Thế Giới Gia Tốc

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trở Thành Phản Diện Hạng Ba Trong Trò Chơi

(Đang ra)

Trở Thành Phản Diện Hạng Ba Trong Trò Chơi

Kim Nông Dân

Cậu là Lee Jin-sung. Không, giờ hắn là tên phản diện hạng ba, Yoo Hyun-sung.

25 107

Giành Lấy Nanase Nhỏ Nhắn Đáng Yêu Mà Quyến Rũ Từ Gã Người Yêu Cũ Tồi Tệ Và Làm Cho Cô Ấy Hạnh Phúc

(Đang ra)

Giành Lấy Nanase Nhỏ Nhắn Đáng Yêu Mà Quyến Rũ Từ Gã Người Yêu Cũ Tồi Tệ Và Làm Cho Cô Ấy Hạnh Phúc

Karashuma Ei

Một bộ rom-com mang cảm giác hoàn toàn mới, nơi tình yêu ngọt ngào thuần khiết đan xen cùng những màn "nghiệp quật" hả hê, chính thức bắt đầu!

12 1

Chúng tôi là đôi tân hôn cùng nhập học vào học viện

(Đang ra)

Chúng tôi là đôi tân hôn cùng nhập học vào học viện

아고니

Chuyện hẹn hò của chúng tôi đã bị ba mẹ bạn gái phát hiện mất rồi. Và khi đã trở thành đôi tân hôn, chúng tôi cùng nhập học vào học viện

10 6

Không thể nào, hóa ra màn kịch 'cô vợ hoàn hảo' đã sớm bị ngươi nhìn thấu sao?

(Đang ra)

Không thể nào, hóa ra màn kịch 'cô vợ hoàn hảo' đã sớm bị ngươi nhìn thấu sao?

白芷夜七

"...Khoan đã, sao ta đã giả chết trốn đi rồi mà ngươi vẫn tìm ra vậy? —— Cái gì? Ngươi nói ngươi đã dùng Đọc Tâm Thuật lên người ta từ lâu rồi hả? Đồ ngốc! Đồ bỉ ổi! Sai kịch bản rồi! Mau cút về làm ô

94 438

Những Cô Bạn Sẵn Lòng Làm Chuyện Ấy Nếu Bạn Yêu Cầu (LN)

(Đang ra)

Những Cô Bạn Sẵn Lòng Làm Chuyện Ấy Nếu Bạn Yêu Cầu (LN)

Kagami Yuu

Một bộ romcom nóng bỏng, tinh nghịch tuổi học trò xoay quanh cô nàng đáng yêu nhất lớp và cậu bạn thân của mình!

65 2309

Hoa mơ, dẫn lối giữa trăm quỷ

(Đang ra)

Hoa mơ, dẫn lối giữa trăm quỷ

色付きカルテ

Căn bệnh truyền nhiễm bùng phát trên toàn thế giới đã khiến con người chết đi, rồi biến họ thành những xác sống. Cuộc sống của nhân loại đang lao nhanh đến bờ vực diệt vong dần trở nên khốn cùng; lực

39 331

Vol 1 - Chương 3

Chương 3

Haruyuki choàng tỉnh, đôi mắt mở to đầy hốt hoảng.

Nhìn qua chiếc đồng hồ dưới ánh sáng trắng nhạt nhòa hắt vào từ cửa sổ, màn hình hiển thị sáu giờ rưỡi sáng. Nghĩa là cậu đã ngủ vùi gần mười hai tiếng đồng hồ.

Toàn thân cậu ướt đẫm mồ hôi, một lớp màng nhầy nhụa bao phủ làn da – dư âm còn sót lại từ cơn ác mộng. Dù vậy, cậu chẳng thể nhớ nổi chi tiết của nó.

Những lời dặn dò cuối cùng của Kuroyukihime ngày hôm qua mơ hồ hiện về. Liệu việc cô bảo cậu không được tháo Neurolinker suốt đêm có liên quan gì đến giấc mơ này không?

Vừa băn khoăn vừa đi tắm rửa, thay đồng hồ, Haruyuki ăn vội bữa sáng với ngũ cốc và nước cam một mình trong bếp. Cậu xếp bát đĩa vào máy rửa chén, rồi thực hiện nốt nghi thức cuối cùng trước khi ra khỏi nhà: gõ cửa phòng ngủ của mẹ.

"Con đi học đây," cậu gọi vọng vào không gian lờ mờ bên trong, chỉ nghe thấy tiếng đáp lại ồm ồm không rõ chữ từ phía giường. Có vẻ tối qua mẹ đã uống khá nhiều.

Mẹ cậu cầm lấy thiết bị đầu cuối, cậu đứng đợi bà nạp năm trăm yên vào chiếc Neurolinker của mình. "Haruyuki, Linker của con đang ngắt kết nối kìa." Giọng bà thoáng chút bực bội.

Chết tiệt. Cậu vội đưa tay lên cổ. Sau khi kết nối vào mạng toàn cầu – trong khi vẫn cảm thấy mình như quên mất điều gì đó – số dư điện tử của cậu nhanh chóng tăng lên kèm theo tiếng "ting" báo hiệu giao dịch thành công.

"Con đi đây ạ," cậu nhắc lại nhưng không có tiếng trả lời. Khẽ khàng đóng cửa phòng ngủ, cậu xỏ giày ở sảnh, bắt thang máy xuống tầng một và băng qua hành lang, lầm bầm "Chào buổi sáng" với vài cư dân mà cậu chẳng nhớ mặt.

Chỉ ba giây sau khi lách qua cánh cửa tự động để bước ra sân chung cư, một tiếng rít chói tai dội thẳng vào não, và thế giới xung quanh cậu sụp đổ thành một màu đen kịt. Trong tích tắc, thị trấn đang lấp lánh dưới nắng mai bỗng chìm vào bóng đêm vĩnh cửu.

Cái gì thế này?! Gia tốc sao?! Nhưng... tại sao? Nó tự kích hoạt à?!

Cậu nín thở khi những dòng chữ bằng phông lửa rực cháy quen thuộc hiện ra trước mắt: HERE COMES A NEW CHALLENGER!! (Kẻ thách đấu mới xuất hiện!!)

Cậu cảm thấy như đã thấy dòng chữ này ở đâu đó. Nhưng trước khi kịp lục lại trí nhớ, dòng chữ lửa biến mất, và một thứ còn kỳ bí hơn hiện ra ngay phía trên tầm nhìn.

Chính giữa là con số 1800. Hai bên trái phải là hai thanh màu xanh dương kéo dài ra đột ngột, bên dưới là một thanh màu xanh lá cây mỏng hơn đang tăng dần.

Cuối cùng, dòng chữ rực lửa hiện lên giữa tầm mắt: FIGHT!!

Con số nhảy sang 1799.

Chẳng biết phải làm gì, Haruyuki chỉ biết đứng đần mặt nhìn con số bốn chữ số đang đếm ngược. Một nghìn tám trăm giây. Ba mươi phút. Đó là con số cậu đã nghe ở đâu đó rồi. Phải rồi, chẳng phải đó là giới hạn thời gian gia tốc mà Kuroyukihime đã nhắc tới sao?

