Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

64 167

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

531 18465

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

180 2253

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

81 535

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

30 110

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

94 830

Chương 501-600 - Chương 543: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Tư: “Đế Vương Suy Vong” (29)

Chương 543: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Tư: “Đế Vương Suy Vong” (29)

Chương 543: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Tư: “Đế Vương Suy Vong” (29)

-  Serena K. Wilde

Bãi biển California ngập tràn ánh nắng ấm áp.

Trong lúc tôi bước đi trên lớp cát mềm với tâm trạng trống rỗng, một giọng nói của ai đó vang lên.

“À ha! Hóa ra cô ở đây à?”

Không biết sao nữa, nhưng chỉ nhìn anh ta một cái là tôi biết.

Đó là một mảnh vỡ.

Hơn nữa còn là mảnh vỡ cực lớn.

Thật ngạc nhiên khi ở thời điểm này mà vẫn còn một mảnh vỡ lớn như vậy tồn tại.

“Anh là ai?”

“Tôi là First.”

First?

Cái tên kỳ lạ thật đấy nhỉ?

“Ôi chà, xin lỗi nhé. Thật ra cho tới tuần trước tôi là Third.”

“...”

“Nhưng First đã chết, và mảnh vỡ của hắn bằng cách nào đó lại rơi vào tay tôi. Nhờ vậy tôi lại trở thành First.”

Một câu nói nghe như đùa, nhưng ẩn chứa câu chuyện phía sau.

Vốn dĩ hắn là mảnh vỡ lớn thứ ba, nhưng sau khi lấy được mảnh vỡ của Jin Mokgyeong đã chết, hắn đã trở thành mảnh lớn nhất.

Có vẻ hắn là đồng bọn với người phụ nữ bí ẩn, người từng là thư ký của Jin Mokgyeong.

Có lẽ hôm nay chính là ngày tôi sẽ phải chết.

Tôi biết sẽ có một ngày như thế này, nhưng xem ra nó đến hơi sớm so với tưởng tượng.

“Cô không ngạc nhiên nhỉ? Cô đã thu thập nhiều mảnh vỡ quá nên giờ cũng có thể đọc được cả vận mệnh sao?”

“...”

“Nhìn biểu cảm thì có vẻ là không phải rồi. Có lẽ chỉ là đang than thân trách phận như con côn trùng mắc trong mạng nhện, rồi sống ngày nào hay ngày đó thôi.”

“Anh nói quá rồi đấy.”

Giọng điệu đó như đang cố tình khiêu khích.

Nếu là trước đây chắc tôi đã nổi giận rồi, nhưng bây giờ… tôi đoán là cũng chẳng sao.

Dù sao hắn cũng đâu hẳn là nói sai.

“Anh đến một mình à?”

“Gì cơ? À ha! Cô nghĩ tôi là đồng đội của cô Ahri à?”

“...”

“Tôi đến một mình. Không có ai gần đây cả. Ít nhất là bây giờ.”

“Xem ra anh tự tin lắm.”

Tôi sẽ không chết dễ dàng đâu.

“Không hẳn vậy. Năng lực của tôi không thích hợp cho chiến đấu.”

“Cái gì?”

“Cô Serena. Tôi đến đây với ý định chết dưới tay của cô.”

Trong khoảnh khắc, tôi không thể hiểu người đàn ông này đang nói gì.

“Cái gì cơ?”

“Đó là vai trò của tôi. Khi trận chiến giữa các mảnh vỡ sắp kết thúc, tôi sẽ đặt một dấu chấm thích hợp. Nghĩ lại ở thời điểm này, nếu để cô giết tôi thì có lẽ sẽ là một dấu chấm hoàn hảo.”

Chuyện này càng lúc càng vô lý!

Vai trò đặt dấu chấm khi trận chiến của chúng tôi kết thúc?

Rốt cuộc hắn đang nói cái quái gì vậy!

Lúc đó, người đàn ông đột nhiên nghiêng đầu.

“À ha!”

“…Gì vậy?”

“Lý do mà Kain thả cô sống. Tôi nghĩ giờ tôi đã hiểu rồi.”

“Cái gì?”

“Trong vài tháng sống một mình vừa qua, cô đã tiến được thêm một bước rồi nhỉ?”

“...”

“Hãy nuốt chửng tôi đi. Và tôi mong rằng cô sẽ chiến đấu thật tốt trong trận chiến cuối cùng, thứ mà cô hằng mong đợi.”

Tôi đưa tay ra để thu hồi mảnh vỡ.

Ngay trước khi tay chạm vào trán của hắn, đối phương nói câu cuối cùng.

“À đúng rồi, trong áo tôi có một lá thư. Hãy đọc nó đi.”

- Rắc!

Mảnh vỡ cuối cùng, cũng là lớn nhất, rơi vào tay tôi.

