Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Bắt Đầu Với Vai Nam Phản Diện, Nữ Đế Khóc Lóc Thảm Thiết Vì Ta

(Đang ra)

Bắt Đầu Với Vai Nam Phản Diện, Nữ Đế Khóc Lóc Thảm Thiết Vì Ta

Chi Ge Luo Bu

Bắt đầu với vị Nữ Đế chí tôn, sát phạt quyết đoán, nắm giữ sinh mệnh của hàng tỷ người trong tay — lại run rẩy quỳ xuống trước mặt ta, lệ rơi đầy mặt, cầu xin ta tha thứ.

216 1280

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

116 2583

Thánh nữ trường tôi, người mà tốt bụng với mọi người nhưng chỉ thích cắn mỗi mình tôi

(Đang ra)

Thánh nữ trường tôi, người mà tốt bụng với mọi người nhưng chỉ thích cắn mỗi mình tôi

和鳳ハジメ

Một cô gái bị trói buộc bởi chính kẻ đã cưỡng bức mình và một chàng trai đã bóp méo và làm méo mó tính cách của cô. Hai người đã có một tình yêu sai lầm và vô đạo đức bắt đầu sống chung để thực sự kết

27 437

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

80 884

Quyển 1: Dã Vô Phong Vũ Dã Vô Tình - Chương 06: Bùi Ninh Tuyết

Chương 06: Bùi Ninh Tuyết

Trên linh chu. 

Phương Tử Nguyệt đứng ở mép thuyền, nhìn biển mây trước mặt. Sau lưng bà, Phương Khê Vũ lúc này đang lẳng lặng ngồi trước bàn, mặt mày thanh lãnh, không hề toát ra mảy may yếu đuối.

Nàng bình tĩnh kể lại cho Phương Tử Nguyệt nghe mọi chuyện xảy ra trong bí cảnh.

"Ý con là... hắn tu vi Kết Đan, nhưng lại có thể dễ dàng đánh bại con?"

"Đúng vậy." Phương Khê Vũ khẽ gật đầu.

"Toàn bộ người tiến vào Phần Thiên Bí Cảnh, cốt linh đều không quá hai mươi lăm tuổi." Phương Tử Nguyệt ngưng thần suy tư một lát, khẽ lẩm bẩm: "Đông Vực đã lâu chưa từng xuất hiện thiên tài như vậy."

Phương Khê Vũ im lặng không nói gì.

Thật lâu sau, Phương Tử Nguyệt mới quay lại nhìn nàng: "Tiếp theo có dự định gì không?"

"Lĩnh hội Nguyệt Luân Kiếm Pháp thức thứ bảy." Phương Khê Vũ bình tĩnh trả lời.

"Cũng tốt, còn năm tháng nữa là đến tông môn đại bỉ, động thiên phúc địa năm nay vừa vặn là ngày Nguyệt Luân Thụ kết quả, tông môn có thể lấy ra hai quả, ta sẽ giữ lại cho con một quả, con hãy bế quan tu luyện cho tốt, đến lúc đó ta sẽ giúp con đột phá Kết Đan hậu kỳ."

Phương Khê Vũ đáp một tiếng rất khẽ, nàng nhắm mắt lại, nhưng trước mắt lại hiện lên đôi mắt đầy vẻ trêu tức kia, nàng chợt nhớ lại cơn đau khi roi quất vào chân, thân thể lại không khống chế được mà khẽ run lên.

………………………………

Ba ngày sau.

Cực Đông của Đông Vực là nơi có ít người tu hành nhất. Nơi này quá hẻo lánh, cách xa những linh mạch của Đông Vực, cho nên linh khí không dồi dào, rất ít người tu hành lập động phủ ở đây.

Ở cực Đông có ngọn núi Pháp Hoa, trên núi từng có ngôi chùa do các nhà sư dựng nên, sau đó bị tà tu chiếm cứ, giết sạch tăng nhân trên núi cùng dân làng dưới chân núi. Sau này chính phái tu sĩ phát động cuộc diệt ma quy mô lớn, đám tà tu bỏ chạy tán loạn, ngôi chùa trên núi cũng vì thế mà trở nên hoang phế.

Khi Cố Trì đến đây, hoa mai trên núi đã nở.

Ngôi chùa tọa lạc trong núi, cách đó không xa là một con suối nhỏ, hắn đi dọc theo dòng suối lững lờ trôi những mảng băng vụn, đến trước ngôi chùa có phần đổ nát kia, đẩy cửa bước vào.

Bên trong ngôi chùa, ở trước tượng Phật, cách ăn mặc của nữ tử kia chẳng khác nào đang báng bổ thần linh.

