Chương 111 : Tự nguyện đến mức này sao...?
Lillian cảm thấy vừa bối rối, vừa vô cùng khó chịu trước tình huống hiện tại.
Hôm qua là lượt Viviana gặp Tina. Lillian biết rõ Viviana đã đưa Tina đến thủ đô của Đế quốc.
Cô đã không mảy may nghĩ nhiều về chuyện đó. Bởi lẽ, dù Viviana có cố thực hiện điều gì đi chăng nữa thì cô ấy cũng chỉ là một kẻ đã từng thất bại một lần.
Chính Viviana là người đã đẩy Tina đến bờ vực của sự tuyệt vọng. Lillian tin rằng không đời nào Tina, người luôn đầy cảnh giác và đề phòng, lại chịu mở lòng với Viviana một lần nữa.
Chí ít thì đó là những gì cô đã nghĩ, là những gì cô đã tin.
Thế nhưng cảnh tượng đang diễn ra trước mắt cô thật không thể hiểu nổi.
"Xin cô, Lillian, cứ đối xử với tôi như cách mà cô muốn đi."
Tina đang ngoan ngoãn phục tùng cô.
Ngay cả sự bướng bỉnh vốn luôn hiện hữu trong ánh mắt cô bé giờ cũng chẳng còn tìm thấy nữa.
Tại sao?
Đã có chuyện gì đã xảy ra chỉ trong một đêm?
Thậm chí ngay cả thanh kiếm mà Tina chĩa ra với quyết tâm rực lửa dường như cũng không còn khiến cô bận tâm.
Rốt cuộc người phụ nữ đó đã làm gì?
Làm thế nào mà Tina lại thay đổi nhiều đến thế... chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi như vậy?
Két—
Lillian nghiến răng.
Mục tiêu của cô rất rõ ràng, đó là cứu rỗi Tina. Và cô không có một chút nghi ngờ nào về điều đó.
Cô chỉ muốn ôm Tina thật chặt và tách cô bé ra khỏi con quỷ kia càng nhanh càng tốt.
Một khi Tina trở lại bình thường, Lillian dự định sẽ khôi phục lại niềm hạnh phúc mà cuộc đời đáng lẽ phải trao cho cô bé.
Bởi vì cô yêu Tina.
Phải, cô làm tất cả những điều này vì lợi ích của Tina.
Thế nhưng, cảm giác khó chịu đang gặm nhấm cô lúc này là gì?
Sự thật rằng không phải cô, mà chính Viviana là người đã tạo ra sự biến chuyển này ở Tina đang đè nặng trong lòng cô, một sự khó chịu không thể phủ nhận mà cô chẳng thể nào gạt đi.
Chuyện này không thể tiếp diễn được. Chừng nào sự tuân phục của Tina đến từ sự ép buộc từ người khác, thì con quỷ đó vẫn chưa thể bị trục xuất hoàn toàn.
Ngày con quỷ bị trục xuất sẽ là ngày Tina tự nguyện ở lại bên cô, hoàn toàn công nhận Lillian là chủ nhân duy nhất của mình.
Dù đó không phải điều Lillian thực sự mong muốn, cô vẫn buộc phải dùng đến biện pháp mạnh.
"Ý em là tôi có thể đối xử với em bằng bất cứ cách nào mình muốn hả, Tina?"
Giọng Lillian trầm xuống và lạnh lẽo, bao trùm khắp căn phòng. Thế nhưng, Tina vẫn nhẹ nhàng mỉm cười và gật đầu đáp lại.
"Cô muốn làm gì cũng được."
Đôi tay của Lillian siết chặt lấy cổ Tina.
"Gah?! Ah... Hrk...!"
"Ổn không đó? Ngay cả khi tôi làm những chuyện như này?"
"Guh... Hrk... Kah...!"
Những tiếng thở dốc đầy nghẹn ngào thoát ra từ đôi môi Tina trong khi chân tay cô bé thì tuyệt vọng giãy giụa, nhưng sức ép từ tay Lillian vẫn không hề nới lỏng.
Tina cố gắng hớp lấy từng chút không khí, cơ thể cô bé quằn quại trong vô vọng.
"Trả lời tôi, Tina!"
Tiếng quát của Lillian xé toạc không gian, sắc lẹm và uy quyền.
Nhưng vì khi quản bị chặn đứng nên đôi mắt của Tina đã bắt đầu trợn trừng lên.
Nước mắt đọng lại trong hốc mắt, run rẩy chực trào ra ngoài.
Vậy mà, ngay cả khi đối mặt với nỗi đau đớn như vậy, Tina vẫn không hề kháng cự.
Như thể đã cam chịu mọi thứ, cô lặng lẽ chịu đựng đôi tay của Lillian.
"V-vâng... tôi... thích... nó lắm."
"...Cái gì?"
"Tiếp tục đi, cứ tiếp tục hủy hoại tôi theo ý cô đi."
Lillian nhăn mặt và buông cổ Tina ra.
