Thanh trường kiếm cùn và một gã dân làng thất tình

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1047 15179

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 14

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 3

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 33

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 19

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 821

Trò chơi kỳ tích - Chương 12: Thứ gì thế này?

“Hôm nay lại là một ngày không có đơn hàng nào.” Gerasimovich ngáp một cái, hai tay vò mái tóc rối bù của mình.

Gerasimovich, gã này, đến tận bây giờ mới ngủ dậy.

Lại chẳng có đơn hàng nào, dậy sớm quá cũng có ích gì, phải không?

“Hửm?” Gerasimovich có chút kinh ngạc nhìn hai người đang đứng trước cửa xưởng của mình.

“...” Alan không biết mình làm vậy có đúng không, nên cứ im lặng mãi.

Tự ý dẫn người đến, biết đâu lại làm phiền Gerasimovich.

“Anh là Gerasimovich à?” Alan không nói gì, Bray lại là người lên tiếng trước.

“Hửm? Là tôi.” Gerasimovich nhìn Bray với vẻ kỳ quặc.

Trông không giống người tốt cho lắm, nhìn trang phục của Bray, cứ có cảm giác như là đến đòi tiền bảo kê.

Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, Thành Lập Hạ làm gì có ai đi đòi tiền bảo kê chứ?

“Tìm tôi có chuyện gì không?”

“Tôi muốn nhờ anh rèn lại một thanh kiếm.” Bray nghiêm túc nói.

“Ồ ồ, là đơn hàng à.” Gerasimovich lộ vẻ bừng tỉnh.

Nếu nói sớm là chuyện rèn đúc, Gerasimovich đã không ngẩn người lâu như vậy.

“Rèn lại sao?”

“Vào trong đi, muốn rèn lại... thì anh cũng phải cho tôi xem thứ cần rèn lại đã.” Gerasimovich nói với Bray.

“Được.” Bray cũng hiểu rõ, nên trực tiếp gật đầu.

“Cảm ơn đã dẫn đường.” Trước khi bước vào xưởng, Bray quay đầu lại nói với Alan.

“Vâng... hả?” Alan có chút bất ngờ... cậu hiếm khi được người khác cảm ơn.

Cậu không phải xin lỗi người khác đã là tốt lắm rồi.

“Không có gì đâu ạ.” Alan vội vàng xua tay, vẻ mặt có chút hoảng hốt.

Bray gật đầu ra hiệu, rồi đi theo Gerasimovich vào trong xưởng.

Alan nhìn Bray theo Gerasimovich vào xưởng, rồi một mình ngồi xổm xuống góc tường, khẽ khàng lấy chiếc hộp nhạc từ trong túi ra.

Bây giờ thì, chắc sẽ không sợ làm ồn đến người khác nữa rồi.

---

Trong lúc Alan đang chìm đắm trong thế giới âm nhạc, Bray đã đến bên một chiếc bàn trong xưởng.

Đồ đạc trên bàn rất lộn xộn.

Gerasimovich trông có vẻ lúng túng, nhanh chóng gạt hết những thứ linh tinh lộn xộn trên bàn xuống đất.

“Loảng xoảng.” Đồ đạc rơi xuống đất, âm thanh hỗn loạn vô cùng.

“...” Khóe miệng Bray giật giật.

Coi như bàn đã sạch, đến lượt sàn nhà bừa bộn sao?

“Mời anh đặt nguyên liệu cần rèn lại lên bàn đi.” Gerasimovich lau mồ hôi lạnh trên trán, nói với Bray.

Khách hàng hiếm có, Gerasimovich không muốn dọa người ta chạy mất.

“Cộp——” Bray đặt cả bao kiếm và những mảnh vỡ của thanh đại kiếm lên bàn.

Những mảnh vỡ của lưỡi kiếm đen kịt, u ám không một chút ánh sáng.

“Thanh... thanh kiếm này vỡ nát đến thế này sao?” Gerasimovich khó tin nhìn những mảnh vỡ trên bàn.

“Ừm.” Bray liếc nhìn Gerasimovich một cái.

“Anh đã làm cái gì vậy... có quá đáng đến mấy cũng không thể khiến một thanh kiếm vỡ tan tành thế này chứ.” Gerasimovich vạch đen đầy đầu.

Anh có chút thương cho người thợ rèn đã tạo ra thanh kiếm này.

“Làm rất nhiều chuyện quá đáng.” Bray lẩm bẩm.

Gerasimovich chăm chú xem xét những mảnh vỡ.

“Vật liệu chưa từng thấy bao giờ.” Gerasimovich kinh ngạc phát hiện, anh chưa từng thấy qua vật liệu của thanh đại kiếm này.

Dù đã bị nung chảy, Gerasimovich vẫn có thể nhận ra những nguyên liệu dùng để rèn kiếm.

Thế nhưng lần này, Gerasimovich thật sự bối rối.

“Có lẽ phải tìm một thợ rèn giỏi mới được.” Gerasimovich tiếc nuối nói.

