“Này, này, này, cái người đằng kia, qua đây cho tôi.” Tại cổng vào Thành Lập Hạ, một người lính chỉ vào Bray và hét lên.
Bray đang định lơ ngơ cho qua ải, đành rụt lại bàn chân đã bước qua cổng.
Chết tiệt, quả nhiên vẫn không trà trộn vào được.
“Anh trông quá đáng nghi, qua đây để chúng tôi khám xét.” Người lính gọi đồng đội bên cạnh, chuẩn bị khám xét Bray.
Gã này đeo bịt mắt, lại còn vác theo một bao kiếm lớn, nhìn kiểu gì cũng giống phần tử nguy hiểm.
“Cởi áo ra.” Người lính nói.
“...” Đôi mắt cá chết của Bray lộ vẻ tuyệt vọng.
Anh biết rõ chuyện gì sẽ xảy ra một khi vạch áo lên.
“Bắt người khác cởi đồ ra thật sự tốt sao.”
“Ngươi nghĩ ta muốn nhìn cơ thể trần trụi của đàn ông lắm à?” người lính nói với vẻ mặt ghét bỏ.
Ngoài mấy gã gay ra, ai lại thích nhìn cơ thể trần trụi của đàn ông chứ.
“Ưmmmmmm” Bray miễn cưỡng cởi áo khoác và áo ngoài ra.
Ngay sau đó, ánh mắt của những người lính xung quanh bắt đầu trở nên rất kỳ lạ.
Vũ khí đều đã lên nòng.
Và Bray đã sớm lường trước được tình huống này.
“Nhanh lên, tra xem gã này có phải tội phạm gì không!” người lính đó vội vàng hét lên.
Tên côn đồ từ đâu ra thế này! Không, trông thế này đã không còn ở cấp độ côn đồ nữa rồi.
Đồng đội của người lính lập tức hành động, nhanh hết mức có thể.
May mà Bray tạm thời bị cách ly, nếu không chắc đã bị người ta xem như khỉ trong rạp xiếc.
Bray bất đắc dĩ thở dài một hơi.
Biết nói sao đây, anh chỉ có vẻ ngoài không được ưa nhìn cho lắm mà thôi.
Bản thân anh đến thuốc cũng không hút... chỉ là một mạo hiểm giả bình thường cần kiệm chăm lo cho gia đình.
Chỉ là có nhiều hình xăm hơn người khác một chút, và chột một mắt thôi mà.
“Các người không thể kỳ thị tôi được.” Bray nói lên tiếng lòng.
“Đừng nói nhảm, thông tin của ngươi sẽ sớm được tra ra thôi.” Người lính cố gắng không để mình yếu thế, cố tình nói một cách hung hăng.
Đối mặt với kẻ ác, nếu không hung dữ một chút thì không được – đây chính là suy nghĩ trong lòng người lính phụ trách kiểm tra an ninh lúc này.
---
Bray ngồi trên ghế dài, anh vẫn đang bị cách ly.
Anh ngẩng đầu nhìn trời, đã gần hoàng hôn rồi.
Bray còn chưa được ăn cơm, sắp chết đói rồi.
“Cho tôi một bát cơm được không?” Bray nói như vậy.
Những người lính nhìn nhau, sau một hồi bàn bạc rất lâu, cuối cùng vẫn quyết định cho Bray một bát cơm.
Một trăm phần trăm là cơm trắng.
Bray mặt không cảm xúc và cơm.
Mấy gã này, không phải buổi trưa đã nói “sẽ tra ra thông tin của ngươi rất nhanh” sao.
Bây giờ sắp tối rồi, có cho vào cổng hay không, mau cho một lời chắc chắn đi chứ.
Nếu không cho, lát nữa Bray sẽ phải nghĩ cách vượt rào rồi.
Vượt ải chém tướng, sau đó bị truy nã, rồi lại vào thành... nghĩ thôi đã thấy kích thích rồi.
Trong lúc ăn cơm, Bray bắt đầu mường tượng ra những kế hoạch nguy hiểm.
“Đối chiếu xong chưa?” Người lính vẫn luôn phụ trách Bray ghé tai thì thầm với đồng đội.
“Đối chiếu nhiều lần rồi, chắc là không sai đâu.”
“Khụ khụ, cái đó.”
“Anh có thể qua cổng rồi.” Người lính giả vờ ho vài tiếng.
“Tôi có thể qua rồi sao?” Bray có chút bất ngờ, rõ ràng anh đã nghĩ xong cách càn quét... không, là lẻn vào rồi.
Hơi thất vọng một chút.
“Đúng vậy, mạo hiểm giả đến từ Đế quốc, biệt danh là 「Thợ Săn Ác Quỷ」, phải không.”
Hiệp hội Mạo hiểm giả không phân biệt quốc gia, nước nào cũng có.
Nói một cách nghiêm túc thì mạo hiểm giả cũng không phân biệt quốc tịch.
Nhưng đó chỉ là trạng thái lý tưởng, mạo hiểm giả suy cho cùng vẫn có quốc tịch.
Vì vậy, những mạo hiểm giả đến từ các quốc gia khác vẫn sẽ bị kiểm tra vài lần.
