Thú Cưng Của Giới Thượng Lưu

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Ichiban Ushiro no Dai Maō

(Đang ra)

Ichiban Ushiro no Dai Maō

Shōtarō Mizuki

Đó chính là định mệnh đang chờ đợi chàng trai tội nghiệp này. Thế nhưng, sau khi vượt qua cú sốc ban đầu, nhân vật chính dần nhận ra rằng mọi người trong học viện không hề cuồng tín mù quáng, thậm chí

2 4

Shangri-La Frontier ~ Kusoge Hunter, Kamige ni Idoman to su~

(Đang ra)

Shangri-La Frontier ~ Kusoge Hunter, Kamige ni Idoman to su~

Kata Rina

["tỷ lệ đụng quái trong game thánh sao lại có thể vô lí thế......?" ]

448 34718

Đang học lớp 12, các cô ấy ỷ lại vào tôi quá mức

(Đang ra)

Đang học lớp 12, các cô ấy ỷ lại vào tôi quá mức

Ái Tố Mộng Đích Phù Quân

【Vườn trường】【Hài hước】【Mập mờ】【Cứu rỗi】【Đời thường】

15 23

Cậu Nghĩ Mình Có Thể Sống Yên Ổn Tại Một Thế Giới Với Tỉ Lệ Nam Nữ 1:5 Ư? Sẽ Thế Nào Nếu Những Cô Gái Nặng Tình Cảm Bị Một Chàng Trai Ngây Ngô Đùa Giỡn?

(Đang ra)

Cậu Nghĩ Mình Có Thể Sống Yên Ổn Tại Một Thế Giới Với Tỉ Lệ Nam Nữ 1:5 Ư? Sẽ Thế Nào Nếu Những Cô Gái Nặng Tình Cảm Bị Một Chàng Trai Ngây Ngô Đùa Giỡn?

Koutaro Mifuji

Đây là câu chuyện về một nam chính cứ tưởng mình có thể sống bình thường nhưng lại vô ý khiến hết cô gái này đến cô gái khác rơi vào lưới tình cho đến khi cậu bị dạy cho một bài học nhớ đời bởi tình y

1 3

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

467 14247

Rakuin no Monshou

(Đang ra)

Rakuin no Monshou

Tomonogi Sugihara ( 杉原智則 )

Cuộc chiến tranh kéo dài suốt mười năm giữa hai quốc gia Mephius và Garbera sắp đi đến hồi kết bằng một cuộc hôn nhân chính trị giữa hai hoàng tộc. Orba, một người bị mất gia đình trong chiến tranh và

249 29527

Web Novel - Chương 110 : Cách tội đồ cầu xin sự tha thứ

Chương 110 : Cách tội đồ cầu xin sự tha thứ

Tin đồn về Viviana đã sớm lan rộng khắp nơi.

Một đóa hoa kiên cường, không bao giờ khuất phục.

Có kẻ chỉ trích cô là kiêu ngạo, nhưng sâu thẳm trong cô tồn tại sức mạnh và phẩm giá đủ để chống đỡ cho sự kiêu hãnh đó.

Cô là người phụ nữ không bao giờ cúi đầu.

Ngay cả trước mặt Hoàng đế.

"Tôi xin lỗi."

Vậy mà không một chút do dự, Viviana đã cúi đầu.

Trước một người phụ nữ có quyền lực và địa vị thấp hơn mình.

"Tôi chưa bao giờ nghĩ Công nương lại sử dụng tôi theo cách này."

Một giọng nói nhẹ nhàng, thanh tao cất lên.

Viviana ngẩng đầu đối diện với ánh mắt của bà.

Mái tóc mang màu sắc y hệt người phụ nữ cô yêu.

Đôi mắt như hai viên ngọc xanh, phản chiếu bóng hình cô.

Đối với Viviana, đây chính là người cô mong bản thân phải xuất hiện trước mặt bà một cách hoàn hảo nhất.

"Tôi không hề có ác ý, phu nhân Artasha."

"Tôi thừa biết điều đó."

Artasha thở dài một tiếng đầy thâm trầm.

Viviana lo lắng quan sát, dò xét từng phản ứng của Artasha.

"Nhờ có Công nương Viviana mà tôi đã hạ quyết tâm."

Đúng là Artasha đã bị vị Công nương này xoay như chong chóng. Thế nhưng, sâu bên trong bà, thứ còn sót lại chỉ còn là lòng biết ơn.

