The Death Mage Who Doesn't Want a Fourth Time

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

211 1697

Nhật ký của một Thám Hiểm giả – người đàn ông từng khao khát trở thành nhân vật “vô song” khi rút ra thứ vũ khí chưa ai thấy. Ẩn giấu sức mạnh của mình, nhưng một khi nắm lấy thanh kiếm trong tay, thám hiểm giả ấy là kẻ mạnh nhất.

(Đang ra)

Nhật ký của một Thám Hiểm giả – người đàn ông từng khao khát trở thành nhân vật “vô song” khi rút ra thứ vũ khí chưa ai thấy. Ẩn giấu sức mạnh của mình, nhưng một khi nắm lấy thanh kiếm trong tay, thám hiểm giả ấy là kẻ mạnh nhất.

みょん

Và đó là hành trình của một chàng trai từng say mê những nhân vật luôn che giấu sức mạnh thật sự của mình, chỉ đến khoảnh khắc quyết định mới giải phóng toàn bộ uy lực.

55 192

Tôi đã trở thành một hiệp sĩ bị ám ảnh bởi các nàng công chúa

(Đang ra)

Tôi đã trở thành một hiệp sĩ bị ám ảnh bởi các nàng công chúa

sajerak (사제락)

Còn hiện tại thì tất cả những gì tôi muốn làm là nghỉ ngơi.

54 733

A TS Reincarnated Student Who Just Tries her Best

(Đang ra)

A TS Reincarnated Student Who Just Tries her Best

おにっく

※ Spoil đến Chapter 4 của Vol Hiệp Ước Eden.

52 614

Chuyện tôi dần bị cô bạn thanh mai trúc mã hoàn hảo đến quá đáng vừa khỏi bệnh từng bước vây kín, không lối thoát

(Đang ra)

Chuyện tôi dần bị cô bạn thanh mai trúc mã hoàn hảo đến quá đáng vừa khỏi bệnh từng bước vây kín, không lối thoát

みょん

Từ đó, cô dần biến đổi… thành một yandere — kẻ yêu cuồng si, chiếm hữu đến méo mó, như đang ôm ấp một con quỷ dữ trong tim.

93 343

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

122 2837

Tập 10: Công quốc Alcrem - Chương 243: Buổi diễu hành giả tạo và những anh hùng vô danh

Chương 243: Buổi diễu hành giả tạo và những anh hùng vô danh

Buổi diễu hành ăn mừng chiến thắng được tổ chức hai ngày sau khi đẩy lùi được bầy ma thú cuồng loạn và toán sơn tặc bí ẩn.

Thông thường, một buổi lễ như vậy sẽ diễn ra ngay trong ngày thắng trận, nhưng trận chiến vừa qua không có bất kỳ tiền lệ nào cả – điều đó cho thấy tầm vóc quan trọng của nó đối với thành phố Morksi lớn lao đến nhường nào.

Sau cùng, những người thiệt mạng chỉ có đám sơn tặc và một vài kẻ xấu số không kịp tháo chạy khỏi khu rừng. Số người bị thương tuy nhiều, nhưng may mắn thay không ai phải chịu thương tật vĩnh viễn. Xét đến việc trong quân đoàn kẻ thù có cả Thunder Dragon Hạng 8 và Mountain Giant, đây có thể coi là một trong những chiến thắng ít tổn thất nhất trong lịch sử.

Tuy nhiên, vào thời điểm hay tin về quy mô và sức mạnh của bầy ma thú đang áp sát thành phố, tất cả mọi người – bao gồm cả Bá tước Isaac Morksi, lãnh chúa của vùng này – đều đã tin chắc rằng thành phố sẽ bị xóa sổ. Chính vì vậy, một truyền lệnh binh đã được phái đi gặp Công tước Alcrem và các quý tộc bang lân cận ngay trước khi trận chiến bắt đầu.

Người đưa tin mang theo những bức thư cấp báo về việc một bầy ma thú hùng mạnh đang tấn công, rằng thành phố khả năng cao sẽ thất thủ, và yêu cầu các vùng lân cận hãy giảm thiểu tổn thất xuống mức tối đa. Trong thư cũng khẩn khoản mong muốn những người tị nạn sẽ được đối xử tử tế.

Hơn thế nữa, dọc đường đi, những truyền lệnh binh còn liên tục hò hét cảnh báo tất cả thương nhân và lữ khách mà họ đi ngang qua rằng Morksi đang bị tấn công, nhằm ngăn họ vô tình tiến vào vùng nguy hiểm và bị lũ ma thú sát hại.

Giống như Bá tước, các Công hội Thương mại, Pháp sư, Mạo hiểm giả và Thuần thú cũng sử dụng nhiều phương thức khác nhau để liên lạc với các chi nhánh Công hội khác.

Sau trận chiến kéo dài, ngài Bá tước và các thủ lĩnh Công hội ngập đầu trong hàng tá công việc để phát đi thông điệp rằng thành phố hiện đã an toàn.

Đồng thời, xác chết và tư trang của đám sơn tặc cũng được đưa vào giám định.

Nhóm sơn tặc này bao gồm hai kẻ xuất hiện ở cổng chính, mười tên khác đã tấn công Vandalieu, và kẻ đã đối đầu với "Sói Đói" Michael – Miles – ở trong rừng.

Thông thường, việc điều tra danh tính sơn tặc sẽ không được đầu tư nhiều công sức đến thế. Người ta chỉ đơn giản là kiểm tra xem chúng có bị truy nã không, xác nhận xem còn đồng bọn nào khác lẩn trốn quanh đây không, xem xét mặt mũi, đồ đạc và tra hỏi xem chúng biết được những gì. Chẳng ai rảnh rỗi đến mức đi khám nghiệm tử thi của chúng cả.

Nhưng đối với Bá tước và những người khác trong thành, đám sơn tặc này – Hajime Fitun, thuộc hạ của hắn và nhóm của Murakami – không phải là những kẻ đạo tặc tầm thường.

Sự kỳ quái trong hành động của chúng là điều không cần bàn cãi, nhưng điểm đáng ngờ nhất chính là sức mạnh.

Ả phụ nữ Tamer và gã pháp sư trẻ tuổi xuất hiện ở cổng thành sở hữu sức mạnh vượt xa trí tưởng tượng về một tội phạm thông thường. Điều tương tự cũng xảy ra với nhóm tấn công Vandalieu – trận chiến mà các lính canh trên tháp canh đã tận mắt chứng kiến và dư chấn của nó thậm chí vang tận đến cổng chính. Còn kẻ bị Miles đánh bại trong rừng, dựa trên hiện trạng khu rừng sau đó, có vẻ hắn sở hữu sức mạnh ngang ngửa một mạo hiểm giả hạng B... hoặc thậm chí là hạng A.

Một phần đồng cỏ đã biến thành vùng đất cháy sém, cây cối đổ rạp vì sóng xung kích tạo ra trong trận đấu, khiến khu rừng bỗng dưng xuất hiện một khoảng trống lớn.

Dù nhìn dưới góc độ nào, đây cũng không phải loại sức mạnh mà một kẻ sơn tặc nên có. Hành tung của chúng thực sự rất quái dị, có đủ cơ sở để nghi ngờ rằng có một thế lực vô hình nào đó đang giật dây đằng sau.

Nhóm của Vandalieu và Miles đã đẩy lùi được những kẻ như vậy; sức mạnh của họ cũng chẳng hề bình thường chút nào, nhưng... Bá tước vốn đã nghi ngờ họ không phải hạng người đơn giản, và quan trọng hơn hết, họ chính là những người bị tấn công và đã đứng ra bảo vệ thành phố.