"Gah, haah, hik...!"
Tina ngã quỵ xuống sàn, thở gấp từng hơi dưỡng khí.
Dấu tay đỏ hỏn in hằn lên chiếc cổ mảnh dẻ của cô.
Ánh mắt Lillian dừng lại trên vết hằn đó cùng đường cong gợi cảm nhưng mong manh một cách kỳ lạ trên cổ Tina.
"Dạng chân ra."
"...Hả?"
Đôi mắt của Tina mở to vì kinh ngạc.
Một nụ cười lạnh lùng nở trên môi Lillian khi cô dùng ngón tay chỉ vào phía dưới váy Tina.
"Chẳng phải em đã nói tôi có thể làm bất cứ điều gì mình muốn hay sao? Dạng chân ra. Hôm nay tôi sẽ giải tỏa dục vọng đã bị dồn nén bấy lâu nay của mình. Em vẫn còn trinh nhỉ?"
Lillian hy vọng Tina sẽ lùi bước và từ chối.
Dù tính cách con người có thay đổi đến nhường nào, theo bản năng họ vẫn sẽ cảm thấy hổ thẹn.
Lời nói của cô nhằm khơi dậy sự xấu hổ và kháng cự đang ngủ yên trong Tina, để từ đó chậm rãi khuất phục và thuần hóa cô một lần nữa bằng cách khai thác những cảm xúc ấy.
Thế nhưng, phản ứng của Tina đã đập tan mọi kỳ vọng của Lillian.
"Nếu đó là điều cô muốn,... thì tôi sẽ dâng hiến cơ thể mình cho cô."
"...Em vừa nói gì?"
Trước mặt Lillian là khuôn mặt nhợt nhạt nhuốm một chút ửng hồng của Tina.
Sắc hồng ấy không chỉ đẹp mà còn có thể miêu tả là vô cùng đáng yêu.
Tina lấy một tay che mặt như thể xấu hổ, nhưng ánh mắt cô vẫn dán chặt vào Lillian.
Chậm rãi và lặng lẽ, cô dang rộng đôi chân sang hai bên.
"Tôi không phiền nếu cô đối xử với tôi như đồ chơi đâu."
Khi đôi chân của Tina tách ra, chiếc váy tự nhiên được trượt xuống, để lộ lớp vải trắng mờ ảo bên dưới.
Trước cảnh tượng đó, trái tim Lillian bắt đầu loạn nhịp theo bản năng.
"Em nghiêm túc đấy à, Tina? Tự nguyện đến mức này sao...?"
"Vâng."
Đôi mắt xanh nhạt của Tina chẳng hề có một chút dối trá nào. Chỉ có tâm hồn thuần khiết, trong veo tỏa sáng như pha lê.
Cứ như thể cô thực sự muốn bị đối xử như một món đồ chơi.
"Nếu điều đó giúp ích được cho cô, tôi sẽ làm mọi thứ, Thánh nữ."
Nhưng tâm hồn thuần khiết ấy lại đâm xuyên qua lồng ngực Lillian như một lưỡi dao.
Cô không thể chịu đựng được việc phải đối mặt trực diện với thái độ mặc kệ sự đời của Tina.
Một cảm giác bất ổn rằng có điều gì đó sai trái về đang bao trùm lấy cô.
Và cô không thể suy nghĩ thấu đáo được nữa. Hình ảnh "nơi riêng tư" giữa đôi chân trắng muốt của Tina khiến trái tim cô không thể nào bình tĩnh.
"T-tôi vừa nhớ ra một chuyện khẩn cấp cần phải giải quyết. Giờ tôi chưa thể làm chuyện này ngay được."
***
Cuối cùng, Lillian không còn cách nào khác ngoài việc chạy trốn.
Nếu ở lại đó thêm chút nữa, cô sợ bản thân sẽ mắc phải sai lầm mất.
"Tại sao..."
Tina lẩm bẩm, ngẩn ngơ nhìn chằm chằm vào nơi Lillian vừa đứng.
Tôi đã làm gì sai?
Tôi tưởng Lillian muốn thấy tôi đau đớn. Đó là lý do tôi yêu cầu Lillian sử dụng bạo lực với tôi để trút bỏ gánh nặng trong lòng cô ấy.
Nhưng thay vì ra tay với tôi, Lillian lại rời đi với biểu cảm bàng hoàng.
Cô ấy đã bỏ đi mà không nói lời nào.
Tôi đã hiểu lầm rồi chăng? Tôi có nên thể hiện nỗi đau nhiều hơn nữa không?
Hay là... chẳng lẽ cô ấy bỏ đi vì chán tôi?
"Mình không biết nữa..."
Tôi là tội đồ. Tôi xứng đáng bị trừng phạt.
Nhưng tôi thậm chí còn không biết phải làm thế nào để chuộc lại những tội lỗi mình đã gây ra.
Ngay từ đầu, liệu những tội lỗi như thế có đáng được dung thứ hay không?
