Thanh trường kiếm cùn và một gã dân làng thất tình

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1047 15179

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 14

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 3

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 33

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 19

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 821

Biển lặng nơi xa xăm - Chương 30: Mèo Hoang

Chương 30: Mèo Hoang

Trước cửa cổ trạch.

"Keng ——" Móng vuốt vươn ra từ tay mèo của 112, lao thẳng đến yết hầu của Kasim.

Thân hình Kasim bay lùi về phía sau nửa mét, tiếp đó bụi gai thô to như roi quất tới, đánh bay 112 đang vồ tới.

Tuy nhiên, 112 đã điều chỉnh tư thế giữa không trung, để bản thân ngay giây tiếp theo sau khi tiếp đất lại có thể xung phong lần nữa.

Mặc dù những móng vuốt này không xé rách được những bụi gai kia, nhưng để làm Kasim bị thương thì dư dả.

112 không tin Kasim cũng hoàn toàn bất tử giống như mình.

Giả sử thực sự là như vậy, hắn cũng sẽ không luôn bày ra bộ dạng sợ hãi đó.

"Uỳnh!" 112 lại một lần nữa bị đánh bay.

"Bịch!!!" 112 tiếp tục bị đánh bay.

Mặc dù Kasim lợi dụng thực vật dễ dàng quét bay hắn, nhưng khí thế xung phong liều mạng đó của 112, khiến tim hắn đập thình thịch.

Dường như lần tới đối phương sẽ thành công, móng vuốt sẽ bấu vào yết hầu của hắn.

Cảm giác bị tóm cổ họng trước đó, đến bây giờ vẫn không xua đi được.

Kasim không muốn bị nỗi sợ hãi chi phối nữa.

Thật là phiền phức, nếu không có con mèo hoang này, hắn đi vào nhà mình đâu cần phải tốn công tốn sức như vậy.

"Meo!!!!!!!" 112 gầm thét, mắt cũng chỉ có thể mở một nửa, nhưng vẫn xông lên phía trước.

"Bài học nhận được còn chưa đủ sao." Kasim nhìn 112 đầy hiểm ác, đòn này hắn muốn chôn vùi tên này vào trong đất.

Hắn muốn để những bụi gai này, từng chút một kéo 112 vào trong bùn đất, không ngừng hành hạ hắn.

Kasim đầu tiên giải phóng một cái ảo thuật, sau đó bụi gai phía sau cũng giống như mấy lần trước như roi quất tới từ các hướng.

112 đang giữ tư thế xung phong, căn bản không có khả năng tránh thoát đòn tấn công đến từ bốn phương tám hướng.

Trên khuôn mặt đầu lâu của Kasim lộ ra nụ cười đắc ý, hốc mắt đen ngòm sâu hoắm kia, cong lên một độ cong nhất định.

"Rào rào ——" Nhưng thứ Kasim đợi được không phải là hình ảnh 112 bị đánh bay ra ngoài, mà là âm thanh kỳ lạ.

Âm thanh cổ quái này lại phát ra từ ngay bên cạnh hắn, mà bên cạnh hắn chỉ có một thứ.

Hắn theo bản năng nhìn về phía hoa tường vi bụi gai bên cạnh, hoảng hốt phát hiện chúng đã toàn bộ khô héo.

Giống như trong nháy mắt bị mặt trời phơi khô vậy, không có nửa điểm sức sống, khô vàng, không có độ bóng.

E rằng hiện tại gai ngược trên bụi gai chạm vào thứ gì đó thì bản thân sẽ tự vỡ vụn trước.

Tiếng "sột soạt" đó, là tiếng lá cây nứt khô phát ra.

Giống như hái xuống một chiếc lá khô đến mức không còn bất kỳ độ dẻo dai nào, dùng ngón tay bóp nát nó mới phát ra được âm thanh như vậy.

Sự khô héo đến không hề báo trước, cũng đến quá nhanh.

Cũng giống hệt như tốc độ sinh trưởng bất thường của những thực vật này vậy, tốc độ khô héo cũng nhanh một cách bất thường.

"Uỳnh!!!!" Bụi gai thô to nặng nề đổ rạp xuống đất, không còn ngọ nguậy, thậm chí có cái sau khi ngã xuống thì tự nứt toác ra.

"Sao lại..." Kasim vĩnh viễn không ngờ được chỗ dựa lớn nhất của mình lại đột nhiên mất hiệu lực.

Móng vuốt của 112 đã bấu vào yết hầu của hắn.

Nụ cười đắc ý ban đầu của hắn tan biến, sương mù đen kia cũng giống như tâm trạng của hắn, đang không ngừng run rẩy, tan rã.

Không có những thực vật cường hãn này, hắn lại sắp bị 112 giày xéo rồi.

Luận chiến đấu, hắn hoàn toàn không cùng đẳng cấp với đối phương.

Cho dù có ảo thuật, cũng chỉ có thể chu toàn, căn bản không thể giải quyết vấn đề thực chất.

"Con mèo hoang đáng chết a a a a a a!!!!" Kasim gầm lên, dùng âm thanh như vậy che giấu nỗi sợ hãi của mình.

