Thanh trường kiếm cùn và một gã dân làng thất tình

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1047 15085

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 1

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 2

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 32

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 820

Mộng phế nhân - Chương 2: Hải đô mới

Hải âu lượn vòng trên mặt biển, điểm xuyết cho biển trời hòa làm một.

Màu xanh lơ và xanh lam quyện vào nhau, khiến người ta không thể phân biệt đâu là biển, đâu là trời.

Những mỏm đá kỳ lạ nhô lên trên mặt biển, trông thì phân bố ngẫu nhiên lộn xộn, nhưng lại vô tình tạo nên một khung cảnh diệu kỳ.

Tựa như cổng vòm, tựa như tòa thành.

Những mỏm đá nhô lên chính là vật liệu để thiên nhiên kiến tạo nên những tác phẩm lý tưởng.

Từng chiếc thuyền buồm nhỏ lướt qua mặt biển, rẽ sóng tung bọt trắng xóa, tạo nên những âm thanh rì rào.

Đây là cảnh sắc của biển cả, là báu vật của thành phố ven biển.

Tuy nhiên, thành phố ven biển này không phải là Pado.

Pado đã nổ tung, à không, phải nói là toang rồi.

Sau cuộc xâm lược của Hải tộc lần trước, Pado đã tan hoang xơ xác, gần như không thể vận hành bình thường.

Hầu hết các tuyến đường biển đến Pado đều đã đóng cửa, muốn khôi phục lại cũng phải mất ba năm, năm năm.

Chuyện này không giống như lần Hoàng Đô bị ném bom.

Kẻ tấn công Pado là một sự tồn tại vô danh, một sự tồn tại đáng sợ.

Các thương nhân sẽ không đủ tự tin để kinh doanh ở một nơi nguy hiểm như vậy, và những người đi du lịch cũng không dám khởi hành từ đây.

Các tuyến đường biển đương nhiên cũng bị đóng lại.

Vì vậy, trọng tâm tuyến đường biển của Đế quốc Will đã chuyển sang một thành phố khác — Revis.

Đây không phải là một thành phố trên biển, mà là một thành phố ven biển.

Revis không giống Pado, không mang lại cảm giác lơ lửng trên mặt biển.

Phải thừa nhận rằng, Revis cũng có nhiều dòng nước chảy xuyên qua thành phố.

Nhưng nó vẫn cho người ta cảm giác đang ở trên đất liền.

Thay vì nói Revis nằm trên biển, thì nói nó nằm cạnh biển sẽ chính xác hơn.

Nguyên nhân chủ yếu có lẽ là do có rất nhiều đá tảng ở gần đó, lại còn chằng chịt phức tạp.

Điều này khiến ấn tượng đầu tiên của mọi người về nơi này là sự vững chãi, như một tảng đá khổng lồ.

Nhưng nhiều đá không phải là chuyện tốt.

Nhiều đá ngầm trên biển sẽ không thuận lợi cho tàu thuyền ra khơi, đây cũng là lý do tại sao Revis chưa bao giờ là trung tâm của các tuyến đường biển.

“Nơi này khác hẳn Pado nhỉ.” Naruko vừa liếm que kem cá ngũ văn, đặc sản của Revis, vừa cảm thán.

“Cô Naruko, món này không đủ no bụng đâu ạ.” Tiểu Tuyết nói.

Cô bé vác theo chiếc hộp gỗ to cũng đang liếm kem.

“Nhưng ngon mà, em nói có phải không, Rebi.” Naruko nháy mắt với Rebi.

“A!” Rebi hưởng ứng, rồi lại tiếp tục thưởng thức que kem của mình.

Kem là một món ăn có hàm lượng calo rất cao đối với người bình thường.

Tiếc là đối với ba người này, dường như vẫn chưa thấm vào đâu.

Nhưng thôi, không nói đến hai giống loài phi nhân loại là Rebi và Tiểu Tuyết, nhưng Naruko cô lấy tư cách gì mà ăn khỏe thế?

Bray mặt không cảm xúc rảo bước trên đường phố Revis.

Những ánh mắt kỳ lạ liên tục đổ dồn về phía họ.

Nguyên nhân là do chiếc hộp gỗ to sau lưng Tiểu Tuyết, tạo hình này đi đến đâu cũng sẽ gây chú ý.

Mà Tiểu Tuyết chỉ giấu Tiểu U đi, chứ không giấu chiếc hộp gỗ.

Theo lời Tiểu Tuyết, một cái hộp gỗ cỏn con không đáng để cô bé dùng năng lực.

Bray bất đắc dĩ xoa trán, bị nhìn chằm chằm như vậy cũng có chút không tự nhiên.

Khác với Bray, Tiểu Tuyết lại rất bình tĩnh.

Cô bé vừa ăn kem, vừa có tâm trạng ngắm nhìn thành phố mới này.

Một thành phố ven biển, đối với Tiểu Tuyết là một điều chưa từng nghe thấy.

Nơi cô bé sống, ngoài núi ra thì vẫn là núi.

Cùng lắm chỉ là sự khác biệt giữa núi trọc và núi cây cối rậm rạp mà thôi.

Thậm chí đối với biển, Tiểu Tuyết cũng chỉ có khái niệm chứ chưa từng nhìn thấy.

