Chương 5
Tổng thời gian thực thi các nhiệm vụ — từ giải cứu Aqua Current, phá hủy bản thể ISS kit, cho đến phi vụ bất ngờ nhằm hỗ trợ Hồng Vương và tiêu diệt Giáp trụ Tai ương Mark II — kéo dài xấp xỉ mười hai tiếng rưỡi trong Trung giới Không giới hạn. Thế nhưng, khi Haruyuki chậm rãi mở mắt tại văn phòng Hội học sinh trường Umesato ở thế giới thực, chiếc đồng hồ kim treo tường trước mặt cậu mới chỉ nhích thêm đúng 50 giây kể từ thời điểm 12:20:10 — lúc bắt đầu nhiệm vụ. Xét đến việc họ đã phải tái gia tốc sau khi cứu Current, đây có thể coi là một chuyến hành trình "tốc độ cao".
Cậu đã từng lặn (dive) lâu như thế này trong Trung giới trước đây, nhưng chưa bao giờ cậu cảm nhận được sự đậm đặc của dòng thời gian — thứ vốn được đẩy nhanh gấp nghìn lần — như lúc này. Dù chỉ là gia tốc ảo, nhưng cậu có cảm giác như thể đã có vài ngày trôi qua ở thế giới thực vậy.
Rời mắt khỏi đồng hồ, Haruyuki nghe thấy những tiếng xôn xao náo nhiệt vẳng lại từ bên ngoài. Cậu chớp mắt, ngơ ngác một lúc mới sực nhớ ra: Hôm nay — ngày 30 tháng 6 — chính là ngày hội trường thường niên của trường Trung học Umesato. Mới sáng nay thôi, cậu còn ăn bánh crepe ở gian hàng trên sân chạy, đi dạo qua các lớp học và xem đội kendo biểu diễn múa kiếm, vậy mà giờ đây những ký ức đó cảm thấy thật xa xôi. Cậu nhớ mang máng mình đã gặp Takumu trước võ đường kendo, ăn trưa tại khu ẩm thực ở sân trong, sau đó cả nhóm cùng ra sân trước và rồi...
Rin Kusakabe đã ngất xỉu.
Ký ức hoàn toàn thức tỉnh, Haruyuki vội vã nhỏm người dậy khỏi ghế sofa. Xung quanh cậu, những đồng đội vừa cùng vào sinh ra tử cũng đang chớp mắt và vươn vai. Cậu định là người đầu tiên đứng dậy, nhưng Fuko đã nhanh tay giữ cậu lại.
"Ơ, em... phòng y tế, em phải..."
"Chị hiểu rồi. Chị sẽ đi cùng em. Nhưng trước đó đã." Mỉm cười hiền từ, Fuko nhẹ nhàng rút sợi cáp XSB kết nối khẩn cấp khỏi Neurolinker của Haruyuki. Nếu cậu cứ thế đứng phắt dậy như ý định ban đầu, có lẽ cậu đã làm gãy luôn cả cổng kết nối. Haruyuki thu người lại, kiên nhẫn đợi Fuko tháo cáp của chính mình, rồi cả hai cùng đứng dậy rời khỏi khu vực ghế sofa.
Cậu quay sang phía cô gái vận đồ đen vẫn còn đang ngồi đó. "Em xin lỗi, chị Kuroyukihime. Em còn bao nhiêu chuyện cần báo cáo với chị..."
"Không sao đâu. Đi đi." Cô mỉm cười. "Chị tin là Kusakabe đang đợi em đấy."
"E-em sẽ quay lại ngay!" Cậu cúi đầu chào rồi vội vã lao ra phía cửa.
Fuko theo sau cậu. "Bọn em sẽ quay lại sau 5 phút nữa."
Haruyuki lo lắng không biết liệu Kusakabe đã tỉnh lại chưa, nhưng lúc này chỉ có cách tự mình đi kiểm tra mới yên tâm được. Quãng đường từ văn phòng Hội học sinh ở phía tây tòa nhà một đến phòng y tế ở phía đông tòa nhà hai dường như dài dằng dặc.
"À, thưa Sư phụ?" Cậu khẽ hỏi Fuko khi cả hai cố gắng lách qua những hành lang đông nghẹt khách tham quan lễ hội. "Mọi người đã phá hủy được bản thể ISS kit rồi đúng không ạ?"
"Có vẻ là vậy, ít nhất thì mục tiêu chính đã xong. Dù chúng ta cũng nhận được một chút trợ giúp."
"Hả? Từ ai thế ạ?"
"Chuyện đó để sau hãy nói. Điều chị lo lắng lúc này là các thiết bị đầu cuối của bộ kit có thể vẫn chưa thực sự biến mất khi bản thể bị phá hủy."
"Ơ... Cái gì cơ ạ?!" Đó không còn là lo lắng nữa, mà là một vấn đề nghiêm trọng. Haruyuki sững sờ đến mức suýt vấp chân vào nhau, may mà Fuko kịp đưa tay giữ lấy cậu.
"Chị xin lỗi," cô thì thầm, nghiêng người sát lại, khoác lấy tay cậu. "Chị làm em lo lắng quá. Về cơ bản, các bộ kit không bị xóa sổ hoàn toàn mà chỉ bị phong ấn thôi. Vậy nên mọi thiết bị đầu cuối lẽ ra đã bị vô hiệu hóa, và sự can thiệp tinh thần đối với Rin chắc chắn đã dừng lại."
"Bị... phong ấn ạ?"
Chỉ cần chúng không còn hoạt động thì việc bị xóa sổ hay phong ấn cũng không khác biệt là mấy, nhưng sự mơ hồ đó vẫn khiến cậu bồn chồn. Dù vậy, đứng đây lo âu cũng chẳng giải quyết được gì. Chỉ cần nhìn thấy gương mặt Rin, cậu sẽ biết ngay liệu mọi chuyện đã thực sự kết thúc hay chưa.
Tiếng dép lê lạch cạch bước qua ranh giới giữa dãy hành lang và tòa nhà hai. Khi họ rẽ phải vào một hành lang vắng vẻ, cánh cửa phòng y tế sớm hiện ra trước mắt.
Fuko buông tay cậu ra và khích lệ bằng một cái đẩy nhẹ. Hít một hơi thật sâu, Haruyuki đặt tay lên nắm cửa và nhẹ nhàng trượt nó ra. "Em chào cô ạ..."
Cô giáo y tế Hotta Mitsu quay lại từ bàn làm việc và mỉm cười. "Em quay lại sớm quá nhỉ?"
Sớm ư? Cậu định hỏi lại nhưng rồi chợt nhớ ra. Sau khi Rin ngất xỉu, cậu đã đưa cô bé đến đây, và trước khi chạy sang văn phòng Hội học sinh, cậu có nhắn với cô Hotta là mình có việc cần xử lý và sẽ quay lại ngay. Sau đó cậu đã lặn xuống Trung giới Không giới hạn, trải qua những trận chiến sinh tử với những kẻ thù hùng mạnh rồi mới trở lại đây. Đối với thời gian chủ quan của cậu, đó chắc chắn không phải là "sớm". Nhưng tất nhiên, với cô Hotta, mọi chuyện mới chỉ trôi qua vài phút, nên cậu chỉ biết gật đầu xác nhận.
Ánh mắt cô giáo như thôi thúc cậu, Haruyuki cúi đầu chào nhẹ rồi đi xuyên qua căn phòng đến chiếc giường ở góc trong cùng, nơi được ngăn cách bởi một tấm rèm. Phía sau lớp vải trắng tinh khôi ấy chỉ là một sự im lặng tuyệt đối.
Cậu định nói gì đó trước khi kéo rèm ra, nhưng lại chẳng biết nên nói gì. Rin đang ngủ sao? Sự can thiệp của ISS kit thực sự đã dừng lại chưa? Trận chiến mà cậu và các bạn vừa trải qua có thực sự quét sạch được bóng tối đang gặm nhấm Thế giới Gia tốc?
"Rin ơi, chị mở rèm nhé," Fuko nói thay cho Haruyuki, đồng thời đưa tay ra.
Xoẹt! Tấm rèm được kéo sang một bên, lộ ra đường cong của lớp ga trải giường trắng và mái tóc ngắn hơi bù xù lấp ló phía trên. Cậu cùng Fuko bước vào bên trong và khép rèm lại trước khi tiến đến phía đầu giường.