Hắn mới bò ra từ nấm mồ, mới sắp tiến thêm một bước về phía mục tiêu khi còn sống của mình, sao có thể dừng lại ở đây được.

Giả sử hắn có thể đổ mồ hôi, thì hiện tại mồ hôi lạnh chắc chắn đã thấm ướt toàn thân hắn rồi.

Hắn đến để "cầu sinh", chứ không phải đến để "cầu chết".

"..." Nhưng 112 chỉ đứng dùng móng vuốt bóp cổ hắn, ngoài ra không làm gì cả.

Kasim thậm chí không cảm nhận được lực lượng truyền đến từ móng vuốt đó lớn bao nhiêu.

Một lúc lâu sau, Kasim thử vung tay đẩy 112 ra.

Không ngờ vừa vung một cái, 112 liền ngã xuống.

Kasim căn bản không dùng bao nhiêu sức lực, bởi vì chỉ là theo bản năng thử một chút mà thôi.

112 ngã trên mặt đất, hai mắt khép hờ, hô hấp rất chậm chạp.

Máu trên người hắn nhuộm lông tóc bẩn thỉu hề hề.

Mặc dù nhìn bề ngoài không ra, nhưng 112 bị gãy xương nhiều chỗ.

Một lượng nhỏ 「Thiên Hồ Lệ」 hiệu quả, căn bản không thể tiếp tục chống đỡ hắn hồi phục vết thương.

Nhưng, 「Thiên Hồ Lệ」 dù sao cũng giữ được cái mạng cho hắn.

"..." Kasim cúi nhìn 112 bất động, lại nhìn đống gai khô héo phía sau.

Cánh hoa tường vi đều không còn tươi tắn nữa.

Hoàn toàn không tìm thấy sức sống từ trên những thực vật này.

Kasim tốn không ít công sức mới có được tay đấm, tại sao đột nhiên lại biến thành cái dạng này rồi.

Trừ khi có người tiêu diệt hạt nhân của tất cả thực vật.

Nhưng chuyện này quả thực là viển vông, phải biết rằng sức sống của hạt nhân thực vật là mãnh liệt nhất.

Cho dù là dùng lửa đốt, cũng chưa chắc có thể đốt chết.

Có điều Kasim cả đời cũng không đoán được, hạt nhân là bị hai thanh kiếm ngạnh kháng trừ khử.

Kasim cúi người xuống, dùng đôi cánh tay gầy guộc của mình đấm vào 112 đang hôn mê bất tỉnh.

112 thì không nhúc nhích, mặc cho Kasim dùng nắm đấm vô lực đấm đá.

"Khốn kiếp! Con mèo hoang nhà ngươi! Khu khu miêu nhân, cái thứ làm nô lệ, lại dám đối xử với ta như vậy!" Kasim mặt mũi dữ tợn, từng cái từng cái đấm vào 112.

Mặc dù thân thể này của hắn không có sức lực gì, nhưng dưới lớp lông của 112 vẫn xuất hiện càng ngày càng nhiều chỗ bầm tím.

"Ta đánh chết ngươi! Ta muốn đánh chết ngươi!!!!!" Kasim không ngừng đấm đá, bộ dạng muốn đánh chết 112.

Cái tên đáng chết này, vậy mà dọa hắn sợ gần chết, không đánh chết nó, Kasim khó tiêu mối hận trong lòng.

"Ngươi dậy cho ta a!"

"Ngươi kêu gào cho ta a!"

"Lại dám dọa ta!?"

"Ngươi tưởng không có những thực vật này, ngươi có thể thắng ta sao?" Kasim chửi rủa từng câu từng câu một.

Pháp sư quý tộc? Hiện tại từ trên người gã này, nhìn đâu ra hai chữ "quý tộc".

"Hộc..." Không biết đánh bao lâu, Kasim mới dừng vung nắm đấm, sau đó từ trong thân xác vong linh kia truyền ra âm thanh mệt mỏi.

Hắn dùng tay túm chặt đầu 112, nếu hắn đủ sức, chắc chắn sẽ thử bóp nát thứ này.

Có điều, Kasim chỉ có thể nghĩ mà thôi, hắn không có sức lực như vậy.

Đánh nửa ngày, hắn thậm chí không thể đánh 112 tắt thở.

Đòn tấn công của hắn chỉ có thể miễn cưỡng triệt tiêu khả năng hồi phục yếu ớt của 「Thiên Hồ Lệ」 hiện tại.

"Thôi, chính sự quan trọng." Kasim nghĩ nghĩ, từ bỏ việc tiếp tục ngược đãi 112 vô lực.

Cho dù lãng phí thêm bao nhiêu thời gian, hắn cũng không đánh chết được 112 hiện tại.

Thay vì thế, chi bằng ngoan ngoãn đi vào cổ trạch tìm người.

Bất kể là tìm thấy Angelia, hay là tìm thấy vợ mình, đối với Kasim mà nói đều là chuyện tốt.

Thân hình Kasim nhẹ nhàng bay lên, không nhanh không chậm đi về phía trong cổ trạch.

Cửa cổ trạch, đã mở toang.

"Angelia —— Cha con về rồi đây." Trong cơ thể Kasim tỏa ra khí tức âm u, âm thanh quỷ dị đồng thời từ trong đó truyền ra.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!