Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Bắt Đầu Với Vai Nam Phản Diện, Nữ Đế Khóc Lóc Thảm Thiết Vì Ta

(Đang ra)

Bắt Đầu Với Vai Nam Phản Diện, Nữ Đế Khóc Lóc Thảm Thiết Vì Ta

Chi Ge Luo Bu

Bắt đầu với vị Nữ Đế chí tôn, sát phạt quyết đoán, nắm giữ sinh mệnh của hàng tỷ người trong tay — lại run rẩy quỳ xuống trước mặt ta, lệ rơi đầy mặt, cầu xin ta tha thứ.

216 1280

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

116 2583

Thánh nữ trường tôi, người mà tốt bụng với mọi người nhưng chỉ thích cắn mỗi mình tôi

(Đang ra)

Thánh nữ trường tôi, người mà tốt bụng với mọi người nhưng chỉ thích cắn mỗi mình tôi

和鳳ハジメ

Một cô gái bị trói buộc bởi chính kẻ đã cưỡng bức mình và một chàng trai đã bóp méo và làm méo mó tính cách của cô. Hai người đã có một tình yêu sai lầm và vô đạo đức bắt đầu sống chung để thực sự kết

27 437

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

80 884

Quyển 1: Dã Vô Phong Vũ Dã Vô Tình - Chương 07: Dưới ánh trắng

Chương 07: Dưới ánh trắng

Thế gian này rượu ngon dễ kiếm, nhưng bạn nhậu lại khó tìm. 

Và Bùi Ninh Tuyết hiển nhiên là một bạn nhậu rất tốt.

Trước khi quen Bùi Ninh Tuyết, Cố Trì đã là một tên sâu rượu rồi. Lúc rảnh rỗi hắn thường uống say bí tỉ, đến mức tỉnh lại chẳng biết đường về nhà. Nhưng nghĩ lại thì lúc đó hắn vốn cũng là bèo dạt mây trôi, không nhà để về, nhà của hắn đã sớm tan nát trong trận đại chiến Tru Ma mười ba năm trước rồi.

Bùi Ninh Tuyết tửu lượng cũng khá tốt, nhưng phẩm chất khi say thì cực tệ, cứ uống say là lại làm nũng ăn vạ, hơn nữa thói xấu này cũng chẳng phải mới ngày một ngày hai. Cố Trì lấy ra một vò linh tửu, cuối cùng hơn một nửa lại chui vào bụng nàng. Bùi Ninh Tuyết ôm bát rượu cụng ly với hắn, nhưng lại để rượu từ khóe miệng tràn ra, rơi xuống ướt đẫm ngực áo.

“Lại giở trò.” Cố Trì nhướng mày.

“Cái này là để làm ướt váy áo, cho ngươi ngắm thêm cảnh xuân tươi đẹp đấy.” Bùi Ninh Tuyết đặt bát rượu xuống.

Cố Trì dời ánh mắt xuống xương quai xanh của nàng, nơi đó đang đọng lại những giọt nước trong suốt, cổ áo cũng hơi ẩm ướt, dán chặt vào làn da trắng nõn. Cố Trì lấy khăn tay ra: “Vậy để ta lau cho ngươi?”

Khóe miệng Bùi Ninh Tuyết cong lên: “Tốt bụng thế cơ à?”

“Đương nhiên rồi.” Cố Trì trả lời một cách hùng hồn.

Hắn vốn chỉ định trêu ghẹo Bùi Ninh Tuyết như thường ngày, biết chắc Bùi Ninh Tuyết sẽ từ chối, nhưng khiến hắn bất ngờ là, lúc này Bùi Ninh Tuyết lại đứng dậy, lảo đảo lắc lư, dáng người như cành liễu trước gió, dưới ánh trăng càng thêm yêu kiều quyến rũ.

Nàng đi đến bên cạnh Cố Trì, rồi nghiêng người ngồi lên đùi hắn, thân thể hơi ngả vào lòng hắn, nắm lấy bàn tay đang cầm khăn của hắn, quay mặt về phía hắn: “Vậy ngươi phải lau cho kỹ vào đấy.”

“Mới uống có bao nhiêu đâu… mà ngươi đã say rồi à?”

“Chẳng phải vì thấy lấy của ngươi thêm một ngàn linh thạch, nên bán chút nhan sắc để bù đắp cho ngươi sao?”

Cố Trì nhìn xuống xương quai xanh trước ngực nàng, cuối cùng vẫn giơ tay lên, cẩn thận lau sạch vết rượu trên đó.

Bùi Ninh Tuyết khẽ cắn môi, một lúc sau, đầu ngón tay nàng nhẹ nhàng kéo cổ áo xuống thấp hơn một chút, để lộ thêm mảng da thịt trắng nõn mềm mại: “Chỗ này cũng có.”