Ở đó, cậu thấy khuôn mặt nghiêng của Rin Kusakabe đang nhắm nghiền mắt, má phải tựa lên gối. "Thanh khiết" là từ ngữ hoàn hảo nhất để miêu tả gương mặt khi đang ngủ này. Nhưng người duy nhất có thể xác nhận sự can thiệp của ISS kit đã biến mất hay chưa chính là Rin.
Fuko dịu dàng vuốt ve mái tóc cô bé bằng đầu ngón tay. "Rin ơi."
Đôi lông mi dài và mềm mại của cô bé khẽ rung rinh rồi từ từ nâng lên. Sau vài lần chớp mắt, Rin mở mắt được khoảng 70%. Một luồng sáng mơ màng le lói trong đôi đồng tử nhạt màu. Cô bé nhìn thấy Fuko, rồi đến Haruyuki đang đứng ngay bên cạnh.
"Kusakabe," cậu khẽ gọi, đôi môi run rẩy.
Một nụ cười yếu ớt nở trên môi cô bé. "Anh Arita... Sư phụ Fuko." Giọng nói tuy nhỏ nhưng vô cùng kiên định. "Trong giấc mơ... em đã nghe thấy. Giọng của mọi người. Và cả giọng của... rất nhiều người khác nữa. Những tiếng nói... của mọi người đang chiến đấu hết mình... để bảo vệ em — không, để bảo vệ Thế giới Gia tốc này..."
"Rin." Fuko cúi xuống, áp hai bàn tay vào khuôn mặt nhỏ nhắn của Rin. "Rin... em thấy sao rồi?" cô hỏi một cách dịu dàng nhưng vẫn không giấu nổi sự căng thẳng. Tất nhiên, "sao" ở đây là để hỏi xem sự can thiệp của ISS kit đã thực sự chấm dứt chưa.
Ánh sáng trong mắt Rin lay động rồi tụ lại, kết tinh thành những giọt lệ long lanh lăn dài trên gò má. Nhưng đó không phải là nước mắt của khổ đau hay buồn bã. Haruyuki biết rõ điều đó mà không cần Rin phải nói ra. "Con cảm ơn Sư phụ rất nhiều. Cảm ơn anh, Arita. Em... Có vẻ như, em vẫn có thể tiếp tục... là một Burst Linker."
"...Rin." Nước mắt cũng bắt đầu trào ra từ khóe mắt Fuko, cô dùng cả hai tay đỡ Rin ngồi dậy rồi ôm chầm lấy cô bé thật chặt. Chứng kiến cảnh tượng này, Haruyuki cũng cảm thấy sống mũi mình cay cay.
Hai thầy trò ôm nhau hồi lâu mới buông ra. Rin quay sang phía cậu, và Haruyuki định nói: May quá phải không Kusakabe? Nhưng ngay khi đôi tay mảnh khảnh của cô bé vươn về phía mình, cậu quên sạch mọi lời định nói và đứng chôn chân tại chỗ.
Nhưng rồi Fuko, với nụ cười tinh quái, đã đẩy cậu một cái rõ mạnh khiến cậu không thể không tiến tới. Haruyuki bước một bước về phía giường, và Rin vòng tay ôm lấy cậu. Ngay khoảnh khắc cảm nhận được sự mềm mại, ấm áp và mùi hương thoang thoảng của cô bé, não bộ của Haruyuki tưởng như sẽ ngừng hoạt động. Nhưng lần này thì không. Bởi vì cảm giác nhẹ nhõm và vui sướng tột cùng, cùng với một nỗi xót xa lạ kỳ dâng trào trong lòng đã lấn át hoàn toàn sự bối rối thường thấy.
Cậu nhẹ nhàng đặt tay lên tấm lưng nhỏ nhắn của Rin và thì thầm vào tai cô bé: "May quá rồi... Thật là tốt quá." Sự can thiệp tinh thần từ ISS kit từng hành hạ Rin Kusakabe đã hoàn toàn biến mất. Haruyuki cuối cùng cũng có thể tin vào điều đó.
Nói một cách khắt khe, Kuroyukihime, Fuko, Akira và Utai mới là những người trực tiếp chiến đấu và phá hủy bản thể ISS kit ở Tháp Midtown. Vậy nên có lẽ Haruyuki đã không thể tự tay thực hiện lời hứa cứu Rin và anh trai cô bé — Ash Roller. Nhưng giờ đây, cậu dễ dàng chấp nhận điều đó mà không cần so đo chi tiết. Bởi vì cậu đã được chiêm ngưỡng Cấp độ Cao nhất từ Đại thiên thần Metatron.
Thế giới Gia tốc rộng lớn, sâu thẳm và vĩ đại hơn nhiều so với những gì cậu từng tưởng tượng. Nhưng đồng thời, nó cũng mỏng manh, bấp bênh và chóng vánh. Trong thế giới đó, mỗi Burst Linker tỏa sáng rực rỡ nhất có thể, như một ngôi sao nhỏ. Nhiều người tụ họp lại tạo thành một hệ sao. Các hệ sao kết hợp thành một cụm sao. Và các cụm sao tạo nên một thiên hà duy nhất. Những trận quyết đấu giữa các Burst Linker chính là minh chứng cho sự sống đang mạch động trong thiên hà đó. Bằng cách chiến đấu hết mình, thắng và bại, vui mừng và đau khổ; ánh sáng, âm thanh và những câu chuyện được sinh ra trong bóng tối mênh mông.
Rin và Haruyuki chỉ là những ngôi sao vô cùng bé nhỏ so với sự vĩ đại của Thế giới Gia tốc. Nhưng họ không hề đơn độc. Họ có thể vươn tay ra bất cứ lúc nào, và sẽ luôn có ai đó kết nối trái tim với họ.
Tất cả các ngôi sao đã biến mất khỏi những thế giới mà cậu nhìn thấy ở Cấp độ Cao nhất, Accel Assault và Cosmos Corrupt. Cậu vẫn chưa biết tại sao, nhưng cậu tin chắc rằng mình không thể để thế giới của Brain Burst đi vào vết xe đổ đó. Cậu cảm thấy mình đã hiểu được phần nào động cơ của Lục Vương trong việc phân phối lại điểm số mà không màng tư lợi. Ông ấy đang chiến đấu theo cách của mình — chống lại những quy tắc khắc nghiệt của Thế giới Gia tốc, nơi kẻ mất hết điểm sẽ bị loại bỏ ngay lập tức. Một mình ông ấy đang cố gắng bảo vệ toàn bộ thiên hà mang tên Brain Burst.
Haruyuki thậm chí còn không thắng nổi một Enemy cấp Lesser nếu đơn độc; cậu không thể nào bắt chước Green Grandé được. Nhưng cậu có thể hỗ trợ và nhận sự giúp đỡ từ những ngôi sao trong cùng một hệ sao quanh mình để cùng nhau tiến về phía trước. Và rồi hệ sao đó sẽ lớn mạnh hơn. Một ngày nào đó, nó sẽ trở thành một cụm sao.
"May quá... em không đi đâu cả, Kusakabe," Haruyuki nói, siết chặt vòng tay ôm lấy cô bé, giọng cậu run rẩy vì xúc động. "Em cũng vậy... em rất vui," Rin yếu ớt đáp lại. "Vì em lại có thể... gặp anh như thế này."
"Thế hai đứa định ôm nhau đến bao giờ hả?" Hai bàn tay vươn ra kéo Haruyuki và Rin tách khỏi nhau. Cả hai cùng quay lại và bắt gặp nụ cười đầy vẻ trêu chọc của Fuko.
"Ơ, dạ, chuyện là..." Haruyuki lắp bắp, nhìn hết Rin lại đến Fuko khi cậu muộn màng nhận ra hành động táo bạo quá mức của mình. "À... đúng rồi. Chúng ta đã hứa sẽ quay lại gặp mọi người sau 5 phút mà đúng không? Vậy nên chúng ta phải đi thôi. Kusakabe, em đi lại được chưa? Hay là nghỉ thêm chút nữa?"
"Có vẻ không cần thiết đâu, Corvus." Fuko ngồi xuống chiếc ghế xếp cạnh giường. "Chị vừa nhận được email từ Sacchi. Cô ấy chỉ có thể dùng văn phòng Hội học sinh đến 12 giờ rưỡi thôi, nên chúng ta sẽ họp qua một trận quyết đấu (duel) thông thường trên mạng nội bộ của trường. Sacchi sẽ khởi tạo, chị làm đối thủ, còn hai đứa cứ vào Gallery mà xem."