Nhưng lần này, Haruyuki thậm chí còn chưa kịp thốt ra chữ "B" của lệnh "Burst Link". Hơn nữa, màu sắc của thế giới không phải màu xanh lam, mà là trạng thái "Full-dive" (lặn toàn phần). Cậu hoàn toàn mù tịt về mấy thứ "kẻ thách đấu" hay "chiến đấu" này. Cậu nhìn quanh, tuyệt vọng tìm kiếm một chút manh mối để nắm bắt tình hình trước khi nhận ra một điều.

Buổi sáng tháng Mười trong lành đã biến mất không dấu vết, nhưng không gian xung quanh vẫn là khu vực trước tòa nhà chung cư của cậu. Một bên là con đường hai làn quen thuộc, bên kia là các cửa hàng tiện lợi và cao ốc văn phòng. Khi quay lại, tòa chung cư cao tầng nơi cậu vừa bước ra đang đâm toạc bóng đêm, sừng sững uy nghiêm.

Tuy nhiên, cảnh tượng kẹt xe nối đuôi nhau hướng về Shinjuku và đám học sinh chật kín vỉa hè đã biến mất. Thay vào đó, mặt đường nứt nẻ, sụt lún khắp nơi, rào chắn và biển báo vẹo vọ, cửa sổ các tòa nhà vỡ vụn tiêu điều.

Gạch vụn chất đống ở ngã tư phía xa trông như một rào chắn quân sự, và ngọn lửa từ một thùng phuy kim loại đang liếm vào bầu trời. Những dấu vết hủy diệt cũng in hằn lên tòa chung cư của Haruyuki: những cột bê tông đổ nát và những lỗ hổng lớn trên tường ngoài.

Bị thôi thúc bởi ý nghĩ muốn chạy ngược vào trong để kiểm tra căn hộ của mình, Haruyuki loạng choạng bước vài bước rồi nhìn vào sảnh qua đống gạch vụn. Cậu trợn tròn mắt kinh ngạc. Bên trong tòa nhà chỉ là một bề mặt phẳng lì màu xám xịt như những chiếc hộp, giống hệt lúc cậu vô tình nhìn vào một tòa nhà đa giác (polygon) trong trò chơi.

Không. Không phải "giống hệt". Mà chính là nó.

Đây là thực tại mà cũng không phải thực tại. Haruyuki hiện đang "lặn toàn phần" trong mạng ảo bằng chức năng gia tốc, và khung cảnh xung quanh là một bộ phim 3D được tái dựng từ hình ảnh camera an ninh. Giống như thế giới xanh lam đóng băng trong phòng chờ hôm qua. Nhưng cậu chưa bao giờ trải nghiệm một không gian ảo chi tiết đến mức này. Không thể tìm thấy một điểm ảnh lỗi nào. Thậm chí một viên đá cuội lăn dưới chân cũng được khắc họa sắc nét đến mức choáng ngợp.

Vậy thì cơ thể cậu đang mang là gì? Haruyuki nhìn xuống, mong chờ thấy Avatar lợn hồng quen thuộc. "...C-cái gì đây..." Câu hỏi thốt ra trong sự bàng hoàng tột độ.

Chân, mình, tay – toàn thân cậu là một khối bạc bóng loáng và mỏng manh như sợi dây thép. Trông giống một robot, nhưng khác xa với những robot chiến đấu trong game hay anime.

Hoảng loạn đưa tay lên đầu, những đầu ngón tay chỉ trượt trên những đường cong nhẵn thín như mũ bảo hiểm, không thấy mũi hay miệng đâu cả. Cậu nhìn quanh một hồi, thấy những ô cửa kính nứt nẻ của tòa nhà đối diện, cậu liền chạy tới, đôi chân kim loại nện xuống mặt đường kêu "cộp cộp".

Hình ảnh phản chiếu trong ô cửa lớn rõ ràng là một người máy kim loại, từ đầu đến chân. Cơ thể cực kỳ mỏng và nhỏ thó, chỉ có chiếc đầu khí động học là to một cách vụng về. Nói tóm lại, trông chẳng khác gì một kẻ lót đường hạng bét.

Ít nhất cũng phải cho mình cái sừng trên trán... hay đôi mắt phát sáng vàng rực như đèn pha chứ. Khi Haruyuki đang thầm cằn nhằn kẻ thiết kế Avatar quái đản này, cậu thấy vài bóng người đang ngọ nguậy phản chiếu qua lớp kính từ phía bên kia đường.

Cơ thể kim loại co rúm lại, Haruyuki quay phắt người lại trong hơi thở gấp. Chẳng biết họ xuất hiện từ lúc nào, nhưng có đúng ba bóng người đang đứng trong bóng tối của cửa hàng tiện lợi đổ nát. Vì trời tối, cậu chỉ có thể thấy những hình khối to lớn hơn cậu rất nhiều.

Những bóng đen chụm lại như đang bàn tán gì đó. Theo bản năng, Haruyuki căng tai ra nghe.

"...kia nữa, nhưng trông hắn có vẻ thuộc loại nhát chết."

"Tớ không nhớ có cái tên này trong bộ nhớ. Chắc là lính mới?"

"Nhưng hắn là hệ kim loại (metallic). Chắc chắn phải có gì đó đặc biệt."

Họ... họ không phải NPC. Haruyuki linh cảm thấy điều đó. Điệu bộ, tông giọng đó – cậu chắc chắn họ không phải là sản phẩm của một chương trình máy tính; họ là những con người thật đang sống. Nhưng đây là mạng ảo gia tốc. Nghĩa là họ cũng đã cài đặt Brain Burst, giống như Haruyuki và Kuroyukihime.

Nếu vậy, chắc chắn họ biết chuyện này là thế nào. Mình cứ lại gần hỏi họ thôi, Haruyuki nghĩ bụng và lo lắng bước xuống lòng đường, tiến về phía vạch kẻ trắng ở giữa. Đột nhiên, cậu cảm thấy có một ánh mắt khác đang dòm ngó mình. Cậu khựng lại và đưa mắt nhìn quanh thật nhanh.

Kia rồi. Chẳng riêng gì nhóm ba người kia. Cậu chẳng biết họ từ đâu ra, nhưng trên mái những tòa nhà bỏ hoang, trên đỉnh đống gạch vụn, những cái bóng kỳ lạ đang từ khắp phía nhìn chằm chằm xuống Haruyuki. Tuy nhiên, họ không tiến lại gần, mà... có vẻ như đang chờ đợi điều gì đó.

Trong cơn bối rối, Haruyuki đứng giữa đường, chỉ dám liếc mắt nhìn. Chẳng mấy chốc, con số đếm ngược phía trên đã xuống tới 1620. Hai thanh màu bên cạnh vẫn không đổi. Và đến lúc này cậu mới để ý thấy bên dưới các thanh đó là những dòng chữ tiếng Anh nhỏ xíu.

Dòng chữ bên trái ghi: SILVER CROW, và bên phải là ASH ROLLER.

Mình biết cái bố cục màn hình này. Mình cực kỳ quen với cái màn hình này, Haruyuki nghĩ, một cảm giác "déjà vu" mạnh mẽ ập đến.

