Thanh trường kiếm cùn và một gã dân làng thất tình

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1311

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21777

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1361

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2138

Trò chơi kỳ tích - Chương 4: Nữ Hoàng Bệ Hạ Khó Xử

Bray đang thu dọn đồ đạc trong phòng trọ, hai ngày nữa là anh sẽ rời đi.

Nơi đây không phải nhà của anh, cũng chẳng có gì đáng để lưu luyến.

Dù có muốn nói chuyện với Nikolas, chỉ cần gọi Tiểu Nik là được.

Quả không hổ là Tiểu Nik vạn năng.

Cái đầu nhỏ của Rebi tựa vào mép giường, ngơ ngác nhìn Bray thu dọn đồ đạc =A=.

Lúc Bray dọn đồ, anh chẳng thèm chơi với em gì cả.

Rebi chán quá đi.

Chị Naruko cũng đang dọn đồ, chỉ có mỗi Rebi là không biết dọn thôi.

Nghĩ vậy, Rebi dần dần hóa thành một đống bầy hầy rũ rượi.

Mèo là chất lỏng, vậy thì sư tử cũng là chất lỏng, cuối cùng Rebi đương nhiên cũng là chất lỏng nốt.

Hỏa Cầu ngồi trên đầu Rebi, liếm láp bộ lông của mình.

Cô chủ nhỏ của nó lại chán đời như mọi khi.

“Cạch.” Đúng lúc này, cửa sổ phòng bị đẩy ra.

Nghe thấy tiếng cửa sổ bị đẩy ra, Bray theo bản năng nổi hết da gà.

Lại là con mắm biến thái đó trèo cửa sổ vào nữa à?

Đôi mắt cá chết của anh lập tức nhìn về phía cửa sổ, anh muốn dùng ánh mắt để đuổi Naruko đi.

Nhưng khi Bray nhìn sang, anh mới phát hiện đó hoàn toàn không phải là con mắm biến thái phương Đông nào đó.

“À, là cô... Đô... Đô...” Bray nhíu mày, cố gắng nhớ lại tên của người vừa đột nhập vào phòng mình.

“Dorothea.” Nữ hoàng Tinh linh có chút cạn lời, nhưng cũng không tức giận.

Cô chỉ thấy kỳ lạ, đường đường là một nữ hoàng mà đến cả cái tên cũng không khiến người ta nhớ nổi sao?

“Ồ! Đúng rồi!” Bray nắm tay phải, đấm vào lòng bàn tay trái.

“Dorothea.” Bray vừa nói vừa tự mình gật gù.

Quan tâm đến người bị quên mất tên một chút đi chứ.

“Là Nữ hoàng Bệ hạ đúng không ạ, hoan nghênh...” Bray còn cố gắng làm cho ánh mắt mình trông có vẻ nhiệt tình.

Nhưng giây tiếp theo, anh liền nhận ra có gì đó không đúng.

Khoan đã, tại sao cô lại trèo cửa sổ vào?

Và tại sao mình lại phải nhiệt tình với một người trèo cửa sổ vào chứ?

”...” Bray rơi vào trầm tư.

Nhưng trong lúc Bray đang trầm tư, Dorothea đã trèo qua cửa sổ và nhảy vào phòng.

“Tuy cô là Nữ hoàng...”

“Nhưng hành động này của cô vẫn là xâm nhập gia cư bất hợp pháp.”

“Ngươi nghĩ luật pháp có ảnh hưởng đến ta sao?” Dorothea nhìn quanh một lượt, cũng không kén chọn, tiện tay tìm một chiếc ghế đẩu rồi ngồi xuống.

“Ta trốn khỏi cung điện cũng chẳng có ai quản được.”

“Hít——” Bray hít một ngụm khí lạnh.

Khoan đã, với tư cách là một quân vương, phát ngôn như vậy có phải hơi quá đáng rồi không.

Đây rõ ràng là lạm dụng quyền lực mà.

“Có gì đáng ngạc nhiên sao?” Dorothea liếc Bray một cái.

“Không, chỉ là tôi thấy cô hơi bị lợi hại thôi.”

“Phát ngôn như vậy mà truyền ra ngoài, e là sẽ gây ra bất mãn cho rất nhiều người đấy.”

Dựa vào đâu cô là Nữ hoàng thì có thể tùy hứng như vậy, còn có vương pháp nữa hay không.

“Chế độ quân chủ vốn có mặt trái này, vua của nước nào cũng vậy thôi.”

“Chỉ là họ không nói thẳng ra như ta.” Dorothea vắt chéo chân.

“Nhưng dù có nói ra hay không, hành vi đó vẫn tồn tại.”

“Vậy tại sao ta lại không thể nói, ta thấy làm người thẳng thắn một chút cũng tốt.”

Uwa, Bray cảm thấy Dorothea thật sự rất lợi hại, theo đủ mọi nghĩa.

May mà Dorothea không phải bạo chúa hay hôn quân, nếu không thì Bạch Đình Quốc có lẽ tiêu đời rồi.

“À phải rồi, vắt chéo chân dễ bị to bắp chân lắm đấy.” Bray nói một câu không đúng lúc chút nào.

”...” Vẻ mặt lạnh lùng của Dorothea sụp đổ.

Cô sững người, trong thoáng chốc ánh mắt có chút thất thần.