Cố Trì ném khăn tay cho nàng: “Tự lau đi.”

Bùi Ninh Tuyết cười đến run rẩy cả người trong lòng hắn, đôi chân trắng nõn dưới váy đá đá không ngừng: “Sao ngươi lúc nào cũng có gan nhìn mà không có gan làm thế hả?”

“Bởi vì ta sống không quá bốn mươi tuổi, lỡ đến lúc đó chết sớm, chẳng phải để ngươi phải chịu cảnh góa phụ sao?”

“Nói cứ như thể nếu ngươi chạm vào người ta, ta sẽ yêu ngươi rồi thủ tiết vì ngươi không bằng.” Bùi Ninh Tuyết bỗng ôm lấy trán Cố Trì, ghé sát vào hôn nhẹ lên trán hắn một cái.

Giọng nàng hiếm khi không còn vẻ lười biếng trêu chọc hay nũng nịu ăn vạ nữa, lúc này giọng nàng trở nên dịu dàng và nghiêm túc: “Đừng nói những lời sống không quá bốn mươi tuổi nữa, tương lai sẽ có cách thôi.”

Cố Trì im lặng một lúc, không đáp lời.

Trong cơ thể hắn có Ma Long Cổ mà tất cả tà tu trên thế gian này đều mơ ước. Ma Long Cổ giúp hắn dù mới hai mươi tuổi, không cần khổ tu cũng dễ dàng có thực lực nghiền ép Kết Đan cảnh, nhưng cái giá phải trả là sinh mệnh của hắn bị Ma Long Cổ gặm nhấm từng chút một, không sống quá bốn mươi tuổi.

Muốn sống sót, hắn cần một lượng huyết khí cực lớn, đồng nghĩa với việc phải thực sự trở thành tà tu giết người không ghê tay.

“Sao thế? Đã hôn ngươi rồi… mà vẫn còn cau mày ủ dột thế kia?” Bùi Ninh Tuyết ngồi trên đùi hắn hơi cúi đầu, dùng đầu ngón tay khẽ nâng cằm hắn lên, ép buộc ánh mắt hắn phải đối diện với nàng.

“Chắc chắn là vì ngươi chỉ hôn trán nên mới cau mày ủ dột đấy.”

“Vậy ngươi còn muốn hôn chỗ nào?” Bùi Ninh Tuyết nhếch mép cười.

“Hôn lưỡi.”

“Lúc mới quen ngươi, ngươi đứng đắn lắm mà, người ta lỡ gác chân lên, váy trượt xuống một tí, ngươi đều quay đi chỗ khác, bây giờ lại càng ngày càng được đằng chân lân đằng đầu rồi đấy.” Bùi Ninh Tuyết ghé sát lại, hơi thở nóng hổi phả vào mặt hắn: “Muốn hôn bao lâu?”

“Mười nhịp thở? Hai mươi nhịp thở?”

“Vậy thì hôn ba mươi nhịp thở.” Bùi Ninh Tuyết luôn như vậy, chỉ cần chút nịnh nọt nhỏ nhoi là có thể xoay Cố Trì như chong chóng.

Đôi môi nàng ghé sát, xúc cảm thơm ngát nồng nàn, đầu lưỡi phấn nộn trơn mềm.

Ba mươi nhịp thở trôi qua, khóe miệng nàng hơi bóng lên, Cố Trì từ từ mở mắt, nhưng nhìn vẻ mặt nàng lại có chút mờ mịt, hắn cứ cảm thấy Bùi Ninh Tuyết hôm nay là lạ, chẳng lẽ thực sự là do uống say rồi?

Đáng tiếc hắn chưa kịp hỏi, Bùi Ninh Tuyết đã đứng dậy khỏi người hắn, giờ cơm no rượu say rồi, đến lúc tìm chút thú vui.

Cố Trì lấy ra một cây đàn cổ: “Có thể múa lại cho ta xem điệu múa đặc sắc của Nam Vực các ngươi không?”

Bùi Ninh Tuyết không phải tu sĩ bản địa Đông Vực, nàng đến từ Nam Vực, nhưng thân phận của nàng đến nay vẫn là một ẩn số. Lần đầu tiên Cố Trì hỏi, nàng nói nàng là đại tiểu thư Nam Vực bỏ nhà trốn đi, lần thứ hai hỏi, nàng là con mồ côi của tà tu Nam Vực, lần thứ ba hỏi, nàng bảo nàng là trưởng công chúa tiền triều Nam Vực, lần sau luôn khoa trương hơn lần trước.

