*Trans+Edit: Lắc
Douglas mở xem tập tài liệu đã được sao chép trong tay. Giữa những tiếng lật giở soàn soạt, ông nói: “Phong cách kết hợp của những hoa văn ma thuật này quả thực có không ít khác biệt so với bản của chúng ta, nhưng cũng không loại trừ khả năng hắn đã cố tình sửa lại sau khi đổi về tay mình. Những pháp sư có tư cách và quyền hạn để lấy được cấu trúc hoàn chỉnh của tinh cầu nhân tạo đều không phải kẻ ngu ngốc.”
Mô hình cấu trúc của một thần chú hay một pháp trận không phải chỉ có một loại. Chỉ cần khớp nguyên lý và quá trình tương ứng, mô hình thần chú hay pháp trận cuối cùng đều sẽ có thể đạt được hiệu quả dự kiến. Chính vì vậy, khi các pháp sư khác nhau cùng xây dựng thần chú dựa trên một nguyên lý arcana, thì thường sẽ xuất hiện những mô hình có lõi giống nhau nhưng khác biệt ở một số chi tiết, từ đó mang đến những phong cách tư duy cá nhân khác nhau.
Đôi khi, nếu phần chi tiết do bản thân thiết kế đủ hoàn mỹ, đủ khớp với nguyên lý, hiệu quả đạt được có thể sẽ tốt hơn những mô hình tương tự khác. Đây cũng chính là một trong những nguồn gốc của thần chú độc nhất – Tuy nhiên, cái “tốt hơn” này không phải là tốt hơn về mặt bản chất, vì nó vẫn bị giới hạn bởi cấu trúc lõi, không thể vượt qua cực hạn của chính nó.
Vậy nên, hầu hết những thần chú có thể được công khai trao đổi cuối cùng đều sẽ được thống nhất thành mô hình ma thuật có hiệu quả cao nhất. Đây cũng chính là thứ mà Đế chế Ma thuật cổ đại gọi là “thần chú tiêu chuẩn”. Điều này lại càng được thể hiện rõ tại một nơi nghiên cứu mở như Ma pháp Nghị viện. Nhiều khi, việc cải tiến ma thuật buộc phải – và cũng chỉ có thể – dựa vào mức độ lĩnh hội sâu hơn đối với nguyên lý.
Có điều, trong vòng một trăm năm trở lại đây, các Arcanist của Ma pháp Nghị viện đã phát hiện ra rằng, có lẽ không hề tồn tại cái gì gọi là “thần chú tiêu chuẩn” đúng nghĩa. Nói cách khác, mô hình thần chú có “hiệu quả tốt nhất” kia không thể áp dụng rộng rãi. Trong tay những pháp sư khác nhau, hiệu quả tốt nhất mà mô hình có thể đạt được cũng sẽ khác nhau.
Dạo ấy, hiện tượng kỳ lạ này đã gây chú ý khắp mọi nơi. Về sau, nghiên cứu sâu hơn cho thấy, điều này là do mỗi pháp sư sở hữu một thế giới nhận thức khác nhau, do đó mô hình thần chú phù hợp với thế giới nhận thức của bản thân nhất sẽ cho hiệu quả tốt nhất.
Từ đó trở đi, sau khi đã đổi thần chú tiêu chuẩn về, ngoài việc tiến hành phân tích, không ít pháp sư còn thường điều chỉnh đôi chút ở phần chi tiết để nó hợp với bản thân hơn. Đương nhiên, chỉ có từ trung cấp trở lên thì thế giới nhận thức mới trở nên ổn định, do đó pháp sư học việc và pháp sư chính thức bình thường không cần phải làm vậy.
“Hừ, thu hẹp được phạm vi là tốt rồi. Ta không tin sau này hắn sẽ chẳng làm cái gì nữa. Chỉ cần có thêm vài vụ tương tự thì khả năng cao sẽ xác định được hắn là ai thôi!” Fernando khoanh tròn lên danh sách. Ông cực kỳ căm ghét loại người này, chỉ hận không thể lập tức lôi hắn ra, cho hắn nếm thử cái gọi là cuồng phong bạo vũ thật sự.