Vì vậy, Bá tước quyết định tạm thời không đụng đến Vandalieu và các bạn đồng hành của cậu để ưu tiên điều tra kỹ lưỡng về đám sơn tặc.

Ngài ấy rất muốn thẩm vấn chúng, nhưng vì tất cả đều đã chết, nên chỉ còn cách tiến hành khám nghiệm tử thi.

Những người thực hiện việc này gồm các pháp sư dưới trướng Bá tước, các pháp sư và giả kim thuật sư từ Công hội Pháp sư, cùng một số cá nhân được tuyển chọn từ các giáo sĩ của Giáo hội Công giáo.

Dù quy trình này khác biệt so với khoa học pháp y của Trái đất hay Origin, nhưng tất cả bọn họ đều là những bậc thầy am tường về cấu trúc cơ thể người.

“Lạ thật. Đây thực sự là xác của đám sơn tặc sao? Trông chúng cứ như xác của những người bệnh sắp chết, hoặc người già vậy. Thế nhưng, lượng Mana còn sót lại trong cấu trúc cơ thể lại vô cùng khổng lồ. Điều này không chỉ đúng với các pháp sư, mà ngay cả những chiến binh tiên phong và người cầm khiên – vốn là những chức nghiệp thường có ít Mana – cũng vậy” một pháp sư lẩm bẩm.

“Cơ bắp và gân cốt của chúng đều tan nát, xương cốt giòn vụn, sụn bị mòn sạch, và vài nội tạng đã ở trên bờ vực suy tạng. Trong hộp sọ thì đầy máu, có khả năng là do các mạch máu nhỏ bị vỡ” Giáo sĩ Paula quan sát. “Những người này không chỉ là 'thoi thóp' đâu; họ gần như đã chết hẳn từ trước rồi.”

Kết quả khám nghiệm cho thấy: Phần lớn đám sơn tặc vốn đã ở trong tình trạng cận kề cái chết ngay tại thời điểm họ tử vong.

“Có những ghi chép về việc tìm thấy xác người trong tình trạng này – đó là những Berserker đã liên tục sử dụng 【 Vượt ngưỡng giới hạn 】hoặc 【 Bức phá giới hạn 】. Nhưng ngay cả khi các chiến binh hàng tiền tuyến làm vậy, thì tại sao cả các pháp sư ở hàng sau cũng lâm vào tình cảnh này?” một pháp sư khác thắc mắc.

“... Tôi từng nghe một câu chuyện từ rất lâu rồi. Một vị anh hùng được vị thần nọ yêu thương đã chấp nhận hy sinh mạng sống để đánh bại một Majin hùng mạnh. Ông ta đã cầu nguyện với thần linh – thỉnh cầu ngài gửi xuống một thực thể sở hữu sức mạnh vượt quá giới hạn của bản thân” Giáo sĩ Paula nói. “Sách lược không ghi rõ thực thể giáng lâm vào ông ta là một anh linh hay là phân thân của chính vị thần đó. Tuy nhiên, những thi thể này có tình trạng y hệt như vị anh hùng kia.”

Những người thực hiện khám nghiệm chăm chú lắng nghe Paula. Nhiều người trong số họ đã có mặt tại trận chiến ở cổng thành, họ đã thấy cơ thể của ả Tamer và gã pháp sư tỏa ra ánh sáng mờ ảo.

Kể từ khi Darcia sử dụng 【 Quyến thần giáng trần 】, không có cột sáng nào giống như hiện tượng giáng lâm của quyến thần hay anh linh được nhìn thấy quanh thành phố Morksi nữa. Tuy nhiên, đám sơn tặc này mạnh đến mức nếu nói rằng thuộc hạ của thần linh đã giáng lâm vào xác chúng thì cũng chẳng có gì lạ.

Và một trong số những kẻ đó, cựu ‘Strong Arm’ Gordon, là một mạo hiểm giả hạng C từng xuất hiện ở Morksi cách đây không lâu. Khi đó, hắn không hề có sức mạnh nào vượt quá tầm một hạng C. Thật khó có thể tưởng tượng hắn lại đạt được sức mạnh sánh ngang hạng B hay hạng A chỉ trong thời gian ngắn như vậy. Thế nên nếu đây thực sự là Gordon, kết luận duy nhất là hắn đã mượn sức mạnh từ một thực thể khác.

Xác của Murakami và Akira ít bị hư hại hơn ngoài những vết thương chí mạng, nhưng những dấu hiệu ở các thành viên còn lại là không thể ngó lơ.

Đúng lúc đó, các giả kim thuật sư đang kiểm tra trang bị của đám sơn tặc đã mang đến một báo cáo củng cố thêm cho nhận định của Paula và những người khác.

“Orichalcum! Những món vũ khí làm từ Orichalcum đã được đám sơn tặc sử dụng! Và điều đáng kinh ngạc nhất là – những vũ khí Mythril và Adamantite này đều được mạ Orichalcum!” một giả kim thuật sư thốt lên. “Tất cả đều là đồ mới... Chúng được chế tác chưa đầy một năm trước!”

Người ta đã phát hiện ra vũ khí Orichalcum trong đống trang bị của đám sơn tặc – và chúng còn là đồ mới được rèn trong vòng một năm qua.

Orichalcum không tồn tại trong tự nhiên; đó là loại kim loại đứng đầu trong hệ thống kim loại ma thuật, và tương truyền rằng nó chỉ có thể được tinh luyện bởi các vị thần.

Điều đó có nghĩa là chính các vị thần đã tạo ra những vũ khí này và ban cho đám sơn tặc. Những vũ khí này chính là minh chứng cho thấy đám sơn tặc có sự bảo hộ của thần linh sau lưng.

“Tr-Trang bị của Ma Vương! Chắc chắn không thể sai được! Ba mươi năm trước, tôi từng tham gia nghiên cứu về cách phong ấn các mảnh xác của Ma Vương. Trong đợt đó, tôi đã tận mắt thấy trang bị Ma Vương thực sự! Tuy bộ này khác với món tôi thấy năm xưa, nhưng chắc chắn nó chính là trang bị Ma Vương!” một giả kim thuật sư khác hô lên đầy kinh hãi.

Báo cáo tiếp nối khiến không chỉ các giáo sĩ mà cả những hiệp sĩ có mặt cũng gần như mất bình tĩnh.

“Từng có báo cáo rằng những thanh kiếm này mọc lại lưỡi một cách thần bí dù có bị gãy bao nhiêu lần đi nữa, nhưng thật không ngờ chúng lại là trang bị Ma Vương!” một vị giáo sĩ lẩm bẩm.

“Các giáo sĩ! Nhanh lên! Phải phong ấn chúng ngay lập tức!” vị giả kim thuật sư thứ hai kêu lớn.

Trang bị Ma Vương là những khí tài được chế tác từ các mảnh xác đã bị phong ấn của Ma Vương để sử dụng như vũ khí. Về bản chất, các lớp phong ấn trên loại trang bị này có hiệu lực yếu hơn so với phong ấn gốc trước khi bị đem đi rèn đúc.

Dẫu vậy, phá vỡ phong ấn vẫn không phải chuyện dễ dàng, nhưng... sự đáng sợ từ các mảnh xác của Ma Vương là điều ai cũng biết rõ, nhất là dạo gần đây, khi đã có nhiều trường hợp phong ấn bị giải trừ khiến các mảnh xác nổi điên và mất kiểm soát.

“Ông bảo phong ấn, nhưng các mảnh xác dùng trong trang bị vốn đã được phong ấn rồi! Việc chúng tôi can thiệp sâu hơn thế này không phải là chuyện đơn giản đâu” Giáo sĩ Paula lên tiếng.