"Vâng! R-rõ ạ!" Haruyuki ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh Fuko, còn Rin thì xếp chân ngồi trên giường. Vì hôm nay là ngày hội trường nên Rin, dù không phải học sinh Umesato, cũng được cấp quyền kết nối hạn chế vào mạng nội bộ. Và vì Fuko là "cha mẹ" kiêm sư phụ của Rin, nên tất nhiên cô bé luôn có tên trong danh sách tự động tham gia Gallery của Fuko.
"Mười giây nữa nhé," Fuko thông báo, tựa lưng ra sau.
Haruyuki cũng chờ đợi sự gia tốc trong một tư thế thoải mái. Cậu liếc nhìn Rin trên giường và thấy cô bé đang âu yếm vuốt ve những vết nứt trên vỏ chiếc Neurolinker của mình. Ngay khoảnh khắc cậu thầm nghĩ "tuyệt thật đấy" — skreeeee!! tiếng rít của sự gia tốc vang vọng trong tâm trí cậu.
Ánh mặt trời gắt gỏng tỏa xuống từ bầu trời gần như trong suốt. Mặt đất phía dưới cũng xanh thẳm như tận cùng của đại dương. Toàn bộ đấu trường đều ngập trong nước.
Đấu trường Water (Nước), lẽ đương nhiên, luôn tràn ngập nước. Không giống đấu trường Ocean (Đại dương), mực nước ở đây chỉ sâu khoảng mười phân, nên các Avatar không bị chìm nghỉm, cũng không có những con sóng lớn. Mọi tòa nhà chỉ còn là những khung bê tông cốt thép, trắng bệch vì nắng gió, với những gợn sóng lăn tăn vỗ vào chân tường. Cảnh tượng vừa đẹp đẽ lại vừa nhuốm màu u buồn. Một số Burst Linker gọi đây là đấu trường "ngày tận thế tuyệt mỹ".
Xuất hiện trên sân thượng của một khung nhà bê tông cao chừng mười mét và rộng cả trăm mét — chính là tòa nhà một của trường Umesato — Haruyuki dành một giây để ngắm nhìn thế giới ngập nước trước khi xoay đầu tìm kiếm. Vì thành viên Gallery sẽ được sắp đặt ngẫu nhiên quanh một trong hai đấu thủ, nên lẽ ra Fuko hoặc Kuroyukihime phải ở đâu đó gần đây, nhưng cậu chẳng thấy ai cả.
Cậu bèn kiểm tra hai con trỏ mũi tên ở phía dưới tầm nhìn. Cả hai đều chỉ thẳng về phía trước. Nhưng trước mặt cậu chẳng có gì ngoài sân trường nay đã biến thành một hồ nước khổng lồ vắng lặng, lấp lánh dưới nắng.
"Ơ? Mọi người đâu hết rồi?" cậu lẩm bẩm, nhoài người qua mép khung bê tông. "Chẳng lẽ họ đã đi ra khỏi trường rồi sao?"
"Real Down."
Cậu nghe thấy một giọng nói vang lên ngay bên cạnh. Đang mải tập trung vào khu phố đối diện trường, cậu vô thức hỏi lại: "Nghĩa là sao?"
"Thì rõ rành rành ra đấy còn gì. 'Real' là 'trực tiếp' còn 'Down' là 'dưới', ghép lại thì là 'ngay dưới chân mày' chứ còn gì nữa."
"Nghe nó cứ sai sai thế nào ấy..."
"À, thế cơ à? Thế mày giỏi thì nói 'ngay dưới chân mày' bằng tiếng Anh xem nào."
"Ừm. Chắc là 'right under' hay gì đó..." Vừa lơ đãng đáp lời, Haruyuki vừa nhìn xuống dưới theo chỉ dẫn và thấy hai Avatar hệ F đang đối đầu nhau. Một người đen tuyền như đá mã não, người kia mang sắc xanh đại dương nhạt — không ai khác chính là Black Lotus và Sky Raker.
"?!"
Haruyuki giật phắt đầu lại và nhìn sang bên phải.
Đứng đó với đôi tay khoanh trước ngực là một Avatar hệ M khá to lớn, khoác chiếc áo da đinh tán và đội mũ bảo hiểm họa tiết đầu lâu. Dù không cưỡi trên chiếc mô tô phân khối lớn yêu thích, nhưng đó chắc chắn là gã quái xế của thời đại tận thế — anh trai của Rin Kusakabe, Ash Roller.
Magenta Scissor đã cắm một bộ ISS kit vào chiếc mô tô — thứ vốn là một phần cơ thể của Ash — biến nó thành một sinh vật nửa máy nửa sống kỳ quái. Sự can thiệp tinh thần từ bộ kit đó đã lan tới cả Rin ở thế giới thực, và để bảo vệ em gái, anh ta thậm chí đã thề sẽ tự mình đánh mất sạch điểm số. Lý do Haruyuki và đồng đội lao vào Trung giới Không giới hạn ngay giữa ngày hội trường không gì khác chính là để cứu Ash và Rin.
Nhờ sự nỗ lực của Kuroyukihime và nhóm của cô, bản thể ISS kit đã bị tiêu diệt — cậu sẽ được nghe chi tiết trong cuộc họp sắp tới — và tất cả các thiết bị đầu cuối đã bị phong ấn. Nhìn vẻ ngoài của Ash Roller hiện tại, có vẻ anh ta đã thoát khỏi mọi ảnh hưởng từ bộ kit.
"A... A... A..."
Aaaaaash!! Lẽ ra đây phải là lúc cậu nhảy cẫng lên và hét vang tên anh ta, nhưng vì cuộc đối thoại ngớ ngẩn vừa rồi, cậu chẳng biết phải làm gì nữa. Chỉ biết há hốc mồm sau lớp kính bảo hộ, đứng chôn chân tại chỗ.
"Này, cái thằng quạ chết tiệt kia," gã quái xế thời tận thế lên tiếng cộc lốc, mắt nhìn ra phía thành phố ngập nước xa xăm.
"D-dạ?"
"Coi như lần này tao nợ mày một vố. Vậy nên tao sẽ coi cái vụ lúc nãy là không tính."
"D-dạ? Vụ lúc nãy... là vụ gì cơ ạ?"
"Ngu thế! Cái vụ mày sờ mó Rin ở thế giới bên kia, rồi còn ôm ấp cái kiểu quái gì đấy, đồ đại ngốc!"
"C-cái gì cơ?! Em... em xin lỗi anh rể... à không, đại ca ạ!!"
"Mày gọi ai là anh rể đấy hả cái thằng kiaaaaa?! Tao nói cho mày biết, cái này chỉ tính một lần duy nhất lúc này thôi nhé! Lần sau mà mày còn dám 'ôm ấp nồng nhiệt' kiểu đó nữa, tao sẽ dùng cỗ máy của tao nghiền mày nát bấy như tờ giấy luôn! Ultrathin!" Ash Roller gào thét loạn xạ, tay vẫn khoanh trước ngực. "Đó là 'thin' kiểu mỏng dính như mày và 'ultra' kiểu yếu nhớt đấy, vì đại ca đây là mega-coooool!!"
Haruyuki nhìn anh ta trân trối, thầm nghĩ cuộc đối thoại này đã phá hỏng hết cả bầu không khí cảm động.
"Ash! Cooorvus!" Giọng của Fuko vẳng lên từ mặt đất — à không, mặt nước cách đó mười mấy mét. "Nếu trong vòng 5 giây nữa hai đứa không chịu xuống đây thì sẽ đau lắm đấy nhé!"
"R-rõ thưa Sư phụ!" Ash lập tức đứng nghiêm chỉnh và nhìn xuống. Dù là thành viên Gallery thì có nhảy cao bao nhiêu cũng chẳng mất máu, nhưng anh ta có vẻ rất ngại ngần khi phải bước qua mép tường đó.
"...Anh làm gì thế, Ash?"
"À, không, chỉ là tao nghe đồn thôi. Hình như ở đấu trường Water thỉnh thoảng có mấy con sên biển khổng lồ hay hải quỳ gì đấy dưới nước... Một người bảnh choẹ như tao với mấy thứ nhơn nhớt đó thì..."
Haruyuki lẳng lặng đẩy Ash một cái, và cả hai cùng rơi xuống từ tòa nhà trường học.