Tên này, EQ có phải hơi thấp không vậy.

Trong lúc Bray đang điên cuồng châm chọc Dorothea trong lòng, Dorothea cũng bị Bray làm cho kinh ngạc. Quả nhiên châm chọc là một loại bệnh, có thể lây lan.

“Không sao... chân của ta không thể nào to được.” Nín một hồi lâu, Dorothea cuối cùng cũng biết nên đáp lại Bray thế nào.

“Tiện lợi vậy sao...”

”...”

“Bịch.” Rebi đang tựa vào mép giường ngủ gật liền ngã xuống đất.

“Meo!” Hỏa Cầu hét lên thảm thiết.

“Ưm!” Rebi bị đập đầu xuống sàn nên tỉnh lại.

Đầu của Rebi vẫn cứng lắm, ngã một cái cũng không sao.

Em dụi dụi đôi mắt ngái ngủ của mình, vừa rồi chán quá nên Rebi ngủ thiếp đi mất.

Nhưng dụi một hồi, vẻ mặt của Rebi dần đanh lại(〃′-ω-).

Tại sao ngoài anh Bray ra còn có một chị gái lạ mặt nào nữa?

“Anh Bray, đây là ai vậy ạ?” Rebi nghiêng đầu một cách đáng yêu, mơ màng hỏi.

Tiện thể, Rebi nhặt Hỏa Cầu dưới đất lên vuốt ve.

“Là chị gái mà chúng ta từng gặp trước đây.” Bray nhắc Rebi.

“Ồ!” Rebi đáp lại một tiếng, dù em ấy hoàn toàn không nhớ Dorothea là ai.

Nhưng cứ “Ồ” một tiếng thì không bao giờ sai.

Nhìn thấy Rebi, Dorothea mỉm cười.

Đến cả Nữ hoàng Bệ hạ cũng bị sự đáng yêu của Rebi làm cho tan chảy.

“Ồ!” Lần này Rebi đáp lại càng nhiệt tình hơn.

Mặc kệ có nhớ Dorothea là ai hay không, nhưng vì đã khen Rebi, nên tạm thời cứ coi là người tốt đã!

“Vậy, Nữ hoàng Bệ hạ, không biết người trèo cửa sổ xông vào nhà dân có việc gì ạ.”

“Chỉ là đến để cảm ơn ngươi thôi.” Dorothea nói xong, tiện tay ném qua một thứ gì đó.

Bray theo phản xạ bắt lấy, phát hiện đó là một đôi bông tai.

“Thứ gì đây.”

“Một đôi bông tai có năng lực đặc biệt.” Dorothea nói.

“Là quà cảm ơn cho ngươi.”

“Tôi có thể đem cái này đi đổi lấy tiền không? Dạo này tôi hơi thiếu tiền.”

”...” Dorothea nghẹn lời.

“Đôi bông tai này có tác dụng rất lớn.” Dorothea không nhịn được mà nhắc nhở Bray một câu.

“Ưmmmmmm” Bray ngập ngừng.

“Có đổi ra tiền được không? Tôi cũng đâu có đeo bông tai.”

Tuy cũng có đàn ông đeo bông tai, nhưng Bray thì không. Anh luôn cảm thấy nếu mình mà đeo bông tai, hình tượng của bản thân sẽ ngày càng đi theo chiều hướng tồi tệ hơn.

“Ngươi trả lại cho ta đi...” Dorothea ôm mặt, cô không thể giữ được vẻ mặt bình tĩnh trước Bray nữa.

“Đây.” Bray trở tay đưa lại đôi bông tai cho Dorothea.

“Ngươi muốn tiền đúng không...” Dorothea trước giờ chưa bao giờ quan tâm đến tiền bạc, những thứ vật ngoài thân.

Nhưng dĩ nhiên, thường thì chỉ những người có rất nhiều tiền mới có thể nói ra câu này.

Thử để một người nghèo đến mức không có cơm ăn nói câu này xem?

Dorothea lục tung khắp người cũng không tìm thấy đồng nào.

Lúc trốn khỏi cung điện, cô trước giờ không có thói quen mang theo tiền.

Chuyện gì có thể giải quyết bằng khí chất thì cứ dùng khí chất mà giải quyết.

“Có rồi...” Dorothea mò ra một tấm Thẻ Pha Lê.

Thẻ Pha Lê thực chất cũng tương đương với thẻ ngân hàng ở Trái Đất, chỉ là vận hành bằng ma pháp mà thôi.

Bắt một Nữ hoàng mang theo một đống tiền mặt, quả nhiên là không thực tế.

Dorothea vậy mà lại thấy may mắn vì mình đã mang theo Thẻ Pha Lê...

Lần đầu tiên cô cảm thấy vô cùng khó xử vì thiếu tiền.

“Bên trong có bao nhiêu ta cũng không biết, tóm lại cứ cầm lấy mà dùng đi.”

“Coi như là quà cảm ơn vì ngươi đã cứu Bạch Đình Quốc.”

“Sao cô biết chuyện này có liên quan đến tôi?” Bray kinh ngạc.

“Ta đã đi hỏi con rồng của ngươi rồi.”

Uwa, Nikolas bị tìm tới tận cửa rồi.

Bray bèn dành ba giây mặc niệm cho Nikolas.