Nó không có gì mới mẻ cả. Thể loại trò chơi này đã từng quét sạch các trung tâm điện tử tại Nhật Bản hơn ba mươi năm trước khi Haruyuki ra đời, vào cuối những năm 1900. Và gần đây thôi, cậu cũng cảm thấy mình đã thấy thứ gì đó tương tự. Đó là—

Đang đứng chết trân lục lại trí nhớ, cậu giật bắn mình bởi một tiếng nổ lớn vang lên từ phía sau. Cậu định quay người lại nhưng mất đà, ngã bệt mông xuống đất. Một cái bóng khổng lồ sừng sững hiện ra phía trên cậu.

Một chiếc mô tô. Không phải loại chạy điện mà cậu thường thấy. Nó được lắp ráp với những "nội tạng" của loại động cơ đốt trong vốn đã bị cấm từ lâu, và đống nội tạng đó đang gầm rú vang trời. Phuộc trước dài đến nực cười, và chiếc lốp kẹp giữa nó cũng dày như một trò đùa. Một mùi khét thoang thoảng bốc lên từ những gai lốp xám xịt.

Haruyuki ngước mắt lên, rụt rè nhìn gã kỵ sĩ đang ngồi trên yên da phía sau tay lái uốn cong quá mức. Toàn thân gã khoác bộ đồ da đính đinh tán đen, đôi ủng nện chắc chắn xuống đất, hai tay khoanh trước ngực. Đầu gã đội chiếc mũ bảo hiểm đen tuyền, nhưng kính che mặt lại là một thiết kế hình đầu lâu đầy phô trương.

Haruyuki đứng hình khi nghe thấy giọng nói khàn đặc phát ra từ bên trong. "Màn chơi Century End! Lâu lắm rồi mới thấy lại. Tuyệt... vờiiiiiii!" Từ cánh tay đang khoanh lại, một ngón trỏ giơ lên không trung và vẫy qua vẫy lại. "Và như một phần thưởng đặc biệt, đối thủ của ta lại là một tên lính mới sáng bóng. Quá sức tuyệt vờiiiiiiii!"

Nhấc chiếc ủng phải lên, gã kỵ sĩ đầu lâu đặt nó lên tay lái và rú ga một cách điệu nghệ. Ngay lập tức, một tiếng gầm kinh thiên động địa hất văng Haruyuki ra xa một lần nữa.

Dù nhìn thế nào đi nữa, gã này cũng chẳng có vẻ gì là tràn đầy thiện chí. Quan trọng hơn, nếu trí nhớ của Haruyuki không lầm, đây là một võ đài. Vậy thì gã kỵ sĩ này chính là...

"Á... khoan..." Haruyuki lùi lại chậm chạp rồi quay đầu. "Á á á á!" Cậu bắt đầu chạy bán sống bán chết, đôi chân người máy mỏng manh nện xuống đường kêu lạch cạch.

Phía sau cậu, tiếng động cơ lại gầm lên, tiếng lốp xe rít trên mặt đường như muốn xuyên thủng màng nhĩ. Chỉ một giây sau, cậu cảm nhận được một cú va chạm khủng khiếp và một cơn đau nhói ngay giữa lưng trước khi bị hất tung lên tận trời đêm. Cùng lúc đó, thanh màu xanh dương SILVER CROW ở góc trên tầm nhìn sụt giảm nghiêm trọng.

Vừa xoay vòng trên không trung, Haruyuki vừa nghĩ: Mình biết ngay mà. Vậy ra đây là một trò chơi đối kháng, mình là một tên lính mới không phân biệt nổi trái phải, còn đối thủ là một game thủ lão luyện đã nhìn thấu mình từ năm phút trước.

Không đời nào mình thắng được.

"Ha ha ha! Vậy là cậu đã bị săn lùng rồi sao? Đó là vì cậu đã thất hứa với tớ đấy, cậu bé."

Giờ nghỉ trưa.

Kuroyukihime, lại kết nối trực tiếp với Haruyuki trong phòng chờ như hôm qua, khẽ cười khi nghĩ đến chuyện đó. Cô lắc nhẹ mái đầu vẫn còn quấn băng dưới lớp tóc mái để vết thương mau lành. Dù vết thương trông khá đáng sợ vì chảy máu, nhưng thực ra chỉ là một vết cắt nhỏ. Cô đã chặn đứng mọi lời cảm ơn và xin lỗi của cậu bằng một cái xua tay.

"E-em không thấy buồn cười chút nào đâu. Em cứ tưởng mình sắp chết tới nơi rồi. Ý em là, em biết lỗi tại em vì lỡ kết nối vào mạng toàn cầu, nhưng..."

Nhìn Haruyuki lắp bắp đầy vẻ tội nghiệp, Kuroyukihime nhấc tách trà khỏi bàn và đưa lên môi. Bên cạnh đĩa trà là một phần gratin tôm bốc khói nghi ngút, vẫn còn nguyên vẹn, cũng giống như đĩa cơm cà ri thịt lợn lớn trước mặt Haruyuki.

Các thành viên Hội học sinh ngồi cùng bàn đã bắt đầu động đũa, và bụng Haruyuki phát ra một tiếng kêu nhỏ đầy thảm hại. Tuy nhiên, bài giảng hay lời giải thích gì đó của Kuroyukihime có vẻ như vẫn chưa định kết thúc sớm.

"Nhưng, tớ đoán là nó cũng giúp tớ bớt công giải thích cho cậu. Cái giá của bài học hơi cao một chút, nhưng giờ thì cậu đã hiểu rồi chứ?"

"Hiểu... cái gì ạ?"

"Sự thật về chương trình Brain Burst. Chẳng có âm mưu hay bí ẩn gì ghê gớm cả, nó chỉ là—"

Haruyuki gật đầu dứt khoát và thầm hoàn thiện nốt câu nói dang dở của cô: Nó chỉ là một trò chơi đối kháng. Những trận giao đấu lấy thế giới thực làm võ đài. Điên rồ thật.

"Ha ha, đúng là điên rồ thật, đủ để khiến người ta phải bàn tán đấy."

"Ý em là, hãy nghĩ xem người ta có thể làm được gì với công nghệ gia tốc tuyệt vời này chứ! Thế mà họ lại dùng để làm game đối kháng?! Cái thể loại đó đã lỗi thời từ ba mươi năm trước rồi!"

Nghe đến đây, Kuroyukihime khẽ nghiêng đầu như đang suy nghĩ, một nụ cười đầy mỉa mai thoáng hiện. "Hmm, tớ nghĩ cậu cần diễn đạt khác đi một chút. Đúng hơn phải nói là: chúng ta – những Burst Linker – được gia tốc để chơi trò đối kháng. Và ngược lại, chúng ta chiến đấu để có thể tiếp tục được gia tốc. Chúng ta buộc phải làm vậy. Đây chính là mặt trái khó chịu duy nhất của chương trình này."

"Ý-ý cô là sao ạ?"

"Ừm... tớ nên giải thích phần còn lại cho cậu ngay tại 'hiện trường'. Gia tốc đi nào."

"D-dạ được..."

Haruyuki tạm gác lại nỗi vương vấn với đĩa cà ri lớn trước mặt, ngồi thẳng lưng trên ghế và hô vang khẩu lệnh gia tốc như đã được chỉ dẫn.