Bùi Ninh Tuyết vận một bộ váy lụa đen dài, váy không tay không vai, ôm sát lấy bộ ngực không quá đầy đặn, tôn lên vòng eo thon thả. Dưới lớp vải đen mỏng manh ẩn hiện làn da trắng nõn của đôi chân dài, nàng đang lười biếng dựa vào ghế tre, hai chân bắt chéo, mũi chân đung đưa đôi giày cao gót mũi nhọn thêu loan phượng khoét rỗng, những đường gân xanh trên mu bàn chân trắng như tuyết đều có thể nhìn thấy rõ ràng.

Ánh mắt Cố Trì di chuyển từ dưới lên trên, từ cổ chân nàng lên đến xương quai xanh, rồi đến chiếc cổ thon dài như thiên nga, cuối cùng dừng lại ở khuôn mặt đủ để khuynh đảo chúng sinh.

Hắn là Thanh Diện, nàng là Hồng Diện, hai người miễn cưỡng có thể coi là một đôi uyên ương nghiệt duyên.

Nếu nói khuôn mặt Phương Khê Vũ là lạnh lùng pha chút quyến rũ, Phương Tử Nguyệt là đoan trang tao nhã, thì ngũ quan của Bùi Ninh Tuyết lại yêu mị đến cực điểm, dường như mỗi biểu cảm nhỏ nhặt của nàng đều toát lên vẻ dụ dỗ và nguy hiểm. Lúc này thấy hắn trở về, khóe môi nàng khẽ cong lên, chiếc giày cao gót trắng như tuyết trên mũi chân khẽ đung đưa.

"Về rồi à?"

"Mọi chuyện suôn sẻ." Cố Trì đến ngồi xuống chiếc ghế tre của mình, bày viên Lôi Bạo Châu, Quy Giáp Cầu, cùng một ngàn linh thạch và đủ loại đan dược cướp được từ người Phương Khê Vũ lên bàn.

Mà trên bàn đã bày sẵn năm tờ thượng phẩm linh thạch phiếu vô danh, mỗi tờ đều trị giá một ngàn linh thạch.

“Còn ngươi? Ngươi không sao chứ?”

“Ta đã ngồi yên lành ở đây thì còn có chuyện gì được?” Khóe miệng Bùi Ninh Tuyết cong lên, “Quan tâm ta thế à?”

Cố Trì cười cười, không nói gì.

Đã hai người đều bình an vô sự, đương nhiên đến tiết mục chia chác.

Bùi Ninh Tuyết chộp lấy bốn tờ linh thạch phiếu mệnh giá một ngàn trên bàn, rồi gạt năm trăm viên thượng phẩm linh thạch về phía mình, nàng nghiêng đầu nhìn Cố Trì trước mặt: “Ta lấy những thứ này.”

“Lại nữa à? Trước đó đã nói chia năm năm rồi mà!”

“Ngươi ở trong bí cảnh tùy ý làm nhục một tiểu nha đầu Kết Đan cảnh, lại còn là một tiên tử xinh đẹp nữa chứ, cô nam quả nữ ở chung một phòng, có thể tùy ý hành hạ người ta. Ta ở bên ngoài nơm nớp lo sợ, cẩn thận từng li từng tí, sơ sẩy một chút là mất mạng, lấy nhiều hơn một chút thì có sao đâu?”

“Lần trước cũng là lý do này mà đúng không?!”

“Ngươi có ý kiến à?”

“Đương nhiên là có rồi, ngươi coi ta là quả hồng mềm chắc.” Cố Trì bất mãn lầm bầm, miệng nói vậy nhưng giọng điệu lại chẳng có chút nào sốt ruột.

Hắn vừa định nói thêm gì đó, Bùi Ninh Tuyết trước mặt lại đá văng chiếc giày cao gót trên chân, đôi chân dài trắng nõn dưới váy từ từ duỗi thẳng, cẳng chân trắng muốt tự nhiên luồn xuống dưới bàn rồi gác lên đùi hắn, mũi chân tiến lại gần bụng dưới hắn, nhẹ nhàng chọc một cái.

Người nàng hơi rướn về phía trước, khuỷu tay chống cằm, mắt cười đong đưa, không chút kiêng dè: “Còn ý kiến gì không?”

“Ngươi đừng tưởng làm thế này là có thể tùy ý bắt chẹt ta nhé.”

“Hửm? Vậy tối nay còn muốn ngủ cùng ta không?”

“Nói là ngủ cùng, nhưng ngươi rõ ràng cũng thích thú lắm mà, cũng chẳng biết rốt cuộc là ai chiếm tiện nghi ai nữa?”