“Thông thường, chúng ta chẳng thể làm gì hơn ngoài việc cất giữ chúng trong các thùng chứa bằng Orichalcum (hoặc lót Orichalcum) đặt trong mật thất được thần linh ban phước” một giáo sĩ khác tiếp lời. “Nhưng điều đó là bất khả thi, vì Giáo hội ở đây không có cơ sở vật chất quy mô đến thế.”

“Vậy nơi nào mới có những cơ sở như vậy?!” vị giả kim thuật sư gặng hỏi.

“Nếu tôi nhớ không lầm, nơi gần nhất là các Giáo hội thờ Alda, Fitun và Ricklent tại thành phố Alcrem...” vị giáo sĩ đáp.

“Trong số đó, chúng ta còn chưa biết tình hình bên phía Giáo hội Fitun thế nào đâu” Paula nói thêm.

Bức tượng thần Fitun tại Giáo hội Công giáo thành Morksi đã bị nứt vỡ trong trận chiến với ma thú. Và vị giáo sĩ của Fitun — người đã cùng nhóm của Paula hỗ trợ binh sĩ — bỗng dưng bất tỉnh nhân sự dù chưa hề cạn kiệt Mana. Đến tận bây giờ, ông ta vẫn chưa tỉnh lại.

Nếu chỉ là một vị giáo sĩ ngất xỉu, người ta có thể coi đó là vấn đề sức khỏe cá nhân, nhưng... bức tượng lại nứt ra vào đúng thời điểm đó. Các lãnh đạo Giáo hội, Bá tước và mọi người đều tự nhiên liên tưởng vụ này tới sự cố xảy ra tháng trước — khi cuốn sách trên tay tượng thần Alda bị vỡ vụn và vị giáo sĩ của ngài cũng rơi vào hôn mê.

“Được rồi. Trước mắt, hãy báo cáo những phát hiện về trang bị này cho Công tước Alcrem và thỉnh cầu hỗ trợ để lưu kho an toàn. Cho đến khi viện trợ tới, đoàn hiệp sĩ của chúng ta sẽ canh gác 24/24 để đảm bảo không một ai được lại gần” một vị hiệp sĩ quyết định.

“Về phần mình, chúng tôi sẽ điều tra nguồn gốc của chúng. Trang bị Ma Vương được tạo ra bởi bàn tay phàm trần thông qua việc biến đổi phong ấn các mảnh xác. Với tính chất đó, không đời nào có thể tìm thấy chúng trong các Dungeon” Giáo sĩ Paula nói. “Chúng còn hiếm hơn cả trang bị bằng Orichalcum. Chỉ cần hỏi qua các Giáo hội và Công hội Pháp sư, hẳn sẽ tìm ra tung tích nơi những món này được tuồn ra.”

“Cũng có khả năng chúng được khai quật từ tàn tích nào đó, hoặc thuộc về lực lượng quân sự bí mật hay giáo phái tà thần nào đó. Dù vậy, chúng ta vẫn phải điều tra cho rõ,” một pháp sư nhận định.

“Rất tốt. Giờ chỉ còn việc lấy lời khai của những người đã chiến đấu với đám sơn tặc, nhưng... vì ngài Bá tước sẽ trực tiếp tham dự và chỉ giới hạn một số người tham gia, nên việc đó sẽ để sau” một người khác nói.

Thông thường, việc thẩm vấn sẽ do vệ binh thành phố và nhân viên Công hội Mạo hiểm giả đảm nhiệm. Nhưng trong trường hợp này, quyền lực cao nhất thành phố đích thân tham gia và siết chặt số lượng người có mặt.

Đây là minh chứng cho thấy ngài Bá tước và các cố vấn nghi ngờ rằng nhóm Vandalieu sẽ tiết lộ những sự thật không thể công khai rộng rãi.

------------------------------------

Sau khi giao lại mảnh xác Ma Vương thu được từ ổ của Minotaur King cho Giáo hội Ricklent, Randolf "Chân Thật" đã lập tức rời khỏi Công quốc Alcrem để trở về vùng trung tâm của Vương quốc Orbaume — lãnh địa hoàng gia.

Đây là khu vực chịu sự quản lý trực tiếp của Quốc vương — người được bầu chọn từ các Công tước trong một kỳ bầu cử mười năm một lần. Nhưng thực tế, đây là thánh địa của các vị Hầu tước và Bá tước phục vụ nhà vua.

Có rất nhiều quý tộc cần phải dè chừng ở vùng hoàng gia, như Thủ tướng Tercatanis hay Thống chế Dolmad, nhưng đây cũng là nơi mà các Công tước khác (ngoại trừ đương kim Quốc vương) ít có tầm ảnh hưởng nhất. Đó là lý do Randolf chọn nơi này làm nơi ẩn náu trong vài năm qua.

... Trốn tránh sự can thiệp của giới quý tộc ở một vùng quê hẻo lánh thì dễ hơn thật, nhưng điều đó lại khiến việc thu thập thông tin trở nên khó khăn. Nếu sống ở xó xỉnh nào đó, rất có thể đến khi anh nhận được tin báo thì đất nước đã đứng trên bờ vực diệt vong rồi.

Thông tin là thứ sống còn để Randolf có thể đứng ra ngăn chặn hoặc né tránh thảm họa trong những lúc quốc gia nguy biến. Nhận tin nhanh hơn cũng đồng nghĩa với việc anh có thêm thời gian để cứu lấy chính mình, bạn bè và những người quen biết.

Hiện tại, Randolf đang dùng bữa tại một quán rượu bình dân. Nhưng tâm trí anh chẳng mảy may để ý đến bữa ăn yên bình này.

“Đầu tiên là Lục ký thần, giờ lại đến Lôi vân thần. Cả tổ chức Vampire phụng sự tà thần của cuộc sống lạc lạc dường như cũng đã bị quét sạch, chẳng rõ số phận vị tà thần đó ra sao... Mình phải làm gì đây khi mà ngay cả các vị thần cũng gặp chuyện trước khi vương quốc đối mặt với họa diệt vong?” anh tự lẩm bẩm một mình.

Đã từ lâu Randolf không còn cầu nguyện với thần linh. Tuy nhiên, khi những bức tượng của Fitun vỡ vụn, các đại giáo chủ ngất xỉu ngay giữa buổi giảng kinh và các vị chức sắc tôn giáo liên tiếp đổ gục, tin tức đó vẫn tự tìm đến tai anh.

Dù thông tin đã nắm trong tay, nhưng thật khó để nói anh hiểu chính xác tình hình. Những gì anh biết là những sự kiện trọng đại đang liên tục xảy ra ở những nơi nằm ngoài tầm với của mình.

Dẫu vương quốc có bị hủy diệt, Randolf vẫn tự tin mình sẽ sống sót. Nhưng anh không có sự tự tin đó nếu có chuyện gì xảy ra với các vị thần... một cuộc khủng hoảng toàn cầu mà tiền lệ duy nhất chỉ có cuộc chiến chống lại quân đoàn của Ma Vương Guduranis, và trận chiến giữa Alda và Vida.

Anh có thể chạy trốn khỏi đại lục Bahn Gaia, nhưng chẳng thể chạy trốn khỏi thế giới này.

Randolf cảm thấy có chút oán trách bản thân vì đã quá nhạy bén để hình dung ra mức độ nghiêm trọng của tình hình.

Anh chưa bao giờ tưởng tượng nổi sẽ có ngày mình thấy ghen tị với những thực khách trong quán rượu — những người đang cười đùa vô tư lự, kẻ thì bảo các giáo sĩ già yếu quá rồi, người thì đoán già đoán non rằng bếp của Giáo hội dùng nguyên liệu hỏng nên họ mới ngất, hay tượng thần Fitun sụp đổ là vì lễ vật cúng tế bị thối rữa.

“... Nếu mình ở lại thành phố đó, có lẽ đã biết thêm được gì rồi” Randolf thì thầm.