"Burst Link!"

Một tiếng "boong" vang lên trong cơ thể và nhận thức của cậu, những học sinh xung quanh lập tức đứng hình. Cùng lúc đó, mọi màu sắc tan biến, thay thế bằng một màu xanh lam trong suốt.

Kuroyukihime trước mặt cũng đang bất động, nhưng Avatar trong bộ váy đen mê hoặc của cô sớm bước ra khỏi bản thể đồng phục trang nghiêm, như một linh hồn thoát xác. Haruyuki trượt khỏi ghế trong hình hài lợn hồng, bước tới phía trước để không phải nhìn thấy cái bản thể thực tròn quay thảm hại mà cậu vừa để lại phía sau.

"Vậy... chúng ta định làm gì đây?"

"Cậu có thấy một biểu tượng mới ở bên trái tầm nhìn không?"

Nhìn sang theo chỉ dẫn, cậu nhận ra ở đó quả thực có một chữ B đang rực cháy giữa các biểu tượng ứng dụng. Cậu giơ tay trái lên và nhấn vào đó.

"Đó là bảng điều khiển của phần mềm chiến đấu Brain Burst. Cậu có thể xem trạng thái bản thân, kết quả trận đấu và tìm kiếm các Burst Linker xung quanh để thách đấu. Thử nhấn nút DUELING xem."

Gật đầu, Haruyuki nhấn vào nút dưới cùng của bảng menu. Ngay lập tức, một cửa sổ mới mở ra, sau một lúc tìm kiếm, một danh sách tên hiện lên.

Nói là danh sách, nhưng chỉ có vỏn vẹn hai cái tên. Silver Crow, cái tên cậu đã thấy sáng nay, chắc là ám chỉ chính Haruyuki, và một cái tên nữa. Black Lotus.

Cậu chẳng mảy may nghi ngờ gì việc đây chính là tên Burst Linker của Kuroyukihime, nhưng vẫn ngước lên để xác nhận. Đúng như dự đoán, Avatar bướm đen gật đầu nhẹ.

"Hiện tại, vì chúng ta đang ngắt mạng toàn cầu và chỉ kết nối với mạng nội bộ của trường, nên danh sách chỉ có tớ và cậu thôi. Hoặc ít nhất là chỉ nên có hai chúng ta."

"Vâng... Black Lotus." Cậu định nói mấy câu như "Cái tên đẹp quá" hay "Rất hợp với cô", nhưng tất nhiên là mấy lời sến súa đó không đời nào thốt ra được một cách trơn tru. Cái mũi lợn của Haruyuki chỉ biết giật giật.

"Được rồi. Bây giờ hãy nhấn vào tên tớ và gửi lời thách đấu đi."

"C-cái gì ạ?!"

"Tớ không bảo chúng ta sẽ đánh nhau thật. Chúng ta sẽ chỉ chờ thời gian trôi hết và kết thúc bằng kết quả hòa." Với một nụ cười ẩn ý, Kuroyukihime khích lệ cậu bằng một tiếng động nhỏ.

Haruyuki khẽ nhấn vào tên cô trong danh sách, trong lòng vẫn thấy lạ lẫm trước việc mình đang chơi đối kháng một-chọi-một trong cái thời đại mà những trò chơi đấu trường hàng vạn người kết nối không còn là điều hiếm gặp. Cậu chọn DUEL từ menu hiện ra và sau đó là YES từ hộp thoại xác nhận.

Trong tích tắc, thế giới lại thay đổi một lần nữa.

Tất cả học sinh biến mất khỏi phòng chờ xanh lam đóng băng. Màu sắc quay trở lại với những cột trụ và bàn ghế, nhưng chúng mục nát như thể đã trải qua hàng thế kỷ, một lớp bụi dày đặc bám trên cửa sổ. Bầu trời nhuốm một màu cam rực của hoàng hôn, và một luồng gió khô khốc thổi tới từ đâu đó, làm lay động những ngọn cỏ lạ lẫm mọc lên từ sàn nhà.

Con số 1800 quen thuộc được khắc sâu phía trên tầm mắt. Hai thanh màu xanh dương trải dài hai bên, và cuối cùng là dòng chữ lửa FIGHT!!

"Hừm... màn chơi Twilight (Hoàng hôn) sao? Cậu bốc được một cái khá hiếm đấy." Giọng nói của Kuroyukihime vang lên bên cạnh Haruyuki, người đang đảo mắt nhìn quanh khung cảnh. "Đặc tính của màn chơi này là: dễ cháy, dễ sụp đổ, và tối tăm một cách bất ngờ."

"D-dạ..." Gật đầu, Haruyuki nhìn xuống cơ thể mình và thấy từ lúc nào đó, thân hình lợn hồng đã biến thành chàng người máy bạc mỏng manh. Cậu đưa mắt tìm kiếm hình dáng của Kuroyukihime, nhưng đứng trước mặt cậu vẫn là Avatar váy đen đó, không hề thay đổi một chút nào.

"Đó là 'Duel Avatar' (Avatar chiến đấu) của cậu hả? Silver Crow (Quạ Bạc), tên hay đấy. Màu sắc cũng đẹp. Tớ cũng thích hình dáng này nữa." Kuroyukihime đưa tay ra xoa nhẹ chiếc đầu bạc nhẵn thín.

Cảm giác chân thực khi bị chạm vào khiến Haruyuki một lần nữa nhận ra đây là thực tại ảo thực thụ, một nơi mà cái "mã lệnh cấm chạm" trẻ con – vốn được tạo ra để bảo vệ người dùng – không hề tồn tại.

"C-cảm ơn cô. Trông nó hơi yếu đuối, nhưng em không thể làm lại được, đúng không? Mà ai là người thiết kế và đặt tên vậy ạ? Khoan đã— 'Duel Avatar' là sao ạ?"

"Giống như cái tên thôi, đó là Avatar dùng để chiến đấu. Thiết kế là do chương trình Brain Burst và chính bản thân cậu tạo ra. Đêm qua, cậu đã có một giấc mơ rất dài và đáng sợ, đúng không?"

"...Vâng." Cậu không nhớ rõ chi tiết, chỉ cảm nhận theo trực giác rằng đó là một cơn ác mộng kinh hoàng. Vô thức, cậu dùng lòng bàn tay cứng cáp xoa xoa cánh tay robot gầy gò của mình.

"Đó là vì chương trình đang truy cập vào 'hình ảnh nội tâm sâu thẳm' của cậu. Brain Burst mổ xẻ và chắt lọc những khao khát, nỗi sợ và nỗi ám ảnh của người chơi để cấu thành nên Duel Avatar."

"Hình ảnh... nội tâm của em. Nỗi sợ và... khao khát," Haruyuki lầm bầm, nhìn lại cơ thể mình. "Cái... cái cơ thể nhỏ thó, yếu ớt, trơn tuột này là thứ em mong muốn sao? Ý em là, đúng là em luôn nghĩ nếu mình gầy đi một chút thì tốt biết mấy... nhưng dù vậy, ít ra cũng phải trông giống anh hùng một tí chứ—"

"Ha ha ha! Không đơn giản như vậy đâu. Thứ mà chương trình đọc được không phải là hình ảnh lý tưởng, mà là 'mặc cảm tự ti' (inferiority complex) của cậu. Trong trường hợp của cậu, có lẽ cậu nên thấy may mắn vì mình không kết thúc với cái hình hài lợn hồng nguyên xi làm Duel Avatar. Mặc dù tớ cũng thích cái đó."

