Thiếu nữ tóc trắng mắt đỏ rất nghiêm túc trong việc báo thù.

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Về chuyện sau khi tôi cứu cô gái tóc đen xinh đẹp lạnh lùng cô ấy đã trở nên nũng nịu dễ thương khi ở riêng với tôi

(Đang ra)

Về chuyện sau khi tôi cứu cô gái tóc đen xinh đẹp lạnh lùng cô ấy đã trở nên nũng nịu dễ thương khi ở riêng với tôi

purapura

Dù ban đầu Minato còn bối rối trước diễn biến chóng vánh này, nhưng chẳng bao lâu sau, cậu nhận ra rằng chương mới trong cuộc đời mình có lẽ cũng không tệ chút nào — và dần dần, cậu bắt đầu cảm nhận đ

1 5

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

436 11779

Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

26 37

Quyển 2: Vượt qua ranh giới lồng giam - GO BEYOND THE CAGE - 3) Bên Rìa Lồng Giam Lớn (Phần 5)

3) Bên Rìa Lồng Giam Lớn (Phần 5)

"Bọn họ rơi xuống nước rồi, Thân vương." 

"Câm mồm, ta nhìn thấy rồi." 

Trên tàu đệm khí đường ray trên cao [Tàu Tinh Quỹ], Aloy Aziz đang đứng bên cạnh cửa an toàn bị phá hỏng, biểu cảm trên mặt có chút khó lường.

Con nhóc này thế mà lại cứ thế trốn thoát ngay dưới mí mắt hắn...

Lựa chọn vây bắt [Thuần Bạch Diễm Hỏa] trên tàu Tinh Quỹ, vốn là muốn mượn độ cao của đường ray để tạo ra một nhà tù trên không cho cô, còn lựa chọn dừng lại ở La-Vadino, là thủ đoạn để đổ mọi trách nhiệm của vụ tai nạn lên đầu gia tộc Tiêm Đao Sư.

Hai thứ này cộng lại, [Thuần Bạch Diễm Hỏa] vốn dĩ mọc cánh cũng khó thoát.

Nhưng ai mà ngờ được, không chỉ đoàn cấm vệ Welkin một chọi mười không thể ngăn cản cô, mà cái Con mắt Hiplanda chết tiệt kia thậm chí còn cung cấp điều kiện hạ cánh từ trên cao cho cả nhóm bọn họ.

Cho dù thua kém một bậc về mưu kế, khả năng quan sát của [Lưỡi Kiếm Babel] vẫn giúp Perlice Haffgaard giành chiến thắng trong trò chơi này.

"Có thể trốn thoát khỏi nanh độc của [Kim Sa Xà]... quả không hổ danh là cô... Perlice Haffgaard..."

Ánh nắng chiều tà chiếu lên khuôn mặt Aloy, đôi mắt màu xích kim khẽ nheo lại, giống như con rắn độc chuẩn bị săn mồi.

[Kim Sa Xà] sẽ không dễ dàng thả con mồi dưới nanh độc đi như vậy đâu.

Rốt cuộc, ngoại trừ dòng máu quý giá đến mức khiến Đại thống soái Laplace của Học viện phải đích thân ra mặt đàm phán kia, Perlice Haffgaard dẫu sao cũng là người phụ nữ mà Aloy đã để mắt tới.

Thân vương Aloy Aziz, bất kỳ người phụ nữ bình thường nào trên đại lục Admir cũng đều vô cùng khao khát sự ưu ái của hắn: Ngoại hình tuấn tú, võ lực mạnh mẽ, tài hoa đầy bụng, những yếu tố này kết hợp lại, chính là sự tồn tại được gọi là [Thứ Hoàng Kim Chói Lọi Nhất Thế Gian].

Một sự tồn tại như vậy, lẽ ra không một người phụ nữ nào có thể từ chối mới phải.

Ngoại trừ cô.

[Thuần Bạch Diễm Hỏa] Perlice Haffgaard.

Aloy không thể quên ánh mắt Perlice ném về phía hắn, trong đôi mắt đỏ đó dường như có một lớp sương mù bao phủ, lạnh lùng và khinh thường. 

