Chương 54
Enjoy!
--------------------------------
T-Tình yêu
Gray POV
Tôi không rõ chi tiết, nhưng có vẻ như tôi đã bị bắt cóc.
Nơi tôi bị bắt cóc là hang động mà gần đây Kuro-sama đã cố gắng dùng để tăng số lượng mẹ cho tôi. Ở sâu bên trong đó, tôi bị còng tay bằng chiếc còng phong ấn pháp lực và bị nhốt trong một nhà giam ma thuật tạm thời.
Người bắt cóc tôi là một người mặc đồng phục của Học viện Azalea, thân hình mảnh mai và dáng cao hơn một chút so với Kuro-sama, người đó còn có một số đặc điểm của tộc Elf.
Ban đầu, tôi nghĩ người này thuộc nhóm điều tra từ thị trấn khác đến để báo cáo, nên tôi đã mất cảnh giác và bị tấn công. Từ giờ trở đi, tôi sẽ không chủ quan chỉ vì ai đó mặc đồng phục. Trước mắt, tôi cần tìm cách thoát khỏi tình huống này để tương lại không còn phạm phải nữa.
"Haha, ta làm được rồi! Ta đã để lại thư và bắt cóc được tên thư ký. Nếu thông báo người phụ nữ đó đã bị gài bẫy đến tai Vermilion-sama, ta rất muốn biết ngài ấy sẽ có biểu cảm thế nào. Haha... hahahaha!"
Người đàn ông đứng trước mặt tôi cứ lẩm bẩm những điều kỳ lạ như vậy từ nãy đến giờ, lặp đi lặp lại một nội dung tương tự.
“Vermilion”… Nếu tôi nhớ không lầm, đó là tên của đệ tam hoàng tử, từng là hôn phu của Violet-sama. Có vẻ như tôi đã bị bắt cóc vì liên quan đến vị hoàng tử này. Nếu đúng vậy, lý do có thể là…
“Ngài bắt cóc tôi vì có liên quan đến Vermilion-sama phải không?”
Sau khi xác nhận tình trạng của mình, tôi ngồi dậy từ tư thế giả vờ ngủ và hỏi kẻi bắt cóc.
Người đó thoáng run lên vì nhận ra tôi đã tỉnh, sau đó nhìn tôi một cách hơi luống cuống. Khi thấy tôi không thể thoát khỏi nhà giam, hắn thở phào nhẹ nhõm và trả lời.
"À, xin lỗi nhé, cậu nhóc. Ta đã bắt cóc cậu đột ngột như thế. Nếu coi đây là lời xin lỗi thì để ta trả lời câu hỏi của cậu. Đó là... vừa đúng mà cũng vừa không đúng."
Thái độ thân thiện bất ngờ của hắn khiến tôi hơi bối rối, nhưng tôi không thể lơ là.
Nếu tôi để cảm xúc chi phối, tôi sẽ dễ dàng thất bại. Không thể dùng ma pháp, thể lực của tôi thì kém xa Kuro-sama, nếu lơ là, tôi có thể mất mạng. Tôi cần phân tích thông tin và tận dụng chúng. Dù không thể phản kháng, điều đó không có nghĩa là tôi hoàn toàn bất lực. Thay vì ngồi yên chờ được cứu, tôi phải làm những gì mình có thể.
“Ý ngài là sao?”
"Haha, nhóc điềm tĩnh thật. Hẳn cha mẹ cậu đã dạy dỗ tốt lắm. Được thôi, vì thái độ của cậu, ta sẽ nói cho cậu biết."
Tên bắt cóc bước đến trước nhà giam, dang rộng hai tay và ngước mặt lên trời như đang tôn thờ một thực thể vĩ đại.
Tôi hồi hộp chờ đợi câu trả lời từ người này. Để bắt cóc tôi, người đó hẳn có mục tiêu gì đó quan trọng.
“Ta yêu Vermilion-sama!”
Khoan đã, câu trả lời này có vẻ... không đúng lắm?
"Mái tóc đỏ rực như ngọn lửa ấy! Đôi mắt tím đẹp đến mức đá quý cũng lu mờ! Giọng nói, bàn tay, đôi chân, cơ bắp, khung xương, cử chỉ, tiếng thở dài, học lực, thể lực, ma pháp, ma lực – tất cả mọi thứ về ngài ấy đều độc nhất vô nhị! Chỉ nghĩ đến thôi cũng đủ làm ta phấn khích!"
…Khoan đã. Có phải tôi nghe nhầm không?
