Chương 21: Hứa Hẹn Ngày Ấy
Ba người cùng nhau dạo bước trong đêm. Vì không thể tống ba trên chiếc xe máy được, nên tôi đành xuống dắt xe đi bộ. Thêm nữa là tôi cũng chẳng đủ khéo léo để vừa dắt xe vừa ăn kem, nên phần kem còn lại tôi cho Sora hết, vô tình lại thành màn đáp lễ cho vụ kem ở khu ẩm thực ban sáng.
“Thế ký ức quan trọng mà Sora đánh mất là gì vậy?”
Câu hỏi nghe có vẻ muộn màng, nhưng không hỏi thì biết đường nào mà tìm.
“...Ta không nhớ.”
“Hả? Không nhớ là không nhớ cái gì luôn ấy à?”
“Ừ.”
“Thế thì em đi lang thang trong đêm làm gì?”
“...Linh cảm. Chắc chắn ta đã tìm thấy thứ gì đó quan trọng ở nơi này.”
Sora ngước nhìn ánh trăng với vẻ đượm buồn. Xem ra bệnh mất trí nhớ của con bé còn nặng hơn cả tôi.
“Này Haru, anh hỏi dồn dập thế Sora biết trả lời sao. Với lại anh đã bảo là sẽ giúp con bé tìm còn gì, sao giờ lại hỏi ngược lại thế?”
“...À ừ thì, anh xác nhận lại chút thôi mà. Ahaha…”
“Sao em thấy anh là lạ thế nào ấy nhỉ?”
“Anh lúc nào chả lạ.”
“...Cũng đúng. Chắc do em tưởng tượng thôi.”
Shirayama gật gù như tự thuyết phục bản thân, rồi tiếp tục ăn kem… Trong mắt mọi người tôi là đứa kỳ quặc đến thế cơ à?
“Gì nhìn chằm chằm người ta thế.”
“Đâu, anh thấy kem ngon thôi.”
“...Chịu anh luôn. Nè, ăn không?”
“Cảm ơn em.”
Shirayama đút cho tôi một miếng… Gì thế này, vị như bánh phô mai vậy. Ngon thế. Lần sau phải mua mới được.
“Tán tỉnh nhau thì biến về nhà mà làm.”
Sora lườm chúng tôi với vẻ mặt hơi dỗi.
“A, xin lỗi… Nhưng mà đi ba người mà cứ im thin thít thì chán lắm.”
“Đây không phải đi chơi.”
“Chính vì không phải đi chơi nên chúng ta mới cần tận hưởng chứ. Đi chơi vui vẻ là chuyện đương nhiên rồi.”
“...Ta chẳng hiểu ngươi nói cái quái gì.”
“Sora không cần nghe hết đâu. Tên này toàn nói mấy câu nghe hay ho mà sáo rỗng ấy mà.”
“Vậy ta sẽ lờ đi tất cả.”
Sora khẽ cười. Hai người này thân nhau thật đấy. Shirayama từ xưa đã giỏi kết bạn, điểm này tôi thực sự nể phục.
“...”
Bỗng nhiên, Sora im lặng nhìn chằm chằm vào tôi.
“Sao thế?”
Tôi hỏi như không có chuyện gì, nhưng Sora đáp lại bằng giọng thì thầm lạnh lẽo:
“Anh chưa nói cho cô ta biết à?”
“...A.”
Lúc này tôi mới sực nhớ ra. Phải rồi, tôi đã kể cho cô bé này… cho Sora nghe chuyện tôi bị mất trí nhớ. Tuy không kể hết, nhưng con bé biết một phần sự tình. Nghĩa là, chỉ cần Sora lỡ miệng một câu thôi, cái màn kịch này sẽ sụp đổ tan tành.
“Hửm? Chưa nói gì cơ? Haru giấu em chuyện gì à?”
“À, ừm… một chút? Kiểu như bất ngờ ấy mà?”
“...Gì vậy trời, đáng ngờ ghê. Haru mà cũng biết làm bất ngờ cho người khác á, anh là kiểu ghét mấy trò đó mà.”
“Không, dạo này anh chuyển hộ khẩu sang phe thích rồi.”
“...”
Shirayama nheo mắt nhìn tôi đầy nghi ngờ. Toang, toang rồi. Phải nghĩ ra cách gì đó, không thì Sora sẽ nói toẹt ra hết mất.
“...Có vẻ ta nhầm. Đừng bận tâm.”
“...Hả?”
“Ngây ra đó làm gì, đi nhanh lên.”
Nói rồi Sora rảo bước đi trước.
“...Mà thôi kệ. Em tin Haru mà.”
Shirayama có vẻ miễn cưỡng chấp nhận, rồi đi theo sau lưng Sora.
“...”
Có phải em ấy vừa bao che cho tôi không? Nhìn cách ăn nói và vẻ bề ngoài, tôi cứ nghĩ Sora là kiểu người lạnh lùng không quan tâm đến người khác. Nhưng có vẻ tôi đã nhầm.
“Mà nè, em có nhớ chuyện hôm qua Inori kể không? Tin đồn về Thiên Sứ trắng xóa ký ức đau buồn ấy.”
“Anh nhắc mới nhớ, Inori có kể chuyện đó. Sao thế anh?”