Hắn không thể quên bóng lưng thản nhiên và nhẹ nhàng của Perlice khi rời khỏi điện Tro Tàn, khi cô rời đi, hắn suýt chút nữa đã muốn nhe nanh độc của mình ra rồi.

"Cô đúng là... đã kích thích dục vọng chinh phục của ta rồi đấy." Aloy cười bệnh hoạn, đôi mắt màu xích kim khẽ lóe lên.

"Cho nên nói, các ngươi phải cố gắng lên đấy."

Aloy chậm rãi xoay người, nhìn đám đông cấm vệ đang cúi đầu phía sau, hắn từ từ đi đến bên cạnh [Nanh Vuốt] Balzar Durant, đặt một tay lên vai ông ta: "Biên giới Tây Nam La-Vadino, Tháp Canh số 82, ở đó có một đường hầm bí mật quanh năm dùng để buôn lậu vũ khí, tòa tháp đó lâu năm thiếu tu sửa, rất dễ dàng trà trộn vào lồng giam lớn..."

Aloy thì thầm bên tai lão cấm vệ, âm thanh phát ra mang theo tiếng rít "xì xì" như rắn độc.

"[Nanh Vuốt] của ta, ngươi chắc là nhớ đường chứ? (Tiếng Welkin)"

"Thần nhớ, Thân vương."

"Ngươi cần bao nhiêu người?"

"Ba người là đủ rồi, Thân vương."

"Chừng ấy người có đủ không?"

"Đối với thần, đủ rồi, Thân vương."

Lão cấm vệ khẽ cúi đầu, nhắm nhẹ mắt, rõ ràng vẫn còn đang vô cùng tự trách vì thất bại ban nãy của mình.

Nhìn bộ dạng vô cùng trung thành của lão cấm vệ, khóe miệng Aloy không kìm được khẽ nhếch lên.

[Nanh Vuốt] Balzar Durant, người đứng đầu cấm vệ Welkin, trong thời kỳ chiến tranh Học viện, ông ta từng cùng hơn mười cấm vệ đổ bộ từ bờ biển phía Đông, dưới sự yểm trợ hỏa lực của hạm đội Delra tiên phong sát nhập vào bên trong Bức Màn Sắt, đánh bại [Lưỡi Kiếm Babel] trấn thủ Lavish.

Sự tồn tại như vậy đương nhiên được vua Avada trọng dụng sau [Chiến tranh Học viện], Balzar rất nhanh đã trở thành hộ vệ thân cận của Akaya Aziz, đi theo ngài du ngoạn chốn trần thế.

Sau khi Akaya bị [Thâm Hồng Ma Ảnh] giết chết, Balzar đau đớn vì không cùng Akaya đến cuộc thi tháp Babel, ông ta đã lập [Huyết Ước (The Blood Pact)] với em trai của Akaya là Aloy, thề rằng mình nhất định sẽ dùng hết sinh mệnh này vì Aloy, hóa thành [Nanh Vuốt] của hắn.

"Ta thì tin tưởng ngươi, nhưng đừng quên lời thề của ngươi.. Nanh Vuốt của ta, (Tiếng Welkin)"

Aloy thì thầm bên tai Balzar, "Ta sẽ đợi tin tức khải hoàn của ngươi ở [Tuyến Hoang Mạc], hiểu chưa?"

"Đã hiểu, Thân vương."

Balzar từ từ ngẩng đầu, đôi mắt vô quang chậm rãi mở ra, đối diện với Aloy.

"Lấy cánh tay của Chúa Tể Tro Tàn ra thề, thần sẽ không thất bại. (Tiếng Welkin)"

"Ừ hừ," Aloy nở nụ cười tán thưởng, vỗ vai Balzar, "Vậy thì, đi đi."

Balzar gật đầu, liền dẫn theo một nhóm cấm vệ rời khỏi toa tàu, đi chuẩn bị nhảy dù.

Tàu Tinh Quỹ vẫn dừng lại trên bầu trời La-Vadino, bất động tĩnh lặng.

"Được rồi, ta cũng nên đi chuẩn bị chút thôi," Aloy vươn vai, xoay người đi về phía khoang hạng nhất của mình, "Đã cần đợi thêm một khoảng thời gian, vậy thì đến Liên bang trước..."

