Sau khi Kaya đuổi Bray ra ngoài, Duncan không nói một lời, cầm Cỏ Bánh Mì rồi chui vào bếp.
Kaya quay đầu nhìn bóng lưng của cha mình, cảm thấy bóng lưng ấy không còn ảm đạm như trước nữa.
Dường như có một ngọn lửa ý chí nào đó đã được thắp lên.
Một Duncan như vậy, Kaya đã rất lâu rồi không được thấy, rốt cuộc cha mình đã bắt đầu suy sụp từ khi nào?
Là khoảnh khắc vợ ông ra đi? Hay là khoảnh khắc ông giao lại tiệm bánh cho Kaya?
Kaya lặng lẽ lắc đầu, đóng cửa tiệm bánh lại, lật tấm biển “Đang mở cửa” sang mặt kia.
---
Ngày hôm sau, Bray đến tiệm bánh rất đúng giờ.
Nhưng khi Bray bước vào tiệm, anh chỉ thấy một mình Kaya.
“Suỵt.” Kaya ra dấu im lặng.
Duncan vẫn còn ở trong bếp.
Bray cũng không bận tâm chuyện Duncan không giữ đúng hẹn, chỉ lặng lẽ tìm một chỗ ngồi xuống.
Tiệm bánh hôm nay cũng không mở cửa, trong tiệm còn vắng vẻ hơn mọi ngày.
Bray nhìn dòng người qua lại bên ngoài, có chút mơ màng.
Anh dường như chỉ một lòng nghĩ đến việc làm ra chiếc bánh này, mà không nghĩ đến những chuyện xa hơn.
Mình nên tặng bánh cho Lux vào lúc nào? Liệu Lux có thích không?
Đến tận bây giờ, một loạt câu hỏi mới ùa về trong tâm trí Bray.
Ngay từ đầu anh đã không nghĩ đến những vấn đề này.
Bray đặt tay lên bàn, mấy ngón tay không ngừng gõ lên mặt bàn.
Hành động nhỏ này cho thấy sự bất an của anh.
“Đến rồi à, đúng giờ thật đấy.” Giọng Duncan vọng ra từ phía nhà bếp, cắt ngang dòng suy nghĩ của Bray.
Sau đó ông nhìn đồng hồ.
“Xem ra là ta làm hơi lâu.” Duncan thẳng thắn thừa nhận mình đã không đúng hẹn.
Bray cũng không nói gì, chỉ lắc đầu, tỏ ý không sao cả.
“Cầm lấy.” Duncan đưa cho Bray một chiếc hộp giấy.
Phần trên của hộp giấy là lớp giấy bóng trong suốt, có thể nhìn rõ tình hình bên trong.
Đó là một chiếc bánh kem trông rất bình thường, cùng lắm là họa tiết trang trí trên bánh rất đẹp mắt mà thôi.
Không đúng, có một điểm đặc biệt, đó là chiếc bánh này đã bị cắt đi một miếng.
“Trông bình thường thật.” Bray rất thành thật đưa ra ý kiến.
“Ngoài hương vị ra, thì chiếc bánh này đúng là bình thường như vậy đấy.” Duncan liếc Bray một cái.
“Đừng để qua đêm.” Duncan nói với Bray.
“Vị sẽ thay đổi đấy, mau mang đến cho người mà cậu muốn tặng đi.”
Bray ngẩn ngơ nhìn chiếc bánh kem trước mặt mình.
“Cậu còn đang nghĩ gì vậy?” Duncan thản nhiên nhìn Bray.
“...” Nghe câu nói của Duncan, Bray một lần nữa bừng tỉnh.
“Không, không có gì.” Bray lẩm bẩm.
Sự hoang mang đáng lẽ không nên tồn tại trong con người mình.
Dù sao thì chuyện này cũng không hợp với Bray.
“Chỉ là vừa rồi nghĩ hơi nhiều thôi.” Bray sờ sờ chiếc hộp giấy đựng bánh.
Ngoài việc trực tiếp đưa bánh đến tận tay Lux, mình còn có thể làm gì nữa?
Lãng mạn? Thứ này Bray không hiểu.
Chỉ là phần lớn con gái đều khao khát sự lãng mạn thì phải.
“Cảm ơn.” Bray rất nghiêm túc nói lời cảm ơn với Duncan.
“Đi đi, chúng ta không còn nợ nần gì nhau.” Duncan lấy ra một hộp thuốc lá từ trong túi, định hút một điếu, nhưng sau khi do dự một chút, ông lại cất vào.
“Keng—” Chuông cửa tiệm bánh vang lên, tiễn vị khách duy nhất của ngày hôm nay.
Kaya kinh ngạc nhìn cha mình, từ trước đến nay, Duncan ngoài uống trà ra thì chính là hút thuốc.
Hành động cất thuốc lá lại của Duncan vừa rồi thật sự khiến Kaya kinh ngạc.
