Thanh trường kiếm cùn và một gã dân làng thất tình

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

235 1503

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

343 1167

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

217 378

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

638 8184

Hoàng hôn cuối cùng - Chương 49: Suôn sẻ đến không ngờ

“À phải rồi, anh hai, bánh kem này anh mua ở đâu vậy ạ?” Lux nhẹ nhàng cắt một miếng bánh nhỏ, hỏi trước khi nếm thử.

“Không phải mua, là người khác làm giúp anh.” Bray thản nhiên nói.

“Người khác làm giúp anh?”

“Chủ tiệm bánh mì Fran làm giúp anh.” Bray ngập ngừng một chút rồi trả lời câu hỏi của Lux.

“Vậy sao.” Lux không để tâm, đưa miếng bánh trên nĩa vào miệng.

“...” Sau khi ăn miếng bánh, Lux bỗng thất thần.

Đây là gì? Mùi vị này...

Lux chỉ cảm thấy mùi vị này sao mà quen thuộc đến thế.

Dòng suy nghĩ trong thoáng chốc đã quay về căn nhà nhỏ nơi hai anh em từng sớm tối có nhau.

Quay về những ngày tháng cha mẹ nuôi còn tại thế.

“Loảng xoảng.” Chiếc nĩa cứ thế rơi xuống đất, phát ra một tiếng kêu giòn tan.

“Đây là gì...” Lux kinh ngạc nhìn Bray.

“Em từng nói, em vẫn luôn muốn ăn chiếc bánh mẹ làm.” Bray nói.

“Nên anh đã tìm cách làm ra nó cho em.”

“Sao có thể làm được thứ này chứ.” Lux mím môi dưới.

“Mà, tuy có hơi khó tin, nhưng tốn chút công sức thì vẫn làm được thôi.”

“Ngon không?” Bray hỏi thử.

Anh chưa từng nếm thử vị của chiếc bánh này, nên cũng không chắc chiếc bánh làm từ Cỏ Bánh Mì có ngon không.

“Ngon lắm.” Lux cụp mắt xuống.

“Giống hệt vị mẹ làm.”

“Ngon là được rồi.”

“Lau vụn bánh trên khóe miệng đi đã.” Bray dùng khăn giấy lau vụn bánh trên khóe miệng giúp Lux.

“Em tự làm được, em không phải con nít nữa đâu!” Lux luống cuống.

“Còn cả nước mắt nữa, lau đi.”

“Trông em thế này đúng là như con nít thật.” Bray lẩm bẩm.

Lux chùi đi giọt lệ nơi khóe mắt, giật lấy tờ khăn giấy từ tay Bray.

Cô bé nhăn mũi, vung vung nắm đấm.

“Thật ra em mới ngủ dậy đúng không.” Bray tiếp tục nói.

“Đầu bù tóc rối.”

“A a a a! Đừng nói ra chứ!” Lux hét lên.

“Cuối tuần ngủ dậy muộn một chút cũng là bình thường mà!” Lux nói đầy lý lẽ.

“...” Lux trông có vẻ muốn nói lại thôi.

“Anh không ăn sao?” Một câu đơn giản như vậy, mà Lux phải lấy hết can đảm mới nói ra được.

Bray hơi ngẩng đầu lên, nhìn về phía Lux.

Lux lúc này vô cùng e thẹn, chỉ muốn cúi gằm mặt xuống.

“Ừm.” Bray ậm ừ đáp một tiếng, rồi ăn một miếng bánh.

Mùi vị quen thuộc ùa về trong tim.

Duncan không lừa Bray, chiếc bánh này thật sự rất thần kỳ.

Giây phút này, Bray cảm thấy chuyến đi Long Sơn lần này thật đáng giá.

Nhưng Bray không đắm chìm trong đó.

Quá khứ, cũng chỉ là quá khứ.

Sau khi ăn bánh, cảm xúc của Bray không dao động rõ rệt như những người khác.

Chỉ có một dòng suy tư nhàn nhạt vấn vương trong lòng.

Nhìn Lux trước mặt mình đã lớn hơn không ít, Bray bất giác xuất thần.

“Anh đừng có nhìn chằm chằm em như thế chứ!” Vốn đã hơi ngượng ngùng, bị Bray nhìn như vậy, Lux có chút đứng ngồi không yên.

“Em cao lên nhiều quá, Lux.” Bray xoa đầu Lux.

Nếu là trước đây, Bray có thể dễ dàng xoa đầu Lux.

“Đã bảo em không phải con nít nữa mà!” Lux muốn gạt tay Bray ra, nhưng động tác làm được nửa chừng thì dừng lại.