***

Tôi mở lá thư ra, nghĩ rằng chắc mình đằng nào cũng nên nghe di ngôn của hắn, nhưng nó hóa ra lại dài hơn tưởng tượng.

[Vào ngày cơn bão ập tới, khi tôi thức dậy khỏi giường, tôi đã nhận ra. Rằng mình đã trở thành công cụ của một Đấng Vĩ Đại.]

Tôi đã có được mảnh vỡ lớn hơn bất kỳ ai.

Nhờ đó, ngay từ đầu tôi đã nhận được một năng lực siêu nhiên mạnh mẽ: khả năng nhìn thấy vận mệnh.

Và chính sức mạnh ấy đã cho tôi biết một vận mệnh thảm khốc.

[Tôi đã cố tình không đặt tên cho mình. Nhưng dù sao cũng có người cần gọi tôi, nên tôi chỉ đơn thuần là dùng một con số mà thôi.]

Sau khi chấp nhận vận mệnh của mình, tôi sống ở Florida cùng với một ông lão tên Mooksung.

Ban đầu ông ấy cảnh giác với tôi và không tiết lộ thông tin, nhưng 5 năm là một khoảng thời gian dài hơn tưởng tượng.

[Có một thứ gọi là ‘Tấm Gương’. Nó là nguyên nhân khiến chúng ta ra đời, và cũng là thử thách lớn nhất của Đấng Vĩ Đại.]

Thử thách của Đấng Vĩ Đại.

[Ông Mooksung nói việc Đấng Vĩ Đại tự chia tách bản thân là ‘phương tiện để giải quyết thử thách’. Có vẻ cô Ahri cũng nghĩ như vậy.]

Các đồng đội cho rằng lý do Han Kain chia tách bản thân là ‘để vượt qua thử thách’.

[Nhưng theo tôi, còn một mục đích nữa. Đó chính là trưởng thành!]

Mục đích ẩn của Han Kain: trưởng thành.

[Để hiểu được điều này, chúng ta phải hiểu về Tấm Gương.]

Tấm Gương tạo ra hai hiện tượng lớn: ‘Biến Đổi’ và ‘Phân Ly’.

‘Biến Đổi’ bẻ cong bản thể, rồi lắp ráp nó trở lại, hình thành một thứ mạnh hơn.

‘Phân Ly’ chia tách bản thể thành vô số mảnh nhỏ hơn, rồi rải chúng khắp thế giới.

Dù không nói về cái trước, cái sau trông giống lời nguyền hơn là một sức mạnh.

[Tôi chỉ tách chúng ra để giải thích thôi, thật ra đó không phải hai sức mạnh riêng biệt. Vì ngay từ đầu chúng ta đã trải qua cả biến đổi lẫn phân ly rồi.]

Nếu mục đích của Han Kain là trưởng thành, vậy phải vượt qua lời nguyền ‘Phân Ly’ để đạt được cường hóa ‘Biến Đổi’ sao?

Đến đây tôi chợt nảy sinh một nghi vấn.

Nếu biến hình mang lại sức mạnh lớn hơn, chúng tôi đã từng mạnh hơn bản gốc chưa?

“Đúng vậy.”

Hảaaa?

Tôi, tôi hoảng rồi!

Tôi chỉ đang đọc thư trong im lặng, vậy ai là người vừa trả lời?

Ngay khi tôi giật mình định ngẩng đầu nhìn quanh.

Cổ tôi không cử động được.

Và rồi, đôi mắt của tôi ‘tự mình’ cử động để đọc tiếp nội dung bức thư.

[Để tôi kể cho cô một chuyện thú vị nhé? Tôi nghe Ông kể rằng, cô Ahri cũng từng trải qua ‘Phân Ly’. Các mảnh của cô ấy bị tách ra và rải khắp thế giới.]

“Đúng vậy. Ahri đã trải qua Phân Ly trước tôi.”

Giọng nói đó lại vang lên.

Giờ thì tôi đã biết ‘giọng nói’ này đến từ đâu.

[Những người thu thập mảnh vỡ của Ahri đều nhận được một phần ký ức, hoặc có lẽ một phần nhân cách của cô ấy. Tôi nghe kể, có người còn đi xa tới mức tự xưng mình là ‘Kim Ahri’.]

Tôi chìm vào kinh hãi.

[Vậy tại sao chuyện đó không xảy ra với chúng ta? Ha ha! Không, không không!]

Tôi lờ mờ nhìn thấy câu tiếp theo, dù chưa đọc cũng có thể đoán được nội dung…

Nó quá đỗi đáng sợ.

[Đừng có nói nhảm! Han Kain, đồ chó chết! Mày đã thức tỉnh rồi đúng không? Mày đã lắp ráp xong chúng tao từ sau lưng chúng tao rồi, chỉ chờ đến khi trận chiến kết thúc phải không? Anh thấy vui lắm à?]