Chẳng phải điều đó thật kỳ diệu hay sao?

Cho đến tận ngày hôm qua, Artasha vẫn đang mòn mỏi chờ chết.

Căn bệnh tinh thần không thể cứu chữa chậm rãi gặm nhấm bà.

Nhưng căn bệnh từng đẩy bà đến bờ vực của cái chết đã được chữa khỏi một cách thần kỳ chỉ sau lần gặp gỡ đứa trẻ đó.

Quả thực, "con gái bà" chính là phép màu ngọt ngào không gì trên thế gian này có thể sánh bằng.

"Vậy nên, cảm ơn cô, Công nương Viviana."

"Kh-không đâu, mẹ à. Xin mẹ đừng—"

"Ai là 'mẹ' của Công nương vậy?"

Ánh mắt của Artasha đột nhiên trở nên lạnh lẽo.

Viviana thu mình lại trước cái nhìn sắc lẹm của bà.

'...Mình phạm sai lầm rồi.'

Bị lấn át bởi một khoảnh khắc vui mừng thoáng qua, cô đã hành động hấp tấp, như thể bản thân đang được mẹ công nhận.

"...Tôi lỡ lời."

"Lỡ lời? Đúng hơn là Công nương Viviana nên tự tin hơn trong cách ăn nói của mình mới phải."

"Không sao đâu. Tôi thấy thế này thoải mái hơn nhiều."

Artasha thầm lắc đầu.

Đối với bà, điều này chẳng thoải mái chút nào.

Vị thế của một quý tộc vốn không bao giờ nhẹ nhàng.

Lý do tại sao một quý tộc có tầm ảnh hưởng cô ấy lại cố gắng đối xử với bà bằng sự tôn trọng quá mức đã quá rõ ràng.

"...Hahh, tùy cô vậy."

Nhưng Artasha không thể hoàn toàn trách cứ đối phương.

Mùi hương tinh tế, quyến rũ thoang thoảng quanh cô đôi khi khiến chính Artasha cũng phải ngẩn người.

"Tôi có thể mạn phép hỏi phu nhân đã đi đến quyết định nào được không?"

Viviana thận trọng dò hỏi.

Artasha chìm vào dòng suy nghĩ.

Nhưng chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.

Ánh mắt bà đã sớm lấy lại vẻ rực rỡ đầy kiên định.

"Như tôi đã nói, đứa trẻ đó không phải con gái tôi."

Đôi mắt Viviana tối sầm lại.

Đã từng thất bại một lần, Viviana hiểu rõ hơn ai hết.

Cả Lilian lẫn bản thân cô đều không thể uốn nắn được Tina.

Chỉ có Artasha mới có thể làm được điều đó.

Chỉ có tình cảm kiên định, không thể lay chuyển của bà mới có thể phá vỡ những bức tường thô ráp của Tina.

Ngược lại, cô cũng tin rằng chỉ có Tina mới có thể chữa lành những vết thương trong lòng Artasha.

Đó là lý do Viviana vạch ra kế hoạch này.

Tuy nhiên, thâm tâm cô không phải là không chuẩn bị cho kết quả này. Cô sợ rằng ngay cả khi hai người gặp nhau, tình cảm của Artasha cũng khó lòng thay đổi.

Dù sao đi nữa, bất kể tình huống nào, sự thật rằng Tina không phải con gái thực sự của Artasha vẫn là điều không thể thay đổi.

"...Là vậy sao? Nhưng phu nhân à, Tina—"

"Cho đến ngày hôm qua."

Viviana chớp mắt ngơ ngác.

Giọng nói của Artasha quá đỗi nghiêm túc, không thể coi đó như một lời đùa cợt đơn thuần.

Trong nụ cười của bà ẩn chứa một tình yêu sâu đậm đến mức không lời nào có thể diễn tả.

"Hôm qua, bằng cả trái tim mình, tôi đã nhận con bé làm con gái mình. Tôi thậm chí còn quyết định sẽ đặt cho con bé một cái tên nữa, hehe."

"Hả?"

"Giờ con bé đang ở chỗ của Thánh nữ phải không?"

Với vẻ mặt đầy kiên định, Artasha đứng dậy.

Viviana đang kinh ngạc cũng vội vã đứng dậy theo.

"Vâng, nhưng để làm gì..."

"Tôi cần phải xem con gái mình hiện giờ ra sao."