Ma xui quỷ khiến thế nào, Lux lại cứ để yên cho Bray xoa đầu mình.

Đã lâu lắm rồi Bray không cưng chiều cô như vậy, lâu lắm rồi.

Lux phồng má, liếc mắt sang bức tường bên cạnh.

Cô đã học ở học viện được hai năm rồi.

Bray cũng đã đi mạo hiểm hơn hai năm rồi.

“Anh hai ngốc.” Lux khẽ mắng Bray một câu.

“Em không thể ăn hết cái bánh này một mình được, em còn muốn ăn nữa.” Nĩa của Lux đã rơi xuống đất.

“A.” Lux há miệng, người hơi rướn về phía trước.

Ý là muốn Bray đút cho cô ăn.

Bray rất tự nhiên đưa một miếng bánh vào miệng Lux.

“A!” Sau khi nuốt xuống, Lux lại há miệng ra lần nữa.

Lux lúc này thật tùy hứng, trông hệt như một cô bé chưa lớn.

Bray không biết mệt mà cứ đút bánh cho Lux.

Chẳng biết từ lúc nào, mùi vị của chiếc bánh đã không còn quan trọng nữa.

Vị bánh có giống như xưa hay không, cũng chẳng còn là mấu chốt.

Sau bao năm xa cách, bức tường băng giữa Lux và Bray dần dần tan chảy.

Lux lười đến mức không buồn tự mình động tay, cứ như một chú cún con, chờ Bray đút cho ăn.

“Còn ăn nữa không, không giảm cân à?” Nĩa của Bray dừng lại giữa không trung, hỏi.

“Ư!” Lux giật mình.

“Anh hai ngốc, đừng nhắc em chuyện đó chứ!” Lux tức đến dậm chân.

Cô kéo ghế lại gần Bray, hoàn toàn không có ý định từ bỏ chiếc bánh.

Tuy trông không bắt mắt lắm, nhưng mùi vị thật sự rất tuyệt.

“Ừm, anh cũng muốn em mập lên một chút.” Bray gật đầu, anh sẽ không bao giờ thấy em gái mình quá béo cả.

A, không đúng, nếu ăn nhiều quá mà có bụng mỡ thì thôi bỏ đi.

Lux như vậy sẽ không đáng yêu.

“Vậy thì anh cứ đút tiếp cho em đi.” Lux dựa vào Bray, rên hừ hừ nói.

Chẳng biết từ lúc nào, Lux đã không còn rụt rè như ban đầu, thậm chí còn dám dựa vào người anh trai.

Ngày xưa cô cũng hay bám lấy Bray.

Dĩ nhiên, đó là chuyện của rất lâu về trước rồi.

Bây giờ làm vậy, khiến Lux có cảm giác như được trở về tuổi thơ.

“Anh hai, cảm ơn anh.” Lux khẽ thì thầm.

“Ừm.”

“Quan hệ của chúng ta đã tốt hơn một chút rồi phải không?” Lux hỏi.

“Ừm.” Bray gật đầu.

“Đến sinh nhật em, anh cũng phải tặng quà cho em đó.”

“Sẽ có.” Câu trả lời của Bray rất đơn giản, nhưng Lux nghe xong lại thấy thỏa mãn vô cùng.

“Vẫn là bánh kem này nhé!” Lux nói.

“Cái này có lẽ hơi khó.” Bray có chút khó xử nói, độ khó của việc này thật sự không thấp chút nào.

“Vậy thì, ở bên em cả ngày nhé.” Lux khe khẽ nói.

“Được.” Bray nghiêm túc gật đầu.

---

Tại nhà Bray, Naruko và Rebi rơi vào trạng thái cực kỳ kinh ngạc.

“Ể!” Naruko run rẩy chỉ tay vào Bray và Lux bên cạnh anh.

Lux vậy mà lại đang khoác tay Bray?

Chiếc bánh đó lợi hại đến vậy sao? Hay là mình cũng kiếm một cái về đút cho Bray ăn nhỉ!?

“Hít—” Naruko hít một ngụm khí lạnh.

Tình tiết chuẩn bài thế này sao? Không đúng lắm.

“Ư!?” Rebi cảm thấy quan hệ giữa Bray và em gái anh hình như đột nhiên tốt hẳn lên.

Mà còn là kiểu tốt quá mức.

Rebi cắn cắn ngón tay, như vậy thì cô bé không thể lao vào lòng Bray làm nũng được nữa rồi.

Cảm thấy có chút tủi thân.

“Tối nay Lux sẽ đến ăn chực.” Bray nói.

“Là ăn cơm!” Lux bực bội nói.