Chương 2: Nổ tung tại chỗ
Trong một nhà thờ nhỏ nào đó ở Hoàng Đô.
"..." Cha xứ Thune dùng biểu cảm rất phức tạp nhìn Naruko.
Hiện tại đôi mắt của Cha xứ Thune được bao phủ bởi một lớp màu vàng rất nhạt, bên trên hiện lên những phù văn.
Đây là một loại pháp thuật khá đơn giản, chuyên dùng để quan sát tình trạng cơ thể của một người.
Là người thường xuyên chữa trị cho người khác, Cha xứ Thune đương nhiên nắm giữ không chỉ một loại pháp thuật thế này.
"Đợi chút, hơi chấn động, ta đổi pháp thuật khác." Cha xứ liếc nhìn Bray phía sau Naruko, trầm ngâm một lát rồi nói một câu.
"Chấn động?" Naruko không hiểu ra sao, nhưng vẫn kiên nhẫn chờ đợi.
Bray vẫn đứng đó với vẻ mặt không cảm xúc, tay dắt theo một con Rebi.
Kể từ khi trở lại Hoàng Đô, Naruko cứ luôn kêu cơ thể không thoải mái, cho nên Bray nghĩ ngợi một hồi, vẫn là đưa cô đến chỗ Cha xứ Thune.
Dù sao triệu chứng của Naruko vô cùng kỳ lạ, Bray cũng không phải bác sĩ, đành phải tìm Cha xứ Thune thôi.
Cảm giác nơi này sắp biến thành bệnh viện rồi.
Nhưng ở một ý nghĩa nào đó, không ít người thực sự coi nhà thờ này là bệnh viện.
Cha xứ đổi hết cái này đến cái khác pháp thuật dùng để quan sát trạng thái cơ thể, sau đó dùng một tay che miệng, trầm tư suy nghĩ.
"Ực." Naruko nuốt nước miếng một cái, có chút hoảng.
Tại sao Cha xứ Thune lại làm ra vẻ nghiêm trọng thế? Cô không phải là mỹ thiếu nữ may mắn MAX sao? Tuyệt đối sẽ không dính phải chuyện lớn gì đâu.
"Con dính phải chuyện lớn rồi." Cha xứ Thune do dự mãi, rồi nghiêm túc nói.
"Hít hà ——" Naruko hít sâu một hơi khí lạnh.
"Uống miếng nước đi." Nữ tu Lizbelen bưng một cốc nước đặt trước mặt Naruko.
"A, cảm ơn." Naruko hoảng hốt cảm ơn một câu, rồi uống một ngụm nước.
"Không có gì." Nữ tu Lizbelen cười dịu dàng.
"Cha xứ à, con rốt cuộc là bị làm sao vậy." Naruko lấy hết dũng khí hỏi.
"Mặc dù ta từng có lúc cảm thấy có thể mình hoa mắt rồi..."
"Nhưng sau khi xác định mấy lần, ta cũng không thể không tin." Giọng điệu đó của Cha xứ Thune, khiến Bray cũng đổ một giọt mồ hôi lạnh.
"Cho nên là chuyện gì a?" Naruko càng nghe càng hoảng loạn.
"Con có thai rồi." Cha xứ nói.
"Hả?" Naruko cứng đờ người.
Biểu cảm của Bray phía sau trong nháy mắt biến thành 0A-.
"Hửm?" Còn Rebi thì mơ hồ nhìn Bray và Naruko.
"Cha chắc chắn con không phải ăn nhiều quá chứ?"
"Không phải." Cha xứ gật đầu.
Mặc dù khó tin, nhưng sự thật chính là như vậy.
Ông đầy ẩn ý nhìn về phía Bray, không ngờ chàng trai mày rậm mắt to này lại là người như vậy.
Chính vì người trước mặt là Bray và Naruko, cho nên ông mới xác nhận đi xác nhận lại mấy lần.
Dù sao thì cũng có chút khó tin.
"Một... một... một phát trúng đích?" Naruko lắp bắp nói.
"Không chỉ một phát đâu nhỉ." Bray theo bản năng nói.
"Anh đang lái xe đấy à?" Naruko kinh hãi.
"..." Bray quyết định ngậm miệng.
"Ư..." Naruko gục xuống bàn, vẫn không cách nào tin nổi sự thật này.
Chuyện táo bạo nhất cô làm từ trước đến nay bất quá chỉ là uống sữa bò, lần trước đó quả thực là hành vi vượt rào.
Vậy mà một lần đã trúng thưởng rồi?
"Bray? Bray?" Rebi lắc lắc tay Bray, nghi hoặc nhìn Bray =A=.
Bray giống như bị hóa đá, không nhúc nhích chút nào.
"Ưm..." Thấy Bray không có phản ứng, Rebi đành phải ôm lấy eo hắn, chợp mắt một chút.
Đã không biết xảy ra chuyện gì, Rebi quyết định nghỉ ngơi một lát.
"Có phải hơi đột ngột không..." Mãi nửa ngày sau, Bray mới nặn ra được một câu như vậy.
"Chuyện này đều rất đột ngột mà." Cha xứ Thune đã sớm nhìn quen rồi.