"L-làm ơn đừng nói thế. Em ghét nó lắm." Cậu vội vàng nghĩ đến việc tạo một Avatar hiệp sĩ đen mới cho mạng nội bộ trường khi hỏi: "Nhưng vậy nghĩa là Brain Burst cũng tạo ra Avatar trường học của cô sao? Đó là hình ảnh về sự tự ti của cô ư? Nhưng nó đẹp thế này mà..."

"Không." Ánh mắt hơi tối lại, Kuroyukihime cúi mặt xuống. "Đây là cái tớ tự tạo bằng trình chỉnh sửa. Tớ... vì lý do riêng, tớ đã phong ấn Duel Avatar thực sự của mình. Tớ sẽ kể cho cậu nghe vào một ngày nào đó, khi thời điểm đến."

"Phong ấn...?"

"Đáng tiếc là Duel Avatar của tớ rất xấu xí. Một sự tột cùng của sự kinh tởm. Mặc dù đó không phải lý do tớ phong ấn nó... Thôi, không nói về tớ nữa."

Kuroyukihime nhún vai, gương mặt nhanh chóng lấy lại vẻ bí ẩn thường ngày. Cô lại vuốt ve chiếc mũ bảo hiểm trên đầu Haruyuki bằng bàn tay nhợt nhạt. "Sáng nay cậu đã bị lôi vào một trận chiến với một Burst Linker khác qua mạng toàn cầu. Cậu đã chiến đấu với cái Avatar mới cáu này. Và cậu đã thất bại thảm hại. Đúng không?"

"À, vâng, đại loại là vậy. Hắn đè bẹp em." Haruyuki miễn cưỡng nhớ lại màn chiến đấu mà cậu bị lôi vào đột ngột trước giờ học. Cậu bị gã kỵ sĩ thô lỗ đội mũ bảo hiểm đầu lâu trên chiếc mô tô tông trúng, nghiền nát và hất văng giữa đống đổ nát tối tăm, thanh máu của cậu sụt về không chỉ trong nháy mắt.

Cùng với một hiệu ứng âm thanh thảm hại, dòng chữ YOU LOSE hiện ra trước mắt, và sau đó... "Em nhớ là... nó hiện tên em và Cấp độ 1, rồi một con số kỳ lạ. 'Burst Points' (Điểm nổ) thì phải? Nó giảm từ chín mươi chín xuống tám mươi chín."

"Tốt, cậu nhớ được là tốt. Burst Points! Đó chính là thứ đẩy chúng ta vào chiến trường không khoan nhượng này." Gần như hét lên, Kuroyukihime bước vài bước về phía cửa sổ rồi quay ngoắt lại. Cô chống mạnh chiếc ô đang cầm bằng cả hai tay xuống sàn, khiến một mảnh bê tông nứt vỡ văng ra. "Burst Points, nói đơn giản, chính là số lần chúng ta có thể gia tốc. Gia tốc một lần, mất một điểm. Giá trị ban đầu ngay sau khi cài đặt là một trăm, nhưng vì cậu đã gia tốc một lần trong phòng chờ hôm qua, cậu đã tiêu tốn một điểm. Và sau đó cậu lại vừa mất thêm điểm nữa."

"Gừ... v-vậy chúng ta nạp điểm bằng cách nào ạ? Có phải trả bằng tiền thật không?"

"Không," Kuroyukihime phản bác dứt khoát. "Chỉ có một cách duy nhất để tăng Burst Points: chiến thắng trong các trận đấu (Duel). Nếu cậu thắng một trận cùng cấp độ, cậu được cộng mười điểm. Tuy nhiên, cậu sẽ mất mười điểm nếu thua. Giống như cậu sáng nay vậy."

Quay mặt về phía bầu trời hoàng hôn rực rỡ ngoài cửa sổ, Kuroyukihime tiếp tục, gần như thì thầm. "Gia tốc là một sức mạnh cực kỳ kinh khủng. Không cần phải nói, giành chiến thắng trong các cuộc đấu có nghĩa là việc đạt điểm tuyệt đối trong các kỳ thi, hay thắng lớn trong cờ bạc hay thể thao chỉ là trò trẻ con. Cậu học sinh năm nhất phá kỷ lục đánh home run ở giải Koshien mùa hè vừa qua chính là một Burst Linker cấp cao đấy."

"Cái—"

"Chính vì thế." Cô nhìn Haruyuki đang ngơ ngác bằng một ánh mắt thoáng buồn. "Một khi đã nếm thử thứ mật ngọt bị cấm đoán này, chúng ta không còn cách nào khác ngoài việc tiếp tục gia tốc mãi mãi. Và để kiếm được số điểm cho phép chúng ta làm điều đó, chúng ta không còn lựa chọn nào khác ngoài việc chiến đấu không ngừng nghỉ."

"K-khoan đã." Tay đập bóng tài năng đó là một Burst Linker sao? Không, đó không phải vấn đề chính. Chẳng lẽ có điều gì đó không ổn trong câu chuyện của Kuroyukihime? Haruyuki suy nghĩ dữ dội rồi mở lời. "Ơ... ừm, lúc nãy cô bảo thắng thì được mười điểm, thua thì mất mười điểm đúng không ạ? Vậy nghĩa là... vì chúng ta tốn điểm để gia tốc, nên tổng số điểm mà các Burst Linker chia sẻ sẽ chỉ có giảm đi thôi. Vậy những người không giỏi chiến đấu tự nhiên sẽ mất hết điểm... Chuyện gì xảy ra khi đó ạ?"

"Cậu nhạy bén thật đấy. Đơn giản thôi. Cậu sẽ mất đi Brain Burst." Đôi mắt đen lánh của cô gần như rực cháy, Kuroyukihime nhìn thẳng vào Haruyuki. "Chương trình sẽ tự động gỡ cài đặt và không bao giờ có thể cài lại được nữa. Thay đổi mẫu Neurolinker cũng vô dụng. Nó nhận diện cậu qua sóng não đặc thù. Những người đã mất hết điểm sẽ không bao giờ có thể gia tốc được nữa." Sau khi thông báo điều đó bằng tông giọng lạnh lẽo, cô bồi thêm: "Mặc dù không hẳn là tổng số điểm chỉ có giảm đi vì luôn có những người mới tham gia vào cuộc chiến, giống như cậu. Tuy nhiên, hiện tại, xu hướng chung là đang sụt giảm nhẹ."

Nhưng Haruyuki hầu như không nghe thấy phần sau nữa. "Mất đi... Brain Burst."

Dù cậu mới chỉ nếm trải sức mạnh gia tốc có hai ba lần, sống lưng cậu đã lạnh toát khi nghĩ đến chuyện đó. Và không chỉ là việc không thể gia tốc nữa. Đối với Haruyuki, còn có một sự thật khác: cậu sẽ mất đi điểm kết nối duy nhất với Kuroyukihime, người vốn sống ở một thế giới hoàn toàn tách biệt. Một lần nữa, cậu cảm nhận được sức nặng của mười điểm bị gã kỵ sĩ đầu lâu kia cướp mất.