So với nàng, câu trả lời của Cố Trì lại rất thành thật. Cha mẹ hắn đều là tà tu, đã chết năm hắn bảy tuổi. Hắn một mình lưu lạc bên ngoài đến tận bây giờ, không nơi nương tựa.

“Muốn xem ta đi giày cao gót múa, hay là không đi?”

“Nhắc mới nhớ, chưa thấy ngươi đi giày cao gót múa bao giờ…”

“Nam nhân các ngươi có phải đều thích loại giày gót cao thế này không? Hửm?”

“Với ngươi thì sao cũng được, dáng ngươi đã đủ cao ráo rồi…”

Bùi Ninh Tuyết đứng trước mặt hắn, nâng một bên chân trắng nõn lên, đầu ngón chân khẽ móc vào chiếc giày nàng vừa vứt dưới đất, đưa cho hắn.

Cố Trì mang giày vào từng chân cho nàng, dọn dẹp bát đĩa trên bàn sang một bên, đặt cây đàn cổ lên bàn, đầu ngón tay khẽ gảy nhẹ dây đàn.

Dưới ánh trăng sáng, Bùi Ninh Tuyết trong tà váy lụa đen tựa như tiên tử trong tranh, hay nói đúng hơn là nữ yêu tinh trong truyền thuyết. Đôi mắt nàng quá đỗi quyến rũ mê người, nhưng rõ ràng khi múa, nàng lại chẳng hề tỏ ra chút lẳng lơ nào, cho dù điệu múa nàng đang thể hiện là để phô bày đường cong cơ thể, lấy lòng nam nhân, nhưng lại toát lên vài phần tao nhã thánh khiết khó tả.

“Điệu múa này rốt cuộc ngươi học ở đâu thế?”

“Hồi nhỏ phụ hoàng ta thường thích bắt các tần phi múa, ta đứng xem nhiều, tự nhiên biết thôi.”

“Không phải chứ, câu chuyện trưởng công chúa Nam Vực này vẫn chưa kết thúc à?”

“Là trưởng công chúa tiền triều.” Bùi Ninh Tuyết khẽ thở dài, “Cả Nam Vực đều cho rằng phụ hoàng ta bị kẻ gian che mắt, vì muốn phá cảnh mà lén dùng tà tu chi pháp, bá quan văn võ trong triều định phò tá nhị hoàng huynh ta lên ngôi, chỉ trong một đêm hoàng thành lửa cháy ngút trời, phụ hoàng bị phong ấn dưới Khốn Long Tỉnh… ta đành phải bỏ trốn thôi.”

“Chẳng qua cũng chỉ là quyền mưu toan tính, nếu phụ hoàng ta thực sự dùng tà tu chi pháp, bọn họ làm sao có đường sống dưới tay người?” Bùi Ninh Tuyết cười lạnh một tiếng, nhưng không nhắc đến nữa, chỉ liếc nhìn hắn đầy quyến rũ, “Ngươi đàn ngày càng hay rồi đấy.”

“Không luyện tập cho tốt sao xứng với điệu múa của ngươi?” Cố Trì đáp.

Hắn không quan tâm Bùi Ninh Tuyết nói thật hay nói dối, trên đời này có rất nhiều chuyện như vậy, ngươi tin là thật thì nó là thật, ngươi tin là giả thì dù nó là thật cũng vô dụng.

Dưới ánh trăng, thân hình Bùi Tiên Tử nhẹ nhàng uyển chuyển, mỗi khi nâng chân đường cong đều mềm mại tuyệt đẹp, khuôn mặt được ánh trăng soi rọi, đôi mắt long lanh như nước mùa thu.

Nàng dường như thực sự đã say rồi.

Khúc nhạc kết thúc, nàng trở về bên cạnh Cố Trì, nhẹ nhàng ngồi lên đùi hắn.

Thấy Cố Trì vẫn dửng dưng, nàng vươn tay nắm lấy tay Cố Trì, đặt nhẹ lên eo mình, nũng nịu nói: “Lúc này là phải ôm ta, chứ không phải ngồi đần ra đó như khúc gỗ.”

“Ai biết ta ôm ngươi rồi ngươi có lại chê ta chiếm tiện nghi ngươi không.”

“Đồ ngốc.” Bùi Ninh Tuyết bật cười, ngước mắt nhìn vầng trăng sáng vằng vặc trên cao, “Còn bao lâu nữa là đến sinh nhật hai mươi tuổi của ngươi nhỉ?”

“Bảy ngày.”

“Ra thế.”

Nàng khẽ gật đầu, lẩm bẩm một câu rất khẽ, Cố Trì nghe không rõ nàng nói gì, chỉ nghe thấy nàng hỏi: “Vậy muốn quà sinh nhật gì không?”