"Khônggggg!" Gã quái xế thời tận thế vừa rơi vừa khua chân múa tay hét thảm thiết, rồi đáp thẳng mặt xuống nước.
Đáp xuống nhẹ nhàng bên cạnh anh ta, Haruyuki quay sang cúi đầu chào Fuko và Kuroyukihime. "Chị Kuroyukihime, Sư phụ. Xin lỗi vì bọn em đến muộn. Mọi người đâu hết rồi ạ?"
"Tất cả đều ở đây. Ngay sau lưng em đấy," Kuroyukihime nói.
Cậu quay lại và thấy sáu người đang ngồi xếp hàng trên khung bê tông tầng một của tòa nhà. Tất nhiên, không Avatar nào của họ có lấy một vết xước. Ánh nắng từ bầu trời xanh phản chiếu trên mặt nước khiến bộ giáp bán trong suốt của họ lấp lánh rạng rỡ. Nhìn những người đồng đội, Haruyuki một lần nữa cảm nhận sâu sắc rằng trận chiến dài và gian khổ này đã thực sự kết thúc.
Bản thể ISS kit đã biến mất, bóng tối chực chờ bao trùm Thế giới Gia tốc đã bị đẩy lùi. Họ đã trở lại với những ngày mà các Burst Linker so tài với nhau bằng kỹ thuật, trí tuệ và bản lĩnh trên đấu trường thông thường, và các thành viên quân đoàn cùng nhau săn đuổi những Enemy khổng lồ trong Trung giới.
Tuy nhiên, cô ấy không còn ở thế giới này nữa. Vị Đại thiên thần trắng tinh khôi, người đã ban cho Haruyuki đôi cánh, lòng dũng cảm và dạy cho cậu bao điều, đã không còn tồn tại...
"Vậy thì, chúng ta bắt đầu thôi," Kuroyukihime lên tiếng. "Dù sao thì một trận quyết đấu thông thường cũng chỉ kéo dài ba mươi phút."
Haruyuki hít một hơi thật sâu. "Vâng!"
Fuko và Kuroyukihime đứng cạnh nhau trong sân trường, một khối bê tông tách biệt khỏi tòa nhà chính. Chín người tham gia nhiệm vụ, cùng với thành viên mới là Ash Roller, tạo thành một vòng tròn, và cuộc họp bắt đầu. Haruyuki là người lên tiếng đầu tiên, đầy chân thành.
Ngôi trường nằm trong khu vực Quận Minato — nơi được cho là trụ sở của Hội Nghiên cứu Gia tốc, nơi cậu đã đuổi theo Black Vise sau khi hắn bắt cóc Niko. Đại thiên thần Metatron đã trò chuyện với Haruyuki khi cậu mất dấu Black Vise và đang bế tắc. Trận quyết chiến ở sân trường. Sự can thiệp của Wolfram Cerberus. Việc Cerberus III — bản sao của Nomi — cướp đi Cường hóa trang bị của Niko. Luồng sáng đỏ từ trên trời đổ xuống và sự ra đời của Giáp trụ Tai ương, Mark II...
Khi cậu dừng lại để thở sau khi thuật lại hàng loạt diễn biến chóng mặt, Kuroyukihime cúi đầu nhìn xuống mặt nước lấp lánh. "Chị hiểu rồi... Nói cách khác, vì chúng ta phá hủy bản thể ISS kit nên nguồn năng lượng Tâm Ý tiêu cực tích tụ đã được gửi về trụ sở của Hội và tạo ra một bộ Giáp trụ mới vào thời điểm tồi tệ nhất. Là vậy sao...?"
"Không phải lỗi của cô đâu, Lotus," Niko xen vào ngay lập tức khi đang ngồi khoanh chân trên khung bê tông. "Con mụ Argon đó đã nói rồi. Mụ ta bảo là còn quá sớm. 'Đám đó đi trước một bước rồi'. 'Đó' chắc chắn là việc phá hủy bản thể ISS kit. Và 'quá sớm' nghĩa là thời điểm chuyển giao năng lượng Tâm Ý. Nghĩa là lũ khốn ở Hội ngay từ đầu đã dùng bản thể đó để tích trữ năng lượng. Nếu mọi chuyện diễn ra đúng kế hoạch của chúng, bộ Giáp trụ Tai ương Mark II đó có lẽ đã mạnh gấp hai, ba lần — hoặc tệ nhất là gấp mười lần thứ chúng ta vừa đối đầu. Đây là thời điểm chính xác rồi. Chúng ta đã hạ được nó. Dù chưa thể tung ra đòn kết liễu..."
"Nếu vậy thì chị cũng thấy nhẹ lòng hơn một chút." Kuroyukihime gật đầu. "Nhưng dù sao đi nữa, mọi người đã làm rất tốt khi đánh bại được nó. Bọn chị đã thấy vụ nổ đen ngòm đó từ Tháp Midtown, nó vượt xa cấp độ của một Cường hóa trang bị thông thường."
"Chuẩn luôn!" Niko vung tay lên không trung. "Cái thứ đó mà ném vào Hoàng cung (The Castle) thì chắc cũng đánh rớt được cả một vị thần... Cô nên khen ngợi 'đứa con' của mình đi. Không có Crow thì chắc chắn bọn này đã bị quét sạch rồi."
Pard ngồi bên cạnh cũng gật đầu tán thành.
"K-không ạ." Haruyuki xua tay rối rít. "Chúng ta thắng được là vì không một ai từ bỏ cho đến phút cuối cùng. Nếu chỉ có mình em, chắc em đã bỏ chạy trước khi trận chiến bắt đầu rồi."
"Đừng khiêm tốn thế, Haruyuki. Em chắc chắn là MVP của ngày hôm nay," Kuroyukihime nói một cách dịu dàng, khiến một niềm vui ấm áp dâng trào trong lòng cậu.
Nhưng Haruyuki khẽ lắc đầu một lần nữa và ngước nhìn lên bầu trời xanh. "Em cảm ơn chị. Nhưng... đó không chỉ là sức mạnh của riêng em. Đại thiên thần Metatron đã cho em mượn đôi cánh và chiến đấu cùng em... Nếu không có cô ấy, em sẽ không bao giờ hạ được Mark II..."
Không gian im lặng trong chốc lát. Cuối cùng, Ash Roller là người lên tiếng phá vỡ sự im lặng đó.
"Nhưng mà này Crow, con Metatron đó chẳng phải là Boss Enemy sao? Chuyện này nghe ảo ma vãi chưởng, man. Trò chuyện với Enemy, rồi còn lập team chiến đấu cùng nhau nữa chứ."
"Vâng. Nhưng Metatron không phải là một Enemy bình thường. Chúng ta chỉ sinh ra ở những thế giới khác nhau thôi, nhưng tinh thần thì hoàn toàn giống nhau... Em tin là vậy."
Một lần nữa, chỉ có tiếng sóng nước vỗ nhẹ vào đấu trường.
Cũng không trách được vì sao họ lại bối rối. Đối với các Burst Linker, Enemy trong Trung giới Không giới hạn là những kẻ thù truyền kiếp. Chúng khiến những tổ đội lớn phải tan tác bằng sức mạnh áp đảo và đôi khi đẩy các Burst Linker đến chỗ mất sạch điểm bằng hình thức "đồ sát không giới hạn" (unlimited EK). Và mục tiêu cuối cùng của nhiệm vụ hôm đó chính là chinh phục Enemy cấp Legend — Đại thiên thần Metatron để giải tỏa phong tỏa tại Tháp Midtown. Cậu nói rằng Metatron đã trở thành đồng minh, nhưng rõ ràng điều đó rất khó tin ngay lập tức...
"Tớ tin cậu!" Chiyuri đột nhiên hét lớn một cách đầy quả quyết.
Haruyuki ngơ ngác: "Hả?"
"Ý tớ là, tớ đã thực sự thấy một Enemy và một Burst Linker trở nên thân thiết với nhau!"
"Thấy rồi sao? À đúng rồi, cậu đang nói về Coolu đúng không."
Khi cậu cùng Chiyuri đến khu vực Setagaya của Trung giới bốn ngày trước, Haruyuki đã gặp một Burst Linker cấp 4 tên là Chocolat Puppeteer. Cô ấy đã dành rất nhiều thời gian để tiếp cận một Enemy cấp Lesser thuộc loài Lava Carbuncle và cuối cùng đã thuần hóa được nó — hay đúng hơn là kết bạn với nó.