“Vào bếp với cha.” Sau khi Bray rời đi, Duncan liền nói với Kaya như vậy.
“Dạ, vâng ạ.” Kaya tuy không biết có chuyện gì, nhưng vẫn đi theo Duncan vào bếp.
Sau khi Kaya bước vào căn bếp sạch sẽ như mọi khi, cô liền nhìn thấy chiếc bánh kem nổi bật trên bàn.
Một miếng bánh nhỏ, được đặt cẩn thận trên một chiếc đĩa.
“Nếm thử đi.” Duncan dựa vào tường, nói với Kaya.
“Cha không ăn ạ?” Kaya nghi hoặc nhìn Duncan, nếu ông không ăn thì tại sao lại cố ý bảo người mạo hiểm giả kia để lại cho ông một miếng?
“Không ăn.” Duncan nói, nhưng thực ra ông chưa nói hết lời — ông không dám ăn.
Không phải chiếc bánh này có độc, mà là vì một vài lý do sâu xa hơn.
Kaya bất đắc dĩ đi đến bên cạnh chiếc bánh, cầm nĩa lên, nhẹ nhàng cắt một miếng, rồi đưa vào miệng.
Cô im lặng, bàn tay lơ lửng hồi lâu, không hạ xuống.
“Cha nên nếm thử.” Kaya nói xong, liền cầm chiếc bánh lên, đặt trước mặt Duncan.
Duncan chỉ đẩy ra, không ăn.
“Cha ăn đi.” Kaya ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt Duncan.
Ánh mắt Duncan có chút ảm đạm, dường như có một vẻ e sợ đối với chiếc bánh này.
Cũng không biết ông đang sợ điều gì.
Rõ ràng chính ông đã yêu cầu Bray để lại một miếng bánh.
“Haiz.” Duncan thở dài một hơi, cầm nĩa lên.
Một miếng bánh nhỏ vào miệng, hương vị quen thuộc từ đầu lưỡi ùa về tim.
Đó là hương vị của chiếc bánh do người mà ông ngày đêm mong nhớ làm ra.
Không chỉ là hương vị của bánh, mà những chuyện xưa cũ trên bàn ăn ngày ấy cũng như những thước phim lướt qua ký ức.
Duncan ăn từng miếng một, chỉ một miếng bánh nhỏ như vậy, mà ông lại ăn rất lâu.
Kaya không nói nửa lời, lặng lẽ nhìn cha mình ăn từng miếng bánh.
Cô thấy cha mình đang rơi lệ.
“Đủ rồi, không ăn nữa.” Bánh vẫn còn một ít, nhưng Duncan lại đưa chiếc đĩa cho Kaya.
Ông ngồi xổm xuống, một tay che mặt.
Không có tiếng nức nở, chỉ là giọng nói nghe rất não nề.
Nhưng Kaya để ý thấy, gương mặt đã hằn sâu dấu vết của năm tháng của Duncan, đã ướt đẫm nước mắt.
Một miếng bánh nhỏ, đã khiến người đàn ông đã ngoài năm mươi này phải bật khóc.
Đàn ông cứ ngỡ mình có thể rất mạnh mẽ, nhưng khi ký ức trở nên mạnh mẽ hơn, sự mạnh mẽ ấy lại mong manh đến thế.
Ông không khóc nức nở, nhưng trong lòng lại bi thương vô hạn.
Kaya cũng ngồi xổm xuống theo Duncan, lặng lẽ ôm lấy người đàn ông trông vô cùng đau khổ này.
“Tại sao bà ấy lại ra đi nhanh như vậy.”
“Tại sao lại không đợi ta một chút.” Duncan nói như mớ ngủ.
“Ta còn quá nhiều lời chưa nói, quá nhiều thứ chưa làm cho bà nếm thử.”
“Bà nói ta không biết lãng mạn, nhưng bà lại không đợi ta mang đến sự lãng mạn cho bà đã vội ra đi.”
“Rốt cuộc là ai đã nói thời gian sẽ khiến người ta quên đi tất cả.”
“Căn bản là không thể quên được.”
Nói xong những lời này, Duncan bắt đầu bật khóc như một đứa trẻ.
Cuối cùng ông vẫn khóc một cách thảm thương như vậy, không thể kìm nén được.
Kaya lại không cảm thấy có chút nực cười nào, mà chỉ thấy xót xa cho người đàn ông này.
Ông đã già rồi, và những năm qua vẫn luôn phải chịu đựng nỗi đau mất vợ.
Yêu vợ mình sâu sắc, nhưng lại không thể một lần nữa chạm vào bà.
“Con biết rồi.” Kaya vỗ nhẹ lên tấm lưng rộng của cha mình.
“Miệng thì nói không ăn, cuối cùng chẳng phải cũng sắp ăn hết rồi sao.”
Kaya rất hiểu cha mình là người như thế nào.
Một người ngoài lạnh trong nóng, khẩu thị tâm phi.
