Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

64 167

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

531 18465

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

180 2253

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

81 535

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

30 110

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

94 830

Chương 501-600 - Chương 541: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Tư: “Đế Vương Suy Vong” (27)

Chương 541: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Tư: “Đế Vương Suy Vong” (27)

Chương 541: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Tư: “Đế Vương Suy Vong” (27)

- Harrison

Đã khoảng 4 năm kể từ khi mọi chuyện bắt đầu.

Tôi tựa vào chiếc bàn, cảm nhận bầu không khí cuối thu.

Là vì tôi đã nắm được chiến thắng nên có thể thong thả tận hưởng sao?

...

Đáng tiếc, hoàn toàn ngược lại.

Tôi đã thua.

Tôi thua một kẻ giống tôi, nhưng vượt trội hơn tôi.

- Sột soạt!

Tiếng bước chân vang lên từ xa.

Vì đối phương có thân hình nhỏ bé nên âm thanh cũng không lớn.

Tôi nghĩ mình cũng ít nhất là nên chào hỏi một tiếng.

Cho dù đối phương đến đây để săn lùng tôi.

“Có thể đợi tôi một chút không?”

“…”

“Dù sao cũng sắp đi rồi, uống một tách hồng trà cũng đâu có sao? Cô cũng uống một tách chứ?”

‘Cô ấy’ hơi nghiêng đầu, trông có vẻ bối rối, rồi trả lời ngắn gọn.

“Tôi thích cola.”

“Haha! Đúng là một Yankee! Tất nhiên là có cola rồi.”

Vừa uống một ngụm hồng trà nóng, tôi vừa ôn lại thất bại của mình lần cuối cùng.

Vì sao tôi lại không thể thắng được cô gái người Mỹ này?

Vì cô ta bắt đầu ở một cường quốc lớn hơn sao?

Dân số đông hơn, mảnh vỡ cũng vì thế mà nhiều hơn, nên dễ dàng gia tăng sức mạnh hơn?

“Haa…”

Không phải.

Không phải vậy.

Cách sử dụng sức mạnh của chúng tôi khác nhau một cách tinh tế.

Nếu tôi phân tán ý thức vào hàng trăm nghìn cơ thể để trở thành một dạng ý thức bầy đàn, thì cô gái này…

“Đừng nhìn chằm chằm như vậy.”

“Xin lỗi.”

Cô ta tập trung toàn bộ ý thức vào một điểm duy nhất, tạo nên một bản ngã tuyệt đối, vững chắc.

Nói cách khác, tôi đã đánh mất “tôi”. Còn cô ta thì giữ được “cô ta”.

“Tôi không ngờ cô có thể dùng sức mạnh theo cách như vậy.”

“Có thể nói là kết quả của việc suy nghĩ về tương lai?”

“Suy nghĩ về tương lai?”

“Hoàng tử. Anh có từng nghĩ thế này chưa? Khi tất cả mảnh vỡ tập hợp lại và Đấng Vĩ Đại thức tỉnh… liệu chúng ta còn có thể gọi người đó là ‘chúng ta’ không?”

“… Không biết nữa.”

“Tôi thì muốn sau khoảnh khắc cuối cùng… vẫn còn lại ‘tôi’. Chỉ vậy thôi.”

Đó là một nan đề kỳ lạ.

Nhưng ở một khía cạnh nào đó, tôi cũng hiểu.

“Trông cô còn trẻ, nhưng suy nghĩ sâu sắc hơn vẻ ngoài đấy.”

“Vì tôi thông minh hơn anh!”

“Chà chà, cô nương này không biết khiêm tốn chút nào.”

“Tôi vẫn chưa thấy ai giỏi hơn tôi mà?”

Thái độ kiêu ngạo đến cực điểm khiến tôi bật cười khan.

“Tôi uống hết cola rồi.”

“Trà của tôi vẫn còn khá nhiều mà?”

“Thì sao? Tôi uống xong rồi. Tôi bận nên dừng lại ở đây thôi.”

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, một ý chí chiến đấu mãnh liệt trỗi dậy.

Nếu tôi có thể bằng cách nào đó dùng sức mạnh chiếm lấy cơ thể của Serena!

“… Hừ.”

“Ồ? Anh không định dùng sức mạnh lần cuối sao?”

“Tôi là hoàng tộc Anh. Dù ra đi thì cũng phải giữ gìn phẩm giá.”

Nghe vậy, Serena mỉm cười rồi chắp hai tay lại.