Akira cũng gật đầu chắc nịch. "Có những trường hợp hiếm hoi Enemy trở nên không còn hung dữ nữa... ít nhất là tôi nghe kể như vậy. Đây là lần đầu tôi nghe về một cấp Legend, nhưng nếu là Crow... tôi cảm thấy mình có thể tin được."
"Thần Mặt Trời Inti thậm chí còn có thể trở thành bạn với C nữa cơ!" Utai tuyên bố, khiến cả nhóm bật cười vui vẻ.
"Tớ hiểu rồi," Takumu nói sau khi tiếng cười dứt hẳn. "Vậy cái biểu tượng nhỏ bay quanh cậu ở trường lúc đó chính là bản thân Metatron sao."
"Ừ. Cô ấy đã chỉ đường cho bọn tớ."
"Không đời nào! Tớ còn bảo cô ấy là một con bọ (bug) nữa chứ. Lần tới gặp lại chắc tớ phải xin lỗi cô ấy mới được." Chiyuri hối lỗi thu người lại.
Và rồi, những giọt nước mắt mà cậu đã cố kìm nén từ đầu cuộc trò chuyện bỗng trào ra. Vì đang đeo kính bảo hộ nên cậu nghĩ mọi người sẽ không nhận thấy, nhưng Fuko ngồi bên phải đã nhìn thấu tâm can cậu.
"Có chuyện gì vậy, Corvus?"
"Ơ, d-dạ không. Không có gì đâu ạ." Giọng cậu run rẩy, và rõ ràng cậu không thể lừa được những người đồng đội tin cẩn này. Từng giọt lệ ảo rơi xuống, Haruyuki quay sang Chiyuri. "Chiyu... cậu sẽ không thể làm được điều đó đâu. Metatron... Để đánh bại Mark II, cô ấy đã hóa thân thành ánh sáng của Trisagion... và biến mất rồi."
Khi cả nhóm im lặng một lần nữa, Haruyuki ngập ngừng kể cho họ nghe về trải nghiệm của mình ở Cấp độ Cao nhất huyền bí. Về những điều Đại thiên thần Metatron đã cho cậu thấy. Đã nói với cậu. Và về tận cùng của thế giới mà cô ấy hằng mong mỏi được chứng kiến...
Sau khi cậu kể xong về sự tan biến của Metatron, không gian tĩnh lặng bao trùm suốt mười giây. Khi đồng hồ đếm ngược ở phía trên tầm nhìn chỉ còn năm trăm giây, Kuroyukihime bắt đầu chậm rãi lên tiếng.
"Arc cuối cùng, chính là The Fluctuating Light (Ánh sáng Dao động), là lý do tồn tại của Thế giới Gia tốc... Đó là những gì Metatron đã nói ở không gian đó, Cấp độ Cao nhất sao?"
"Nếu điều đó là sự thật, vậy thì thế giới này sẽ không kết thúc ngay cả khi có ai đó đạt đến cấp mười... Có phải vậy không?" Fuko hỏi lại, và Hắc Vương chậm rãi gật đầu xác nhận.
Sau một hồi im lặng ngắn ngủi nữa, cô khẽ nói: "Khi chị đạt đến cấp chín, dòng thông điệp hiển thị trong tầm nhìn của chị chính xác là thế này: KHI BẠN ĐẠT ĐẾN CẤP TIẾP THEO, BẠN SẼ GẶP GỠ ĐẤNG SÁNG TẠO VÀ TÌM HIỂU MỤC ĐÍCH THỰC SỰ CỦA BRAIN BURST, Ý NGHĨA THỰC SỰ CỦA THẾ GIỚI NÀY."
"Nó đâu có nói là game sẽ kết thúc khi có ai đó đạt cấp mười đâu," Niko lên tiếng, giọng cô thoáng chút bực bội vì cô cũng đã thấy dòng thông điệp tương tự. "Nhưng nếu game không kết thúc, thì tại sao phải làm quá lên về cấp mười làm gì? Ý tôi là, điều kiện để lên cấp mười gắt vãi lúa — phải đánh bại năm người cấp chín khác đến mức họ mất sạch điểm thì mới được lên cấp mười. Việc đó thì có ý nghĩa gì chứ?"
"...Chẳng rõ nữa. Cách duy nhất là hỏi chính 'Đấng sáng tạo' về sự thật... Nhưng câu chuyện của Haruyuki khiến chị phải suy nghĩ khác đi. Chị cảm giác rằng dù Đấng sáng tạo mong muốn có người chạm tới cấp mười, nhưng đồng thời, họ cũng sợ hãi chính điều đó... Đại loại là vậy..."
Niko hừ lạnh một tiếng.
"Nếu Đấng sáng tạo thực sự sợ hãi," Haruyuki nói, cố lờ đi nỗi đau âm ỉ vì sự mất mát trong lòng, "thì có lẽ nó liên quan đến việc ngừng hoạt động của hai thế giới Accel Assault 2038 và Cosmos Corrupt 2040. Nếu cả ba trò chơi đều chung một người tạo ra, thì có lẽ giờ đây ông ta — hay bà ta — chỉ còn lại Brain Burst 2039 của chúng ta thôi. Và nếu việc có người đạt cấp mười đồng nghĩa với việc... giai đoạn cuối của trò chơi bắt đầu..."
Metatron đã nói điều đó tại Cấp độ Cao nhất. Từ thuở xa xưa, vô số vì sao cũng từng tỏa sáng ở hai thế giới song song kia. Nhưng những ánh sáng ấy đã lịm tắt từng chút một cho đến khi hoàn toàn biến mất. Như vậy, hai thế giới đó hẳn đã đi đến một "kết cục" nào đó trước thế giới của Haruyuki. Cậu không biết liệu đã có ai đạt tới cấp mười và thách thức Hoàng cung chưa, hay mọi người đã mất sạch điểm trước khi kịp làm điều đó. Nhưng ít nhất, có khả năng thế giới này cũng sẽ đi vào vết xe đổ ấy. Khả năng nó sẽ bị bóng tối nuốt chửng mà không một ai kịp chạm tay tới ánh sáng cuối con đường.
Mải mê trong dòng suy nghĩ, Haruyuki khẽ vỗ mu bàn tay phải vào lòng bàn tay trái.
"Lúc nãy em có kể việc Lục Vương thảo luận về hai 'thử nghiệm' Accel Assault và Cosmos Corrupt," Fuko nói bằng giọng bình thản. "Nhưng giờ có vẻ chúng ta cần thu thập thông tin chi tiết hơn. Ash."
Gã quái xế giật mình đứng thẳng. "D-Dạ, thưa Sư phụ?!"
"Sắp xếp cho chị một cuộc gặp với Grandé sớm nhé. Địa điểm tùy em chọn, nhưng chị ưu tiên một khu vực trung lập."
"R-Rõ, thưa Sư phụ... Nhưng mà, G-G-G-G-G-Grandé, ý Sư phụ là LM (Quân đoàn trưởng) của bọn em sao?! C-Cái đó—"
"Chị nói nghiêm túc đấy. Nhờ em nhé." Fuko nở một nụ cười rạng rỡ, và trước nụ cười đó, ngay cả Ash cũng không thốt nổi câu "Giga không tưởng!".
Nhìn gã quái xế thời tận thế đang đứng hóa đá, khóe miệng Haruyuki cuối cùng cũng giãn ra đôi chút. Và rồi, một giọng nói không biết từ đâu vang lên.
"Chuyện đó không cần thiết đâu, các Burst Linker."
Ngọt ngào như một thiếu nữ, thanh khiết như một thánh nữ — nhưng lại vang vọng vẻ uy nghiêm của một nữ hoàng cao quý. Dù mang âm sắc có phần giống với Metatron, nhưng Haruyuki có thể nhận ra bản chất của nó hoàn toàn khác biệt. Hay đúng hơn, cậu không cảm nhận được chút "tâm can" nào từ người nói, dù đó đáng lẽ phải là cốt lõi của một giọng nói. Một bức tường cứng nhắc, lạnh lẽo và trơn láng chặn đứng mọi sự đồng cảm.
Rốt cuộc là ai...? Haruyuki bắt đầu nhìn quanh và rồi nhận ra sự bất thường từ phía Kuroyukihime.