“Cái gì cũng muốn.” Cố Trì mặt không biểu cảm đáp.

“Ta phát hiện dưới sự dạy dỗ của ta, ngươi ngày càng vô lại rồi đấy.” Bùi Ninh Tuyết chẳng những không chút xấu hổ, ngược lại giọng điệu càng thêm trêu tức.

“Cũng đâu phải mới quen ngày một ngày hai, bao năm nay ta chưa từng thấy ngươi đỏ mặt bao giờ.” Cố Trì đưa tay nhéo nhẹ eo nàng, cách lớp váy lụa vẫn cảm nhận được sự mềm mại vô cùng.

“Người ta ngoài dùng chân ra, thì chẳng biết làm gì nữa đâu.” Bùi Ninh Tuyết lại giả vờ nũng nịu đáp.

“Ta thấy lần trước ngươi lật xem cuốn xuân cung đồ kia say sưa lắm mà.”

“Thì cũng chưa thử bao giờ.”

“Thử rồi sẽ biết thôi?”

“Được rồi được rồi, đợi đến sinh nhật ngươi, tỷ tỷ sẽ thỏa mãn ngươi.” Giọng điệu Bùi Ninh Tuyết lại trở nên dịu dàng, như đang dỗ dành trẻ con.

Điều này khiến Cố Trì cảm thấy chẳng có chút thành tựu nào khi trêu ghẹo nàng cả.

“Nhắc mới nhớ, lần trước chúng ta có hẹn đi Hổ Phách Sơn diệt tà tu phải không?”

“Đúng vậy.”

“Mai xuất phát luôn?” Bùi Ninh Tuyết bỗng hỏi.

“Sao vội thế? Bình thường kiếm được linh thạch ngươi đều phải đến Linh Vận Các tiêu pha mấy ngày trước đã mà?”

Linh Vận Các là chốn ăn chơi dành riêng cho người tu hành, gần như mọi thứ mong muốn đều có thể dùng linh thạch để thỏa mãn tại đó. Trước kia mỗi lần chia tiền xong, Bùi Ninh Tuyết đều kéo hắn đi tiêu xài một khoản lớn.

Bùi Ninh Tuyết còn mê cờ bạc, lại còn cờ bạc rất giỏi, nàng giỏi quan sát sắc mặt, nắm bắt lòng người, cho nên lần nào cũng thắng được một khoản nhỏ để chi tiêu, vì thế mà nàng rất đam mê trò này.

Cố Trì đoán chừng nàng cũng tích cóp được một cái kho nhỏ gần một vạn thượng phẩm linh thạch rồi.

“Dạo này hơi chán, muốn thấy chút máu.” Bùi Ninh Tuyết khẽ liếm môi, “Thấy máu xong rồi đi chơi cũng chưa muộn.”

“Cũng được.”

Cố Trì không có ý kiến gì về việc này, chỉ nhẹ nhàng bế bổng nàng lên. Bùi Ninh Tuyết vóc dáng cao ráo, nhưng thân hình không quá đầy đặn, ngực không quá nảy nở, nhưng vòng ba lại cong vút mềm mại.

“Vậy tối nay ngủ sớm chút?” Cố Trì khẽ hỏi.

“Không cần ta dỗ ngươi ngủ trước à?”

“Ai biết được ngươi có bỗng nhiên nổi cơn điên lúc say rồi đá ta một cái không.”

Bùi Ninh Tuyết ngẩn người, sau đó không nhịn được cười lớn, cười một lúc lâu, Cố Trì đã bế nàng về phòng.

Hai năm trước hai người vẫn ngủ riêng, sau khi quen nhau một năm, có một hôm Bùi Ninh Tuyết uống say bí tỉ, nôn đầy ra giường mình, sau đó liền sang gõ cửa phòng Cố Trì. Nàng chẳng đợi Cố Trì đồng ý, đôi môi phấn nộn đã chu mỏ hôn chụt một cái lên môi Cố Trì, coi như trả phí ở trọ đêm nay, sau đó liền yên tâm thoải mái ôm lấy Cố Trì, ngủ ngon lành.

Đã lâu lắm rồi nàng không ngủ ngon như vậy, không còn gặp ác mộng, không còn mơ thấy ánh lửa ngút trời trong hoàng thành nữa, thế là nàng bắt đầu tham luyến cảm giác này, đêm nào cũng sang gõ cửa phòng Cố Trì.

Và thỉnh thoảng giải quyết dục vọng cho Cố Trì khi hắn bị trêu chọc đến mê muội đầu óc, đã trở thành tiền phòng mà nàng phải trả.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!