“Hoàng tử, câu vừa rồi của anh khá ngầu đấy.”

Ngay sau đó, khi nhìn bàn tay đang tiến đến trán mình, tôi có một suy nghĩ cuối cùng.

Tôi có thể đã thua, nhưng mong rằng sẽ có ai đó dạy dỗ con bé hỗn xược này một bài học về sự lễ phép!

- RẮC!

***

-  Serena K. Wilde

Đã khoảng 3 tháng trôi qua sau khi tôi thu hồi mảnh vỡ mà Harrison của nước Anh sở hữu.

Chính xác là từ lúc nào nhỉ?

Tôi dần cảm nhận được.

Cuộc tàn sát đẫm máu trên toàn thế giới suốt gần 4–5 năm qua, cuối cùng cũng sắp kết thúc.

Nghĩ lại thì, ‘chúng tôi’ giống như những mảnh nam châm rải rác trên bãi cát.

Thoạt nhìn thì 348,000 mảnh vỡ có vẻ sẽ không bao giờ gom lại được, nhưng vì chúng thu hút lẫn nhau nên sớm muộn cũng tụ lại thành từng khối.

“…”

Khi tôi đi bộ gần Moscow, tôi cảm nhận được những ánh mắt theo dõi tôi từ khắp nơi.

Kẻ không biết chuyện có thể nghĩ rằng Nga cũng vẫn còn vài mảnh vỡ lớn, nhưng không phải vậy.

Mảnh vỡ ở khu vực này đã bị Tổng Bí Thư Trung Quốc quét sạch từ lâu.

Vì vậy, những kẻ giám sát chắc chắn là tay chân của ông ta.

“…”

Đối với đa số đối thủ, tôi không gặp khó khăn gì trong việc đánh bại và hấp thụ họ.

Nhưng Jin Mokgyeong thì khác.

Khác với tôi, người thức tỉnh sức mạnh của “Thư”, ông ta lại sở hữu sức mạnh của “Ánh Sáng”.

Nghe nói sau khi thu thập lòng trung thành của hàng trăm triệu người dân Trung Quốc, ông ta đã trở nên giống phượng hoàng bất tử hơn là con người.

Với cấp độ đó thì chiếm hữu hay thao túng cơ thể sẽ không có tác dụng.

Ngay khi cảm giác được áp lực khiến tôi nghẹt thở—

Có ai đó tiến lại gần.

Ám sát sao?

Buồn cười thật.

Một con người bình thường chỉ cần nhìn vào mắt tôi là sẽ gục—

- Bịch!

“… Gì vậy?”

Chúng tôi còn chưa kịp nhìn nhau thì đối phương đã nằm rạp xuống đất.

“T-tôi là Mok Seongjun. Tôi đến theo lệnh của Tổng Bí Thư Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa—”

“Thuộc hạ của Jin Mokgyeong?”

“… Tôi đến để truyền lại lời của ngài ấy.”

“Nói đi.”

“Cô hãy vui lòng tự mình đọc nó.”

“Gì cơ?”

Cái quái gì vậy?

“Dù tôi có nói thế nào thì cô cũng không dễ dàng tin tôi. Vì vậy, tại sao cô không tự mình lấy thông tin từ cơ thể tôi.”

Tôi có hơi bối rối.

Trong suốt nhiều năm chiến đấu với vô số mảnh vỡ… đây là lần đầu tôi gặp trường hợp như vậy.

Trong đầu tôi có đủ loại suy nghĩ lướt qua.

“… Được.”

Một buổi đêm yên tĩnh trên con phố Moscow,

Tôi nhận được thông điệp của đối phương từ “bức thư sống” mà Jin Mokgyeong gửi đến.

Nội dung lá thư thật sự bất ngờ, và cuối cùng có một dòng như thế này:

“‘Đừng rời Moscow, hãy ở yên đó chờ đợi. Nếu cô rời đi tôi sẽ xem đó là từ chối đàm phán.’”

***

Ba ngày trôi qua.

Tôi đã suy nghĩ rất nhiều cho tới ngày hôm nay.

Kẻ địch bảo tôi ở Moscow, làm gì có kẻ nào ngu đến mức làm như được bảo chứ?

“…”

Nhưng cuối cùng, tôi vẫn chờ ở Moscow.

Bởi vì đề nghị của Tổng Bí thư quá hấp dẫn, và rất có sức thuyết phục.