Anh đã không dừng chân tại Morksi; anh chỉ đơn giản gửi gắm Natania và Juliana cho người đàn ông cụt tay đã thuần hóa được Hellhound, rồi rời đi cùng mảnh xác Ma Vương đang nổi điên.

Anh không rõ chi tiết những gì xảy ra sau đó, nhưng... những gì lọt đến tai anh đều nghe như những chuyện phiếm lúc trà dư tửu hậu.

Theo đó, một nữ giáo sĩ Dark Elf đã triệu hồi linh thú của Vida tại thành phố Morksi thuộc Công quốc Alcrem.

Một Phó hội trưởng Công hội Thương mại định dàn cảnh phục kích nữ Dark Elf đó bằng cách thuê vệ binh biến chất, nhưng gã đã bị các hiệp sĩ của Bá tước trừng trị.

Một chủ xe đẩy đồ ăn tộc Dhampir bắt đầu bán thịt Goblin và Kobold trên khắp Morksi, và trước sự kinh ngạc của mọi người, chúng lại bán chạy như tôm tươi.

Có một Dhampir sở hữu khả năng thuần hóa thần sầu, đã liên tục thuần hóa được những chủng tộc ma thú kỳ lạ chưa từng thấy.

Randolf nghĩ ít nhất một nửa số tin đồn này là giả. Nhưng anh tin nửa còn lại là thật — nhất là tin đồn cuối cùng.

“Việc có một Dhampir ở Morksi có vẻ là sự thật. Và cả con Hellhound mình từng thấy nữa... Người đàn ông lúc đó là nhân loại chứ không phải Dhampir, nhưng có lẽ mình đã quá vội vàng kết luận” Randolf tiếp tục độc thoại.

Có lẽ người đàn ông cụt tay đó chỉ là người quen của chủ nhân thực sự, và kẻ thuần hóa thực sự là một Dhampir không có mặt ở đó lúc ấy.

Nhưng kể cả vậy, cũng chẳng có bằng chứng nào cho thấy vị Dhampir này dính líu đến những sự kiện gần đây. Dù cậu ta thuộc một chủng tộc hiếm và có tài năng thiên bẩm, cậu ta cũng chẳng phải là cái rốn của vũ trụ.

Nhưng có một điều Randolf đoan chắc.

“Nghĩ lại thì, mảnh xác Ma Vương lúc đó phản ứng dữ dội có lẽ là vì vị Dhampir kia sắp quay lại chỗ linh thú của mình” anh khẽ lẩm bẩm.

Khi đó, mảnh xác Ma Vương đã dịu lại ngay khi Randolf rời xa thành phố. Suốt quãng đường áp giải nó tới Giáo hội Ricklent, lớp phong ấn không hề có dấu hiệu lung lay, và bản thân mảnh xác cũng chẳng còn phát ra bất kỳ tiếng động nào nữa.

Randolf nghi ngờ rằng việc mảnh xác suýt chút nữa mất kiểm soát không phải do phong ấn bị suy yếu. Có lẽ trong thành phố đó tồn tại một thứ gì đó... một thứ mà mảnh xác Ma Vương khao khát đến mức làm nhiễu loạn cả phong ấn.

Chẳng lẽ là vị Dhampir trong những lời đồn đại? Và dù trước đây các vụ bạo tẩu của mảnh xác Ma Vương chỉ xảy ra vài thế kỷ một lần, thì dạo gần đây, chúng lại liên tục nổi loạn với một mục tiêu rõ ràng mà chúng đang cố đạt được.

Mục tiêu đó chỉ có thể là sự hồi sinh của Ma Vương.

“Khả năng duy nhất mình có thể nghĩ tới là vị Dhampir này chính là ‘lõi của Ma Vương’, hoặc cậu ta đã bị ‘thân xác chính’ hay một mảnh xác tương đương chiếm hữu... Dù giả thuyết này chỉ đứng vững nếu một mảnh xác như vậy thực sự tồn tại, dù chưa từng nghe danh” Randolf lẩm bẩm.

Các mảnh xác của Ma Vương sẽ tìm kiếm những mảnh xác khác, hợp nhất với chúng và nỗ lực hồi sinh Ma Vương. Thông tin này đã được biết đến và lưu truyền từ hàng vạn năm trước khi Randolf ra đời. Một mảnh xác sẽ chẳng quan tâm mảnh kia vốn là bộ phận nào của Guduranis – miễn là mảnh xác, chúng sẽ tìm cách hòa làm một.

Dù là trái tim hay ngón tay út, các mảnh xác không hề ưu tiên mảnh này hơn mảnh nọ. Randolf chưa bao giờ nghe chuyện các mảnh xác lại cố gắng tập trung về vị trí của một mảnh cụ thể nào đó.

Do đó, khả năng cao là một mảnh ‘lõi’ không hề tồn tại. Mà nếu có, nó hẳn đã bị chính các vị thần phong ấn, thay vì chỉ được cất giữ trong một Giáo hội – giống như linh hồn của Ma Vương vậy.

“Nếu thế thì mình cũng chẳng cần phải vội vã hành động, nhưng...”

Có khi chính vị Dhampir đó mới là thân xác chính của Ma Vương, Randolf kết thúc câu nói thầm trong đầu.

Dù kết luận này có đúng hay không, và dù anh đang dùng ma pháp tâm linh để đảm bảo những lời thì thầm của mình không lọt tới tai người xung quanh, thì đây vẫn là những lời không thể tùy tiện nói ra.

“May mà mình không còn giữ mảnh xác đó nữa. Chắc mình phải tự thân điều tra một chuyến thôi” Randolf quyết định.

Dẫu là anh, cũng không thể khoanh tay đứng nhìn nếu thế giới này lâm nguy.

Để lại tiền ăn trên bàn, Randolf đứng dậy rời khỏi chỗ ngồi để chuẩn bị cho chuyến hành trình của mình.

-----------------------------------------

Buổi diễu hành diễn ra vô cùng hoành tráng. Giữa tiếng nhạc rộn rã của đoàn quân nhạc, người dẫn đầu đoàn diễu hành không phải Vandalieu, mà chính là Darcia.

Theo sau bà là Zadiris và Basdia; Vandalieu và Miles đi phía sau, sóng bước cùng Simon, Natania, Kanako, Melissa, Doug, Fang và lũ chuột.

“A, Thánh Nữ kìa!”

“Thánh Nữ-sama! Nhờ có bà mà chồng tôi đã trở về bình an! Cảm ơn bà rất nhiều!”

“Ra đó là Thánh nữ mà mọi người đang bàn tán sao. Nghe vài người gọi bà ấy là ‘Thép Mẫu’ hay ‘Mãnh Mẫu’, tôi cứ thắc mắc không biết đó là vị dũng sĩ bặm trợn thế nào, hóa ra...”

“Gì chứ, anh mới tới thành phố này sáng nay à? Cứ ra khu phố đèn đỏ đi, Thánh-Nữ-sama sẽ luôn ban tặng anh một nụ cười.”

“Hử... Nghe tuyệt đấy. Thế tên quán là gì? Một đêm bao nhiêu?”

“Xe đẩy đồ ăn thì làm gì có tên quán? Mà mỗi ngày lại có các loại thịt xiên khác nhau, giá cả thì anh phải tự đi mà hỏi.”

“Hả? Xe đẩy? Thịt xiên nướng?”

Dẫu có vài sự hiểu lầm tai hại từ một số người, nhưng phần lớn sự chú ý của dân chúng đều đổ dồn vào Darcia. Bà là người đã lập chiến công hiển hách trong trận chiến tại cổng thành để bảo vệ thành phố, trước sự chứng kiến của toàn thể binh sĩ, mạo hiểm giả, lính đánh thuê và pháp sư.

