Throne of Magical Arcana

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

(Đang ra)

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

Hametsu

Giữa những tiếng xôn xao, một kẻ có tính cách u ám như tôi thực sự không thể để Kiryuu-san phải bẽ mặt được. Chắc là cậu ấy sẽ tạm thời đồng ý, rồi tìm thời điểm thích hợp để giải quyết sự khó xử này

1 6

Haikyū!! Shōsetsuban!!

(Đang ra)

Haikyū!! Shōsetsuban!!

Kiyoko Hoshi

Những câu chuyện ngoài lề của bộ manga Haikyu!!

43 420

Angel Only Drinks Soda

(Đang ra)

Angel Only Drinks Soda

Maromi Maroyaka

Đây là một câu chuyện tuổi mới lớn pha chút thần bí, nơi mà tình yêu và quá khứ giao thoa.

2 6

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

128 872

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

(Đang ra)

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

ロケット商会

Khoảnh khắc hai người bọn họ lập giao ước, cũng là lúc bức màn mở ra cho một khúc tráng ca anh hùng đầy mỏng manh nhưng cũng vô cùng khốc liệt, hứa hẹn sẽ xoay chuyển cả một thế giới đang chìm đắm tro

3 8

Vol 08 (END) - Con đường bất diệt (670-827) - Chương 743 - Phương pháp tôi luyện huyết mạch

*Trans+Edit: Lắc

Trong phòng ăn, giai điệu du dương vang vọng, những nốt nhạc thư thái, êm đềm khiến lòng người không tự chủ được mà lắng lại. Tuy nhiên, xung quanh căn phòng nhỏ này chẳng thấy bóng dáng của dàn nhạc nào, chỉ có một cái máy hát ma thuật đang chậm rãi xoay chiếc đĩa đen làm từ nhựa cây đặt trên bàn ở sát tường.

Vài phút sau, âm nhạc dần tắt, chiếc đĩa đen đã quay hết. Người hầu đứng bên cạnh vội vàng thay đĩa mới.

Nghe tiếng nhạc lại vang lên, John đặt dao nĩa xuống rồi nói với Lucien bằng giọng điệu có phần cảm thán: “Đĩa đen làm từ nhựa cây bình thường chỉ có thể ghi được vài phút nhạc, khó mà phát hết được một bản giao hưởng. Trừ khi là dùng đĩa đen thuần ma thuật cao cấp hơn, nhưng đó là thứ mà người thường chẳng thể kham nổi.”

Cậu chưa bao giờ quên cuộc sống trước kia, vậy nên vẫn luôn tương đối quan tâm đến những người bình thường.

“Vấn đề ở đây là, dân thường đến cả máy hát ma thuật cũng không mua nổi.” Lucien vừa cắt gan ngỗng vừa nói đùa: “Đương nhiên, giá của đĩa đen thuần ma thuật quả thực chẳng rẻ, tương đương với một vật phẩm giả kim bậc hai. Quý tộc nhỏ thì chỉ có thể thỉnh thoảng mua một chiếc, còn phần lớn thì vẫn phải dùng đĩa nhựa. Cơ mà gia đình Tử tước Wellesley chắc là không gặp phải vấn đề này đâu.”

Do đây là phiên bản đơn giản hóa kết hợp với ma thuật, vậy nên chính Lucien cũng chưa có phương án hoàn chỉnh, chỉ có thể dựa trên khái niệm mà thiết kế và bố trí lại pháp trận, không thể một bước ăn ngay mà phải tiến hành từng bước một.

Joel kể từ sau khi trở thành thành viên của Hiệp hội Nhạc sĩ Rentaro thì cả người đều tràn đầy sức sống và năng lượng, dường như cả sự già nua cũng chậm lại. “Nhưng quý tộc nhỏ thì lại nhiều hơn đại quý tộc rất nhiều. Cộng thêm hầu hết các nhà hàng đều sử dụng, giờ không nghi ngờ gì nữa, loại đĩa đen bằng nhựa cây này đã trở thành xu hướng chủ đạo, trở thành nguồn thu nhập quan trọng của phần lớn nhạc sĩ rồi. Vậy nên chú phát hiện, bọn họ càng ngày càng thích sáng tác những bản nhạc đơn giản chỉ dài có vài phút, vừa dễ dàng, thu nhập lại vừa hậu hĩnh.”

Khác với ở Aalto, cơ hội tổ chức hòa nhạc của các nhạc sĩ ở Rentaro không có nhiều. Trước đây, thu nhập của họ chủ yếu đến từ việc phục vụ quý tộc, đảm nhận vai trò cố vấn âm nhạc hoặc nhạc trưởng. Nhưng kể từ khi máy hát ma thuật ra đời, họ lại có thêm một kênh thu nhập quan trọng khác, đó là “phí bản quyền âm nhạc”, tức là họ sẽ nhận một phần tiền nhất định dựa trên doanh số bán những đĩa nhựa đen và đĩa đen ma thuật mà họ đã rót nhạc của mình vào.