“Ta chỉ cần âm thầm dõi theo ngài ấy từ xa là đủ. Thi thoảng được ngài ấy gọi tên hay nhận một bức thư chúc mừng vì thành tích xuất sắc là đủ để ngài ấy nhận ra tình cảm của ta. Dù bây giờ chưa thể chạm tới, nhưng một ngày nào đó, ta sẽ ở bên ngài ấy. Đây chỉ là một bước trên con đường đó.”
Khoan đã… người này vừa nói rằng hắn yêuVermilion-sama sao?
Vermilion-sama là Đệ tam hoàng tử, từng là hôn phu của Violet-sama trước khi Kuro-sama xuất hiện – nói cách khác, là một người đàn ông. Vậy mà… kẻ bắt cóc tôi muốn trở thành người yêu của Vermilion-sama á? Hai người đàn ông yêu nhau???
“C-cái gì!? Yêu… chẳng phải tình yêu là chuyện xảy ra giữa nam và nữ theo quy luật sinh học sao!?”
"Haha, ngây thơ quá, cậu nhóc! Trước tình yêu đích thực, những điều đó chỉ là chuyện nhỏ! Tình yêu của ta dành cho Vermilion-sama đủ mạnh mẽ để vượt qua mọi rào cản về giới tính!"
Thật không thể tin nổi. Tôi vừa khám phá ra một sự thật chấn động mà trước đây chưa từng biết.
Vậy ra… tình yêu không chỉ vượt qua sự khác biệt về tuổi tác, mà thậm chí còn vượt qua cả giới tính sao? Quả thật, giống như tình yêu giữa các chủng tộc khác nhau không bị cản trở, có lẽ giới tính cũng chẳng phải là rào cản trong chuyện yêu đương.
Người đang đứng trước mặt tôi chính là bằng chứng sống cho điều đó. Một người đàn ông yêu một người đàn ông khác. Với bằng chứng rõ ràng như vậy, tôi không thể phủ nhận được nữa.
Nhưng… khoan đã. Nếu tình yêu không phụ thuộc vào giới tính, thì chẳng lẽ…!
"Chẳng lẽ… tôi cũng có khả năng bước vào mối quan hệ yêu đương với Kuro-sama!?"
"Kuro-sam? À, cậu đang nói đến chủ nhân của mình sao. Đúng vậy, hoàn toàn có khả năng đó, nhóc con. Chuyện tình yêu luôn cần bước đi đầu tiên, và ai cũng sợ hãi bước đầu ấy. Nhưng đừng lo sợ nữa, hãy dũng cảm bước về phía trước!"
"Không thể nào! Tôi luôn nghĩ rằng mình chỉ kính trọng và biết ơn Kuro-sama vì đã cứu mình và xem tôi như con ruột. Nhưng… chẳng lẽ tình cảm đó lại là… tình cảm lãng mạn?"
Không được! Tôi không thể để bản thân mình rơi vào thứ cảm xúc không đúng đắn này. Kuro-sama đã có Violet-sama, vợ của ngài ấy và cũng là người mẹ mà tôi kính trọng. Tôi nhớ rõ Green-sama đã từng nói rằng "cướp đi tình yêu của người khác là hành động đáng khinh."
Vậy nên, cảm xúc của tôi phải bị chôn chặt!
"Tôi… tình cảm của tôi là thứ cần phải bị phong tỏa. Đó là cảm xúc không nên tồn tại. Kuro-sama đã kết hôn, là chủ nhân của tôi. Không thể có chuyện tôi nuôi dưỡng thứ tình cảm sai trái này!"
"Đừng sợ, nhóc con. Tình yêu không phân biệt cao thấp, giàu nghèo hay đúng sai. Hãy cùng bước đi, tiến đến một cái kết tình yêu vĩnh cửu – một câu chuyện tình yêu mà không gì có thể ngăn cản!"
Lời của người này… thật kỳ lạ. Chúng thấm sâu vào tận trong tâm trí tôi, khiến tôi gần như tin rằng tất cả những gì người đó nói đều là sự thật. Không, đây có phải là “Hội chứng Stockholm” mà tôi từng đọc trong sách không nhỉ?
Chẳng lẽ tôi… thực sự yêu Kuro-sama với tư cách là một người tình? Chẳng lẽ tôi muốn ngài ấy chiếm hữu mình…?
Không thể nào! Không được để bản thân sa ngã vào thứ tình cảm nguy hiểm này!
"Hừm… không đời nào! Tôi sẽ không bao giờ để mình bước vào mối quan hệ yêu đương với Kuro-sama!"
"Hahaha… được thôi! Vậy thì hãy xem ý chí của cậu sẽ kiên định được đến đâu!"
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