"...Ah."

Những ký ức không mong muốn hiện về tâm trí Viviana, những khoảnh khắc khoái lạc nhưng đồng thời cũng mang theo cảm giác tội lỗi.

Tình cảnh của Tina lúc này hoàn toàn không ổn chút nào.

Một ngục tù không có lấy một tia nắng.

Chân tay bị xích bằng những cùm sắt nặng nề.

Thức ăn được bón bằng miệng.

Ngay cả nước cũng không ngoại lệ.

Nhưng điều tồi tệ hơn cả chính là chuyện khác.

Khoảng thời gian bắt buộc phải "chăm sóc" Tina mỗi giờ.

Khoảng thời gian để "giải tỏa" những cảm xúc dồn nén bóp nghẹt cô bé.

Nếu Artasha tận mắt chứng kiến cảnh tượng đó…

Bà ấy sẽ không bao giờ để yên.

'... Chuyện này tệ rồi đây.'

Mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng Viviana.

***

Hôm nay, một lần nữa, không một tia sáng nào lọt được vào nơi này.

Không gian xung quanh được niêm phong hoàn hảo, đến cả một cái hang chuột cũng không được phép tồn tại.

Nhưng điều đó không còn quan trọng nữa.

Không, đúng hơn là nơi này lại mang lại cảm giác thoải mái.

Nơi này phù hợp với một kẻ như tôi.

Đối với một tội đồ như tôi, thế này là hoàn hảo.

Nếu bị nhốt trong một căn phòng tốt hơn, chắc nó sẽ khiến tôi đau đớn hơn nhiều.

Vô số cảm xúc từng đè nặng lên tôi.

Đêm qua, tôi đã trút sạch chúng theo những dòng nước mắt.

Tôi đã khóc bao lâu rồi?

Giờ đây, ngay cả khi muốn khóc, cũng chẳng còn giọt nước mắt nào rơi ra được nữa.

Chỉ còn cơn đau nhức nhối, nóng rát quanh hốc mắt là minh chứng cho sự bộc phát vừa rồi.

Nhưng có lẽ nhờ vậy mà trái tim tôi cảm thấy nhẹ nhõm hơn đôi chút.

Đã bao giờ tôi cảm thấy nhẹ lòng đến thế này chưa nhỉ?

Những tiếng gào thét luôn gặm nhấm tâm trí tôi giờ đây đã im bặt.

Xuyên suốt cả kiếp trước lẫn kiếp này, đây có lẽ là khoảnh khắc bình yên nhất mà tôi từng được trải qua.

"Tina, tôi đến rồi đây."

Cánh cửa sắt vốn đóng chặt của ngục tối từ từ được mở ra.

Và vẫn như mọi khi, cô ấy lại xuất hiện.

Mái tóc hồng rực rỡ tung bay phấp phới, đôi mắt cô ấy tràn đầy một nguồn năng lượng sống động.

Lillian.

Cô ấy chào đón tôi bằng nụ cười rạng rỡ như thường lệ.

Nụ cười đó đẹp đến mức không lời nào tả xiết.

Tại sao khi trước tôi lại thấy nụ cười ấy đáng ghét đến thế nhỉ?

Nó rực rỡ và đáng yêu biết bao.

"Cô đến rồi, Lillian."

"...Hể?"

Tôi đáp lại ánh mắt của cô ấy bằng một nụ cười e lệ.

Trong đôi mắt của Lillian thoáng lên vẻ bối rối.

Vì lời tôi nói khác hẳn so với thường ngày chăng?

Hồi trước, tôi sẽ luôn nhìn cô ấy bằng ánh mắt oán hận.

Nhưng bây giờ, cuối cùng tôi đã thấu hiểu cảm xúc của bản thân.

Hóa ra bấy lâu nay tôi vẫn luôn ngưỡng mộ Lillian.

Ngay cả trong quá khứ tăm tối, cô ấy vẫn luôn tỏa sáng rực rỡ.

Cảm xúc duy nhất mà tôi nên dành cho cô ấy lúc này chỉ là tội lỗi.

Chẳng có gì ngoài cảm giác tội lỗi.

"Tôi... tôi đã đợi cô đấy, Lillian unnie."

Đôi mắt Lillian khẽ dao động.

Với vẻ mặt lo lắng, cô ấy tiến lại gần tôi.

"Tina? Em không sao chứ?"

Cô ấy nghĩ tôi bị đập vào đầu ư?