Nhờ có tiền lệ “phí bản quyền sáng chế” trong trao đổi và sử dụng ma thuật, cộng thêm việc Ngài Thao Túng Nguyên Tử vốn chính là một đại nhạc sĩ, cho nên các pháp sư cũng không bài xích chuyện “phí bản quyền âm nhạc” này. Ngoài việc phân loại nhạc sĩ theo các thứ hạng khác nhau để quy định tỷ lệ, còn lại thì họ đều nghiêm túc chấp hành “Luật Sở hữu Trí tuệ” do Nghị viện Quý tộc thông qua và Nữ Vương ký ban hành.

Tuy hiện tại máy hát ma thuật vẫn chỉ đang là thú vui của riêng giới quý tộc, giá thành cao ngất, nhưng nó cũng giúp các nhạc sĩ thu hoạch được đáng kể. Vì vậy, dưới sự kích thích của tiền bạc và ảnh hưởng của trào lưu “nhạc nhẹ”, hầu hết các nhạc sĩ đều ngày càng chấp nhận hình thức nhạc ngắn vài phút này. Bên cạnh đó, loại “âm nhạc giải trí” đơn giản, không phức tạp này cũng được đông đảo người dân hoan nghênh, điều đó khiến cho xu hướng phát triển âm nhạc của Rentaro ngày càng khác biệt với Aalto.

Dùng lời của Lucien mà nói, thì Rentaro sớm muộn gì cũng sẽ trở thành nơi khai sinh ra nhạc pop và các bài hit.

Nghe những lo lắng của Joel, Lucien mỉm cười nói: “Đôi khi, chính những đổi mới về nhạc cụ, hình thức truyền tải âm nhạc và cách lưu trữ âm nhạc lại có thể ảnh hưởng đến phương hướng phát triển của nó, ví như âm nhạc ở thời đàn thất huyền cầm, âm nhạc sau khi violin được phát minh hay sau khi piano ra đời chẳng hạn. Chỉ khi ở trong quá trình không ngừng đổi mới ấy, âm nhạc mới có thể mãi mãi duy trì được sức sống chứ không dần khô cạn. Vậy nên chú Joel, đừng lo rằng đĩa nhựa dung lượng quá nhỏ sẽ khiến âm nhạc có xu thế ngắn lại. Nó có thể sẽ giúp chúng ta thấy được nhiều thể loại âm nhạc khác nhau, thứ âm nhạc mà vượt trên cả những tưởng tượng hiện tại của chúng ta đấy.”

Nhạc sĩ nổi danh nhất Rentaro đã nói ra quan điểm ấy với thái độ kiên định như vậy, người vốn có xuất thân là người hát rong, nghệ sĩ đường phố, lại sẵn có thiên hướng yêu thích những khúc nhạc ngắn như Joel liền tức thì không nghi ngại gì nữa, bèn đổi chủ đề sang đồ ăn: “Lucien, không ngờ con còn có tài nghệ nấu nướng như thế đấy. Món thịt chua chua ngọt ngọt này quả thực ngon tuyệt cú mèo!”

“Hmm.” Dì Alisa miệng nhồm nhoàm gật đầu. Sau khi nếm được mỹ thực, một người vốn lải nhải không ngớt như bà liền dồn hết sự chú ý vào chúng.

Trên bàn, ngoài gan ngỗng và mấy món mang phong cách Tria ra thì phần lớn đều là những món ăn bà chưa từng thấy, cũng chưa từng được nếm qua. Chúng khác biệt hoàn toàn với phong cách ẩm thực của bất cứ quốc gia nào hiện nay, khiến cho người phụ nữ đẫy đà, mập mạp, yêu ăn uống như bà cứ ăn mãi không dừng lại được.

“Cảm ơn ạ, Natasha cũng rất thích những món này.” Lucien không chút khách khí nhận lời khen. Ẩm thực Trung Hoa tuy rằng phong phú thật, nhưng không phải món ăn nào cũng hợp khẩu vị của người thế giới khác. Những món trên bàn đều là kết quả từ sự dốc lòng chọn lọc trên nền tảng “chuột bạch” Natasha mà ra, do đó đương nhiên sẽ khiến Joel, Alisa và John có cảm giác “muốn nuốt luôn cả lưỡi”.

Hơn nữa, Lucien am hiểu ma thuật, giỏi phân biệt động thực vật, mà nơi này lại có vô số sinh vật cổ quái hiếm lạ không tồn tại trên Trái Đất, vậy nên “phạm vi săn bắt” cho ẩm thực Trung Hoa lại càng được mở rộng thêm, chủng loại đếm ra ít nhất phải tăng gấp ba lần: nào là thịt á long ướp muối, nào là cây gai ma kho, nhiều vô kể.