Bùi Ninh Tuyết cười càng thêm vui vẻ, đôi mắt yêu mị kia càng thêm quyến rũ. Mũi chân nàng giẫm giẫm lên người Cố Trì, bàn chân nhỏ nhắn trắng hồng như noãn ngọc, Cố Trì cúi đầu, nhìn ngón chân trong suốt của nàng khẽ cử động, bất lực thở dài: “Ít nhất cũng chia cho ta hai ngàn chứ?”

Tổng cộng sáu ngàn linh thạch, cuối cùng hai người chia xong, Bùi Ninh Tuyết lấy bốn ngàn, hắn lấy hai ngàn. Còn hai kiện pháp bảo kia, thuộc về tài sản chung của hai đạo lữ, ai cần dùng lúc nào thì dùng.

Tuy hai người chưa từng nói sẽ kết làm đạo lữ, nhưng quan hệ cũng chẳng khác đạo lữ là bao, hai người bọn họ nếu ai bị bắt, thì người kia cũng coi như đi đời nhà ma. Cố Trì không chút nghi ngờ rằng nếu người phụ nữ xấu xa trước mặt này bị bắt, nàng sẽ khai ra hắn ngay lập tức.

Bùi Ninh Tuyết chính là một người phụ nữ vô tâm vô phế nhưng lại đáng yêu quá mức như vậy.

Cố Trì cầm ấm trà trên bàn, rót cho mình một chén trà hoa, nhấp một ngụm rồi nhìn Bùi Ninh Tuyết trước mặt, lúc này trái tim hắn mới thực sự thả lỏng.

Thực ra Bùi Ninh Tuyết nói cũng không sai, hắn ở trong bí cảnh hoàn toàn không có nguy hiểm, điều duy nhất hắn lo lắng sợ hãi chỉ là Bùi Ninh Tuyết ở bên ngoài gặp chuyện gì bất trắc, may mà Bùi Ninh Tuyết vẫn bình an.

“Vị Nguyệt Luân Tiên Tử kia có đẹp không?”

“Cũng được, đẹp hơn ngươi một chút.”

“Vậy ngươi có tranh thủ cướp sắc nàng ta không?”

“Cướp rồi, đã hung hăng sờ mó đôi chân trắng nõn của nàng ta.”

“Eo ôi, ngươi đúng là hết thuốc chữa.” Bùi Ninh Tuyết bất lực lắc đầu, bỗng nhiên nhớ ra điều gì, một lát sau trên bàn xuất hiện thêm mấy chiếc hộp tinh xảo, Cố Trì ban đầu còn tưởng là quà sinh nhật của mình, nhưng khi mở hộp ra, bên trong chỉ là vài đôi tất tơ tằm tinh xảo được cuộn lại ngay ngắn.

Có loại tất tơ tằm cực mỏng nhìn thấu da thịt, có loại tơ tằm hơi bóng dầu, còn có loại tơ tằm có lớp nhung mịn, có đôi dài quá gối, có đôi là quần tất màu xám có thể kéo lên tận eo.

“Linh thạch ngươi kiếm được dùng để mua mấy thứ này hết rồi à?”

“Ai bảo có người cứ thích ta mặc chứ, mau chọn giúp ta xem đôi nào hợp với bộ váy này?”

“Chẳng đôi nào đẹp cả.”

“Ý là mặc ra ngoài thì không đẹp chứ gì?” Nụ cười trên khóe miệng Bùi Ninh Tuyết chưa từng tắt, “Ta là hỏi ngươi… tối nay muốn thấy ta mặc đôi nào?”

“Ta thích tất trắng.”

“Ta không thích.” Bùi Ninh Tuyết hơi hất cằm lên, “Trông như mấy con nhóc con ấy.”

“Ngươi không phải nhóc con chắc?”

“Ta lớn hơn ngươi một tuổi đấy.” Bùi Ninh Tuyết cong mắt cười, “Thật không chọn à?”

“Không chọn.” Cố Trì cảm thấy mình không thể cứ bị Bùi Ninh Tuyết dụ dỗ thế này mãi được, dạo này hắn bị Bùi Ninh Tuyết bắt chẹt nhiều lần quá rồi, phải nghĩ cách lấy lại quyền chủ động thôi.

“Vậy… là thích chân trần hơn sao?”

Bùi Ninh Tuyết hơi nâng bắp chân lên, lòng bàn chân phấn nộn nhẹ nhàng áp vào bụng dưới hắn, Cố Trì thở dài thườn thượt: “Ta đi nấu cơm đây.”

Bùi Ninh Tuyết biết hắn lại bị trêu chọc đến dục hỏa đốt người, nằm bò ra bàn cười đến mức không thẳng lưng lên nổi.

………………………………

Ngôi chùa trong núi này chính là sơn trại của hai người.