"Vậy thì. Cậu định làm gì đây, Haruyuki?"

Trước câu hỏi gần như thì thầm đó, Haruyuki ngẩng đầu lên.

"Ý cô là sao ạ?"

"Ở thời điểm này, cậu vẫn có thể quay lại. Quay lại thế giới bình thường, không gia tốc, không chiến đấu. Tớ đảm bảo với tư cách là thành viên Hội học sinh rằng cậu sẽ không bao giờ phải gặp lại lũ bắt nạt đó nữa."

"E-em..." Mình chẳng quan tâm đến gia tốc hay Brain Burst hay cái gì cả. Mình chỉ không muốn phải rời xa cô. Tất nhiên, cậu không thể nói ra những lời như vậy. Thay vào đó, cậu siết chặt nắm đấm bạc và trả lời: "Em vẫn còn phải trả nợ cho cô."

"Ồ?"

"Cô đã trao cho em Brain Burst và kéo em ra khỏi địa ngục đó. Ít nhất em cũng hiểu cô làm vậy không phải để cướp đi một trăm điểm ban đầu của em. Nếu muốn thế, cô có thể nói bất cứ điều gì; cô có hàng triệu lựa chọn khác. Vậy nên chắc chắn phải có điều gì đó cô muốn em làm. Một mục tiêu nào đó xứng đáng để cô bỏ thời gian kiểm tra điểm số trò bóng quần của em và giảng giải cho em từ con số không về gia tốc. Em nói đúng chứ?"

"Hừm. Một suy luận sắc sảo."

Qua lớp mặt nạ bạc, Haruyuki nhìn thẳng vào Avatar tuyệt đẹp đang nở nụ cười nhạt. "Em... em thực sự không phải hạng người xứng đáng được nói chuyện với cô như thế này. Em không hề ngầu. Em là một đống mỡ di động, một kẻ hay khóc nhè, hay thù dai, hay ghen tị với cả hai người bạn duy nhất của mình, một kẻ luôn bỏ chạy ngay khi có biến. Em thực sự là một kẻ rác rưởi. Cơ bản là hạng bét trong xã hội."

Mình đang nói cái quái gì thế này? cậu nghĩ, nhưng lời lẽ cứ thế tuôn ra không thể dừng lại. Ít nhất thì cái Avatar không biểu cảm như mặt gương này cũng an ủi cậu đôi chút. "Dù vậy, cô vẫn chìa tay ra với em, cô kết nối trực tiếp với em. Em biết đó chỉ là vì em chơi giỏi trò đó một chút, em biết cô chẳng có lý do nào khác, nhưng em—em thậm chí sẽ không, ý em là..."

Thật sự luôn, mình đang lảm nhảm cái gì vậy? Bình tĩnh lại trước khi nói đi chứ. Á, đây chính là lúc cần gia tốc này. Ngoại trừ việc mình ĐANG gia tốc rồi.

Càng lúc càng hoảng loạn, Haruyuki cảm thấy bị thôi thúc phải phơi bày tất cả những gì trong lòng mình. "Nên... nên em muốn đáp lại kỳ vọng của cô. Em muốn trả ơn... l-lòng nhân từ mà cô đã dành cho em một cách xứng đáng. Em không biết mình có thể làm gì, nhưng nếu cô đang gặp khó khăn, em muốn làm bất cứ điều gì để giúp đỡ. Vì vậy em... em sẽ không gỡ bỏ Brain Burst. Em sẽ chiến đấu... với tư cách là một Burst Linker."

Cái gì vậy trời? Đáng lẽ mình chỉ cần nói phần cuối thôi chứ! Sao mình có thể tuôn ra đống sến súa kia được cơ chứ?

Sau khi nôn hết mớ chữ nghĩa ra, Haruyuki thu nhỏ cái Avatar gầy gò của mình lại và nhìn xuống đất, xấu hổ đến tột độ. Cậu đã chuẩn bị sẵn tâm lý rằng cô chắc chắn đang nghĩ cái gã "vua tự luyến" này lại hiểu lầm chuyện gì rồi, thì nhịp độ dồn dập trong câu trả lời của cô làm rung động thính giác cậu.

"Nhân từ? Đừng dùng những từ ngữ đó."

Ngước mắt lên đầy kinh ngạc, cậu thấy gương mặt cô vặn vẹo với những cảm xúc lộ rõ hơn bất cứ lúc nào cậu từng thấy trong mấy ngày qua. "Tớ chẳng qua cũng chỉ là một nữ sinh cấp hai ngu ngốc và bất lực. Tớ là một con người, cũng giống như cậu, đứng cùng một nơi, hít thở cùng một bầu không khí. Chưa kể ở giai đoạn này, cả hai chúng ta đều là Burst Linker, hoàn toàn bình đẳng. Chính cậu mới là người đang tạo ra khoảng cách. Hai mét ảo này đối với cậu xa xôi đến thế sao?" Một cách lặng lẽ, cô đưa bàn tay phải nhợt nhạt của mình ra.

Xa chứ, Haruyuki thầm thì với chính mình. Cô không biết cảm giác của một kẻ như em khi được một người có tất cả như cô nhìn tới nó đáng sợ thế nào đâu. Em sẵn lòng làm người hầu cho cô. Chỉ cần làm một quân cờ được di chuyển theo mệnh lệnh của cô đã là một niềm hạnh phúc không ngờ tới rồi. Nếu em nắm lấy tay cô bây giờ, cô sẽ lại đặt những kỳ vọng mà cô không nên có vào em. Những kỳ vọng độc hại mà chắc chắn cô sẽ phải hối hận nhiều lần về sau.

Với Chiyuri và Takumu cũng vậy. Em hài lòng với việc làm một thằng bạn mập mạp vui vẻ của họ. Nếu họ thôi không thương hại và đồng cảm với em nữa, em chẳng mong gì hơn thế.

Giọng nói phát ra từ miệng Haruyuki khô khốc như những cành cây khô trong buổi hoàng hôn ảo. "Cô đã cứu em khỏi địa ngục. Điều đó... đối với em, là niềm hạnh phúc của cả một đời rồi. Em không cần gì thêm nữa. Hoàn toàn không cần gì cả."

"Vậy sao?" Kuroyukihime khẽ lẩm bẩm rồi hạ tay xuống. Một sự im lặng nặng nề, khô khốc bao trùm không gian trong chốc lát. Thế rồi, chính giọng nói mượt mà của cô đã phá tan bầu không khí căng thẳng ấy, cứ như chưa từng có chuyện gì xảy ra. "Tớ rất trân trọng sự giúp đỡ của cậu. Sự thật là hiện giờ tớ đang gặp một rắc rối nhỏ khá phiền phức. Tớ rất mong cậu sẽ hỗ trợ tớ giải quyết vấn đề này."

Haruyuki nín thở trong giây lát rồi gật đầu. "Em sẽ làm bất cứ điều gì có thể. Cô cần em giúp gì ạ?"