Sự phẫn nộ dữ dội và những lời chửi tục thô bỉ.

Rồi đột nhiên chuyển sang kính ngữ.

Những câu chữ như cơn bão cảm xúc của người viết.

- Soạt!

Tôi gấp lá thư lại.

Không phải tôi, một người khác điều khiển cơ thể tôi.

“Hắn” bắt đầu chậm rãi bước trên bãi biển.

“Không vui đâu. Chỉ có kiệt quệ và đau đớn thôi. Vì vô số ký ức về cái chết đã dồn lại.”

Hắn nhúng chân xuống nước biển, rồi nhìn vào hình ảnh của mình phản chiếu qua làn sóng lăn tăn.

Vì mặt nước không phẳng lặng nên gương mặt xinh đẹp của tôi, Serena K. Wilde, cũng méo mó như ảo ảnh.

Giống như tôi, đang tan biến không để lại chút dấu vết ngay lúc này.

“Tự nhìn mặt mình rồi khen nó đẹp à. Cô có một tính cách thú vị đấy. À đúng rồi, câu hỏi lúc nãy của cô. Để tôi trả lời nhé.”

Câu hỏi của tôi?

“Cô hỏi liệu bất kể ai trong các người đã từng đạt được sức mạnh vượt qua tôi chưa, đúng không? Ít nhất thì cô đã đạt được. Jin Mok-gyeong thì đã thất bại.”

Jin Mok-gyeong thất bại, còn tôi lại thành công?

Thật vô lý.

Jin Mok-gyeong mạnh hơn tôi rất nhiều.

“Hắn mạnh vì đã thu thập được nhiều mảnh vỡ thôi. Nhưng đến cuối cùng vẫn không vượt qua được bức tường. Nếu nói theo tiểu thuyết võ hiệp thì… nội công có nhiều nhưng lại chưa ngộ ra đại đạo.”

Những lời hết sức khó hiểu.

“Đến phút cuối, hắn vẫn không chấp nhận con đường của mình, tự nhốt mình trong ảo tưởng vô thần do chính hắn tạo ra. Ahri đã nhắcc cho hắn nhiều lần, nếu hắn nghe lời khuyên của cô ấy thì đã tốt rồi.”

“Cô thì khác. Chắc chắn cô đã đạt được sức mạnh tương tự Hóa Thần Chi Thư, nhưng lại học được cách sử dụng hoàn toàn khác tôi.”

Cách sử dụng khác với bản gốc, của riêng Serena K. Wilde.

Một khả năng khác.

“Nhập Thể và Hóa Thần. Với đặc tính của sức mạnh đó, cái tôi thường sẽ phải loãng ra và lan rộng. Hoàng Tử Anh Quốc là một ví dụ khi đạt tới cực hạn. Nhưng cô thì ngược lại, đã tập trung tất cả vào một điểm.”

“Hiệu quả là kháng lực cực mạnh với đòn tấn công tinh thần? Quyền ưu tiên thao túng thân xác? À, hóa ra vì vậy Hoàng Tử Anh Quốc mới thua cô. Tác dụng phụ là… mất đi năng lực nhập thể. Vì thế cô không thể rời khỏi cơ thể cô gái này.”

Tôi chưa từng giải thích cho ai. Cũng chưa từng viết lại sự giác ngộ của mình ở đâu.

Vậy mà người đàn ông này đã hiểu ra tất cả những gì tôi tìm ra.

Như thể hắn đã chờ đợi chính khoảnh khắc này.

“‘Kẻ Chưa Được Sinh Ra’ tạo ra Hóa Thần Chi Thư để thoát khỏi số phận ấu trùng bị nguyền rủa. Nếu xét dựa trên mục tiêu đó, việc mất năng lực nhập thể là cô đang đi lệch hướng tới một ngọn núi.”

Sự giác ngộ của tôi đã đi lệch khỏi mục đích ban đầu của Quỷ Thư.

Vì vậy, đó là sự giác ngộ mà Han Kain không thể một mình đạt tới.

“Nhưng ngọn núi đó rất cao. Không tệ. Cảm ơn nhé.”

Tôi hoàn toàn không thể kháng cự.

Dù đối phương thừa nhận rằng sự giác ngộ của tôi có điểm vượt trội hơn hắn, tôi vẫn không thể điều khiển cơ thể của mình.

“Hãy hiểu cho tôi. Tôi cũng đã chuẩn bị cho chuyện này từ rất lâu.”

Trong làn nước biển lấp lánh.

Hắn đưa tay về phía tôi – Han Kain đưa tay về phía Serena K. Wilde.

“Vậy nên cô bé à, hãy chia sẻ sự giác ngộ của cô cho tôi nhé?”