Bà không chỉ trực tiếp chiến đấu với ma thú, mà còn đồng thời cường hóa đồng minh bằng ma pháp hỗ trợ và dùng trị thương thuật để cứu chữa người bị thương.

“Có cả ‘Giant Slayer’ nữa kìa!”

“Và cả ‘Bậc thầy Ma trượng’! Ngài Bá tước thật chu đáo khi không chỉ cho họ tham gia diễu hành mà còn để họ đi trong nhóm dẫn đầu!”

Ngay phía sau Darcia là Basdia và Zadiris, những người cũng đã làm nức lòng các hiệp sĩ và mạo hiểm giả với đóng góp của họ tại cổng thành.

Một Zadiris đã tiêu diệt ma thú bằng những ma pháp cấp cao vượt xa các pháp sư của Công hội, và một Basdia đã chém gục thực thể khổng lồ do một tên sơn tặc tạo ra.

Chiến tích của họ không chỉ được những người tham chiến biết tới, mà gần như mọi cư dân tại Morksi đều đã nghe danh. Các thi sĩ dân gian thậm chí đã kịp sáng tác những bài ca ca ngợi kỳ tích của họ.

Dĩ nhiên, cũng có những người không hài lòng khi thấy Darcia – một Dark Elf, cùng Zadiris và Basdia – những Ghoul, lại dẫn đầu đoàn diễu hành.

Chính xác hơn thì, dù việc để Darcia đi đầu là bất khả kháng, nhưng họ cho rằng đám Ghoul nên ở một vị trí ít gây chú ý hơn. Chí ít, chúng không được phép đi trước đoàn hiệp sĩ. Đó là luận điểm của một vài thuộc hạ của Bá tước.

Bá tước Morksi vốn có những đối thủ chính trị. Với buổi diễu hành này, ngài đang cho thấy mình coi trọng các Ghoul – những sinh vật vốn bị xem là ma thú ở Vương quốc Orbaume – hơn cả các hiệp sĩ phục vụ gia tộc. Chẳng phải đây sẽ là kẽ hở để kẻ thù chính trị lợi dụng sao?

Đó là điều mà đám thuộc hạ lo sợ.

Nhưng chính các hiệp sĩ lại khăng khăng rằng lòng tự trọng của họ không cho phép mình diễu hành trước mặt Basdia và Zadiris. Nếu bị ép buộc, họ thà cáo bệnh để không tham gia còn hơn. Trước thái độ đó, những kẻ phản đối chẳng còn cách nào khác ngoài việc ngậm miệng.

“Cả ‘Flying Sword’ Simon và ‘Iron Cat’ Natania cũng ở đó nữa. Tôi từng chung tổ đội với Simon trong một nhiệm vụ rồi đấy.”

“Rồi rồi, cái kết là lúc đó hai ông đang đi làm công nhật nhổ cỏ thuê chứ gì? Tôi nghe chuyện này tám đời rồi.”

“Cú bứt tốc của Natania lúc đó đúng là vượt xa giới hạn con người. Màn phối hợp của cô ấy với lũ chuột ma thú thực sự rất mãn nhãn.”

“Này, con Hellhound đó hình như to ra thì phải? Mấy con chuột kia trông cũng hơi khác...”

“Chắc là chúng tăng Hạng (Rank) rồi. Nghe nói đó là một trận chiến khốc liệt mà. Hình như tất cả những người tham chiến sau đó đều chuyển chức hết cả.”

“Kiếm được nhiều điểm kinh nghiệm đến thế sao?!”

“Ừ, thằng bạn tôi sướng rơn vì vượt qua được giới hạn tăng trưởng. Ý tôi là, ở đó có hằng hà sa số ma thú Hạng 5, Hạng 6, rồi cả Rồng với Người khổng lồ nữa mà.”

“Tuyệt thật đấy. Kiểu này thì trong thành phố chẳng còn mạo hiểm giả hạng D nào nữa đâu nhỉ? Tất cả đều được thăng hạng hết rồi còn gì.”

“Không đến mức đó đâu, nhưng... chắc chắn số lượng hạng C sẽ tăng vọt cho xem.”

Có thể nói, năng lực phòng thủ của thành phố đã được nâng lên một tầm cao mới. Các hiệp sĩ và vệ binh vốn không quá mạnh mẽ trước trận chiến; sự tăng trưởng vượt bậc về thực lực của họ là một cải thiện cực kỳ quan trọng đối với an ninh của Morksi.

Giờ đây, đoàn hiệp sĩ và vệ binh đã đủ mạnh để có thể tự mình đẩy lùi một đợt ma thú cuồng loạn với quy mô tương tự mà không cần viện trợ.

Trong khi đó, người dân thành phố lại không có quá nhiều ấn tượng với những thành viên còn lại trong nhóm dẫn đầu đoàn diễu hành.

“Này, gã kia là ‘Sói Đói’ Michael đúng không? Sao hắn lại được đi đầu thế kia? Tôi biết lực lượng an ninh Sói Đói đang làm ăn khá tốt, nhưng dù muốn công nhận công lao đi nữa thì cũng đâu cần cho hắn lên hàng đầu làm gì...”

“Còn thằng nhóc tộc Dhampir đó nữa, Vandalieu thì phải. Thánh-Nữ-sama đã chiến đấu quá tuyệt vời, nhưng chẳng phải thằng bé đó đang dựa hơi mẹ nó hơi quá đà sao?”

“Còn cô nàng Dark Elf, tộc Elf và gã da màu kia nữa – họ là ai vậy?”

Nhóm Vandalieu không chiến đấu ở cổng chính, và chỉ có hai vệ binh trên tháp canh chứng kiến trận chiến của họ – mà cũng chỉ là nhìn từ xa. Do đó, người dân bình thường chẳng có mấy ấn tượng về chiến tích của họ.

Vậy nên, dù Vandalieu là người đã hạ gục Hajime Fitun – thủ lĩnh của kẻ thù, nhưng công trạng của Darcia và những người khác lại được biết đến rộng rãi và ca tụng nhiều hơn.

“Con thấy tự hào vì Mẹ, Zadiris, Basdia, các đồ đệ và mọi người được khen ngợi nhiều như vậy” Vandalieu nói.

Cậu chẳng mảy may bận lòng. Ngược lại, cậu cảm thấy hãnh diện.

“... Chà, tôi biết là cậu chẳng bao giờ để ý tiểu tiết rồi, nhưng cậu không thấy khó chịu à? Tôi thì có đấy. Nếu được, tôi chỉ muốn lẻn ra ngoài mà không ai hay biết thôi” Doug lên tiếng.

Đám đông đang chỉ trỏ vào anh và xì xào: “Hắn ta là ai thế?”

Doug thừa biết Vandalieu không quan tâm đến danh tiếng hay sự công nhận từ công chúng. Anh cũng hiểu vì sao Vandalieu chấp nhận bị đối xử như vậy, bởi cậu đang giữ kín sự thật rằng Hajime Fitun không phải là một tên sơn tặc thông thường, mà là hiện thân của chính vị thần mây sấm.

Và nếu Vandalieu thực sự muốn vang danh thiên hạ, cậu có thể làm bất cứ điều gì cậu muốn. Cậu có thể phô trương chuyến hành trình trở về từ Lục địa hắc ám mà cậu đã đặt chân tới từ lâu, hay một mình càn quét sạch một Dungeon hạng A của Vương quốc Orbaume... Hoặc nếu muốn điều gì đó gần hơn, cậu có thể tìm ra cái Dungeon trong rừng vốn là nguồn cơn của đợt ma thú này rồi dọn sạch nó. Bất kỳ chiến tích nào trong số đó cũng đủ để Vandalieu đi vào lịch sử.