Tuy nhiên, chưa đợi Aloy rời khỏi toa tàu, một tiếng hét thô bạo bỗng truyền đến từ phía sau hắn: "Này, cái đồ tạp chủng hoàng thất kia, tàu này còn chạy nữa không hả?"

"Ồ?" Nghe thấy lời nhục mạ, Aloy chậm rãi xoay người lại, "Ngươi nói cái gì?"

Đứng trước mặt Aloy là một người đàn ông trung niên thân hình béo phì, gã mặc bộ vest đen đặc trưng của giai cấp tư sản Liên bang, đôi mắt nhỏ hí trên bộ ria mép bát tự trừng lên giận dữ trên khuôn mặt núng nính mỡ.

"Mày có biết chuyến tàu này đã chậm trễ bao lâu rồi không?" Gã đàn ông trung niên tức giận chửi mắng, nước bọt bắn tung tóe.

"Vậy thì sao?" Aloy lạnh lùng nhướn mày, "Đây là tàu của Hoàng gia, ngươi nên đợi bao lâu, thì phải đợi bấy lâu."

"Ái chà?! Thằng ranh con còn ngông cuồng gớm nhỉ?" Gã đàn ông trung niên hống hách dí sát vào mặt Aloy, khuôn mặt béo phì sắp dán vào ngực hắn, "Tao cảnh cáo mày, với giá trị con người của bố mày đây, thì cho dù là mẹ kiếp Avada Aziz gặp bố mày, cũng phải cười bồi một cái, hiểu chưa?"

Gã đàn ông trung niên nhìn Aloy với vẻ đắc ý, như thể mình vừa tung ra một con bài tẩy lớn lắm vậy.

"A... là vậy sao..." Aloy bày ra vẻ mặt như đang suy tư, "Hóa ra ngài là... bạn của gia phụ à.. thật là có chút thất lễ..."

"Đúng thế! Hiểu chưa?" Gã đàn ông trung niên cười hống hách, "Bây giờ..."

"Không, đồ ngu." Aloy lạnh lùng cắt ngang lời gã đàn ông, trong đôi mắt màu xích kim lóe lên ánh sáng độc địa.

"Rắn độc không bao giờ kết bạn. (Tiếng Welkin)"

Chưa đợi gã đàn ông kịp phản ứng, một cơn đau dữ dội trong nháy mắt xuyên qua bụng gã, gã run rẩy cúi đầu xuống, liền nhìn thấy đoạn thương gãy đã đâm xuyên qua bụng mình.

Gã lại run rẩy ngẩng đầu lên, nhìn Aloy, không hề có điềm báo trước, trên khuôn mặt tuấn tú gầy gò của Aloy nặn ra một nụ cười.

"A a.. a a..."

Cơn đau ập đến bất ngờ khiến gã trợn tròn mắt, cái miệng vừa bắn nước bọt tung tóe giờ chỉ có thể co giật đóng mở, không phát ra được âm thanh lớn nào nữa.

"Tro thành tro, bụi thành bụi, (Tiếng Welkin)" Aloy thì thầm bên tai gã đàn ông, "Kiếp sau, đừng kết bạn với rắn độc nhé.."

"Á a a a a!!!" Tiếng hét chói tai của phụ nữ truyền đến, đó có lẽ là vợ con của gã đàn ông này, nhưng Aloy không thèm để ý.

Hắn rút mạnh đoạn thương gãy trong tay ra, sau đó thuận thế đá một cước hất văng thi thể gã đàn ông xuống khỏi tàu Tinh Quỹ.

"A a a a a!!!!"

Tiếng hét thảm thiết của gã đàn ông dần xa, cùng với việc âm thanh của gã dần biến mất, trong toa tàu cũng trở nên tĩnh lặng chết chóc.

"Sao thế? Nhìn ta làm gì? Người cũng đâu phải do ta giết."

Aloy quay đầu lại, mỉm cười đối diện với những ánh mắt sợ hãi của cả toa tàu đang ném về phía mình: "Nơi này là địa phận của La-Vadino, đây đương nhiên là tai nạn rồi!"

...HẾT...

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!