Đặc biệt là những mạo hiểm giả trông có vẻ không ổn như Bray, sẽ bị kiểm tra nghiêm ngặt hơn.
“Là Bray Crass.” Bray nghiêm túc yêu cầu đối phương sửa lại.
“Không có tiền án tiền sự.” người lính nói.
“Vì vậy anh có thể qua cổng.”
“Tuy nhiên, tôi nhắc nhở anh một câu, nếu anh gây rối trong thành, thì đừng mong có kết cục tốt đẹp.” Người lính nheo mắt nói với Bray.
Đây là một lời cảnh cáo.
Tuy trong thông tin của Bray không có tiền án tiền sự, nhưng lại có những lời đồn về anh.
Tin đồn nói rằng mạo hiểm giả này rất hung tàn.
Vẫn phải đối xử một cách thận trọng.
“Đây là giấy phép nhập cảnh của anh.” Người lính đưa một tờ giấy phép nhập cảnh cho Bray.
Giấy phép nhập cảnh này có thể giúp Bray không bị bắt vì vào thành bất hợp pháp.
“Còn có thứ này nữa à.” Bray ngây người.
Lần đầu tiên được cấp một thứ chính thức như vậy.
Lần trước vào Modoria là đi thẳng cùng công chúa, còn lúc ra khỏi Modoria thì là chém giết mà ra.
Mà nói mới nhớ, Bray còn tưởng chiến tích của mình ở Modoria trước đây sẽ bị ghi lại.
Không ngờ lại không có.
Nếu người lính biết anh từng đại khai sát giới ở thủ đô của Liên bang, còn đánh cả tổng thống của họ, thì có liều cái mạng già cũng không để Bray vào thành.
“Còn lề mề gì nữa?” Người lính thúc giục Bray rời đi.
Đây không phải khách sạn, có giấy phép nhập cảnh rồi thì mau vào thành đi.
“À, lần đầu tiên nhận được thứ này... tôi có thể giữ nó luôn không?” Bray thử hỏi.
“Anh đang nói gì vậy?” Người lính nhìn Bray với vẻ khinh bỉ.
“Thứ này sẽ bị thu hồi khi anh xuất cảnh.”
Không có giấy phép này thì không thể xuất cảnh được.
“Ồ, hiểu rồi.” Bray, gã nhà quê này, cầm tờ giấy phép xem đi xem lại mấy lần.
Nhìn qua thì chỉ là một tấm thẻ có hoa văn mà thôi.
“Thật sự có tác dụng sao?”
“Sẽ không bị bắt chứ?”
Bray hỏi liền mấy câu.
“Mau vào trong cho tôi!” Người lính nói một cách mất kiên nhẫn, gã này có thôi đi không.
Thật muốn ném gã này vào tù.
---
Sau khi Bray vào thành, trời đã tối hẳn.
Đèn đường đã sáng lên, chỉ có vài người thưa thớt đang đi dạo.
Một số cửa hàng gần cổng thành đã kéo cửa cuốn xuống.
Khu vực gần cổng thành không phải nơi sầm uất gì, mọi người luôn nghỉ ngơi từ rất sớm.
Bray rơi vào một tình thế vô cùng khó xử.
—“Tối nay mình ngủ ở đâu đây?” Trong lòng Bray có cả vạn con alpaca đang phi nước đại.
Đất khách quê người, đến khách sạn ở đâu cũng không biết.
Giây tiếp theo, một tia sáng lóe lên trong đôi mắt cá chết của Bray.
“Mình quả nhiên là thiên tài của nhà Crass.” Bray nói xong, liền quay đầu đi về phía cổng thành.
---
“Anh làm cái gì vậy!” Người lính phụ trách kiểm tra an ninh lúc nãy kinh ngạc nhìn Bray.
“Anh sắp bị sa thải à?”
“Ngươi mới bị sa thải! Lão tử chỉ giao ca thôi.” Người lính tức điên lên.
Tên mạo hiểm giả mắt cá chết này bị làm sao vậy!?
Muốn gây sự à? Cứ tới đây, nếu không tống giam ngươi lại, gã sẽ đổi họ!
“Ở đây có cho ngủ không?” Bray hỏi một cách nghiêm túc.
“Hả?” Người lính sững sờ, nhất thời không hiểu Bray đang nói gì.
“Tôi không tìm được khách sạn.”
“Yếu đuối, bất lực, đáng thương.” Bray nói.
Anh đang cố hết sức để mình trông đáng thương hơn.
“...” Người lính không nói một lời, mở pháp trận liên lạc trên cổ áo.
“Alô... là người giao ca phải không.” Người lính tự mình nói vào pháp trận.
“Ở đây có một gã yếu đuối, bất lực, đáng thương muốn tìm chỗ ngủ, giao cho cậu xử lý đấy.”
“???” Người ở đầu bên kia pháp trận mặt đầy dấu chấm hỏi.
Anh muốn ngủ, nhưng chuyện đó thì có liên quan gì đến nhân viên an ninh như tôi chứ?
“Đợi đã... chuyện gì...”
Người lính nói xong liền ngắt pháp trận, rồi ngẩng đầu nhìn Bray.
“Anh đi làm phiền gã khác đi.”
“Ồ.” Bray đáp một tiếng.
