấy tiếng mưa ồn ào hỗn loạn, trong lòng bồn chồn lo lắng.

Nàng mở mắt ra, ánh mắt lại rơi vào trên người Thanh Diện trước mặt.

Thanh Diện vẫn chỉ tùy ý ngồi trên tảng đá xanh sưởi ấm, dường như hoàn toàn không có ham muốn trò chuyện với nàng. Mà ánh mắt Phương Khê Vũ thì không chút kiêng dè nhìn chằm chằm vào đôi mắt hắn, dường như muốn khắc sâu đôi mắt này vào tâm trí.

Khoảng chừng nửa canh giờ sau, Cố Trì nhìn dáng vẻ mòn mỏi của Phương Khê Vũ, khuôn mặt dưới lớp mặt nạ không nhịn được mà bật cười. Có lẽ vì khô khan buồn chán, hắn mở miệng hỏi: 

“Ngươi nhìn chằm chằm ta làm gì?”

“Ghi nhớ đôi mắt của ngươi, lần sau gặp lại, ta sẽ giết ngươi.”

“Nếu ta là ngươi, bây giờ sẽ không buông lời hung ác như vậy... bởi vì hiện tại ta muốn làm gì ngươi cũng được. Cho dù không hủy hoại trinh tiết của ngươi, chỉ xé nát y phục ngươi rồi dùng Lưu Ảnh Thạch ghi lại, đem đến mấy buổi đấu giá ngầm, chắc cũng bán được giá tốt đấy nhỉ?”

Trong chớp mắt, thân thể Phương Khê Vũ cứng đờ như rơi vào hầm băng, lúc này mới thực sự nhận rõ tình cảnh của mình.

Nàng trầm mặc hồi lâu, mới chậm rãi mở miệng: “Nhưng ngươi không làm như vậy.”

“Năm ngàn linh thạch đủ cho ta dùng rất lâu rồi. Còn việc đem Lưu Ảnh Thạch của ngươi đi đấu giá, khó tránh khỏi để lại dấu vết, đến lúc đó nếu bị lần theo manh mối tìm được thì sẽ rất phiền phức. Ngươi có thể hiểu là ta biết lòng tham không đáy rắn nuốt voi, cũng có thể hiểu là đạo tặc cũng có đạo.”

Phương Khê Vũ vừa mới thở phào nhẹ nhõm một chút, lại nghe hắn bỗng nhiên nói: “Nhưng nếu ghi lại để đêm về tự mình lén lút thưởng thức thì có vẻ cũng không tệ?”

Ngay sau đó, Phương Khê Vũ cắn chặt môi, nhưng nàng càng muốn vùng vẫy thoát khỏi dây trói, những sợi dây đó lại càng siết chặt hơn, khiến cho cặp đùi trắng nõn, vòng eo thon thả dưới lớp váy nàng ẩn hiện những vết hằn đỏ nhạt.

“Ta chỉ nói chơi thôi.” Thanh Diện nhún vai, “Ta khuyên ngươi tốt nhất đừng giãy dụa, sợi dây này ngươi càng giãy nó càng siết chặt đấy.”

“Đau quá.” Trước mắt Phương Khê Vũ phủ lên một tầng hơi nước.

Thanh Diện nhìn chằm chằm khuôn mặt nàng khoảng ba bốn giây. Có lẽ nữ tử xinh đẹp luôn có ma lực như vậy, mỗi khi khuôn mặt họ lộ ra vẻ “ta thấy mà thương”, luôn có thể mơ hồ chạm đến trái tim nam nhân.

Đáng tiếc, lòng Cố Trì lạnh như sắt đá.

Vài nhịp thở sau, vẻ mặt tủi thân đáng thương trên mặt Phương Khê Vũ biến mất, ánh mắt dần dần trở nên lạnh băng trở lại.

Thấy sự thay đổi này của nàng, trong mắt Thanh Diện lại thêm vài phần ý cười.

“Ngươi tu Vô Tình Kiếm Đạo quá lâu rồi, chiêu trò giả vờ đáng thương này còn không bằng một phần mười Hỏa Hoàng Thánh Nữ kia. Vốn tưởng Nguyệt Luân Tiên Tử kiêu ngạo cô tuyệt, thế mà cũng dùng chiêu này... làm ta có chút bất ngờ đấy.”