“Thật kỳ diệu.” Tiểu Tuyết thì thầm, vẻ mặt có chút ngẩn ngơ.

Thế giới dưới chân Long Sơn, hóa ra lại rộng lớn và kỳ diệu đến vậy sao?

“Lại có nơi nhiều nước như thế.”

“Lớn quá, lớn hơn Long Sơn cả ngàn vạn lần.”

“Á!” Nhưng đúng lúc ngẩn người, que kem đã rơi xuống váy cô bé.

Tiểu Tuyết bất giác kêu lên một tiếng.

Nhìn que kem trên váy, điều đầu tiên Tiểu Tuyết thấy tiếc không phải là chiếc váy, mà là que kem đã mất rồi.

Cô bé trông vô cùng đáng thương.

Trông chẳng khác nào một đứa trẻ làm rơi cây kẹo mút xuống đất.

“Kem mất rồi.” Tiểu Tuyết khẽ nói, liếc nhìn Bray.

Kem đều do anh mua, đương nhiên phải nhìn anh.

“Hết rồi, đừng nhìn nữa.” Bray đã biết Tiểu Tuyết đang nghĩ gì.

Nhưng Bray sẽ không mua cho cô bé nữa.

“Của Rebi cho chị này.” Rebi nhón chân, đưa que kem của mình đến trước mặt Tiểu Tuyết.

Khi một cô bé đáng yêu sẵn lòng chia sẻ đồ ăn của mình cho bạn, bạn phải biết ơn.

Tiểu Tuyết lúc này cũng vậy.

“Cảm ơn.” Tiểu Tuyết thấy cô bé sư tử này thật đáng yêu.

“Khụ khụ.” Bray ho vài tiếng, thu hút sự chú ý của Tiểu Tuyết.

“Tiếp theo chúng ta sẽ xuất phát từ đây đến Bắc Đại Lục.” Bray nói với Tiểu Tuyết.

“Đi thuyền ạ?” Được Naruko bổ túc kiến thức, Tiểu Tuyết quả thật đã biết thêm không ít thường thức.

“Đúng vậy.” Bray hơi ngạc nhiên, xem ra Tiểu Tuyết cũng không ngốc lắm.

Số lượng cầu ở Revis ít hơn Pado rất nhiều, nhóm Bray gần như chỉ đi trên mặt đất bằng phẳng.

Nhưng điều này cũng có nghĩa là Bray sẽ không gặp phải tình huống có người chui từ gầm cầu ra để giới thiệu thuyền của mình như ở Pado.

“Chúng ta phải quyết định đi thuyền nào trước đã.” Bray nhún vai.

Bray chỉ có thể ra bến cảng xem thử.

Đây là lần đầu tiên đến đây, Bray cũng không quen thuộc.

Nếu ở Pado, Bray còn có thể tìm vị thuyền trưởng thích đọc truyện tranh kia.

Chỉ tiếc là Pado đã không còn, vị thuyền trưởng đó cũng không biết đã đi đâu.

“Keng keng keng—”

“U— U—”

Vừa đến gần khu vực bến cảng, đủ loại âm thanh ồn ào đã ập đến.

Bến cảng ở đây rất bận rộn, do Pado bị phá hủy nên rất nhiều tàu thuyền từ các khu vực khác đã đổ về đây.

Nhưng giữa khung cảnh náo nhiệt ấy, có một bóng người hoàn toàn lạc lõng.

Một gã đội mũ thuyền trưởng đang nằm trên ghế xếp, ung dung tự tại lật xem một cuốn truyện tranh.

Từng thủy thủ đi ngang qua, cũng không ai để ý đến gã.

Bóng của một con tàu khổng lồ che phủ chiếc ghế xếp, không có ánh nắng trực tiếp chiếu vào, nơi đó dường như đặc biệt mát mẻ.

Tiếng lật trang truyện tranh bị nhấn chìm trong đủ loại tiếng la hét, tiếng còi tàu.

Người đàn ông đó dường như đắm chìm trong thế giới truyện tranh không thể thoát ra, thỉnh thoảng còn có thể thấy được những biểu cảm đặc sắc của gã.

“...” Bray nhìn người đàn ông đội mũ thuyền trưởng với vẻ mặt kỳ quặc.

Mà gã đọc truyện tranh kia, dường như cảm nhận được điều gì, ngẩng đầu lên.

Gã liếc mắt một cái đã thấy đôi mắt cá chết giữa đám đông.

Dĩ nhiên, cả hai đều không nhận ra đối phương qua khuôn mặt, như vậy quá khó.

Cả hai đều là những kẻ lười đến mức chẳng buồn nhớ tên đối phương.

Bray nhận ra thuyền trưởng nhờ cuốn truyện tranh, còn thuyền trưởng nhận ra Bray nhờ đôi mắt cá chết.

Gã nhận ra Bray, là gã mắt cá chết đó.

Bray cũng nhận ra gã, là vị thuyền trưởng đọc truyện tranh kia.

“A, là anh.” Bray buột miệng nói.

“Chúng ta lại gặp nhau rồi, mạo hiểm giả mắt cá chết.” Vị thuyền trưởng gấp cuốn truyện tranh lại, có chút bất ngờ nhìn Bray.