Vào buổi tối, máy bay chở Tổng Bí Thư đã hạ cánh Moscow.

Nghe nói ông ta có thể tự mình bay tới, nhưng có lẽ ông ta không muốn lãng phí sức lực vào mấy việc vô nghĩa.

Nhưng điều đó không quan trọng.

Điều tôi thực sự thắc mắc là vì sao ông ta muốn gặp tôi trực tiếp?

“…”

Khi nhìn thấy Tổng Bí Thư tiến vào phòng chờ sân bay, tôi bất giác cảm thấy bị áp đảo.

Có lẽ vì ông ta đến một mình, dù hoàn toàn có thể mang theo đội vệ binh khổng lồ nếu muốn.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, đối phương cũng biết rõ như tôi, trong cuộc chiến giữa ‘chúng tôi’, con người bình thường vốn chẳng có ý nghĩa gì.

Ngay khi thấy tôi, ông ta nói thẳng:

“Cô là Serena phải không. Chúng ta đình chiến đi.”

Ông ta muốn đình chiến.

“Tôi có hơi bất ngờ—”

“Tôi đã giải thích lý do rồi. Cô chắc cũng phải hiểu rồi.”

“…”

Khoảng 4 năm rưỡi trước, kể từ khi nhận được ‘Khải thị’, tôi đã chiến đấu không ngừng, chưa từng nghỉ ngơi dù chỉ là một ngày.

Bởi vì tôi tin rằng số phận của các mảnh vỡ của thần rải rác trên khắp thế giới chỉ có hai lựa chọn: ‘Giết hoặc bị giết’.

Nhưng từ lúc nào đó, một ý nghĩ đáng sợ nảy sinh trong lòng tôi.

Giả sử tôi hấp thụ tất cả các mảnh vỡ và trở thành kẻ chiến thắng cuối cùng.

Vậy kẻ chiến thắng đó… có phải thật sự là ‘tôi’ không?

Hay là một ma thần không rõ bản chất sinh ra bằng cách nuốt chửng tôi?

Vì nhận ra số phận đáng sợ đó nên tôi đã cố củng cố tinh thần của mình bằng nhiều cách, nhưng nỗi sợ vẫn không biến mất.

“Những mảnh vỡ đáng kể còn lại trên thế giới giờ không nhiều. Khi chúng tập hợp lại… chuyện gì sẽ xảy ra?”

“… ”

“Sự hợp nhất có lẽ chính là cái chết của chúng ta. Vì vậy hãy dừng chiến đấu ở đây, và rồi đường ai nấy đi.”

Ông ta trình bày đề nghị rất lâu.

Cô ở Mỹ. Tôi hoạt động ở châu Á.

Châu Âu hay Ấn Độ sẽ là nơi gặp khi cần đàm phán.

- Cộp!

Tôi đặt ly nước xuống.

“Tôi hiểu hết lời của ông. Tôi nghĩ đề nghị đình chiến rất hợp lý. Tôi thậm chí cũng đã định chấp nhận.”

“Thật sao?”

“Nhưng có một điều tôi không hiểu.”

“Nói đi.”

“Tại sao ông phải đến tận đây để gặp tôi?”

“… Để phòng trường hợp xấu.”

“Hả?”

Ngay khoảnh khắc đó—

“Xin lỗi.”

- RẦM!

Jin Mokgyeong đột nhiên vươn tay ra túm lấy tôi, rồi cả hai ngã xuống đất!

Tôi còn đang ngạc nhiên vì chuyển động nhanh như sét đánh đó thì—

-  ẦM ẦM!

Một sức mạnh khó hiểu đã lập tức đánh sập cả tòa nhà!

Tôi liếc nhìn Tổng Bí Thư với đôi mắt rực sáng, ông ta đã vào tư thế chiến đấu.

“Serena. Chuẩn bị chiến đấu đi. Từ giờ chúng ta tạm thời là đồng minh.”

Hàng loạt suy nghĩ lóe lên.

Tại sao Tổng Bí Thư lại phải đến Moscow xa xôi để gặp tôi?

Để chiến đấu cùng tôi!

Ông ta biết gọi tôi đến Trung Quốc là vô ích, nên đã tự mình đến đây?

Tại sao ông ta lại không chiến đấu ở Trung Quốc, nơi nắm quyền lực tuyệt đối?

Là vì ông ta không tin cả những thuộc hạ của mình sao?

- ẦM!

Đòn tấn công vô hình lại bay đến.