Điều khiến Doug khó chịu chỉ là việc phải phơi mình dưới ánh nhìn của kẻ khác. Dẫu những ánh nhìn đó không chứa đựng sự khinh miệt, nhưng cảm giác bị nhìn bằng ánh mắt bối rối, dò xét cũng chẳng dễ chịu gì cho cam.

“Không sao đâu. Thời gian trôi đi, mọi người sẽ tán dương anh thôi” Vandalieu nói, đoạn dùng mắt ra hiệu cho Doug nhìn vào đám đông.

“Anh không biết họ là ai à? Ở cổng chính có đám sơn tặc đúng không? Đồng bọn của chúng cũng ở bên ngoài thành phố nữa, và chính nhóm đó đã chiến đấu với chúng đấy.”

“Em trai tôi là vệ binh thành phố, nó bảo họ đỉnh lắm. Nó kể thằng bé kia đã chặn đứng một ma pháp mà tên sơn tặc ném về phía thành phố đấy.”

Việc phần lớn đám sơn tặc sở hữu sức mạnh ngang ngửa mạo hiểm giả hạng B hoặc hạng A giờ đã được lan truyền rộng rãi. Theo lời đồn, những kẻ ở cổng chính tương đương hạng A, còn những kẻ khác cũng tầm đó.

Đây là thông tin giả do Bá tước và thuộc hạ tuồn ra, nhưng dù chúng chỉ mạnh cỡ hạng B đi nữa, thì mối đe dọa chúng gây ra cho thành phố vẫn là thật.

“Thằng bé đó làm được vậy sao?!”

“Theo những gì tôi nghe được, đó hoàn toàn là một trận chiến phòng thủ. Họ giữ khoảng cách, ném đủ thứ vào nhau và dùng ma cụ để bắn ra những tia sáng.”

“Tôi chắc chắn ba cô gái kia là những người chiến đấu chính. Họ cũng làm được ‘cái đó’ giống như Thánh-Nữ-sama đấy.”

“Thật á?! Giấc mơ của tôi là được tận mắt thấy các cô ấy làm ‘cái đó’ một lần! Hy vọng hôm nay họ sẽ biểu diễn cho chúng ta xem!”

“Con trai tôi cũng thế. Nghe đâu con trai ngài Bá tước cũng là người hâm mộ đấy. Chắc chắn họ sẽ làm ở quảng trường trung tâm thôi.”

“Quan trọng hơn, cây trượng và cái rìu cần thiết cho ‘cái đó’ hình như chỉ có ‘Vua Xe Đẩy’ Vandalieu mới làm được thôi. Tin đồn bảo là có bí kỹ chế tác hay Đặc kỹ gì đó.”

“... Chuyện này không liên quan lắm, nhưng mấy người quanh ‘Thiên Tài Thuần Thú Sư’ đó ai cũng có một cái ma cụ nhỉ?”

“Tôi còn nghe nói thằng bé đã dùng loại độc gì đó khiến mấy con Rồng với Người khổng lồ bị loạn trí nữa. Có thể nó không trực tiếp xông pha, nhưng chắc chắn nó đã góp công lớn bảo vệ thành phố.”

“Vốn dĩ chính cậu bé đó là người đã thuần hóa ‘Giant Slayer’ và ‘Bậc thầy Ma trượng’ mà. Ngài ấy cũng là người đã huấn luyện cho ‘Iron Arm’ và ‘Iron Cat’ nữa.”

Khắp nơi trong đám đông, những tiếng xì xào bàn tán về Vandalieu và các đồng đội vang lên không ngớt. Cũng có những tiếng nói ca ngợi Doug, Kanako, Melissa và Michael (Miles).

“... Thông tin lan truyền nhanh thật, dù chẳng có mạng xã hội” Doug lẩm bẩm.

“Dĩ nhiên rồi. Đừng coi thường khả năng ‘tám chuyện’ của chúng tôi khi mở cửa hàng ở quảng trường hôm kia và ở khu phố đèn đỏ hôm qua chứ” Kanako vừa nói vừa mỉm cười vẫy tay với đám đông.

“Chúng ta thậm chí còn phải ‘biến hình’ nữa... Nhờ vậy mà tôi chẳng nhớ nổi khách hàng đã hỏi đi hỏi lại cùng một câu bao nhiêu lần rồi” Melissa lên tiếng với giọng điệu khá mệt mỏi.

Kanako và Melissa không hề thực hiện bất kỳ thủ thuật thao túng thông tin nào. Họ chỉ đơn thuần là những nhân viên thân thiện làm việc tại xe đẩy đồ ăn ở nơi đông người qua lại, và những vị khách tò mò chỉ đơn giản là đặt câu hỏi. Tất cả những gì họ làm là trả lời chúng.

Khi đoàn diễu hành tiến vào quảng trường trung tâm, Bá tước Isaac Morksi cùng các quan chức cấp cao và các Hội trưởng Công hội đã đứng đợi sẵn để chào đón.

“Được rồi mọi người, chuẩn bị nhé!” Darcia nói.

“... Được thôi. Đã đến nước này thì đành chịu vậy” Zadiris lẩm bẩm.

“Nản quá đi mất” Melissa than thở.

“... Tôi thấy hơi xấu hổ” Simon nói.

“Màu tóc của chúng ta có hơi khác không nhỉ?” Natania hỏi.

“Chuyện đó không quan trọng! Đi nào, tất cả cùng lúc nhé!” Darcia hô vang.

“Biến hình!” (Transform!)

Cả năm người đồng thanh hô lớn, họ cởi bỏ lớp áo khoác ngoài và giơ cao trang bị lên không trung.

Lớp kim loại lỏng trên trang bị của họ tách ra như những con Slime, và tương tự, các chi giả của Simon và Natania cũng bắt đầu thay đổi hình dạng.

Một tiếng hò reo đinh tai nhức óc vang lên từ đám đông. Các hiệp sĩ và binh sĩ đều cuồng nhiệt tán dương dáng vẻ oai nghiêm của họ.

“... Thật là một cảnh tượng khó tin. Ở Trái Đất hay Origin cũng giống thế này sao?” Miles hỏi.

“Lũ trẻ con chắc là vậy, chứ người lớn thì tôi không nghĩ thế đâu” Doug đáp.

“Với tư cách là người chế tạo trang bị cho họ, tôi thấy rất tự hào” Vandalieu nói.

Dù Darcia và những người khác đã biến hình, nhưng họ không thực hiện buổi “thuyết giáo” (concert) nào cả. Bá tước Morksi đợi đám đông yên lặng rồi mới bắt đầu bài diễn văn công khai trước toàn thể dân chúng.

-------------------------------------------

Một ngày trước buổi diễu hành.

Cuộc thẩm vấn do Bá tước Isaac Morksi, thủ lĩnh đoàn hiệp sĩ và một vài quan chức cấp cao tiến hành không thực hiện theo kiểu đối mặt riêng lẻ, mà tập trung tất cả mọi người tại một nơi.

Đây là cách để Bá tước và các thuộc hạ – bên đặt câu hỏi – ngầm thể hiện rằng họ không có ý định cưỡng ép lấy thông tin từ Vandalieu và các đồng đội.

Đáp lại, Vandalieu đã kể cho họ mọi thứ mà cậu cảm thấy không phiền nếu phải tiết lộ.

Cậu không nói về việc các anh linh hay vị thần đã giáng lâm vào thực thể vật chất, cũng như không nói về danh tính thực sự của mình.