"Trước tiên, cậu cần phải học cách một trận quyết đấu (Duel) vận hành đã. Hãy nhấn vào tên mình hiển thị dưới thanh máu. Mở phần 'Trợ giúp' (Help) để kiểm tra xem các lệnh tấn công cơ bản và kỹ năng đặc biệt của Duel Avatar của cậu là gì."

"Kỹ-kỹ năng đặc biệt ạ?" Cậu lặp lại như một con vẹt, bàn tay định đưa lên bỗng khựng lại.

"Ừm. Khi chương trình tạo ra Duel Avatar cho cậu, nó sẽ phân bổ tiềm năng cố định dựa trên các thuộc tính cá nhân. Có người thiên về tấn công, có người lại có khả năng phòng thủ kiên cố, còn những loại hình cực đoan hơn thì nhắm tới việc kết thúc trận đấu chỉ bằng một đòn kỹ năng đặc biệt duy nhất. Nhưng nguyên tắc cốt lõi là tổng tiềm năng của các Duel Avatar cùng cấp độ là hoàn toàn bằng nhau. Trận đầu tiên cậu bị đè bẹp không phải vì đối thủ mạnh hơn, mà đơn giản là vì cậu chưa biết cách chiến đấu mà thôi."

Gã đi mô tô đó (Ash Roller) cũng chỉ Cấp độ 1 giống Haruyuki. Liệu gã thực sự có cùng chỉ số chiến đấu với Silver Crow, dù trông gã áp đảo đến vậy sao? Nếu đúng là thế, thì cái Avatar người máy nhỏ thó, mảnh khảnh này chắc chắn phải sở hữu một kỹ năng đặc biệt cực kỳ lợi hại. Tim đập thình thịch, Haruyuki đưa ngón tay bạc ra và nhấn vào tên mình.

Một cửa sổ bán trong suốt bật mở.

Chuyển động của cơ thể cậu được minh họa bằng một đoạn hoạt ảnh hình người đơn giản, kèm theo tên chiêu thức hiển thị bên phải.

Đầu tiên là động tác nắm chặt tay phải đặt sát hông rồi đấm thẳng về phía trước. Tấn công cơ bản: Đấm (Punch).

Tiếp theo. Động tác thu chân phải về rồi đạp mạnh ra trước. Tấn công cơ bản: Đá (Kick).

Và cuối cùng, kỹ năng đặc biệt. Hai tay khoanh lại, mở rộng sang hai bên trái phải, đồng thời thúc mạnh đầu về phía trước. Chiêu này có tên là: Thiết Đầu Công (Head Butt).

Hết rồi. Chẳng còn gì khác nữa.

"Ơ kìa," Haruyuki thốt lên, mặt đần thối ra. "Tấn công cơ bản chỉ có Đấm với Đá... còn kỹ năng đặc biệt duy nhất lại là Thiết Đầu Công sao?"

"Ồ?" Nghe vậy, Kuroyukihime đưa ngón tay phải lên cằm rồi khẽ nghiêng đầu. Biểu cảm của cô dường như không đổi, nhưng vì không còn đủ can đảm để nhìn thẳng vào cô nữa, Haruyuki vội vàng cúi gầm mặt xuống. Chỉ cần tưởng tượng ra một tia thất vọng thoáng qua trong đôi mắt đen lánh ấy thôi cũng đủ khiến toàn thân cậu nóng bừng vì xấu hổ.

Chẳng mấy chốc, miệng cậu tự động thốt ra những lời tự ti: "Không sao đâu ạ. Ý em là, em cũng đoán trước được rồi. Chỉ cần nhìn cái Avatar này là thấy chẳng ra hồn gì rồi. Em xin lỗi vì đã không thể đáp lại kỳ vọng của cô. Cô cứ mặc kệ em cũng được. Cứ coi như em là một tờ vé số không trúng thưởng đi."

"Cái đồ... ngốc này!!"

Haruyuki giật mình ngẩng mặt lên, toàn thân run bắn. Chẳng biết từ lúc nào, Kuroyukihime đã đứng sừng sững trước mặt cậu, đôi lông mày tuyệt mỹ nhướng lên, nhìn cậu bằng ánh mắt rực cháy như lửa giận.

"Tớ sẽ không dạy cậu cách sống; vì chúng ta đều là học sinh cấp hai, chúng ta bình đẳng. Tuy nhiên, về Brain Burst, tớ có nhiều hơn cậu tới sáu năm kinh nghiệm đấy. Cậu không nghe tớ nói gì sao? Rằng mọi Duel Avatar đều có tiềm năng ngang nhau? Hay cậu đã quên sạch rồi?"

"Nh-nhưng em chỉ có mỗi Đấm, Đá với Thiết Đầu Công thôi mà..."

"Nếu vậy, chắc chắn cậu phải có một sức mạnh nào đó ở phương diện khác để bù đắp lại." Ánh mắt dịu đi đôi chút, Kuroyukihime tiếp tục răn dạy như một người tiền bối. "Chính trái tim cậu đã nhào nặn nên Duel Avatar này. Nếu ngay cả cậu cũng không tin tưởng vào nó, thì nó còn ý nghĩa gì nữa?"

"Rằng kẻ không thể tin tưởng vào mình nhất... chính là mình sao," Haruyuki lầm bầm tự nhủ rồi gật đầu. "Em xin lỗi. Em tin... có thể không phải tin vào bản thân em, nhưng ít nhất em tin vào những gì cô nói."

Nghe vậy, gương mặt Kuroyukihime giãn ra một chút – dù chỉ là một nụ cười khổ – và đôi vai của Haruyuki cũng thả lỏng theo.

"Có vẻ như trước khi học cách chiến đấu, cậu cần phải học một thứ khác. Sức mạnh—" Trong khoảnh khắc, nụ cười khổ ấy thoáng chút đượm buồn.

"Sức mạnh tuyệt đối không đơn thuần là một từ ngữ để chỉ chiến thắng. Tớ đã phải mất rất nhiều thời gian mới hiểu được điều đó. Và đến khi tớ nhận ra bài học, thì mọi chuyện đã quá muộn màng."

Haruyuki không thể hiểu hết ý nghĩa sâu xa đằng sau những lời cô vừa khẽ thốt ra. Cậu nghiêng đầu định hỏi, nhưng cô không cho cậu cơ hội đó mà đột ngột chuyển chủ đề.

"Sắp hết thời gian rồi."

Nhìn lại, đồng hồ đếm ngược từ con số 1800 ban đầu giờ chỉ còn vỏn vẹn chưa đầy hai mươi giây.

"Vậy, chúng ta sẽ dành bài giảng tiếp theo cho một tiết thực hành nhé?"

"D-dạ? Ý cô là...?"

Haruyuki ngơ ngác nhìn, và Kuroyukihime nở một nụ cười đầy táo bạo.

"Tất nhiên rồi, cậu phải đi đòi lại chúng chứ. Mười điểm của cậu ấy."

Ngay khi trận quyết đấu kết thúc với màn hình thông báo kết quả hòa, trạng thái gia tốc cũng được giải trừ.

Giây phút quay trở lại phòng chờ ở thế giới thực, Kuroyukihime dứt khoát rút sợi cáp kết nối trực tiếp ra mà không để Haruyuki kịp ú ớ câu nào. "Nào! Ăn thôi Arita-kun. Đồ ăn nguội hết bây giờ." Cô mỉm cười rồi cầm chiếc thìa nhỏ trên bàn lên.