Lillian đưa tay đặt lên đầu tôi, lặng lẽ truyền vào đó nguồn thánh lực của mình.

Tôi nhẹ nhàng gạt tay cô ấy ra.

Thánh lực là thứ thuộc về Lillian, kẻ như tôi làm sao dám nhận món quà quý giá đó được, nó chẳng khác nào một sự xa xỉ quá mức.

"Tôi…tôi sẽ không làm hại bản thân mình nữa."

Tôi là một tội đồ.

Tôi thậm chí còn không có quyền được chọn cái chết.

Ít nhất là cho đến khi những tội lỗi của tôi được tha thứ.

"Cái gì?"

"Vậy nên cô không cần phải lãng phí nguồn thánh lực quý giá của mình chỉ vì một kẻ như tôi làm gì."

"Sao vậy? Hả? Em đang nói gì vậy, Tina?"

Ánh mắt Lillian dao động dữ dội. Nó hiện rõ mồn một trước mắt tôi.

Tôi im lặng nhìn cô ấy.

Lý do mà cô ấy đã dành nhiều thời gian cho tôi đến vậy.

Suy cho cùng, chẳng phải tất cả đều là để trả thù hay sao?

"Tina, uh, hôm nay em... bình tĩnh quá nhỉ?"

Chắc chắn Lillian muốn thấy tôi suy sụp.

Giống như những gì tôi đã làm với cô ấy.

Giống như cách tôi đã nhục mạ cô ấy.

Chầm chậm gặm nhấm mọi thứ xung quanh rồi khiến cô ấy tan vỡ.

Hẳn là Lillian cũng muốn hủy hoại tôi như vậy.

Bắt tôi phải đéi ngay trước mặt cô ấy.

Thậm chí không để tôi tự cầm thìa để ăn.

Tất cả những điều đó chắc hẳn là từng bước nhằm hủy hoại tôi.

"Em... em có muốn lấy con dấu không? Em không muốn có thêm dấu sao?"

Lillian lấy một tờ giấy đóng dấu ra khỏi túi.

Giống như đang vẫy cây kẹo bông trước mặt một đứa trẻ.

Cô nhẹ nhàng lắc tờ phiếu giấy mặt tôi.

"Tôi không cần dấu nữa."

Tôi đặt tờ giấy của Lillian xuống.

Dù tôi có tích lũy bao nhiêu con dấu đi chăng nữa thì cũng chẳng có gì thay đổi.

Không gian tối đen như mực, chẳng có lấy một tia sáng.

Nơi này là “ngôi nhà” duy nhất phù hợp với một kẻ như tôi.

"... Hôm qua đã có chuyện gì xảy ra với Tina bé bỏng của tôi vậy?"

Lillian nắm lấy tay tôi.

Ánh mắt yêu cầu một lời giải thích.

Cô ấy không cần phải làm thế này.

Cô ấy có thể đối xử với tôi tệ hơn nữa.

Vậy mà Lillian vẫn cẩn thận quan sát phản ứng của tôi.

Một người quá đỗi tốt bụng.

Cô ấy không cần phải làm vậy.

Cô ấy không cần phải bận tâm đến thứ rác rưởi như tôi.

Nhưng tôi đoán là chuyện này không thể tránh khỏi.

Chỉ lần này thôi, tôi sẽ tự mình tiến thêm bước nữa.

Tôi nhẹ nhàng nắm lấy tay cô ấy.

Bằng một cử chỉ tinh tế, tôi gập từng ngón tay của Lillian vào trong.

Cuối cùng, tôi nắm tay cô ấy lại thành một nắm đấm.

"Xin cô, hãy đánh tôi đi."

Tôi áp nắm đấm của Lillian vào má mình.

Cảm giác lạnh lẽo từ bàn tay của đối phương chạm vào da thịt tôi.

"...Gì cơ?"

"Vì điều đó sẽ khiến cô vui..."

Ánh mắt Lillian không còn dao động nữa.

Chúng mở to, thẫn thờ nhìn tôi.

"Dùng bạo lực với tôi đi."

Tôi thực sự xin lỗi, Lillian.

Đây có lẽ không phải là sự bù đắp gì to tát…

Nhưng tôi hy vọng cô tìm thấy niềm vui khi "sử dụng" tôi.

"Hãy làm tôi đau đi, đau đến mức chết đi sống lại."

Tôi sẽ ổn thôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!