Nghe Lucien nhắc đến Natasha, Joel liền lấy làm lạ hỏi: “Nữ Vương Bệ hạ tối nay sao không đến?”

Bình thường mà nói, chỉ cần ở Allyn, Lucien đều sẽ ghé thăm nhà Joel hai lần mỗi tháng, và hầu như lần nào Natasha cũng đi cùng.

Lucien còn chưa kịp đáp, John đã lên tiếng trước: “Gần đây Rentaro đang tiến hành cải tạo thành phố, muốn mở rộng phạm vi, bố trí lại các thánh trận và pháp trận phòng ngự. Vì chuyện này dây dưa đến biệt thự, đất đai và trang viên của rất nhiều quý tộc, đâm ra Nghị viện Quý tộc to tiếng suốt. Bởi vậy mà Nữ Vương Bệ hạ rất bận, phải đứng giữa vừa điều hòa vừa chấn nhiếp.”

“Rentaro thay đổi đúng thật là quá nhanh rồi. Ta sống ở Aalto hơn hai mươi năm mà những thay đổi từng trải qua còn chẳng nhiều bằng mấy tháng ở Rentaro. Không biết tương lai nơi này sẽ trở thành dáng vẻ gì nữa.” Joel có chút cảm khái nói.

Dùng xong bữa tối, Lucien và John mỗi người cầm một ly vang đỏ rồi cùng đứng bên cửa sổ sát đất trong phòng khách nhỏ trên tầng hai.

Nhìn ánh đèn khu quý tộc rực rỡ như dải ngân hà bên ngoài, John bất chợt thở dài: “Kể từ khi cậu bị nữ phù thủy kia liên lụy, tớ đã luôn cảm thấy mình đang mơ, một giấc mơ mà đến giờ vẫn chưa tỉnh. Tất cả những kỳ vọng dành cho tương lai đều trở thành hiện thực, thế nhưng lại chẳng hề giống như tưởng tượng ban đầu, thậm chí còn chệch hẳn đi.”

“Tớ cũng vậy.” Lucien nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt trở nên thâm trầm, ngữ điệu tuy bình thản nhưng lại chân thành phát ra từ tận đáy lòng. Mơ cũng đâu phải không thể thành thực.

Dù rằng trong khi nghiên cứu và khám phá thế giới, Lucien gần như đã loại trừ khả năng “đây chỉ là giấc mộng”, nhưng với những “hiện thực” tương tự khác, cậu lại vẫn thiếu bằng chứng mang tính quyết định để phủ nhận. Dẫu cho đã có phỏng đoán sơ bộ về thế giới này, cậu cũng không thể khẳng định chắc chắn rằng những khái niệm như “não trong bình”, “thế giới ảo”, hay “khu thí nghiệm” đều là sai lầm được.

John đương nhiên không nghe ra hàm ý trong lời của Lucien. Cậu nhấp một ngụm vang đỏ rồi nói: “Mơ ước ban đầu của tớ là trở thành hiệp sĩ chính thức, để cho cha, mẹ, Iven và cậu đều được sống một cuộc sống quý tộc sung túc. Nhưng ai dè cậu lại hoàn thành mục tiêu đó trước và trở thành một nhạc sĩ…”

“Sau khi trở thành hiệp sĩ, tớ đã sẵn sàng hy sinh ở pháo đài phía Bắc hoặc pháo đài Dãy núi Hắc ám rồi. Đó là điểm dừng chân cuối cùng của hiệp sĩ mà. Nhưng rồi cậu lại bảo tớ rằng cậu là pháp sư, làm cho tớ rơi vào hoang mang suốt một thời gian dài…”

“Khi tớ cho rằng chúng ta sẽ chẳng bao giờ gặp lại nữa, để rồi bắt đầu yên tâm phục vụ cho Công quốc và giáo hội, thì Nữ Vương Bệ hạ lại đưa tớ đến Rentaro…”

Nói đến đây, cậu bật cười: “Rồi khi tớ đã quen với việc có rất nhiều cường giả bảo vệ, chẳng cần đối mặt với hiểm nguy nào quá lớn, có thể yên ổn sống nốt phần đời còn lại, thì trong Vương quốc lại thường xuyên xảy ra những vụ thờ phụng ác quỷ, ác ma và ô nhiễm khí tức của Vực thẳm. Thế là tớ lại phải chạy đôn chạy đáo đi giải quyết, phải liên tục đụng độ chiến đấu.”