Hắc Vương, người còn được biết đến với danh hiệu World End, đang đứng sững người, còn cứng đờ hơn cả gã Ash Roller lúc nãy. Một luồng sáng lạ kỳ dao động trong thấu kính sau lớp kính bảo hộ, nhưng Haruyuki không thể đoán định đó là cảm xúc gì. Cậu chưa bao giờ thấy Hắc Vương như thế này. Vậy mà, Haruyuki cảm thấy như mình có thể nhìn thấu biểu cảm trên khuôn mặt bằng xương bằng thịt của Kuroyukihime ẩn sau lớp Avatar ấy. Chắc chắn đó là sự ngỡ ngàng, thù địch và cả sợ hãi.
Ngay lập tức, Haruyuki hiểu ra. Hay đúng hơn là cậu sực nhớ lại. Mình cũng từng nghe giọng nói này rồi. Không phải trực tiếp... mà là trong một giấc mơ. Trong những ký ức của Chrome Falcon mà mình đã chia sẻ tại Hoàng cung...
"Trên sân thượng!" Niko hét lớn, và tất cả mọi người, ngoại trừ Kuroyukihime, đều bật dậy khỏi chỗ ngồi bê tông và nhìn lên bầu trời phía Bắc.
Trên đỉnh buồng thang máy nhô lên giữa sân thượng tòa nhà một của trường Umesato, có ai đó đang đứng. Đó không phải là một Avatar chiến đấu; cơ thể mảnh mai ấy khoác một chiếc váy mùa hè trắng tinh như tuyết, mái tóc vàng dài tung bay trong gió. Một cô gái. Nhưng khuôn mặt cô được che giấu sau một chiếc mặt nạ bạch kim thường dùng trong các buổi vũ hội hóa trang.
Một cô gái bằng xương bằng thịt trên đấu trường? Cậu sững sờ mất một giây trước khi nhận ra đó là một Avatar giả (dummy) dành cho khán giả. Nói cách khác, một Burst Linker khác đã lẻn vào Gallery của trận đấu mà Kuroyukihime và Fuko vừa khởi tạo.
"Ngươi là ai?!" Giọng nói sắc lẹm của Niko lại vang lên.
Trước sự chất vấn của Hồng Vương, cô gái tuyết trắng ấy không hề mảy may cử động. Cô đứng nơi mép tòa nhà, hai tay chắp sau lưng. Một luồng gió nổi lên trong đấu trường Water, làm mái tóc vàng và tà váy của cô gái phấp phới. Thật khó tin rằng những đường nét duyên dáng, thanh thoát trên cơ thể kia lại là những mảnh đa giác (polygons).
Dù không có đôi cánh bướm sau lưng và mang màu sắc hoàn toàn đối lập, nhưng ở cô tỏa ra một khí chất rất giống với Avatar váy đen mà Kuroyukihime thường dùng trong mạng nội bộ trường. Trong thoáng chốc, cái tên "Nàng Bạch Tuyết" lóe lên trong đầu Haruyuki.
Khi những gợn sóng trên mặt nước bao la lắng xuống, đôi môi nhỏ nhắn, hoàn hảo dưới lớp mặt nạ kim loại khẽ mấp máy: "Tên của ta, hãy cứ hỏi Lotus sau nhé. Hiện tại, chúng ta có chuyện quan trọng hơn cần bàn bạc."
...Cô ta gọi Hắc Vương là "Lotus".
Haruyuki liếc nhìn Kuroyukihime một lần nữa. Avatar đá mã não ấy vẫn là người duy nhất ngồi im bất động, đôi kiếm ở tay và chân vẫn khoanh lại. Không, chỉ có một chỗ — đầu mũi kiếm bên tay phải đang run rẩy rất khẽ. Haruyuki không thể biết được sự run rẩy đó là do sợ hãi hay giận dữ.
Khi cậu quay lại nhìn lên đỉnh tòa nhà, cô gái bí ẩn nhìn thẳng vào cậu qua lớp mặt nạ và nói bằng chất giọng như đang hát: "Accel Assault 2038 và Cosmos Corrupt 2040. Lý do hai thế giới đó lụi tàn... là vì cả hai đều quá cực đoan."
"...Cực đoan sao?" Takumu hỏi, giọng nửa cảnh giác nửa tò mò.
"Đúng vậy. AA 2038 tràn ngập những cuộc chiến vô nghĩa... còn CC 2040 lại đầy rẫy sự hòa hoãn thái quá. Nói cách khác, trong thế giới AA, bất cứ ai ngoài bản thân mình đều là kẻ thù; còn trong thế giới CC, họ luôn luôn là đồng minh."
Dù đang lo lắng cho Kuroyukihime, nhưng với bản năng của một game thủ, Haruyuki lập tức phân tích lời cô gái nói. Accel Assault là trò chơi chỉ có chế độ "hỗn chiến tự do" (free-for-all). Còn Cosmos Corrupt lại là trò chơi chỉ có chế độ "hợp tác" (co-op). Nếu vậy, cả hai đúng là đều cực đoan. Điều này hoàn toàn trái ngược với Brain Burst 2039, nơi mọi người chơi đều có thể là kẻ thù hoặc đồng minh.
Nhưng việc cực đoan đó đã phá hủy cả thế giới... nghĩa là sao? Cậu có thể hiểu nếu đó là thế giới AA. Nếu người chơi cứ liên tục giết chóc lẫn nhau, rõ ràng cuối cùng sẽ chỉ còn lại một người duy nhất. Nhưng tại sao thế giới CC cũng sụp đổ trong cùng khoảng thời gian đó, khi mà tất cả người chơi lẽ ra phải hợp tác để hoàn thành mục tiêu?
Cô gái trên sân thượng dường như thấu hiểu thắc mắc của Haruyuki. "Hòa hợp thái quá, hợp tác thái quá... thứ chúng tạo ra không phải là sự gia tốc, mà là sự trì trệ. Thời gian đã ngừng trôi trong thế giới CC. Và nó bị hủy diệt chính vì lẽ đó. Theo nghĩa đó, dòng chảy của thế giới mà các bạn yêu quý này có lẽ cũng đang bắt đầu trì trệ từng chút một." Cô gái khẽ cười khúc khích.
Tiếng cười ngọt ngào ấy lại đâm xuyên vào ký ức của Haruyuki. Chrome Falcon, Burst Linker đã đồng bộ với Haruyuki tại Hoàng cung... Anh ấy đã trở thành Chrome Disaster đời đầu vì người bạn đời yêu quý của mình, Saffron Blossom, đã bị giết đi giết lại vô số lần ngay trước mắt anh. Trong một cuộc đồ sát không giới hạn (unlimited EK) sử dụng con sâu địa ngục kinh hoàng, Enemy cấp Legend — Jormungand.
Chính Black Vise và Argon Array của Hội Nghiên cứu Gia tốc đã dàn dựng tấn bi kịch đó. Nhưng vẫn còn một người nữa ở đó.
Người đó được bao phủ trong một luồng sáng bí ẩn nên cậu không thể nhìn rõ, nhưng đó là một kẻ có vị thế cao hơn cả Vise và Argon. Chủ nhân của một giọng nói ngọt ngào, thanh khiết nhưng đầy uy nghiêm.
"...Không lẽ nào..." Haruyuki thốt lên một cách khàn đặc.
Kuroyukihime, người nãy giờ vẫn im lìm, bỗng ngẩng cao mặt nạ đầy kiêu hãnh. Cô bật nhảy lên từ vị trí đang ngồi, thực hiện một cú lộn nhào rồi đáp xuống khối bê tông với một tiếng kịch sắc gọn. Cô chỉ thẳng mũi kiếm bên tay phải về phía cô gái trên sân thượng.
"Ngươi định nói đó chính là lý do sao?!" Giọng cô sắc sảo và gay gắt hơn cả những lưỡi kiếm của mình. Nhưng Haruyuki nhận ra có một sự tương đồng kỳ lạ trong giọng nói đanh thép của Kuroyukihime và tiếng hát ngọt ngào của Avatar bí ẩn kia. "Ngươi định dùng những lời lẽ đó để hợp thức hóa hành động của mình sau khi đã đi gieo rắc những thứ như ISS kit khắp nơi sao?!"
Cô chém mạnh thanh kiếm xuống, xé toạc không khí.
"Trả lời ta mau!! Bạch Vương... cũng là thủ lĩnh của Hội Nghiên cứu Gia tốc, White Cosmos!!"