Lời này vừa thốt ra, khuôn mặt Phương Khê Vũ trong chớp mắt đỏ bừng, sự thẹn quá hóa giận sắp tràn ra khỏi đôi mắt.

Phương Khê Vũ vắt óc suy nghĩ, muốn tìm lời phản bác, nhưng lời đến khóe miệng lại bị nàng nuốt ngược vào trong. Lúc này nàng là cá nằm trên thớt, mặc người xâu xé, nếu chọc giận hắn thêm lần nữa, không biết chừng hắn sẽ làm ra chuyện tà ác gì.

Cho nên lựa chọn tốt nhất lúc này là im lặng.

Nàng mím chặt môi, nhắm mắt lại, quyết tâm không nói chuyện với hắn nữa.

………………………………

Đêm xuống.

Hàn khí thấu xương làm Phương Khê Vũ bừng tỉnh.

Người tu hành không sợ lạnh nóng, đó là dựa trên cơ sở có linh khí hộ thân. Linh khí của nàng vẫn còn, nhưng khiếu huyệt đã bị phong tỏa, linh khí không thể vận chuyển, tự nhiên sẽ cảm thấy lạnh buốt thấu xương.

Điều này cũng liên quan đến thể chất của nàng.

Nàng mang Tiên Thiên Băng Mạch Linh Căn, nhưng lại bị khiếm khuyết. Băng Mạch Linh Căn đối với tu sĩ vừa là ban phúc, vừa là lời nguyền. Nó có thể làm cho linh khí của tu sĩ trở nên lạnh lẽo thấu xương, chiếm ưu thế cực lớn khi giao chiến, nhưng cũng khiến bản thân thường xuyên bị hàn khí quấy nhiễu.

Lạnh đến cực điểm, sẽ sinh ra ảo giác cực nóng.

Bản năng khiến nàng mơ màng định cởi bỏ y phục trên người, nhưng chỉ vừa khẽ động, dây thừng trói trên người liền siết chặt hơn, lại một cơn đau nhẹ truyền đến, làm nàng dần dần tỉnh táo.

Nàng mở mắt ra.

Thanh Diện đối diện vẫn đang ngắm nhìn đống lửa, nhưng vì nàng cử động trên tảng đá xanh nên ánh mắt hắn đã chuyển sang người nàng.

Cố Trì nhìn thấy trên má nàng ngưng kết chút sương giá, dường như Nguyệt Luân Tiên Tử trước mặt sắp thực sự biến thành băng mỹ nhân. Chân mày dưới lớp mặt nạ của hắn hơi nhíu lại: “Băng Mạch Linh Thể bình thường sẽ không giống như ngươi.”

“Băng Mạch Linh Thể khiếm khuyết.”

“Hèn gì.” Cố Trì bước tới một bước, đi đến trước mặt Phương Khê Vũ đang nằm trên tảng đá xanh. Như theo bản năng, giọng Phương Khê Vũ hơi run: “Ngươi muốn làm gì?”

“Mở phong ấn hai khiếu huyệt cho ngươi, để linh khí ngươi vận chuyển một chút, có lẽ ngươi sẽ dễ chịu hơn.” Dứt lời, Cố Trì vươn ngón tay, đầu ngón tay khẽ điểm vào lòng bàn chân nàng, dùng một luồng linh khí yếu ớt phá vỡ cấm chế đã thi triển trước đó.

Ngón chân Phương Khê Vũ theo bản năng duỗi thẳng ra, dưới ánh lửa chiếu rọi vẫn trắng hồng trong suốt.

Cố Trì thuận tay điểm nhẹ lên bàn chân ngọc ngà thon thả còn mang tất trắng kia của nàng, trong chớp mắt Phương Khê Vũ cảm nhận được linh khí trong cơ thể bắt đầu vận chuyển một cách cực kỳ khó khăn, lưu động, dần dần xua tan vài phần hàn ý.

Nhưng nàng vẫn lạnh đến mức gần như mất đi lý trí, ngay cả máu huyết dường như cũng sắp ngừng chảy.