Sau khi bàn bạc xong việc này, Douglas bỗng hỏi về tiến triển nghiên cứu lý thuyết trường lượng tử của Fernando, Brook và Lucien: “Vấn đề về vô hạn vẫn chưa có cách giải quyết sao? Ta thấy mạch tư tưởng trong lý thuyết trường của các cậu rất chính xác đấy. Cứ đi tiếp con đường này thì sớm muộn gì bản chất của lực điện từ cũng sẽ sáng tỏ hoàn toàn thôi. Chí ít thì cách giải thích hiện tại đã tiên tiến hơn xưa rất nhiều rồi. Có thể khi lý thuyết này thành hình, thế giới nhận thức đã vỡ và rắn lại của Brook sẽ được khôi phục hoàn toàn, thậm chí cậu ấy còn có cơ hội tìm ra con đường Á Thần cho riêng mình nữa.”
Từ giọng điệu và cách dùng từ có thể thấy, ông vẫn rất quan tâm đến Brook, “người học trò phản nghịch” của mình. Có điều, tìm thấy con đường không đồng nghĩa với việc có thể thăng cấp. Chưa nói đến xác suất thành công, chỉ riêng việc hoàn thiện từng chi tiết trên con đường ấy thôi e rằng đã phải mất rất nhiều, rất nhiều năm rồi. Như Douglas chẳng hạn, kể từ khi “nhìn thấy” con đường Á Thần từ Thuyết tương đối tổng quát đến giờ cũng đã mấy năm, nhưng ông vẫn chưa thể nói là đã “tìm thấy” được. Tối thiểu, ông cũng phải phát hiện ra sự tồn tại của tinh cầu hoặc là hố đen thì mới có thể nhờ phản hồi từ thế giới thực mà tìm thấy con đường đó.
“Vô hạn…” Fernando trầm giọng lặp lại, tựa hồ muốn nuốt trọn mấy từ này xuống.
Lucien mỉm cười đáp: “Bọn tôi đã quyết định qua một thời gian nữa sẽ đệ trình loạt luận án này lên cho nhiều Arcanist cùng tham gia nghiên cứu. Chưa biết chừng ý tưởng của họ sẽ có thể cho bọn tôi cảm hứng để giải quyết vấn đề.”
“Ừm. Nghiên cứu arcana khác với ma thuật. Nếu nền tảng vững vàng và có đủ thiên phú, thì ngay cả các Arcanist cấp trung và cao cũng có thể tạo nên những cống hiến lớn. Đặc biệt là trong mười năm gần đây, rất nhiều thành quả trong lĩnh vực hoàn toàn mới tại thế giới vi mô đều do những Arcanist trẻ có cấp bậc arcana không cao tạo ra. Đây là thời đại của người trẻ, và cậu, Lucien, chính là đại diện kiệt xuất nhất.” Douglas có phần cảm khái nói.
Lucien mỉm cười: “Trong đây cũng có phần lớn là công lao của ngài và thầy nữa mà, Ngài Chủ tịch. Mà việc tìm kiếm tinh cầu của ngài chuẩn bị đến đâu rồi?”
“Còn tốt hơn dự đoán. Có khi chỉ một, hai tháng nữa, ta sẽ có thể tiến hành nhảy không gian siêu xa thôi. Hy vọng sẽ tìm thấy cái đứa nhỏ rắc rối đã làm ta đau đầu suốt mấy trăm năm nay.” Douglas hiếm hoi đùa một câu.
“Một hai tháng?” Lucien kinh ngạc. Chẳng phải lúc trước Ngài Chủ tịch đã bảo sẽ phải mất một, hai năm sao?
Douglas bật cười ha hả: “Ta thay đổi kế hoạch rồi, tạm thời hoãn việc tìm kiếm tinh cầu ở khoảng cách siêu xa lại, bởi vì Mặt Trời ở gần chúng ta hơn có lẽ sẽ dễ tìm hơn, dù rằng trước kia cũng chưa từng thành công.”