Gió trên đấu trường bỗng lặng hẳn. Ánh mặt trời mờ đi, và mặt nước phẳng lặng như một tấm gương. Những đám mây đen kịt kéo đến che khuất bầu trời xanh thẳm bao la. Dù đây chắc chắn chỉ là một sự kiện thay đổi thời tiết được lập trình sẵn, nhưng cảm giác như chính đấu trường cũng đang run sợ. Những tia chớp tím bắt đầu ngoằn ngoèo như những sinh vật sống trên bầu trời đen như mực. Tiếng sấm rền rĩ gọi dậy những con sóng nhỏ dưới chân họ.
Bạch Vương, White Cosmos. Còn được gọi là Transient Eternity (Vĩnh hằng Thoáng qua), thủ lĩnh của Quân đoàn Trắng, Oscillatory Universe. Người "cha mẹ" và cũng là chị gái ruột ngoài đời của Kuroyukihime. Chính là người đã thuyết phục cô rằng Seven Roads — những khẩu súng mà Hồng Vương đời đầu, Red Rider, tạo ra như biểu tượng của hòa bình — là những vũ khí hủy diệt tối thượng, đẩy cô vào tấn bi kịch hai năm rưỡi về trước.
Cô là vị Vua duy nhất trong Thất Vương chưa bao giờ lộ diện mà luôn cử đại diện tham gia các cuộc họp, và giờ đây Kuroyukihime đang khẳng định cô chính là thủ lĩnh của Hội Nghiên cứu Gia tốc, một nhân vật cũng đầy bí ẩn tương tự.
"Nhưng... chuyện đó..." Giọng nói phát ra từ cổ họng Haruyuki run rẩy đến mức chính cậu cũng khó lòng nghe rõ.
Tám người còn lại đều đang ở những mức độ sốc khác nhau. Người ngạc nhiên nhất là Ash Roller, anh ta chỉ biết thốt lên "Không thể nào..." mà không kèm theo một từ lóng nào của mình.
Ngược lại, Chiyuri lại lẩm bẩm "Quả nhiên là vậy," câu nói này đã giúp bộ não của Haruyuki hoạt động trở lại.
"Quả nhiên là vậy?" Cậu hỏi cô bạn thanh mai trúc mã. "Sao cậu biết...?"
"Thì cậu nhìn xem, trụ sở của Hội mà bọn mình lẻn vào... nó cách Tháp Tokyo cũ khoảng hai cây số về phía Tây Nam phải không? Mà ngôi trường nữ sinh mà chị Kuroyukihime bảo là trụ sở của Quân đoàn Trắng về cơ bản cũng nằm ở chính chỗ đó."
"Chính xác đấy, Bell." Fuko khẽ gật đầu. "Bọn chị cũng nhận ra điều đó khi di chuyển từ Tháp Midtown. Quân đoàn Trắng chính là vỏ bọc cho Hội Nghiên cứu Gia tốc. Bọn chị đã định công bố điều này vào cuối buổi họp, nhưng không ngờ..."
"Tôi không bao giờ tưởng tượng được chính Bạch Vương sẽ đích thân lộ diện," Akira nhận xét.
"Tôi cũng vậy," Utai nói thêm.
Avatar cô gái đứng giữa khung cảnh mây đen sấm chớp lặng lẽ chấp nhận sự chỉ trích của Kuroyukihime. Luồng gió lạnh bắt đầu thổi, đùa nghịch với tà váy mùa hè và mái tóc vàng dài của cô.
Người cuối cùng lên tiếng là Hồng Vương. Cô bước từng bước tiến về phía tòa nhà trường học trước khi cất tiếng gọi bằng giọng nói rực cháy ngọn lửa mãnh liệt: "Ngươi? Ngươi chính là kẻ giật dây sau tất cả chuyện này? Không chỉ ISS kit... Mà cả việc tạo ra Giáp trụ Tai ương, Disaster, rồi để nó ký sinh lên hết Burst Linker này đến Burst Linker khác — tất cả là do ngươi làm sao, White Cosmos?!" Một luồng hào quang đỏ rực bốc lên như lửa từ bàn tay phải của cô, chĩa thẳng về phía cô gái trên sân thượng.
Niko đã phải tự tay hạ gục "cha mẹ" của mình là Cherry Rook bằng đòn Judgment Blow, vì Rook đã hóa thành Chrome Disaster đời thứ năm và tấn công điên cuồng các thành viên quân đoàn khác. Chính Hoàng Vương, Yellow Radio, đã đưa bộ giáp cho Rook, nhưng ngay cả hành động đó của hắn có lẽ cũng là kết quả từ những mưu đồ vô hình của Hội Nghiên cứu Gia tốc. Kể từ buổi bình minh của Thế giới Gia tốc, Bạch Vương và Black Vise đã gieo rắc những mầm mống bi kịch.
Ngọn lửa giận dữ bao trùm lấy Niko, trong khi cô gái áo trắng nhìn xuống cô qua lớp mặt nạ bạch kim.
"Chúng ta đã bắt các bạn phải đóng những vai khó khăn không biết bao nhiêu lần rồi nhỉ, Hồng Vương mới. Nhưng đó là bằng chứng cho thấy chúng ta công nhận sức mạnh của bạn... Dù ta biết nói vậy cũng chẳng thể mong bạn tha thứ."
"Ngươi! Nói! Đúng! Lắm! Món nợ này ta sẽ trả lại gấp trăm lần!!"
"Nếu đó là điều bạn thực sự khao khát..." Cô gái — Bạch Vương — nói với nụ cười ngây thơ, như thể đang dỗ dành một đứa trẻ. "Vậy ta có nên chuyển chế độ quyết đấu thông thường hiện tại sang chế độ Battle Royale ngay bây giờ không?"
Mất khoảng nửa giây để Haruyuki hiểu được ý nghĩa của những lời đó. Đúng là nếu tất cả khán giả trong một trận quyết đấu một-đối-một đồng ý, họ có thể chuyển sang chế độ hỗn chiến, và tất cả mọi người trong đấu trường sẽ trở thành đấu thủ. Hồng Vương và Bạch Vương, những người hiện không có thanh máu, sẽ có thể chiến đấu với nhau. Tuy nhiên...
"Ngươi nghiêm túc đấy à?" Niko gắt gỏng. "Ngươi thực sự nghĩ mình có thể đấu với bọn ta trong tình trạng đó sao?"
Đúng như Niko nhận xét, Bạch Vương đã vào đấu trường bằng một Avatar giả dành cho khán giả, mà khả năng chiến đấu của Avatar giả thì không thể so sánh nổi với cả một tân binh cấp một. Và việc chuyển đổi sang Avatar chiến đấu đòi hỏi phải thao tác trên màn hình bảng điều khiển BB ở thế giới thực. Trên thực tế, với một Avatar giả, khả năng duy nhất là chạy và chạy thục mạng. Nhưng ở đấu trường Water nơi các tòa nhà chỉ còn là những khung xương, chẳng có mấy chỗ để ẩn nấp. Cô ta có thể là Bạch Vương, nhưng việc trốn thoát khỏi mười người, bao gồm hai vị Vua và bốn chiến binh cấp cao, trong hai trăm giây còn lại là điều cực kỳ khó khăn...
Không. Khoan đã... Chắc chắn có một loại sức mạnh trong Thế giới Gia tốc có thể sử dụng ngay cả khi đang dùng Avatar giả. Hệ thống Tâm Ý (Incarnate System).
Đó có phải là nguồn cơn cho sự tự tin của Bạch Vương? Nếu cô ta sử dụng Tâm Ý, thì ngay cả với một Avatar giả, cô ta cũng có thể cầm cự cho đến khi hết giờ; thậm chí có khi cô ta còn nghĩ mình sẽ thắng? Cậu không biết. Cậu không thể thấu được dòng suy nghĩ của White Cosmos.
Lẽ ra một vị Vua không thể thách thức một vị Vua khác chiến đấu một cách tùy tiện như thế này chứ, gần như là theo ý thích nhất thời? Bạch Vương là người cấp chín, bị ràng buộc bởi luật "tử chiến". Nếu cô ta chiến đấu bằng Avatar giả — thứ có khả năng phòng thủ mỏng manh như tờ giấy — và thua trước Hắc Vương hay Hồng Vương, cô ta sẽ lập tức mất sạch điểm.
Tại sao? Vì lý do gì? Bằng cách nào đó, cô ta vẫn có thể đứng đó bình thản, không một chút nao núng.