“Nghiêm trọng vậy sao?” Đầu ngón tay Cố Trì bay nhanh điểm nhẹ lên vài huyệt vị khác ở lòng bàn chân nàng, chần chờ một lát rồi bắt quyết, điều khiển dây thừng bay lên, lật người nàng lại, khiến nàng nằm sấp trên tảng đá xanh.

Có lẽ do hắn trói quá khéo, lúc này nàng nằm sấp như vậy, cặp mông tròn trịa dưới lớp váy lụa lam hơi vểnh lên, đường cong đầy quyến rũ.

Đầu ngón tay Cố Trì lại lần nữa điểm nhẹ lên vài khiếu huyệt sau lưng nàng, linh khí của Phương Khê Vũ bắt đầu vận chuyển với tốc độ nhanh hơn, hàn khí dần dần bị xua tan, cũng không còn run rẩy toàn thân như trước nữa, cơ thể dần ấm áp trở lại. Nàng cố gắng ngẩng đầu lên, nhìn thấy một đôi mắt đen láy như mực.

Sự ấm áp này khiến nàng sinh ra ảo giác nào đó, dường như ánh mắt hắn lúc này còn mang theo chút dịu dàng, nhưng ngay sau đó nàng liền cảm thấy buồn nôn, ánh mắt cũng lập tức trở nên chán ghét.

“Băng Mạch Linh Thể khiếm khuyết không phải là không có cách bổ khuyết, chỉ cần tìm vài vị linh dược, dùng bí pháp tôi luyện dung hợp thành linh dịch, rồi ngâm mình luyện hóa một đêm là được.”

Cố Trì quay trở lại tảng đá xanh của mình, chỉ là lúc này nhìn Phương Khê Vũ đang bị ép nằm sấp trên đó, nhìn bộ ngực trắng ngần bị ép tạo nên đường cong đầy đặn, thầm nghĩ không hổ là con gái ruột của Nguyệt Luân Tông Chủ, ngay cả thân hình đẫy đà yêu kiều kia cũng được thừa hưởng trọn vẹn.

Cố Trì từng vì muốn xác nhận không bắt nhầm người nên đã xem qua tranh vẽ Phương Khê Vũ, tiện thể cũng nhìn qua tranh vẽ mẹ nàng ở bên cạnh. So với vẻ thanh lãnh như đóa sen mới nở của nàng lúc này, nếu chỉ luận về nhan sắc, Cố Trì vẫn thích mẹ nàng hơn... Ánh mắt vừa yêu kiều đẫy đà lại vừa lạnh lùng khiến người ta phải lùi xa ba thước ấy kết hợp với nhau đặc biệt mê người.

“Nói thì dễ lắm.” Phương Khê Vũ nghiến răng đáp lại.

Nàng từ nhỏ đã bị Băng Mạch Linh Thể khiếm khuyết này hành hạ, mẫu thân tìm thuốc cho nàng đã lâu, đến nay cũng chỉ có thể miễn cưỡng làm dịu đi. Mỗi tháng vào giữa tháng và cuối tháng, đêm khuya nàng đều phải ngâm mình trong suối nước nóng sôi sùng sục, cho đến khi cả suối nước sôi đông cứng thành băng mới có thể miễn cưỡng giảm bớt đau đớn.

Cố Trì ung dung lấy giấy bút ra, viết một toa thuốc lên đó, rồi nhét vào trong nhẫn trữ vật của Phương Khê Vũ, thản nhiên nói: “Đây là toa thuốc.”

Phương Khê Vũ hơi ngẩn người, cho dù ánh mắt nàng vẫn tràn đầy căm hận, nhưng lúc này cũng khó tránh khỏi thêm vài phần khó hiểu.

Nhưng Thanh Diện vẫn giữ nguyên vẻ mặt cười như không cười kia: “Lương y như từ mẫu.”

“Ngươi? Từ mẫu?”

“Con người đâu phải lúc nào cũng trắng đen rõ ràng đâu.” Cố Trì híp mắt cười đáp.

“Nói cứ như kẻ giết chết thiếu chủ Phi Tuyết Tông... không phải là ngươi vậy.” Giọng Phương Khê Vũ tràn đầy khinh bỉ và chán ghét.