Về những sự kiện kỳ lạ được chứng kiến từ tháp canh... Vandalieu giải trình rằng các vụ nổ là do ma cụ được chế tạo bằng giả kim thuật tạo ra, các tia sáng là chức năng từ cây trượng của cậu, vật giống như roi da mà cậu sử dụng là một chiếc roi giấu trong ống tay áo. Còn việc cậu trông như bị đám sơn tặc chém trúng nhiều lần mà sau đó vẫn bình an vô sự (trừ bộ quần áo bị rách) thực chất chỉ là một loại ảo giác quang học.

Kỹ năng 【 Venus 】của Kanako hoàn toàn không bị phát hiện, nên cô chỉ việc giả ngơ. Doug thì nói dối rằng 【 Hecatoncheir 】 của mình là một phương pháp sử dụng 【 Niệm lực (Telekinesis) 】 hiệu quả mà gia tộc anh đã nghiên cứu qua nhiều thế hệ. Trong khi đó, Melissa khẳng định 【 Aegis 】 chỉ đơn giản là một rào chắn được tạo ra bởi ma pháp.

Isis, người tưởng chừng đã bị gã khổng lồ nghiền nát nhưng sau đó lại xuất hiện không vết trầy xước, đã giải thích rằng cô may mắn né được cú đánh trực diện nhưng bị chấn động làm bất tỉnh. Còn việc tháp canh không nhìn thấy cô, hẳn là do cô bị che khuất sau một vật thể nào đó.

Về nhân thân của họ, không có sự nghi ngờ sâu sắc nào vì họ đều đã từng đi qua cổng thành trước đây. Kanako, Melissa và Doug là mạo hiểm giả, còn Isis chỉ là một lữ khách lang thang. Tất cả đều được xem là người quen của Vandalieu và Darcia.

... Nếu họ thẩm vấn kỹ vệ binh cổng thành, Bá tước và thuộc hạ sẽ biết rằng những người này không hề đi qua cổng chính vào ngày xảy ra trận chiến. Nhưng họ không mảy may nghi ngờ câu chuyện Kanako kể: rằng cô đã rời thành phố để đi tìm Vandalieu trong lúc hỗn loạn tại cổng thành sau khi biết tin có bầy ma thú đang áp sát.

Về phần Kimberley, Vandalieu trình bày với Bá tước và các thuộc hạ rằng đó là một mạo hiểm giả tình cờ đi ngang qua, hỗ trợ trận chiến bằng các ma pháp cường hóa hệ phong rồi rời đi ngay mà không vào thành. Còn Orbia, người đã xuất hiện trong thoáng chốc, Vandalieu đưa ra lời giải thích đã được chuẩn bị từ trước: “Đó là một bí thuật tối cao mà đại trưởng lão của ngôi làng Dark Elf ẩn dật đã thi triển lên người tôi. Tôi cũng không rõ chi tiết lắm.”

Phần lớn thông tin đó đều là giả dối, nhưng Vandalieu lại trả lời khá chi tiết về đám sơn tặc. Cậu nói với Bá tước rằng kẻ thù tự xưng là các anh linh của Fitun và họ đã giáng lâm xuống thế giới này. Cậu cũng cung cấp chính xác tên các võ kỹ và ma pháp mà chúng đã sử dụng.

Vandalieu cũng không giấu giếm việc mục tiêu của chúng chính là lấy mạng cậu.

“Ta hiểu rồi... Có vẻ đám sơn tặc này là những anh hùng được Fitun, Lôi vân thần, lựa chọn và ban cho sự bảo hộ cùng các anh linh. Cả đợt ma thú cuồng loạn cũng có thể do vị thần đó gây ra, nhưng... chúng ta không thể khẳng định chắc chắn điều đó” Bá tước kết luận sau khi nghe xong, gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi. “Ta đã nhận được tin báo rằng tượng thần Fitun bị nứt và các giáo sĩ của ngài ấy bị bất tỉnh trên khắp cả nước. Có lẽ ngài ấy đã bị Alda trừng phạt vì sự cố này, hoặc đã có chuyện gì đó xảy ra với ngài ấy sau khi các anh hùng của ngài bị đánh bại... Dù thế nào, ta vẫn khó mà tin được ngài ấy có thể bồi dưỡng Gordon, một mạo hiểm giả hạng C, và nhóm Flame Blades hạng D, đến mức có thể làm vật chứa cho anh linh trong thời gian ngắn như vậy. Dù cuối cùng cơ thể chúng không chịu nổi mà diệt vong, nhưng nghĩ đến thôi cũng thật đáng sợ.”

Danh tính của Gordon – kẻ vừa ghé thăm Morksi gần đây, và nhóm Flame Blades – những kẻ hoạt động ở thành phố lân cận, đều đã rõ ràng. Nhưng danh tính của những tên sơn tặc còn lại vẫn chưa được xác định.

Có lẽ vì đã để lại đâu đó nên nhóm của Murakami không mang theo thẻ Công hội Mạo hiểm giả, ngay cả nhóm Vandalieu cũng không biết danh tính gốc của những cái xác được hai anh linh ở cổng chính hay Kizelbyne sử dụng.

Tuy nhiên, vì Hajime và những người chuyển sinh khác đều đã đăng ký tại Công hội, danh tính của họ sớm muộn gì cũng bị phát hiện... Riêng ‘Sylphid’ Misa Anderson thì khó nhận diện hơn, vì cơ thể cô ta ngay từ đầu đã ở dạng hơi, chẳng ai nhìn thấy và cũng không để lại xác. Nhưng vì ngay từ đầu Bá tước và thuộc hạ cũng không biết đến sự tồn tại của cô ta, nên điều này có lẽ chẳng thành vấn đề.

Isaac thở dài một hơi não nề.

“Tôi không nghĩ bọn chúng có thể lặp lại chuyện tương tự đâu, thưa ngài” Vandalieu nói với giọng điệu cung kính dành cho một bậc quyền quý.

“Cậu lấy gì làm bằng chứng?” Isaac hỏi.

“Tên sơn tặc tên Hajime mà tôi đã chiến đấu nói rằng Gordon và những kẻ khác mạnh lên là nhờ hắn. Dù chỉ là phỏng đoán, nhưng tôi tin hắn sở hữu một loại Đặc Kỹ đặc biệt nào đó, chính nó đã cho phép hắn tạo ra sự thăng tiến vượt bậc cho đám Gordon trong thời gian ngắn” Vandalieu giải thích, lờ đi chi tiết về 【 Marionette 】 mà chỉ gọi chung là Đặc lỹ.

“Ra vậy, Đặc kỹ sao” Bá tước gật đầu lẩm bẩm, có vẻ hài lòng với lời giải thích này. “Ít nhất thì có vẻ những chuyện như vậy sẽ không tái diễn trong một sớm một chiều... Vậy thì, Vandalieu Zakkart và các bạn đồng hành, ta rất cảm kích trước những lời khai và thông tin quý giá của các bạn. Hy vọng chúng ta sẽ giữ vững mối quan hệ hữu hảo này” ngài nói đoạn chìa tay ra định bắt tay Vandalieu.

------------------------------------------

Khi nghe bài diễn văn của Bá tước, Miles chợt nhớ lại buổi thẩm vấn hôm qua. “Mình cứ đinh ninh lão sẽ đuổi chúng ta ra khỏi thành chứ. ‘Duy trì quan hệ hữu hảo’ sao?” gã lẩm bẩm.

Đám sơn tặc... gần như đã được xác nhận là những anh hùng phụng sự Fitun và mục tiêu của chúng là mạng sống của Vandalieu. Nói cách khác, Bá tước thừa biết sự hiện diện của Vandalieu trong thành chính là nguyên nhân dẫn đến thảm kịch hai ngày trước.

Trong tình huống đó, Miles đã đoán rằng Bá tước sẽ trục xuất họ, nhưng gã đã lầm to.

“Chắc chắn ngài ấy đã cân nhắc điều đó, nhưng ta đoán rằng ngài ấy nhận ra làm vậy cũng vô ích thôi” Zadiris nói.