Ở thời kỳ Đế chế Ma thuật cổ đại, các Pháp sư huyền thoại đã từng sử dụng nhảy không gian để tìm kiếm Mặt Trời, nhưng đều không thu được gì. Vì vậy, họ cho rằng Mặt Trời cũng “tượng trưng” cho một vị Á Thần giống như Trăng Bạc, do đó nếu như chưa được cho phép thì sẽ không thể tìm thấy. Hơn nữa, khi đem so Mặt Trời với Trăng Bạc, có lẽ “Thần Mặt Trời” không phải là Á Thần, mà là Chân Thần cũng nên!
Suy cho cùng, vào thời đại trước khi Douglas đề xuất ra hệ thống chuyển động thiên thể, thì Mặt Trời, thứ mà ban ngày soi rọi mặt đất, mang đến ánh sáng và hơi ấm, luôn được tôn sùng khắp nơi, được các pháp sư gán cho rất nhiều ý nghĩa, đồng thời cùng với Trăng Bạc trở thành hai vì sao đặc biệt có vị thế quan trọng trong hệ Chiêm tinh.
Dưới sự dẫn dắt của cách nghĩ đó, kể từ khi ấy, không còn Pháp sư huyền thoại nào tìm kiếm Mặt Trời nữa, cho đến khi Douglas trở thành huyền thoại. Nhưng do cũng không tìm thấy Mặt Trời, ông đành tạm chấp nhận “Thuyết Á Thần”. Và rồi trong những cuộc thám hiểm vũ trụ sau này, ông đã hướng mục tiêu tới những vì sao xa hơn.
“Ngài Chủ tịch, ngài nhất định phải cẩn thận. Cách tính hoặc những nhân tố chúng ta cân nhắc có thể chưa được hoàn chỉnh đâu. Nhỡ sau khi dịch chuyển mà trực tiếp xuất hiện trên bề mặt Mặt Trời thì sẽ nguy hiểm lắm ạ.” Lucien lo lắng nhắc nhở. Đây chẳng phải chính là “Khoa Phụ đuổi theo mặt trời” trong thế giới ma thuật hay sao?
Còn về khả năng dịch chuyển thẳng vào bên trong Mặt Trời, Lucien chưa từng nghĩ tới. Bất kể là sức nóng đáng sợ hay lực hấp dẫn khổng lồ thì cũng đều ngăn “cổng thời không” mở ra cả.
“Vậy thì càng tốt. Cho dù có chết ngay tại chỗ, ta cũng không còn gì hối tiếc.” Douglas nói, trong lời ẩn chứa ý cười, dường như đây thực sự là một việc tốt đối với ông.
Fernando ở bên cạnh không nói gì thêm. Ông hiểu rõ, Pháp sư huyền thoại đỉnh phong mà có muốn chết hẳn cũng chẳng phải chuyện dễ dàng. Đôi mắt đỏ của ông nhìn sang Lucien: “Cậu nửa năm nay ngoài nghiên cứu lý thuyết trường ra thì còn bận gì nữa?”
“Phân tích thần chú, nâng cao thực lực ma thuật, tranh thủ cố gắng đạt tới đỉnh phong của bậc ba, lấy việc công phá bậc bốn làm nền tảng ạ.” Xem chừng không hiểu hàm ý trong lời thầy, Lucien bèn “thành thật” trả lời. Có điều, đó quả thực cũng là trọng tâm công việc của cậu thời gian gần đây. Sau Băng Tuyết Nữ Thần đích Khoan thứ và Nguyên tố Phù hộ, trong linh hồn cậu đã khắc thêm được mười ba thần chú huyền thoại. Sơ sơ chỉ một năm nữa thôi là sẽ có thể đạt đến mười lăm, đủ nền móng để công phá bậc huyền thoại đỉnh phong.
Fernando bực bội nói: “Biết là cậu tiến bộ thần tốc rồi. Cái ta hỏi là về lá đơn đề nghị cậu nộp lên Ủy ban Nghiên cứu Ma thuật kia kìa. Cậu tính xây cái gì trong Viện Nguyên tử mà phải cần nhiều vật liệu đắt tiền đến vậy? Giá trị tương đương với cả một ma cụ bậc chín đấy.”