“Haizz.” Cố Trì khẽ thở dài, “Chẳng lẽ ta giải thích là thiếu chủ Phi Tuyết Tông đưa sư muội mình vào sơn động định giở trò đồi bại, đúng lúc bị ta bắt gặp nên thuận tay giết chết, thì các người sẽ tin sao? Tuy nghe có vẻ trùng hợp, nhưng sự thật đúng là hắn vừa cởi quần, ta nghe thấy tiếng khóc lóc cầu xin đúng lúc đi ngang qua, hắn thẹn quá hóa giận, muốn vĩnh viễn bịt miệng ta, nên bị ta thuận tay đâm chết.”

“Các người sẽ chỉ tin rằng vị thiếu chủ Phi Tuyết Tông kia vì bảo vệ sư muội không bị ta làm nhục, nên mới chết dưới tay ta mà thôi.”

Phương Khê Vũ cười lạnh: “Ngươi nghĩ nữ đệ tử may mắn sống sót dưới tay ngươi kia, lời khai của nàng ta đều là giả?”

Cố Trì lại chỉ cười: “Là chọn nhận một khoản linh thạch dùng để bảo vệ danh dự Phi Tuyết Tông rồi tiếp tục sống, hay là nói ra sự thật rồi bị Phi Tuyết Tông diệt khẩu, nếu là ngươi, ngươi chọn cái nào?”

Phương Khê Vũ không nói nên lời, hồi lâu sau mới lạnh lùng đáp: “Chẳng qua chỉ là lời nói một phía của ngươi.”

“Đúng là lời nói một phía của ta, ngươi cứ coi như chuyện cười là được.”

Cố Trì còn nhớ nữ tử khóc đến lê hoa đái vũ lúc đó, dung mạo thế nào thì hắn không nhớ rõ lắm, nhưng hắn biết rõ thói đạo đức giả của mấy cái gọi là tông môn danh môn chính phái này. Vì bảo vệ thanh danh tông môn, tuyệt đối không thể để nàng ta nói ra sự thật, cho nên Cố Trì đã dạy nàng bộ lời khai kia.

Ý cười lười biếng trong mắt Cố Trì khiến Phương Khê Vũ lúc này có chút nghiến răng nghiến lợi không nói nên lời.

“Vậy những năm nay ngươi cướp linh thạch của những người trong bí cảnh thì sao? Lần trước bắt cóc Hỏa Hoàng Thánh Nữ thì sao? Những năm nay tu sĩ chết dưới tay ngươi lên đến hàng chục, chẳng lẽ những chuyện này ngươi cũng gột rửa sạch sẽ được?”

Nghe nàng nói vậy, Cố Trì lại chậm rãi đi về phía nàng. Một giây trước còn hùng hồn lý lẽ, khí thế của Phương Khê Vũ gần như lập tức yếu đi, giọng nàng hơi run: “Ngươi làm gì?”

“Ngươi từ tận đáy lòng đều cho rằng ta là kẻ xấu rồi, vậy không làm chút chuyện xấu với ngươi... thì có phải hơi phụ lòng mong đợi của ngươi không?”

Lúc này trong mắt Cố Trì lộ ra chút oán giận: “Đám chó chết Đông Vực các người, từ khi tiểu gia lộ diện đến nay, cứ hễ làm chuyện xấu gì trong bí cảnh là đổ hết lên đầu tiểu gia... Tháng trước kẻ đeo mặt nạ xanh cưỡng bức nữ tu là ta, lần trước nữa kẻ đeo mặt nạ xanh giết người đoạt bảo ở Hải Lan Bí Cảnh cũng là ta, rõ ràng hai tháng nay ta còn chưa từng ra khỏi cửa. Thôi được rồi, chuyện xấu đều là do ta làm hết.”

“Nếu ngươi không quan tâm danh tiết, nhớ là sau khi ra ngoài hãy bố cáo thiên hạ Đông Vực rằng: Ngày mười bảy tháng mười hai, Thanh Diện bắt cóc Nguyệt Luân Tiên Tử, rồi trong đêm trói nàng lại, đánh thật mạnh mười cái vào mông nàng.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!