“Ngay cả anh cũng không được sao?” Bray có chút thất vọng.

“Tôi? Tôi chỉ là một thợ rèn bình thường thôi.” Gerasimovich xua xua tay.

“Nói mới nhớ, tôi thấy hơi lạ.”

“Nhìn dáng vẻ của anh, chắc không phải người của Liên bang nhỉ?” Từ trang phục có thể ít nhiều đoán ra, Bray trông giống người bên Đế quốc hơn.

“Tại sao anh lại cố tình đến tìm tôi chứ.”

“Ừm... đến từ Đế quốc.” Bray thừa nhận mình đến từ bên ngoài Liên bang.

“Vậy lại càng lạ, anh lặn lội đường xa đến đây, lại tìm một thợ rèn quèn như tôi.” Gerasimovich gãi gãi mái tóc đỏ của mình, vẻ mặt có chút kỳ quặc.

“Thanh kiếm này chỉ có công nghệ của Kỷ Thứ Hai mới có thể rèn lại được.” Bray nói thật.

“Kỷ Thứ Hai?” Gerasimovich hoàn toàn không hiểu Bray đang nói gì.

Đa số mọi người đều không biết gì về thuyết kỷ nguyên.

“Ý anh là thanh kiếm này của anh là đồ cổ... cần phải có công nghệ cổ mới rèn lại được?” Gerasimovich ngẫm nghĩ một lát về ý của Bray.

“Đúng vậy.”

“Có người nói với tôi, chỉ có anh mới biết công nghệ của Kỷ Thứ Hai.” Đây là điều Nikolas nói với anh, anh không tin Nikolas sẽ nói dối lừa mình.

“Người đó có lẽ đang lừa anh đấy.” Gerasimovich nhún vai.

Anh thật sự không biết công nghệ của Kỷ Thứ Hai là gì.

“Tôi có thể trả giá.” Bray tưởng Gerasimovich đang che giấu năng lực của mình.

“Không phải vấn đề giá cả, có tiền tôi cũng muốn kiếm chứ.” Gerasimovich có chút buồn bực.

“Tôi thật sự không biết anh đang nói gì.”

“Tuy có hơi đáng tiếc, nhưng tôi nghĩ anh vẫn nên tìm một thợ rèn giỏi thì hơn.”

“Thành Lập Hạ vẫn có rất nhiều danh gia.” Gerasimovich lắc đầu, cho Bray vài lời khuyên.

“Làm phiền rồi... tôi sẽ thử xem.” Bray nói, rồi lặng lẽ thu dọn những mảnh vỡ trên bàn.

Anh cũng chỉ nói miệng vậy thôi.

Thợ rèn nổi tiếng ở Thành Thanh Thụ năm đó còn không có cách nào sửa được thanh kiếm kia của Bray.

Anh cũng không cho rằng danh gia ở Thành Lập Hạ sẽ có khả năng sửa được thanh đại kiếm đã vỡ nát này.

Bray sở dĩ đến Thành Lập Hạ, chỉ vì Nikolas nói Gerasimovich biết công nghệ của Kỷ Thứ Hai.

——“Có lẽ là trùng tên rồi.” Bray thầm nghĩ.

Có lẽ ở Thành Lập Hạ, còn có một thợ rèn khác cũng tên là Gerasimovich.

Bray đeo bao kiếm lên, đi ra ngoài.

“Làm phiền rồi.” Trước khi đẩy cửa xưởng ra, Bray quay người lại nói với Gerasimovich một tiếng.

“Ummmmm” Gerasimovich có chút khó xử.

“Là do tôi không đủ năng lực... không có gì là làm phiền hay không cả.”

Nhìn bóng lưng rời đi của Bray, Gerasimovich cảm thấy có chút nặng nề.

Tấm lưng vốn đã rệu rã, giờ lại thêm vài phần cô liêu.

“Kỷ Thứ Hai à...” Gerasimovich thở dài một hơi.

“Công nghệ cổ mà cậu ta nói.” Gerasimovich nhớ lại một vài thứ, đó đều là những thứ đã bị anh vứt bỏ.

Gerasimovich đi vào phòng của mình.

Anh vùi đầu vào căn phòng bừa bộn, bắt đầu tìm kiếm thứ gì đó.

Búa, chăn, quần áo, đủ thứ linh tinh bị Gerasimovich ném ra khỏi phòng.

Anh muốn tìm một quyển sổ tay, đó là sổ tay do ông nội anh viết.

“Tìm thấy rồi.” Cuối cùng, Gerasimovich cũng tìm thấy quyển sổ tay đó từ trong một chiếc tủ.

Bìa sổ đã ố vàng, rõ ràng đã có từ rất lâu rồi.

“Thật đáng hoài niệm.” Gerasimovich lật giở quyển sổ tay.

Tính ra cũng đã mấy năm rồi anh không xem thứ này.

Nếu không phải Bray nhắc đến công nghệ cổ, anh cũng sẽ không đột nhiên nhớ đến bản thảo của ông nội.