Chương 22: Bản Ghi Kỷ Niệm
“Anh là người đầu tiên tìm thấy ta.”
Sora cất lời từ phía sau lưng tôi. Chiếc xe máy chầm chậm lướt qua con phố đêm. Tôi không thể nhìn thấy biểu cảm của em lúc này.
“Ta đã lang thang vô định trong thành phố này giữa đêm khuya, không ăn không uống, cứ thế lê bước mãi. Rồi khi ta kiệt sức và ngã gục, anh đã tìm thấy ta. Đó là chuyện của một tuần trước.”
“...Không ăn không uống mà đi bộ suốt, em hơi quá đà rồi đấy. Ký ức có quan trọng đến đâu mà để bản thân ngã gục thì còn ý nghĩa gì nữa?”
“Ai cần anh dạy đời… Chỉ là khi tỉnh táo trở lại, ta nhận ra mình đã ở thành phố này rồi. Ngoài cái tên Sora ra, ta chẳng nhớ gì cả. Đến giờ vẫn thế… ta chẳng nhớ nổi một mảnh ký ức nào. Trong tình cảnh đó, ta làm sao có thể đứng yên một chỗ được.”
“Nhưng mà… à ờ, cũng đúng. Anh hiểu cảm giác đó. Nhưng đúng là chuyện lớn thật. Không phải chỉ một tuần như anh, mà là toàn bộ ký ức của em từ trước đến nay đều mất sạch sao?”
“Phải. Đã bảo rồi mà, ta không biết gì cả. Ta không nhớ gì cả. Giữa màn sương mù đó, ta có linh cảm rằng một thứ gì đó vô cùng quan trọng đang nằm đâu đó trong thành phố này. Ta chỉ có mỗi manh mối đó, nên đặt cược tất cả vào nó là chuyện đương nhiên… Với lại, lúc đó ta cũng không có tiền.”
“Cuộc đời khắc nghiệt ghê.”
Dù có là Thiên Sứ thì đói vẫn phải ăn, mà không có tiền thì lấy đâu ra cơm. Chướng ngại vật thực tế đến mức phũ phàng.
“Vì lý do đó mà ta kiệt sức ngã gục, và anh đã chạy đến chỗ ta. Anh cho ta ăn cây kem anh tình cờ mang theo, thế là ta hồi phục sức lực.”
“Đơn giản thế á. Có phải game đâu mà ăn kem cái là hồi máu luôn vậy.”
“Ta thì có đấy. Vì là kem mà.”
“...”
Em ấy nói tỉnh bơ làm tôi cũng thấy có lý. Mà thôi, giờ trông em ấy khỏe mạnh thế này thì lo bò trắng răng rồi.
“Chắc lúc đó anh đang đi tìm Thiên Sứ. Nghe tin đồn từ bạn cùng lớp nên anh quyết định đi tìm cho đỡ chán. Cái đó thì anh nhớ.”
“Anh cũng rảnh rỗi gớm nhỉ.”
“Tổn thương ghê. Anh là người rảnh rỗi chính hiệu mà lại.”
“Ai biết được. Sau đó anh giữ ta lại khi ta định tiếp tục đi tìm ký ức.”
“Thì thấy người sắp chết ai mà chẳng cản.”
“Rồi hai bên… cãi nhau một chút, đúng lúc đó cô ta xuất hiện.”
“Cô ta là Shirayama hả?”
“Phải.”
Trong tình huống này thì ngoài Shirayama ra còn ai vào đây. Nhưng mà, bị người yêu cũ chia tay nửa năm trước bắt gặp cảnh đang cãi nhau với một cô gái khác thì… đúng là hơi bị mất mặt thật.
“Thế là anh với cô ta lại cãi nhau. Cuối cùng, khi biết ta mất trí nhớ và không có chỗ dung thân, anh bảo ta đến nhà gã đó.”
“Là anh Kirinashi à. Ổng thì vô hại, với lại anh toàn đẩy mấy vụ rắc rối cho ổng suốt mà.”
“Thế là ta được hai người dẫn đến nhà gã đó. Sau đó hai người còn tranh luận gì nữa nhưng ta không rõ. Vừa đến nơi là ta lăn ra ngủ như chết.”
“Lúc đấy em kiệt sức rồi nhỉ.”
Nhưng nhờ vậy mà tôi hiểu được lý do tôi và Shirayama nói chuyện lại với nhau. Chắc chắn sau đó đã xảy ra chuyện gì đó, khiến chúng tôi quay lại… và đi quá giới hạn. Logic này thì hợp lý.
“Từ đó đến nay, ta ngủ ngày, cày game buổi trưa và đi lang thang vào ban đêm.”
“Một kẻ ăn bám chính hiệu luôn. Thế tiền nong tính sao?”
“Trừ vào lương làm thêm của anh.”
“Thiệt hả trời.”
Kiểu này tôi phải làm không công một thời gian rồi.
“Thế nên là, chuyện đó… ta cảm ơn anh.”
“Có gì đâu. Nói gì thì nói chứ anh Kirinashi cũng chăm sóc em đàng hoàng mà. Cảm ơn thì cảm ơn ảnh ấy.”
“Gã đó không dám nhìn thẳng vào mắt ta. Ta định nói chuyện là gã chạy mất dép.”
“À, ổng mắc chứng sợ phụ nữ nhẹ ấy mà.”
Đèn đỏ. Tôi dừng xe lại.