“Anh đang nghĩ, không biết có phải là nói về Sora không nhỉ. Nhìn xem, Sora vừa xinh đẹp vừa có khí chất đặc biệt, bảo là Thiên Sứ thì ai cũng tin sái cổ.”
“...À, kể ra thì cũng đúng thật… Cơ mà đừng có khen đứa con gái khác xinh đẹp trước mặt em.”
“A, anh xin lỗi.”
Tôi cúi đầu xin lỗi.
“...Nói trước nhé, ta không phải là Thiên Sứ gì đâu.”
“Biết rồi mà. Chị cũng thích mấy lời đồn kiểu đó, nhưng tin hay không là chuyện khác. Làm gì có Thiên Sứ thật chứ.”
“Nhưng anh chợt nghĩ, biết đâu ký ức của Sora cũng bị Thiên Sứ đó xóa mất thì sao.”
Thực ra tối qua tôi đã nhìn thấy Sora mọc cánh. Một thiếu nữ với đôi mắt đỏ ngầu đáng sợ, khác hẳn bây giờ. Chắc chắn đó là Sora. Nhưng em ấy lại không nói gì về chuyện đó, thậm chí tôi không biết em ấy có nhớ hay không.
Sự mất trí nhớ của tôi, và sự mất trí nhớ của Sora. Hai chuyện này liên quan đến nhau thế nào? Thiên Sứ rốt cuộc là cái gì? Còn quá nhiều điều chưa rõ ràng.
“...A.”
Có vẻ như vừa tìm thấy gì đó, Sora bước nhanh vào bãi đất trống nhỏ, ngồi xổm xuống như thể đang tìm kiếm điều gì đó.
“Sao thế? Sora.”
“...Đây rồi.”
“Gì cơ? …Gì vậy, bồ công anh à?”
Sora thổi phù một cái vào bông hoa bồ công anh vừa ngắt. Những hạt mầm trắng bay theo gió đêm, tan vào bầu trời xa xăm.
“Hoài niệm ghê. Chị cũng thử cái.”
Bắt chước Sora, Shirayama cũng thổi vào một bông bồ công anh.
“...”
Tôi đứng chôn chân tại chỗ, ngẩn người nhìn Sora. Cảm giác vừa lạ lẫm lại vừa quen thuộc này là gì nhỉ? Dù không có trong ký ức, nhưng tôi cảm giác như mình đã từng thấy cảnh này. Tôi chắc chắn đã từng biết một Sora thổi hoa bồ công anh như thế này.
“Mệt rồi. Ta về đây.”
Sora nói như một đứa trẻ chơi chán rồi đòi về, và bắt đầu bước đi.
“Ừ nhỉ. Muộn quá cũng không tốt, về thôi. Haru, anh lấy xe chở Sora về đi.”
“Anh thì không sao, nhưng còn Shirayama?”
“Nhà em ngay kia kìa.”
Shirayama chỉ tay vào ngôi nhà ngay gần đó. Đúng là khoảng cách này thì không cần đưa về thật.
“Vậy chốt thế nhé. Cảm ơn cây kem nha, ngon lắm.”
“Ăn được có một miếng mà cũng cảm ơn… A, phải rồi. Mai Haru rảnh không?”
“À, tối thì anh hơi bận tí, còn ban ngày thì rảnh.”
“Thế mai hẹn hò đi. Giờ nào cũng được, anh qua nhà em nhé.”
“Nhà em á? Cũng được thôi nhưng mà… Đến đường đột thế hai bác có giật mình không?”
“Yên tâm. Mai không có ai ở nhà đâu. Em có chuyện muốn nói với Haru. Được không anh?”
“Ờm thì được…”
Tuy hơi gấp nhưng tôi cũng chẳng có lý do gì để từ chối nên gật đầu.
“Vậy mai gặp nha. Sora dễ thương lắm nên cấm anh làm trò gì biến thái với con bé đấy.”
Nói rồi Shirayama chạy biến đi. Cảm giác hôm nay em ấy vui vẻ hơn bình thường, chắc là tôi tưởng tượng thôi.
“Ấy chết, Sora đi một mình rồi kìa.”
Tôi leo lên xe, rẽ qua góc đường. Ngay lập tức tôi thấy Sora đang lững thững đi bộ phía trước.
“Sora, lên xe anh chở. Từ đây về nhà anh Kirinashi còn xa lắm.”
“...Không cần.”
“Xe anh chạy êm lắm, không làm phiền hàng xóm đâu. Lên đi.”
“Không phải chuyện đó… Mà thôi được rồi. Ta cho phép anh chở ta đấy.”
Sora ngoan ngoãn gật đầu, đội mũ bảo hiểm rồi leo lên sau xe tôi.
“Đi nhé?”
“Ừ.”
Chiếc xe chầm chậm lăn bánh.
“Anh có điều muốn hỏi ta đúng không?”
“...À ờm.”
“Coi như trả ơn anh đưa ta về, ta sẽ kể cho anh một chút. Về việc ta và anh đã gặp nhau như thế nào. Và anh… đã làm gì với ta…”
Cô bé bắt đầu kể, trôi chảy như thể đã chuẩn bị từ trước, về một phần sự kiện trong cái tuần lễ mà tôi đã lãng quên.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
