Chương 31: Mật Thất Bị Phong Tỏa
Kasim bỏ mặc 112, bước vào trong nhà.
Mặc dù hắn không có cách trực tiếp tìm thấy Angelia, nhưng hắn lại có cách có thể tìm thấy vợ mình.
Dù sao hắn cũng có thể lợi dụng người vợ thân là Mẫu Thể từ xa, muốn tìm thấy đối phương cũng tương đối đơn giản.
Nhưng Kasim cũng muốn tìm thấy con gái mình.
Tìm thấy cả hai, Kasim mới tiện đi tìm hiểu làm thế nào mới có thể lợi dụng Mẫu Thể đạt được bất lão bất tử.
Phải biết rằng Kasim từng lấy không ít người làm thí nghiệm, không ai là không vì không chịu nổi sức sống cường hãn đó mà tự diệt vong.
Sự sinh trưởng cực hạn, cuối cùng sẽ dẫn đến cái chết.
Kasim dùng bản thân thử nghiệm, cũng suýt chút nữa không về được, người duy nhất thành công chỉ có Angelia.
"Hừm ——" Kasim ngẩng đầu lên, ngôi nhà quen thuộc này, giống hệt trong ký ức của hắn.
Không đúng, nói giống hệt cũng không chính xác.
Bởi vì căn nhà này so với trước đây đã cũ đi không ít, trước đây thì, sẽ huy hoàng hơn, xa hoa hơn.
Hơn nữa không biết tại sao trong nhà lại có thêm những bức tranh mà trước đây không có.
"Thích tranh vẽ rồi sao?" Kasim liếc nhìn những bức tranh đó, tùy ý nói.
Xem ra bao nhiêu năm nay, con gái hắn đã bồi dưỡng thêm một số sở thích nghệ thuật.
Tất nhiên, những thứ này đều không quan trọng, thứ quan trọng hơn nằm ở bên dưới ngôi nhà.
Bên dưới hẳn là nơi hắn dùng để làm nghiên cứu ban đầu, hiện tại được dùng để giấu Mẫu Thể rồi.
Thế này vừa khéo, đỡ tốn thời gian tìm tới tìm lui.
Kasim dựa vào ký ức của mình, thuần thục đi đến trước cửa tầng hầm.
Cửa tầng hầm bị khóa mấy tầng khóa dày nặng.
"..." Nhìn thấy cảnh này, sắc mặt Kasim cũng trở nên khó coi.
Biểu cảm vốn đã dữ tợn, hiện tại càng dọa người hơn.
Vậy mà lại khóa rồi?
Kasim không ngừng đập vào cánh cửa lớn, nhưng cửa lớn vẫn không nhúc nhích tí nào.
Không ngờ để bảo vệ mẹ mình cho tốt, Angelia lại khóa nhiều tầng khóa như vậy.
Lẽ nào nó không biết căn bản không có thứ gì có thể đe dọa sự an toàn của mẹ nó sao?
Cho dù chẻ làm đôi, mẹ nó vẫn sẽ bình an vô sự, căn bản không cần tốn công khóa mấy tầng khóa.
"Chỉ đành đi tìm con gái ngoan trước vậy." Kasim nhìn cánh tay gầy guộc của mình, cùng với nửa thân dưới không có chân.
Bị "hồi sinh" với tư thái này, nói thật Kasim rất không tình nguyện.
Nhưng không sao, chỉ cần cho hắn chút thời gian, hắn có thể kiếm cho mình một cơ thể tốt, cái bộ dạng không ra người không ra quỷ này sẽ không duy trì mãi mãi đâu.
Hắn chính là quý tộc tôn quý, còn là một pháp sư, sao có thể dung thứ việc mãi mãi là cái dạng này.
---
"Chấn động bên ngoài hết rồi." Diman nói với Angelia bên cạnh.
Angelia đưa Diman trốn vào trong mật thất của phòng mình.
Mật thất này là sau này mới xây thêm, Angelia lờ mờ nhớ là được xây dựng không lâu sau khi cha cô qua đời.
Nhắc mới nhớ, bản thân Angelia cũng quên mất mục đích xây dựng mật thất này lúc đó là gì.
Nhưng cứ theo tình hình trước mắt, mật thất này xây dựng quả là khá tốt.
"Đúng vậy, không có động tĩnh gì nữa rồi." Angelia ngồi trên ghế, khẽ nói.
Mật thất này có những đồ dùng sinh hoạt cần thiết, thậm chí còn có sách để giết thời gian.
Nhưng Angelia không có tâm trạng nào để đọc sách.
Cô đang đợi 112 trở về, nếu 112 giải quyết xong mọi chuyện, chắc chắn sẽ quay lại.
Nhưng hiện tại mọi động tĩnh đều biến mất, Angelia lại không đợi được 112 đứng trước mặt mình.
Trong lòng cô có chút bất an, nhưng lại không có cách nào ra ngoài kiểm chứng sự thật.