“Nhưng mà ra là thế. Ai đó thấy Sora đang tìm ký ức nên đồn đại thành Thiên Sứ tìm ký ức à.”
“Đã bảo bao lần rồi, ta không biết thiên sứ thiên sủng gì cả.”
“...Nhưng Sora này, tối qua em mọc cánh thật mà? Khí chất cũng khác hẳn bây giờ… Nói thật là lúc đó anh tưởng bị giết đến nơi rồi.”
“Chuyện đó ta cũng không rõ. Mỗi khi mọc cánh, ta có cảm giác như đang mơ vậy. Những kẻ bắt chuyện với ta lúc đó, hay những kẻ hoảng sợ bỏ chạy như anh… đều tự động ngã gục hết.”
“Sức mạnh đó là nguyên nhân gây mất trí nhớ à?”
“Có thể, nhưng ta không kiểm soát được… Này, đèn xanh rồi kìa.”
“A, ờ nhỉ.”
Xe lại lăn bánh. Chúng tôi sắp đến nhà anh Kirinashi.
“Nhưng Sora này, lúc ở khu ẩm thực em nói nhiều câu ẩn ý lắm mà, kiểu như ‘nhớ một nửa, quên một nửa’, hay ‘nếu anh nhớ lại thì người xung quanh sẽ tổn thương’. Rồi thì ‘ta là sinh vật khác loài người’. Lại còn bảo ‘đến gặp ta vào ban đêm’. Rốt cuộc mấy câu đó nghĩa là sao?”
“...Ban ngày ta buồn ngủ nên khó ở.”
“Hả? Mỗi thế thôi á? Thế hóa ra anh suy diễn lung tung như thằng ngốc à.”
“Xin lỗi. Lúc đó buồn ngủ quá muốn kết thúc câu chuyện nhanh nên ta nói bừa đấy.”
“Thật luôn…”
Tôi than thở, nhưng trong lòng thừa biết Sora đang nói dối. Dù không nhìn thấy mặt em ấy lúc này, nhưng với kinh nghiệm nói dối lâu năm, tôi không dễ bị qua mặt đâu.
“Mà thôi, em không muốn nói thì anh không hỏi.”
“Anh vừa nói gì à?”
“Xin lỗi, anh lẩm bẩm một mình.”
“Lẩm bẩm thì nói lúc ở một mình thôi.”
“Xin lỗi nha.”
Tôi cúi đầu. Chẳng hiểu sao Sora lại húc nhẹ đầu vào lưng tôi.
“Tóm lại là: Sora bị mất trí nhớ và đi lang thang. Anh tìm thấy và giúp em. Shirayama tình cờ đi qua và thế là bọn anh quay lại như xưa. Sora có một thứ quan trọng nào đó ở thành phố này và đang đi tìm nó. Sora không biết gì về việc anh mất trí nhớ. Đúng chưa?”
“Ta không biết, nhưng chắc là thế.”
“Ngoài ra em còn biết gì về anh và Shirayama không?”
“Cô ta hay đến gặp ta. Đây cũng không phải lần đầu bọn ta gặp nhau vào ban đêm.”
“Ra vậy. Thế còn anh?”
“Anh thì… tối thứ Hai anh đã… à không, không liên quan.”
“Gì thế, nói nửa chừng làm người ta tò mò đấy.”
“Ta lẩm bẩm một mình thôi. Đừng bận tâm.”
“Lẩm bẩm thì nói lúc ở một mình thôi chứ?”
“...Lần sau ta rút kinh nghiệm.”
Con bé nói vậy thì tôi cũng chẳng vặn vẹo thêm được nữa.
“Rồi, đến nơi.”
Cuối cùng cũng đến chung cư của anh Kirinashi. Nhìn lúc nào cũng thấy to vật vã. Giờ này vắng tanh không một bóng người.
“Cảm ơn, anh đã vất vả rồi.”
Sora cởi mũ bảo hiểm, nói lời cảm ơn rất ngoan.
“Không có gì… Cơ mà tính sao đây, hay anh lên chào anh Kirinashi một tiếng nhỉ?”
“Giờ này gã đó ngủ rồi.”
“A, nhớ rồi. Anh Kirinashi sống lành mạnh lắm, ngủ lúc 10 giờ tối dậy lúc 6 giờ sáng...Dựng ảnh dậy thì cũng kỳ, thôi để khi khác.”
“Ừ.”
Thiên Sứ vẫy tay nhẹ rồi quay người đi về phía chung cư. Tôi hỏi với theo bóng lưng ấy câu hỏi vẫn còn vướng mắc trong lòng.
“Hoa bồ công anh ấy, là loài hoa kỷ niệm gì à?”
“Cái đó là…”
“Hửm? Sao thế… Khoan, Sora!”
Sora đột ngột ôm ngực, quỵ xuống tại chỗ với vẻ đau đớn. Tôi hốt hoảng vứt xe chạy lại đỡ em ấy.
“Em sao thế? Có chỗ nào… Nóng quá!”
Tấm lưng tôi chạm vào nóng rực như lửa đốt. Thân nhiệt con người làm sao cao đến mức này được. Cái gì đây? Chuyện quái gì đang xảy ra? Tôi hoảng loạn nhìn vào mặt Sora.
“────”
Khoảnh khắc đó, tim tôi giật thót, tôi vội vàng lùi lại. Từ sau lưng Sora, đôi cánh trắng…
“...Cái quái gì vậy trời.”
Tôi lẩm bẩm trong ngỡ ngàng. Đêm nay vẫn chưa kết thúc.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