Ông ta lại bảo vệ tôi bằng những chuyển động nhanh như điện.

Tất nhiên tôi cũng không đứng yên ở đó.

“Ha!”

Ý thức tôi lập tức lan ra khắp nơi.

Những mảnh ý thức tôi rải vào người dân Moscow xung quanh phản hồi lại, khiến lượng thông tin khổng lồ tràn vào đầu tôi, đủ để khiến não tôi nổ tung.

“... Hả?”

Khi nhận ra danh tính của hung thủ, tôi đã cực kì kinh ngjac.

Không phải vì không biết. Mà vì tôi biết đối phương quá rõ.

Đó chẳng phải người thường xuất hiện trên truyền thông và TV cùng Jin Mokgyeong sao?

“Gì vậy? Đó là thư ký của ông mà! Cô ta có năng lực này sao?”

“Thư ký ư? Cô ta còn đáng sợ hơn thế nhiều.”

“Đáng sợ? Không, mà tại sao cô ta tấn công chúng ta—”

Ngay lúc đó, đối phương, kẻ còn đang cách tôi ít nhất vài trăm mét, đột nhiên xé gió bay tới!

“... Cô ta! Đôi giày—!”

Tổng Bí Thư nhíu mày và vung tay, một luồng tia nhiệt đỏ rực phát ra, xé toạc không khí.

Thế nhưng chuyển động của đối phương quá nhanh và khó lường nên ông ta không thể dễ dàng nhắm trúng mục tiêu.

Tôi định tập trung ý thức một lần nữa thì—

“Đừng chiếm cơ thể cô ta trực tiếp!”

“Gì?”

“Nếu cô mà dùng sức mạnh ‘Thư’ để vào cơ thể Ahri thì cô sẽ bị nuốt chửng bởi một sức mạnh không thể hiểu nổi. Chỉ nên cản trở chuyển động thôi!”

“Rốt cuộc thư ký của ông là cái quái gì vậy hả?!”

Bay trên trời, sử dụng một thanh kiếm vô hình.

Chuyển động thì nhanh đến mức mắt người khó mà theo kịp. Thêm cả lời của ông ta rằng nếu cố chiếm hữu trực tiếp sẽ bị nuốt chửng.

Đây còn là con người sao?

Không phải quái vật còn đáng sợ hơn cả chúng ta sao?!

Jin Mokgyeong lẩm bẩm.

“Đúng vậy. Rốt cuộc cô ta là cái thứ gì nhỉ.”

Sân bay Quốc tế Domodedovo của Moscow đã trở thành đống đổ nát trong nháy mắt.

Ở một bên đống đổ nát đó, một cô gái đẹp đến mức phi thực, như thể bước ra từ truyện tranh đáp xuống.

“…”

Cô ta quá xinh đẹp, tới mức thiên hạ từ lâu đã đồn rằng cô ta là người tình của Tổng Bí Thư.

Tôi cũng luôn tưởng vậy, nhưng hôm nay mới biết được sự thật.

Còn lâu mới là người tình, mà là kẻ thù không đội trời chung!

Câu nói đầu tiên của cô ta rất ngắn gọn.

“Tôi thất vọng đấy, Jin Mokgyeong.”

“… ”

“Đình chiến sao… tôi thật sự thất vọng đấy.”

“Chính xác là cô thất vọng vì điều gì?”

“Tôi đặt cược vào cậu vì tính cách cậu giống hệt một tên độc tài.”

“… ”

“Tôi tưởng cậu sẽ điên cuồng tàn sát như bạo chúa đến tận cùng, để thu thập tất cả các mảnh vỡ. Nhưng giờ lại muốn dừng lại? Sao vậy? Cậu đã nghe Seo Ildo nói năng linh tinh rồi giác ngộ à?”

“… Quả nhiên, cô chưa từng là đồng minh của tôi.”

“Cậu hiểu lầm rồi. Tôi vẫn quan tâm tới cậu mà.”

“Ha!”

Ánh mắt Jin Mokgyeong lóe lên lạnh lẽo.

“Ngươi, ngươi đúng là kẻ xảo quyệt! Ta đã biết ngươi có mưu kế từ lâu. Nhưng ngươi thật sự nghĩ một mình có thể thắng chúng ta sao?”

“Chúng ta? Cô Serena đằng kia cũng định đánh với tôi à?”

“…”

Tôi không trả lời.