“Ngài ấy biết rõ thành phố này có thể bị dùng làm con tin để uy hiếp Van. Nếu vậy, chẳng có gì đảm bảo ‘kẻ thù’ sẽ không nhắm vào nơi này ngay cả khi chúng ta bị đuổi đi” Basdia tiếp lời.

“Nên thay vì xua đuổi, ngài ấy muốn giữ Sư phụ làm đồng minh... Suy tính của giới quý tộc thật là phức tạp” Natania cau mày.

“Ta nghĩ ngài ấy còn vì người dân nữa. Và có lẽ ngài ấy thấy việc chúng ta ở đây hay không cũng chẳng khác gì nhau” Darcia mỉm cười.

Vandalieu và nhóm của mình đã kịp bắt rễ với thành phố Morksi từ trước khi cuộc tấn công nổ ra. Việc kinh doanh ở khu phố đèn đỏ, những việc cậu làm ở khu ổ chuột, hay màn dùng 【 Quyến thần giáng trần 】 của Darcia tại Giáo hội.

Trong mắt những người không biết sự thật, họ đã quá nổi tiếng, và uy tín đó càng tăng cao sau khi họ dập tắt đợt ma thú. Số lượng người thờ phụng Vida trong thành tăng vọt, và các yêu cầu tiêu diệt Ghoul đã bị gỡ khỏi bảng nhiệm vụ của Công hội nhờ tiếng nói của các mạo hiểm giả lẫn thường dân.

Với sự mến mộ và danh tiếng lớn đến thế, nếu họ bị trục xuất, người dân có khi lại nghĩ họ ra đi để bảo vệ thành phố khỏi những kẻ thù khác. Và dù họ có đi thật, thành phố vẫn đứng trước nguy cơ bị tấn công lần nữa.

Thế nên, việc trục xuất Vandalieu chỉ khiến mối quan hệ giữa Bá tước với cậu xấu đi và gây ra làn sóng phẫn nộ trong lãnh địa; chẳng có lợi lộc gì cả.

“Dù vậy... tôi tự hỏi mình có thể làm gì không. Thế này thì hơi quá nổi tiếng so với tôi rồi” Simon lẩm bẩm, khóe miệng giật giật.

“Simon, khi chúng ta trở về đế quốc mà ta trị vì, sẽ còn một buổi diễu hành nữa. Ta nghĩ anh nên tập cho quen dần đi là vừa” Vandalieu thì thầm với anh.

Sau những sự kiện vừa qua, Vandalieu đã kể cho anh nghe tất cả. Sự thật vượt xa trí tưởng tượng của Simon; anh chưa bao giờ dám mơ rằng mình lại là đệ tử của một vị Hoàng đế. Nhưng giờ thì đã quá muộn để anh có thể vô ơn mà giả vờ như không biết gì.

“... Tôi không cần tham gia cái đó đâu nhỉ? Tôi chỉ đứng bên lề đường cổ vũ cho Chủ nhân thôi, đừng để ý tới tôi làm gì...” Simon nói.

“Nếu anh chống đối, ta sẽ ban cho anh tước vị cung đình và phong anh làm Ngài Simon. Hoặc ta có thể nhận anh làm con nuôi, khi đó anh sẽ là Hoàng tử Simon” Vandalieu thản nhiên.

“Tha cho tôi đi, Sư phụ” Simon thở dài.

Ngay khi cuộc trò chuyện thì thầm đầy “ấm áp” giữa thầy và trò kết thúc, bài diễn văn của Bá tước cũng đi đến hồi kết.

“Và giờ đây, ta sẽ trao tặng những huy chương từ gia tộc Bá tước Morksi để ghi nhận công lao của các vị” Bá tước tuyên bố.

Tại Vương quốc Orbaume, các quý tộc dưới cấp Công tước không thể ban tước vị cho người khác, kể cả tước hiệu quý tộc một đời không kế vị. Tuy nhiên, họ có quyền trao tặng huy chương theo quy định: Huy chương Bạch kim cao quý nhất chỉ do Nhà vua ban tặng; Huy chương Vàng do mười hai gia tộc Công tước; còn từ Hầu tước đến Nam tước có thể trao tặng Huy chương Bạc.

“Gửi tới Thánh nữ Darcia Zakkart, ‘Vị thánh hộ mệnh của Trang bị biến hình’ Vandalieu Zakkart, và tới những vị anh hùng vô danh, ta xin trao tặng các bạn Huy chương Bạc” Bá tước dõng dạc.

Đám đông xôn xao khi nghe cụm từ bí ẩn “những vị anh hùng vô danh.”

Kanako và Doug đưa tay che miệng, còn Melissa thì thở dài.

“Khi bầy ma thú ập đến, đã có những người không kịp tháo chạy. Nhưng cũng có những cá nhân đã hy sinh bản thân để câu giờ cho họ thoát nạn. Có những chàng trai, cô gái trẻ, và cả những người cao tuổi nữa” Bá tước nói. “Di hài của họ không bao giờ được tìm thấy, và cũng chẳng ai biết tên họ là gì. Có lẽ họ là những cư dân nghèo khổ ở khu ổ chuột. Mong muốn của ta là ca ngợi lòng quả cảm và tâm hồn cao đẹp của họ như những vị anh hùng thực thụ. Và ta tuyên bố tại đây: Ta sẽ dồn toàn lực để bài trừ cảnh nghèo đói ở khu ổ chuột và giải quyết triệt để vấn đề đó ngay trong thế hệ của mình!”

Tiếng reo hò dậy đất vang lên. Trong đám đông, có những thanh niên đã được cứu mạng bởi một bà lão bí ẩn, đôi mắt họ nhòa lệ.

Tiện thể, ngài Bá tước cũng đã có kế hoạch dựng một bức tượng đá cho những “anh hùng vô danh” này.

Có nhiều lý do để ngài làm vậy. Bên cạnh việc thực sự cảm kích trước hành động dũng cảm đó, ngài còn muốn hướng thiện cảm của dân chúng về phía mình, thay vì chỉ tập trung quá mức vào Darcia. Ngài cũng nhắm tới việc giành được sự ủng hộ tuyệt đối cho kế hoạch xóa đói giảm nghèo, và để tuyên bố với “kẻ thù” đã phái các anh hùng của Fitun đến đây... tuyên bố với các vị thần rằng, đó mới chính là những anh hùng đích thực.

“Chắc Isis – hay đúng hơn là Legion – thấy khó xử lắm đây” Melissa nói.

Có vẻ như Legion, những người thực sự được ca tụng, đang ngập trong cảm giác tội lỗi. Có hai lý do khiến Isis không tham gia diễu hành – một là chiến tích của cô không được chứng kiến, và... đây là lý do còn lại.

Trong khi đó, những người đã chiến đấu với các anh linh trong Dungeon kẻ thì đang trông coi nhà cửa, kẻ thì chuẩn bị cho buổi diễu hành sắp tới tại Talosheim... và cả việc đổi quốc hiệu mới mà Vandalieu sẽ công bố sau đây.

“Em thực sự muốn thấy Bocchan trong bộ lễ phục đẹp nhất” Rita tiếc nuối nói.

“Em đã thấy cậu ấy mặc nhiều lần rồi còn gì, một lần thế là đủ rồi mà? Với lại buổi diễu hành ở Talosheim chắc chắn sẽ còn hoành tráng hơn nhiều” Saria tiếp lời.

Cuộc trò chuyện bất ngờ bị cắt ngang bởi Juliana.

“Ưm, tôi đã giải mã được ý nghĩa của Thần dụ rồi. Tôi nghĩ nó nói về nơi ở của một vị nữ thần” cô nói.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!