Trong nỗi tuyệt vọng vô tận, tôi để lại dấu vết của sự phản kháng cuối cùng.

“T-tôi! Tôi sẽ mãi mãi là tôi! Tôi tuyệt đối không thể trở thành một phần của anh—!”

Một bàn tay khổng lồ siết chặt lấy tôi.

“Bây giờ cô là tôi.”

Đó là ký ức cuối cùng của tôi — của Serena K. Wilde.

***

User: Han ?in (? Tuệ)

Date: Ngày 1,872

Địa Điểm Hiện Tại: Bãi biển Santa Monica, California,

Giáo Huấn: ∞

***

- ?

“Oa…! Hú hồn!”

Khá là nguy hiểm đó.

Tôi đã chuẩn bị trước khá nhiều, để nuốt chửng Serena ngay lập tức nên cũng không quá lo.

Nhưng vào khoảnh khắc cuối cùng, nhờ kỹ năng cá nhân thuần túy của Serena, mà suýt nữa tôi đã bị cướp mất quyền kiểm soát cơ thể.

Kể cả bây giờ nghĩ lại, thì cô gái này đúng là một thiên tài xuất chúng.

Đến đây tôi quyết định tạm gạt những suy nghĩ về Serena sang một bên.

“Serena, First. Hai người đều vất vả rồi. Tôi sẽ không nói là mình xin lỗi đâu.”

Không cần xin lỗi.

Vì họ giờ đã là một phần của tôi.

Có ai lại đi xin lỗi cánh tay phải của mình không?

“…Giờ xong rồi à?”

“Xong rồi.”

Một giọng nói quen thuộc.

Khi tôi quay lại, Ahri đang ‘bê’ cả một chiếc xe lăn đi tới.

“Em khỏe ghê đấy nhỉ.”

“Nhiều cát quá nên bánh xe không lăn được. Nào, hai người chào nhau đi. Cuộc hội ngộ lịch sử giữa Kain và Kain.”

Một tồn tại không còn linh hồn, không còn bản ngã, thậm chí ánh mắt cũng không thể tập trung.

‘Han Kain’.

“Đây, một khẩu súng lục.”

“...”

Mọi thứ trở nên xa xăm.

Dù tôi đã đoán trước khoảnh khắc này sẽ đến…

Nhưng khi nó thật sự xảy ra, tay tôi lại không cử động được.

Tôi nhìn lại Cửa Sổ Trạng Thái.

User: Han ?in (? Tuệ)

Date: Ngày 1,872

Địa Điểm Hiện Tại: Bãi biển Santa Monica, California,

Giáo Huấn: ∞

Nghĩ kỹ thì việc tôi thấy Cửa Sổ Trạng Thái vốn đã kỳ lạ.

Vì Phước Lành được ban dựa trên cơ thể vật lý của một người, nên khi ở trong thân xác khác, thì bình thường sẽ không thấy.

Tức là Phước Lành của tôi ở đây đã bị bóp méo.

Nội dung cũng kỳ lạ.

Không chỉ tràn ngập dấu hỏi khắp nơi, ngày tháng và vị trí cũng hoàn toàn khác với bản gốc.

Thậm chí không còn là “Lời Khuyên” mà là “Giáo Huấn.”

Số lần giáo huấn còn là một con số vô hạn.

Có vẻ Yaldabaoth bên kia tấm gương tràn đầy năng lượng hơn cả Con Cú, và còn dư rất nhiều thời gian.

Những thay đổi này.

Những sự bóp méo này.

Là bằng chứng đanh thép rằng tôi không còn thuần khiết nữa.

Từ rất lâu về trước, một phân thân của tôi đã cố ngăn kẻ bị bóp méo chiến thắng trong tình huống này.

Vì hắn tin rằng làm vậy mới đạt được chiến thắng tối thượng.

Còn “thứ kia” thì sao?

Dù nó cũng đã bị tấm gương chia tách, nên nó cũng không còn hoàn toàn giống trước kia…

Nhưng ít nhất hình dạng thân thể vẫn là y nguyên, nên nó ít bị bóp méo hơn tôi bây giờ.

Có lẽ thấy tôi do dự, Ahri nói thêm một câu.

“…Đây là tờ giấy mà First viết sáng nay.”

“Lại có thư nữa à?”

Một mảnh giấy nhỏ ghi dòng chữ:

[Cậu đã thua trong trò tung đồng xu. Cậu có chấp nhận sự giác ngộ vĩ đại không?]

Ngay khoảnh khắc đó.

Tôi thấy một tia sáng lóe lên ở góc tầm nhìn.

[Giáo Huấn: ∞!]

[Giáo Huấn: ∞!]

[Giáo Huấn: ∞!]

“Ha!”

“Sao vậy?”

“Đến cuối rồi mà còn giở trò khốn nạn này!”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!