Cậu không hề phàn nàn, mà ngược lại còn có chút hứng khởi. Cuộc sống mà cứ yên ổn mãi, chẳng có chút sóng gió nào thì sẽ khiến cậu ngừng tiến bước, không thể trở thành Hào quang hiệp sĩ nữa.

“Cuộc sống chung quy luôn đầy rẫy bất ngờ mà, chẳng bao giờ diễn ra theo ý mình cả.” Lucien cụng ly với John. “Chưa kể huyết mạch Loại Bỏ của cậu mà muốn tấn thăng Hào quang hiệp sĩ là cực kỳ khó. Trong Vương quốc cũng không có đủ tài liệu để cậu học theo.”

Trải qua sự truyền thừa từ nhiều thế hệ, hoặc là nhờ sự tìm tòi của một vài Hiệp sĩ huyền thoại, những quý tộc sở hữu năng lực huyết mạch đều có phương pháp rèn luyện và cách thức điều hòa ý chí tốt nhất cho huyết mạch của mình. Bởi vậy, dù đều là hiệp sĩ, nhưng quý tộc có truyền thừa lại dễ tấn thăng hơn nhiều so với những quý tộc mới phất. Cũng chính vì lý do này, bọn họ mới tán thành để Ma pháp Nghị viện công khai phương pháp huấn luyện hiệp sĩ lúc trước, mục đích là để nhằm bồi dưỡng thêm nhiều nhân tài chống lại giáo hội hơn và khai thác được ngày càng nhiều dị độ không gian hơn – Còn phương pháp rèn luyện huyết mạch thực sự mới là vốn liếng cốt lõi, là bí mật nhất định phải nghiêm chỉnh giữ kín.

Tuy nhiên, huyết mạch Loại Bỏ lại cực kỳ hiếm, người sở hữu nó về cơ bản đều đã được đưa vào giáo hội và thuộc hàng ngũ thánh hiệp sĩ hoặc kẻ gác đêm rồi. Vì vậy, trong giới quý tộc của Vương quốc Holm không còn ai mang loại huyết mạch này, đương nhiên cũng chẳng có phương pháp rèn luyện tương ứng cho John.

Ban đầu, Lucien không hề bận tâm chuyện này, bởi sức mạnh huyết mạch vốn là thứ do các pháp sư cổ đại tạo ra, mà trong nghị viện lại lưu trữ khá tường tận tài liệu về nhiều loại huyết mạch khác nhau, vậy nên cậu có thể thông qua nghiên cứu tình trạng của huyết mạch Loại Bỏ để cho John thiết kế ra một phương pháp rèn luyện thích hợp. Thế nhưng, không ngờ trong những tài liệu mà nghị viện thu thập lại chẳng có ghi chép nào về loại huyết mạch ấy cả. Điều này khiến Lucien nghi ngờ nguồn gốc của nó, cho rằng đó là thành quả nghiên cứu của Viken.

John nở nụ cười không mấy để ý: “Tất cả những phương pháp rèn luyện đều là do các hiệp sĩ trước đây mày mò tìm ra. Tớ không ngốc hơn họ, cũng chẳng lười biếng hay sợ chết, chẳng lẽ không thể tự mày mò chắc? Vả lại, Lucien, chẳng phải cậu cũng nói, không được để cho những kinh nghiệm trong quá khứ trói buộc mình à? Nói không chừng điều này với tớ lại là chuyện tốt.” Cậu vui vẻ nói đùa.

……

Rời khỏi nhà Joel, Lucien đút tay vào túi áo khoác dài của bộ suit, kéo thấp vành chiếc mũ chóp đen rồi thảnh thơi dạo bước trên những con đường trong thành phố Rentaro. Được nhìn một thành phố đang thay đổi đúng theo ý tưởng của mình đúng là một việc tràn đầy cảm giác thành tựu.

Đi ngang qua khu bình dân, nơi công nhân luyện kim tụ tập, Lucien bỗng nhìn thấy một người lùn đi về phía mình. Ông ta lấy tay phải che mắt mà hành lễ: “Hơi nước tối cao.”

Sau đó, ông ta mỉm cười nói: “Quý ngài đây, không biết ngài có nguyện ý gia nhập giáo hội Hơi Nước của chúng tôi không?”

Quang minh chính đại kéo người gia nhập vậy sao? Thế này hoàn toàn trái ngược với những gì mình đã dặn dò đám người lùn! Lucien khẽ nheo mắt lại, giọng trầm xuống: “Ngươi là ai?”

“Haha.” Người lùn nọ bật cười. “Chúng ta tuy chưa từng thật sự chạm mặt, nhưng cũng có thể xem như đã chạm mặt rồi.”

Lời ông ta nói rất kỳ quái, nhưng Lucien lại lập tức nheo mắt lại:

 “Viken?”

Chính là đĩa than truyền thống, làm từ nhựa cây bạch đàn.