Angelia hiện tại có thể làm, chỉ là lẳng lặng chờ đợi.
"Ông 112, sẽ có chuyện gì không?"
"Không biết, trên đời này chuyện gì cũng không nói chắc được." Mặc dù Angelia trả lời Diman như vậy, nhưng trong lòng cô đương nhiên hy vọng 112 bình an vô sự.
"Nhưng nếu 112 xảy ra chuyện, chúng ta cũng chỉ có thể đợi ở đây."
"Cho dù nhìn có vẻ chẳng khác gì ngồi chờ chết, chúng ta cũng chỉ có thể chờ đợi." Angelia bất lực nói.
Đây chính là sự thật khiến người ta không còn cách nào khác.
Lùi một vạn bước mà nói, 112 không ngăn được Kasim, Angelia cũng không làm được chuyện gì khác.
Chỉ có thể gửi gắm hy vọng vào việc đối phương cả đời cũng không tìm thấy mình, hoặc nói là có viện binh từ bên ngoài đến.
"Nói thật, thực ra nếu Diman anh chạy thoát ra ngoài, nói không chừng còn có thể tìm được viện binh cho tôi đấy." Angelia chậm rãi nói.
"Xin lỗi." Biểu cảm của Diman lập tức xị xuống, cô nói không sai.
Hắn cứng đầu ở lại, cuối cùng lại chẳng làm được gì cả.
"Không cần thiết phải nói xin lỗi, dù sao nếu không có người ở cùng, tôi cũng sẽ rất chán." Angelia bổ sung một câu.
Nếu Diman thực sự đi tìm người giúp đỡ, Angelia một mình ở nơi này, đại khái càng cô đơn hơn.
Nói không chừng cũng không có cách nào bình thản tự nhiên như bây giờ, có khả năng sự sợ hãi trong lòng sẽ bị phóng đại vô hạn.
Trong lúc hai người đối thoại, một trận gió âm u thổi tới từ cách đó không xa.
Gần như trong cùng một khoảnh khắc, Diman bật dậy.
Bởi vì hắn nghe thấy tiếng tủ được dùng làm cửa ngầm bị đẩy ra.
Angelia đương nhiên cũng nghe thấy âm thanh này.
"Mau đi từ lối sau." Diman nói với Angelia, để chạy trốn, còn có một lối đi ngầm ở phía khác.
Vì để đề phòng mật thất bị phát hiện.
Angelia không lằng nhằng, trực tiếp kéo Diman xoay người rời đi.
Nhưng, rất nhanh Angelia phát hiện tình hình không ổn.
"Ảo giác?" Biểu cảm của Angelia trở nên ngưng trọng.
"Đúng vậy, Angelia, là ảo giác a."
"Có thể được con gái nắm tay, thật sự là vinh hạnh của người làm cha." Giọng nói trống rỗng của Kasim, truyền vào tai Angelia.
Angelia không nói hai lời hất tay đang nắm ra.
Cô chán ghét nhìn bàn tay phải đã tiếp xúc với Kasim.
"Vậy mà lại xây mật thất trong phòng ngủ của mẹ con, nhưng tâm tư của con thật sự rất dễ đoán a, con gái ngoan của ta." Kasim nói.
"Ông chính là dùng cái bộ dạng không ra người không ra quỷ này sống lại sao?" Angelia nhìn khuôn mặt của Kasim, chỉ cảm thấy rất buồn nôn.
Kasim khi còn sống có dung mạo rất tốt, nếu không cũng sẽ không cùng vợ mình sinh ra Angelia xinh đẹp như vậy.
Nhưng nội tâm hắn vặn vẹo đến mức không ra hình thù gì, thậm chí không bằng cầm thú.
Mà bây giờ bộ dạng của hắn, trở nên xấu xí giống hệt nội tâm, ngược lại càng phù hợp hơn một chút.
Trong lúc nói chuyện với Kasim, Angelia cố gắng tìm kiếm bóng dáng Diman.
"Con đang tìm người đàn ông kia sao?" Kasim cười âm hiểm thành tiếng.
"Nó ở ngay trước mặt con a, con không nhìn thấy sao?"
"A, cũng đúng, con hẳn là không nhìn thấy, dù sao con đang chịu ảnh hưởng bởi pháp thuật của ta." Kasim nói, đối phó với loại nhân viên phi chiến đấu này, pháp thuật của hắn cuối cùng cũng có đất dụng võ.
Hắn ghét nhất là mấy tên có trực giác như dã thú, đối với những kẻ đó tác dụng của ảo thuật rất yếu ớt.
"Ở ngay đây này." Kasim dùng bàn tay khô khốc, giống như chân gà, chỉ vào nơi cách Angelia chưa đến nửa mét.
Tuy nhiên trong tầm nhìn của Angelia, không nhìn thấy bất cứ ai.
"Ông rốt cuộc muốn làm gì..." Angelia sờ sờ bức tường phía sau, phát hiện ngay cả cửa lối đi sau cũng không sờ thấy nữa rồi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