Cố Trì và Bùi Ninh Tuyết quen biết nhau ba năm trước, ba năm trước hai người cùng gặp nhau trong một bí cảnh ở Trung Châu, đồng thời cùng để mắt đến một đóa Thiên Sơn Tuyết Liên do Tuyết Ưng Hoàng canh giữ.

Lúc đó hai người cùng gia nhập đội với các tán tu khác, mọi người liên thủ giết chết con Tuyết Ưng Hoàng kia, định đến lúc đó sẽ chia hạt sen dựa theo công sức đóng góp. Tuyết Ưng Hoàng bị giết xong, Bùi Ninh Tuyết dùng độc hạ gục một nửa số tán tu, Cố Trì thì trực tiếp đánh ngất hơn một nửa số còn lại.

Hai người trừng mắt nhìn nhau một hồi lâu, sau đó ra tay thăm dò thực lực đối phương, nhận thấy đánh nhau khó phân thắng bại nên dứt khoát chia đôi đóa Tuyết Liên và hạt sen kia, cũng coi như có duyên gặp gỡ một lần.

Sau này hai người lại gặp nhau trong mấy cái bí cảnh nữa, lại còn ăn ý liên thủ lừa không ít người.

Cả Thương Tuyết Đại Lục có vô số bí cảnh, mà trùng hợp cả hai đều là bèo dạt mây trôi không nơi nương tựa. Lần gặp thứ ba, Cố Trì chủ động đưa ra lời mời, thiên hạ rộng lớn, chi bằng liên thủ cùng nhau làm lớn làm mạnh?

Bùi Ninh Tuyết cười híp mắt đồng ý, nhưng trong những lần liên thủ sau đó, nàng có hai lần hạ độc Cố Trì, một lần đào hố bẫy Cố Trì. Đáng tiếc đều thất bại cả, Cố Trì lại chưa từng tức giận, chỉ bình tĩnh nói với nàng một câu “quá tam ba bận”.

Thế là không có lần thứ tư, hai người trong khoảng thời gian sau đó dần dần mở lòng với nhau, từ đó Cố Trì trở thành Thanh Diện, còn nàng trở thành Hồng Diện.

Cố Trì tính tình không hay so đo, hắn cho rằng thiên phú của Bùi Ninh Tuyết có thể giúp hắn làm rất nhiều việc, hơn nữa ba lần nàng bẫy hắn đều không phải muốn dồn hắn vào chỗ chết, cho nên hắn có thể nhẫn nhịn ba lần, nếu Bùi Ninh Tuyết còn dám làm lần thứ tư, hắn sẽ giết nàng.

Còn Bùi Ninh Tuyết lại là kẻ phúc hắc đến cực điểm, sau khi biết rõ tính cách của hắn, tự nhiên tìm được giới hạn thích hợp, ở chung với hắn cũng coi như nhẹ nhàng vui vẻ.

Tục ngữ có câu nữ nhân biết làm nũng là sướng nhất, kể từ hôm Cố Trì vô tình lộ tài nấu nướng cho nàng xem, nàng bắt đầu gọi món. Nếu Cố Trì lười không muốn động tay, nàng liền sáp lại ôm lấy cánh tay hắn, cọ bộ ngực vào người hắn lắc qua lắc lại, hoặc là cưỡi lên người hắn ôm cổ cọ cọ mãi không thôi, cho đến khi hắn bị làm phiền đến mức phát bực mới thôi.

Hai người đã sống trên núi này được một năm, Cố Trì đặc biệt dựng một cái Tụ Linh Trận, linh khí trong vòng mười mét quanh chùa dồi dào, trên núi còn nuôi ít gà vịt, còn có hai con lợn con đã thiến.

Món gà xào gừng trong nồi cho rất nhiều ớt đỏ mới hái, gà thả vườn da giòn thịt mềm, không cần nêm nếm quá nhiều gia vị đã rất tươi ngon, hấp thêm một nồi linh mễ nữa là thành bữa tối của hai người.

Cố Trì bưng thức ăn lên bàn, chân trời đã nhuốm màu hoàng hôn, ráng chiều rực rỡ nhiệt liệt, hắn đập một vò rượu lên bàn, chỉ tiếc là Bùi Ninh Tuyết lại không nhịn được mà phàn nàn: “Ngươi không có chút rượu ngon nào sao?”

“Rượu ngon để dành lúc cổ độc của tiểu gia phát tác mới uống.”

“Hay là bây giờ ngươi phát tác một chút đi?”

“Sao ngươi không đi chết đi?” Cố Trì lườm nàng một cái, Bùi Ninh Tuyết cười vui vẻ, cầm đũa gắp gắp chọn chọn trong bát, gắp mấy miếng thịt gà mềm nhất vào bát mình trước.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!