Chẳng còn cách nào khác, Haruyuki đành với tay lấy đĩa cơm cà ri trước mặt. Trong cảm quan thời gian của cậu, cậu đã bê nó từ quầy về được hơn ba mươi phút rồi, nhưng vì nó vẫn còn nóng hổi bốc khói nên bụng cậu bỗng quặn lên vì đói.

Những ánh mắt soi mói từ các bàn xung quanh – giống hệt như hôm qua – lại một lần nữa dồn vào Haruyuki như ánh đèn sân khấu. Cậu chỉ muốn bê đĩa cà ri chạy biến vào một góc nào đó của nhà ăn cho xong. Nhưng cậu không thể cưỡng lại cái bụng rỗng tuếch. Cậu vừa xúc vội ba miếng lớn vào miệng thì bỗng nghe thấy một đàn chị cùng bàn bắt chuyện với Kuroyukihime, khiến cổ họng cậu nghẹn đắng.

"Kuro-chan này, cũng đến lúc em nên bật mí cho bọn chị rồi chứ? Bọn chị sắp chết vì tò mò rồi đây. Thực sự thì mối quan hệ của em với cậu bạn trẻ này là thế nào vậy?"

Haruyuki giật mình ngẩng đầu lên và nhận ra người thành viên Hội học sinh có mái tóc bồng bềnh mà cậu đã thấy hôm qua. Cậu khá chắc chị ấy là thư ký khối tám.

"Ừm." Kuroyukihime đặt thìa xuống cạnh đĩa gratin, duyên dáng nâng tách trà lên với vẻ mặt khá đăm chiêu. Các học sinh xung quanh lập tức im phăng phắc. "Nói thẳng ra thì, em đã tỏ tình với cậu ấy, nhưng cậu ấy đã đá em không thương tiếc."

Thế giới xung quanh nổ tung trong những tiếng la hét và kêu trời vì kinh ngạc. Thìa vẫn còn trong miệng, tay cầm đĩa cà ri, Haruyuki chỉ muốn tìm đường tháo chạy.

"Ơ... ơ kìa, chuyện đó là...!!"

Sau khi phải trải qua hai giờ học buổi chiều dưới sự soi xét kỹ lưỡng như bị chiếu tia laser, Haruyuki vừa đi chéo phía sau Kuroyukihime hướng về phía cổng trường vừa lúng túng phản đối: "Cô nghĩ cái gì vậy ạ?! Kiểu này mọi người sẽ bắt nạt em mất!! Chắc chắn là em sẽ bị cả trường 'hội đồng' cho mà xem!!"

"Đó là một lời tuyên bố đầy tự hào đấy chứ." Sau một tiếng cười khẽ, Kuroyukihime tiếp tục với vẻ mặt thản nhiên. "Tớ đâu có nói dối hoàn toàn, đúng không? Và tớ cũng không nghĩ là cậu thấy khó chịu như những gì cậu đang cố tỏ ra đâu."

Vừa nói, cô vừa nhanh tay thao tác trên màn hình ảo cá nhân, để mặc cho những ngón tay lướt đi thoăn thoắt trước mắt cậu. Một tệp tin lập tức được gửi qua mạng nội bộ, và một biểu tượng bắt đầu nhấp nháy trong tầm nhìn của Haruyuki. Nhấn vào đó, một hình ảnh lớn hiện ra trước mắt cậu.

Đó là tấm hình cậu đang ngậm thìa cà ri trong miệng, lộ ra vẻ mặt ngơ ngác đần độn đến mức không thể cứu vãn.

"Oái—!" Cậu hét lên khi nhìn thấy tấm hình và lập tức vứt tệp tin vào thùng rác. "C-c-c-cô chụp cái ảnh màn hình này từ khi nào thế ạ?! Tốc độ cũng phải có giới hạn thôi chứ!!"

"Gì chứ? Chỉ là để kỷ niệm thôi mà."

Trong lúc hai người đang lời qua tiếng lại, những ánh nhìn như có khả năng giết người không dao cứ thế đâm thủng lưng Haruyuki. Cậu muộn màng rụt vai lại nhưng không tài nào trốn hết được đằng sau bóng dáng mảnh mai của Kuroyukihime.

"Đứng thẳng lưng lên chút đi. Trong cái trường này không có nhiều nam sinh đủ bản lĩnh để đá tớ đâu. Thực tế thì, cậu là người duy nhất đấy."

"Nhưng vấn đề là em đá cô từ bao giờ cơ chứ?!"

"Cậu thật là phũ phàng quá đi. Cậu sẽ lại làm tớ tổn thương mất thôi... Dù sao thì." Chỉ bằng một từ, cô gác lại vấn đề đó và lấy lại vẻ nghiêm nghị, nói bằng giọng thấp hẳn xuống: "Ngay khi cậu bước chân ra khỏi cổng trường, Neurolinker của cậu sẽ được kết nối mạng toàn cầu. Nghĩa là bất kỳ Burst Linker nào ở Khu vực Suginami số 3 này đều có thể cưỡng chế cậu vào trận chiến. Trước khi bị ai đó nhảy xổ vào, hãy gia tốc trước, tìm Ash Roller trong danh sách tìm kiếm và thách đấu hắn."

"Kh-khu vực ạ? Nghĩa là có giới hạn phạm vi để chiến đấu sao?"

Kuroyukihime khẽ gật đầu trước câu hỏi của cậu. "Đúng vậy. Cậu có thể bắt đầu một trận quyết đấu với ai đó tận bên kia Tokyo, nhưng sẽ mất đến ba mươi phút ảo trước khi cậu kịp nhìn thấy mặt họ. Sau này, có thể một ngày nào đó cậu sẽ đặt chân lên 'Trường Thực địa' (Field) – nơi bất kỳ ai cũng có thể kết nối không giới hạn – nhưng đó là chuyện sau khi cậu vượt qua Cấp độ 4. Còn bây giờ, hãy tập trung vào trận chiến trước mắt." Cô kết thúc bài giảng bằng một giọng nói sắc sảo hơn đôi chút. "Tớ chỉ nói thế này: Nếu cậu thua, cậu sẽ không thể đòi tái đấu ngay lập tức. Cậu chỉ có thể đấu với cùng một đối thủ một lần mỗi ngày. Tớ sẽ ở trong 'Phòng chờ quan sát' (Gallery), nhưng đáng tiếc là tớ sẽ không thể giúp gì được cho cậu... Đừng có trưng ra cái vẻ mặt thất vọng đó. Nếu cậu chiến đấu đúng như những gì tớ đã vạch ra trong thư, cậu sẽ không thua đâu."

"D-dạ rõ." Cổ họng cậu phát ra một tiếng "ực", cậu gật đầu cái rụp. Cậu lập tức sao chép và dán nội dung tin nhắn cô gửi trong tiết sáu vào não bộ.

"Đây chính là trận chiến ra mắt thực sự của cậu đấy, Silver Crow. Chúc may mắn."

Cô đẩy nhẹ vào lưng cậu, và Haruyuki bước chân ra con đường dẫn đến chiến trường.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!