"...Cosmos..." Kuroyukihime gọi tên "cha mẹ" mình bằng một giọng nói khàn đặc. Tay trái cô lóe lên khi truy cập vào menu chỉ lệnh (Instruct menu). Chỉ cần nhấn nút ba lần, một lời đề nghị chuyển sang chế độ Battle Royale sẽ hiện ra trước mặt tất cả mọi người.
Đây là một cái bẫy? Hay là cơ hội ngàn năm có một?
Kuroyukihime đứng đó, bàn tay trái run run giữa không trung, còn Fuko, Sky Raker và Utai lặng lẽ chờ đợi. Sự sẵn sàng tuân lệnh Quân đoàn trưởng của họ kết tinh thành một luồng hào quang không màu tỏa ra từ các thành viên Tứ Thánh (Four Elements). Đột nhiên, Haruyuki cảm thấy một sự rung động từ đôi cánh trắng không còn tồn tại sau lưng — một cảm giác cậu đã nếm trải không biết bao nhiêu lần trong Trung giới Không giới hạn. Một lời cảnh báo từ Metatron.
Dù biết đó chỉ là tín hiệu ảo từ đôi cánh đã mất, Haruyuki lập tức lùi lại một bước dài và nắm lấy bàn tay của Kuroyukihime. Đồng thời, cậu quay sang phía cô gái đang đứng trên sân thượng và dồn hết can đảm: "Bạch Vương!! Đề nghị của cô không công bằng!!"
Các mạch suy nghĩ của cậu như bị quá tải; những lời nói ra hoàn toàn là theo bản năng.
"...Tại sao cậu lại nghĩ vậy, Silver Crow?"
Khoảnh khắc White Cosmos gọi tên cậu, một áp lực khiến cậu rùng mình vì sợ hãi đâm xuyên qua cốt lõi Avatar, nhưng cậu vẫn cố trụ vững cả hai chân và tiếp tục.
"Bởi vì cấp dưới của cô, Black Vise, vẫn đang giữ một trong những Cường hóa trang bị mà hắn đã đánh cắp của Hồng Vương! Nếu cô nói cô chiến đấu để tạ lỗi, thì trước tiên cô phải trả lại thứ đó đã!"
Mọi người xung quanh, bao gồm cả Kuroyukihime, đều nhìn Haruyuki với vẻ kinh ngạc.
Trong khi đó, Bạch Vương trên sân thượng mỉm cười ẩn hiện sau lớp mặt nạ. "Ta hiểu rồi. Lý lẽ của cậu vừa có lý lại vừa không, nhưng đáng tiếc là ta không thể đáp ứng yêu cầu này. Bộ giáp đó là một 'hy vọng' vô cùng quý giá đối với ta. Cậu không biết ta đã nhẹ nhõm thế nào khi nghe tin nó vừa được thu hồi sau khi bị các bạn thanh tẩy và suýt chút nữa là bị lấy lại đâu."
"...Hy vọng? Ý cô là sao, hy vọng?" Cậu đã lao ra để ngăn chặn một cuộc chiến, nhưng khi Bạch Vương nói điều này, cậu cảm thấy một ngọn lửa giận dữ bùng lên dữ dội trong lòng. Cậu hét lên hết sức bình sinh: "Cô đã khiến bao nhiêu người phải đau khổ vì ISS kit... ép Metatron rời khỏi lãnh địa của cô ấy... điều khiển những Burst Linker đã mất sạch điểm như những thây ma... đánh cắp Cường hóa trang bị của Rain... ép Cerberus vào một vai trò khủng khiếp như vậy... Và cô gọi kết quả của tất cả những chuyện này là 'hy vọng' sao?!"
Và không chỉ có vậy. Tấn bi kịch mà Bạch Vương và Hội Nghiên cứu Gia tốc tạo ra không chỉ dừng lại ở đó. Chrome Falcon. Saffron Blossom. Quái thú. Những Chrome Disaster. Hồng Vương đời đầu. Và giờ là Hắc Vương, Lotus yêu quý của tôi.
Ba ngày trước, Kuroyukihime đã gục đầu vào vai Haruyuki và nức nở. Cô đã hối hận và khóc thương cho sự thật rằng mình đã bị Bạch Vương thao túng, để đôi tay nhuốm máu của một người bạn, vứt bỏ tình bạn và thậm chí hủy hoại cả quân đoàn của chính mình.
Nhìn thấy những giọt nước mắt đó, Haruyuki đã thề. Khi thời khắc đối đầu với Bạch Vương đến, cậu nhất định phải nói cho cô ta biết. Lừa dối em gái mình, làm con bé phải khóc, xua đuổi con bé khỏi nhà — đó là việc mà một người chị, một người "cha mẹ" nên làm sao? Cậu nhất định phải nói ra.
Hít một hơi thật sâu vào lồng ngực đang run rẩy, cậu chuẩn bị hét lên với tất cả những gì mình có.
Nhưng rồi, Kuroyukihime nhẹ nhàng đặt thanh kiếm bên tay trái lên vai cậu.
"...Crow," cô thì thầm, và cậu hiểu ngay cô muốn nói gì.
Bây giờ vẫn chưa phải lúc. Sẽ có thời điểm và địa điểm thích hợp cho trận quyết chiến với Bạch Vương.
"...Vâng ạ." Haruyuki cố gắng nuốt cơn giận vào trong và lùi lại một bước. Thay vào đó, Kuroyukihime bước lên phía trước — sự căng thẳng lúc nãy giờ đã chuyển hóa thành một quyết tâm lạnh lùng.
"Cosmos. 'Hy vọng' của ngươi chính là sự tuyệt vọng của tất cả các Burst Linker khác," cô tuyên bố với Bạch Vương. "Ta chắc chắn Vise và Argon cũng nghĩ như vậy."
"...Có lẽ là vậy. Nhưng nếu thế thì sao hả, Lotus?" Câu hỏi thốt ra một cách bình thản đến lạ lùng.
"Có thể nó không đủ lớn để ngươi đoạt lấy, nhưng chúng ta cũng có hy vọng của riêng mình."
Kuroyukihime cũng bình thản đáp lại. "Rất nhiều Burst Linker mà ngươi thậm chí còn chẳng biết tên đang ôm ấp hy vọng của riêng họ và chiến đấu hết mình. Ngươi có thể cố quật ngã họ, đùa giỡn với họ, giẫm đạp lên họ, nhưng hy vọng của chúng ta — hy vọng của tất cả các Burst Linker — sẽ không mất đi đâu cả. Những đốm lửa nhỏ sẽ hội tụ lại, trở thành một lò lửa khổng lồ, và một ngày nào đó sẽ thiêu rụi cái hy vọng lạnh lẽo mà các người đang gieo rắc."
Khi cô đưa ra lời tuyên bố hùng hồn này, một luồng hào quang màu tím xanh bốc lên từ Hắc Vương, khiến mặt nước dưới chân cô dâng lên thành những con sóng dữ dội. Như để đáp lại ý chí chiến đấu này, những tia sét từ đám mây đen kịt trên bầu trời đánh xuống xối xả vào nhiều khu vực của tòa nhà một. Một tia sét đánh trúng ngay sát cạnh Bạch Vương trên sân thượng, nhưng bóng dáng cô gái vẫn không hề lay chuyển.
Giữa cơn bão gầm vang, người chị — người "cha mẹ" — dành những lời ngọt ngào cho cô em gái — người "con" của mình. "Em đã mạnh mẽ hơn rồi, Lotus. Chị rất mong chờ... thời khắc em tự ý chí của mình đến đối đầu với chị..." Bóng dáng cô gái mờ dần trong cơn mưa bắt đầu xối xả.
Những hạt sáng bí ẩn bao phủ lấy cơ thể cô. "Cho đến lúc đó," Bạch Vương nói bằng giọng điệu du dương, "chị sẽ chợp mắt một chút trong 'giấc mộng hồ điệp' này vậy. Tạm biệt nhé, các Burst Linker. Thật vui khi được trò chuyện với mọi người..."
Xuyên qua làn mưa trắng xóa, cô gái hóa thân thành một cánh bướm ánh sáng — hoặc trông giống như vậy. Cánh bướm nhảy múa bay lên bầu trời đầy sấm sét và lập tức biến mất khỏi tầm mắt.
Và rồi đồng hồ chỉ về số không, những ký tự rực lửa thông báo hết giờ cháy lên sắc đỏ rực trong tầm nhìn của Haruyuki.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