Trước khi đến đây, ông chỉ nghe người khác nói qua, không rõ tình hình cụ thể.
“Số vật liệu phụ trợ em tự bỏ thêm vào còn nhiều hơn cả phần xin cấp nữa mà.” Lucien mỉm cười lắc đầu. “Chủ yếu là vì hiện tồn tại rất nhiều khu vực có môi trường khắc nghiệt, ít nhất cũng phải là pháp sư cao cấp mới dám đặt chân vào, thậm chí có nơi còn phải là Đại pháp sư, thế nên những pháp sư bình thường cho dù sở hữu thiên phú arcana cũng không thể thám hiểm và nghiên cứu những khu vực đó được. Đây là một trở ngại lớn cho sự phát triển của arcana. Xét cho cùng, rất nhiều thành quả hiện nay đều ỷ vào va chạm hạt, vào việc phát hiện những vệt quỹ đạo kỳ lạ trong vô số lần thí nghiệm, vào việc sàng lọc hàng loạt số liệu. Nếu chỉ trông vào các Pháp sư huyền thoại và Đại pháp sư thì sẽ tốn thời gian hơn đến hàng chục, thậm chí hàng trăm lần.”
Douglas nhẹ nhàng gật đầu: “Ý tưởng rất hay. Đã có kết quả cụ thể nào chưa?”
“Đã gần thành công rồi ạ. Đến lúc đó, tôi sẽ mở cho tất cả các Arcanist sử dụng, nhưng nhất định phải đăng ký trước và trải qua kiểm tra nghiêm ngặt.” Sau khi miêu tả sơ lược về “vật phẩm giả kim” của mình, Lucien nhận được sự tán thành từ cả Douglas lẫn Fernando.
……
Tại Viện Nguyên tử.
Đám Heidi tò mò nhìn về phía cánh cửa của một phòng thí nghiệm nhỏ. Bên trong hoàn toàn yên ắng, không có bất cứ động tĩnh nào.
“Cậu bảo thầy mấy tháng nay thường nhốt mình trong phòng thí nghiệm này à? Thi thoảng còn có dao động ma thuật truyền ra nữa?” Sau mấy tháng xa cách, Katrina không những không hề cảm thấy xa lạ với viện hay nhóm Heidi, ngược lại còn có cảm giác thân quen và ấm áp như được trở về nhà.
Heidi gật đầu lia lịa như gà mổ thóc: “Ừ. Chả biết thầy đang nghiên cứu cái gì, dáng vẻ thần bí lắm. Nhưng mà lần nào thầy cũng phong ấn phòng thí nghiệm lại rất chặt.”
Lời vừa dứt, cánh cửa phòng thí nghiệm nhỏ bỗng bật mở. Mặc trên người bộ suit đen dài hai hàng khuy, Lucien từ bên trong bước ra.
“Buổi chiều tốt lành, thưa thầy.” Heidi và đám học trò đồng thanh chào hỏi, nhưng mắt thì đảo liên hồi, cố tìm khe hở để nhìn vào bên trong.
“Tò mò lắm à?” Lucien mỉm cười hỏi.
“Dạ? À vâng, tò mò lắm ạ.” Heidi ngẩn ra một chút rồi vội vàng gật đầu.
Lucien liếc một vòng nhìn bọn họ: “Nếu đã tò mò thì thử chút không? Nhưng mỗi lần chỉ được bốn người thôi.”
“Em! Em muốn thử!” Heidi vốn đã luôn tràn đầy tính tò mò. Hơn nữa, cô cũng tin tưởng thầy sẽ không hại mình.
Có cô dẫn đầu, Sprint, Katrina và Annick cũng lần lượt giơ tay, giành trước những người khác.
“Tốt, theo tôi vào đây.” Lucien xoay người, để lộ toàn cảnh phòng thí nghiệm bên trong cho bọn họ thấy.
: Thần thoại Trung Hoa, nói về người khổng lồ Khoa Phụ muốn đuổi theo mặt trời nhưng đuổi không lại, cuối cùng mất nước chết trên đường.