Nhưng nhìn tình hình diễn tiến, thì có vẻ phải xử lý cô ta trước.

“Phì! Kể cả Kain cũng thật đáng thất vọng. Tôi tưởng mình chỉ cần đứng xem thì các người sẽ tự giải quyết mọi chuyện với nhau, nhưng ai ngờ hai người lại muốn đình chiến.”

“Kain?”

Từ trong người Ahri, cô gái được biết đến là thư ký của Jin Mokgyeong, một chiếc điện thoại bật ra.

“Hai người có điện thoại cả chứ?”

“Cái gì—”

“Lấy ra đi. Hai người đến đây lén lút vì lí do an ninh, nên chắc chưa kiểm tra tin tức được đâu nhỉ. Có một tin rất thú vị đó.”

Jin Mokgyeong cau mày.

Tôi bình thản lấy điện thoại ra.

“Serena! Đừng nghe chiêu trò của cô ta—”

“Tin thú vị thì xem chút cũng được.”

“Thật mừng vì cô là người dễ nói chuyện.”

Ngay khi mở mục tin quốc tế, một tiêu đề gây sốc hiện ra.

“… Cái này phải xem thật rồi.”

“Tổng Bí thư Jin Mokgyeong của Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa tuyên bố từ chức!”

“Người kế nhiệm, Lý Hỏa Phong là ai?”

“Khởi đầu của thời đại mới? Hay là thời kì hỗn loạn mới?”

Tổng Bí thư – không, ‘cựu Tổng Bí Thư’ lẩm bẩm trong khi đọc bài báo.

“Điều này có ý nghĩa gì?”

“Mokgyeong à. Tôi từng nói rồi. Hãy chấp nhận rằng cậu là một vị thần lấy chủ nghĩa vô thần làm kinh điển. Nhưng cậu tới cùng lại chỉ hài lòng với cái chức Tổng Bí Thư. Chức vụ thì có thể bị kẻ khác cướp đi.”

“… ”

“Giờ lòng trung thành của nhân dân không hướng về cậu nữa. Cậu không thể có thêm sức mạnh.”

“Ha! Thủ đoạn của ngươi thật xảo quyệt. Nhưng thế thì sao nào? Với sức mạnh còn lại, ta vẫn có thể giết ngươi. Còn chức vụ thì ta chỉ cần về nước lấy lại là xong!”

“Đúng vậy. Nếu cậu có thể quay về, đó mới là vấn đề.”

Và rồi—

-  Cộp!

Tiếng bước chân vang lên phía sau.

Cũng giống như chúng tôi không chỉ có một mình, Ahri cũng không chỉ có một mình.

“…”

Thật kỳ lạ.

‘Người vừa xuất hiện’ thật sự trông giống Ahri y hệt.

***

-  Third

Ánh đèn mờ nhạt.

Phòng bệnh cũ kỹ, tối tăm.

Nó là, theo nghĩa đen, một môi trường tồi tàn đến cực điểm.

Người yếu sẽ không sống lâu ở đây được, họ sẽ chết sớm.

May mà người tôi tìm thấy vẫn còn ở độ tuổi khỏe mạnh, nên không có vấn đề gì lớn.

“Tìm được ngài cũng mất khá lâu.”

“… ”

“Tôi không ngờ ngài lại ở chỗ này. Nếu biết trước, tôi đã đưa ngài đến một nơi tốt hơn.”

Lúc đó, trên TV bên cạnh phát tin Tổng Bí Thư Trung Quốc đột nhiên từ chức.

“Chà… các đồng đội thật sự là chăm chỉ đấy nhỉ.”

“… ”

“Tôi đã nói chỉ cần ngồi yên không làm gì. Nhưng họ không nghe. Dù sao thì cũng không sao.”

Tôi thay quần áo bẩn cho người đó, dọn dẹp phòng bệnh.

Nhưng trong đôi mắt đờ đẫn của người đó, tôi cũng không thể cảm nhận được chút trí tuệ nào, chứ đừng nói là sự biết ơn.

Bởi vì đây chỉ là cái vỏ rỗng.

“…”

Kẻ ngu xuẩn nhất thế gian.

Và…

cơ thể của Đấng Vĩ Đại.

“Được rồi… tôi phải làm thế nào? Cuối cùng tôi nuốt hết toàn bộ mảnh vỡ rồi tự sát trước mặt ngài là được chứ?”

“… ”

“Nếu ngài không muốn tôi làm vậy thì sao?”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!