Giờ đây, tất cả những gì tôi muốn chỉ là xoa dịu cơn phẫn nộ và oán hận của những người tôi đã làm tổn thương, dù chỉ là một chút.
Nhưng ngay cả Lillian cũng đã quay lưng lại với tôi, tôi cảm thấy lạc lối trong việc hàn gắn những trái tim mà mình đã làm tan nát.
Tôi thậm chí đã ước rằng họ sẽ dùng bạo lực với mình, có lẽ điều đó sẽ làm gánh nặng của họ nhẹ bớt, dù chỉ là một chút.
"Mình…mình sẽ làm bất cứ điều gì."
Tôi lẩm bẩm như đang cầu xin những nạn nhân, những người sẽ chẳng bao giờ nghe thấy tiếng lòng của tôi. Có lẽ tất cả những điều này đều bắt nguồn từ mong muốn ích kỷ nhằm giảm bớt cảm giác tội lỗi đang bóp nghẹt tôi.
'Mình không hiểu rõ trái tim mọi người... nhưng chắc chắn, tất cả bọn họ đều muốn thấy mình phải chịu đau đớn.'
Việc nạn nhân tìm thấy chút gì đó an ủi khi nhìn thấy kẻ hành hạ mình đau đớn âu cũng là điều dễ hiểu.
Nắm chặt ngón giữa của mình, tôi kéo ngược nó ra sau bằng tất cả sức lực.
Rắc—
Âm thanh ghê người của một ngón tay bị vặn xoắn một cách bất thường vang lên. Bị lấn át bởi cơn đau thấu xương, tôi không thể kìm lòng mà hét lên một hồi lâu.
Nhưng tôi không dừng lại ở đó. Từng ngón một, tôi lần lượt bẻ những ngón tay còn lại của mình.
Nước mắt trào ra vì đau đớn làm tầm nhìn nhòe đi. Những tiếng hét từ lồng ngực xộc lên tận cổ họng, nhưng tôi cắn chặt lưỡi, nén chúng lại.
Chỉ sau khi đã bẻ gãy tất cả các ngón tay, tôi mới dừng lại. Thế nhưng mọi nỗ lực của tôi đều vô ích. Một luồng ánh sáng rực rỡ toả ra từ sàn nhà ngay lập tức chữa lành những vết thương của tôi.
Tôi ngây người nhìn vào bàn tay hoàn hảo, không một vết sẹo của mình.
"Ah..."
Chính vào khoảnh khắc đó, đôi mắt tôi mở to đầy kinh ngạc vì nhận ra sự thật.
Đây chính là một không gian linh thiêng, nơi mọi vết thương đều được chữa lành trong nháy mắt. Ban đầu, tôi cứ ngỡ Lillian tạo ra nó để ngăn tôi tự sát.
Nhưng tôi đã lầm.
Không gian chữa lành vô tận này không khác gì một cõi nơi tôi có thể chịu đựng nỗi đau đớn khôn cùng.
Đây chính là cơ hội mà Lillian đã ban cho tôi.
Là cơ hội để tôi tự chiêm nghiệm về những tội lỗi mà bản thân đã gây ra và hối cải.
"Giờ thì tôi đã hiểu rồi, Lillian."
Ngay cả trong khoảnh khắc này, cô vẫn dành cho tôi sự tử tế.
Cô quả thực là một người tốt bụng.
Vì vậy, tôi cũng nên đền đáp lại sự quan tâm ấm áp của cô.
Rắc—
Không một chút do dự, tôi lại bẻ gãy những ngón tay mình. Từng ngón, từng ngón một.
Cho đến khi tất cả các ngón tay đều đã gãy, ánh sáng linh thiêng lại chữa lành đôi bàn tay tôi một lần nữa.
Và cứ thế, chu kỳ lặp đi lặp lại bắt đầu: bẻ gãy, chữa lành, bẻ gãy, chữa lành.
Cơn đau không thể chịu đựng nổi khiến tôi gần như mất đi ý thức, nhưng mỗi lần như vậy, tôi lại cắn lưỡi để kéo mình tỉnh lại.
Thế nhưng ngay cả việc này cũng có giới hạn của nó.
Không biết từ lúc nào, miệng tôi đã bắt đầu chảy hết nước dãi, và đôi mắt khô khốc vì không còn nước mắt bắt đầu bỏng rát như bị thiêu đốt.
"Chỉ một chút nữa thôi..."
Thế nhưng, tôi vẫn không dừng lại.
Ngay khi tôi định bẻ gãy những ngón tay mình thêm lần nữa—
Rầm!
Một âm thanh chói tai của thứ gì đó vỡ vụn vang vọng khắp căn phòng.
Ngẩng đầu với ánh mắt đờ đẫn, tôi nhìn về phía Viviana.
Với đôi mắt dao động dữ dội, cô nhìn tôi trân trân trước khi lao về phía tôi với khuôn mặt cắt không còn giọt máu.
"Tina!!!"
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Yếu ಠ_ಠ