Chỉ là xảy ra trên người cặp đôi trước mặt này thì có chút khó tin thôi.
"Ta lát nữa sẽ sửa soạn một số lời khuyên điều dưỡng cơ thể cho các con." Cha xứ Thune nói với Naruko.
"Ồ... ừm." Naruko ngơ ngác trả lời.
"..." Cha xứ Thune không khỏi day trán, hai người trước mặt dường như không hề có chút biểu hiện hưng phấn nào mà lẽ ra nên có.
"Hai vị, đây là hỷ sự đấy." Cha xứ nhắc nhở một chút.
"Thôi bỏ đi, tóm lại phải chú ý nhiều vào, con bây giờ đang mang trong mình một đứa trẻ đấy." Ông thở dài một hơi, rồi bắt đầu đặt bút viết đồ.
Ông sẽ không kê thuốc gì cho Naruko, chỉ đưa ra một số lời khuyên rất thông thường.
Những chi tiết thai phụ cần chú ý thực sự quá nhiều, hơi không chú ý sẽ dẫn đến sảy thai, dị tật.
Đặc biệt là cô Naruko trước mặt này, càng phải chú ý hơn.
"Cứ qua một khoảng thời gian lại đến đây để ta kiểm tra một chút, về thời gian, ta cũng sẽ viết cho các con." Cha xứ Thune nói.
"Tóm lại cứ xem cho kỹ vào là được."
"Ông có kiêm chức... đỡ đẻ không?" Bray lạnh lùng hỏi một câu, lúc hỏi biểu cảm vẫn là 0A-, rõ ràng hắn vẫn chưa hoàn hồn lại.
"Không kiêm chức, xin hãy tìm người chuyên nghiệp." Cha xứ Thune bực bội nói.
"Tôi có thể giới thiệu người đáng tin cậy." Nữ tu Lizbelen bổ sung một câu.
"“...”" Naruko và Bray im lặng hồi lâu không nói.
---
Sau khi về đến nhà, Bray trước tiên an trí tốt cho Rebi, sau đó vỗ vỗ cái ghế.
"Ngồi đây..." Bray muốn nói lại thôi.
"Khụ khụ..." Naruko hắng giọng, rồi ngoan ngoãn ngồi xuống.
"Làm thế nào?" Naruko hỏi.
Mặc dù ước mơ bấy lâu nay của cô nàng si nữ này đã thành hiện thực, nhưng sau khi đạt được lại có chút hoảng loạn.
Đùa gì vậy, ai biết phải làm sao a!?
"Không biết." Trong đôi mắt cá chết viết đầy sự mờ mịt.
"Anh vui không?" Naruko hỏi.
"Vui chứ." Naruko không chút do dự trả lời.
"Anh không vui?" Một lúc sau, Naruko thử hỏi.
"Không đến mức đó... cũng coi là tàm tạm đi." Bray nói.
"Ồ, hiểu rồi." Naruko đã biết câu trả lời của tên Bray ngạo kiều này có ý gì rồi.
"Vậy chúng ta xem trước những thứ Cha xứ viết nhé?" Naruko lấy ra một xấp giấy, bên trên viết đầy những mục cần chú ý.
Xét thấy độ nguy hiểm của Bray và Naruko, Cha xứ Thune đã tốn bao tâm huyết viết thứ này ra.
Hai người ghé đầu vào, bắt đầu chuyên tâm nghiên cứu.
"Sau này tôi không được uống thuốc lung tung a, vậy cảm mạo thì làm sao?"
"Tìm Cha xứ dùng Thuật Trị Liệu." Bray mặt không cảm xúc trả lời.
"Đúng ha."
"Còn nữa này, tôi giai đoạn đầu tuyệt đối không được vận động mạnh."
"Ủy thác để tôi..."
"Không được trang điểm này."
"Cô để mặt mộc cũng rất đẹp..."
Thứ Cha xứ Thune viết thực sự quá nhiều, xem hết chắc phải mất cả tiếng đồng hồ.
Tuy nhiên vì sự an toàn, hai người vẫn miễn cưỡng đọc tiếp.
Đúng lúc này, Bray cảm thấy lưng mình nặng hơn một chút.
"Ưm? Naruko sắp sinh em bé?" Rebi bò lên lưng Bray, khó hiểu hỏi.
Cô bé sau khi tỉnh lại đã nghe thấy rất nhiều cuộc đối thoại.
Cuối cùng, sau khi suy nghĩ rất lâu, Rebi chợt bừng tỉnh —— Naruko sắp sinh con.
"“Hít hà ——”" Bray và Naruko không hẹn mà cùng hít sâu một hơi khí lạnh.
Rebi tỉnh lúc nào vậy?
"Khụ khụ... đúng thế." Naruko nghiêm túc trả lời.
"Sinh con?" Sau đó cửa bị đẩy ra, Tiểu Bạch và Tiểu U sau cánh cửa lộ ra vẻ mặt kinh ngạc.
"Con người các người sinh con thế nào a? Có đẻ trứng không?" Tiểu U chớp chớp mắt, tò mò hỏi.
"..." Bray im lặng, xem đồ quá chăm chú, quên mất trong nhà còn có hai con rồng.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
