Thanh trường kiếm cùn và một gã dân làng thất tình

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1047 15101

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 8

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 3

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 33

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 821

Trò chơi kỳ tích - Chương 17: Đoạn Chương

“Kính coong.” Tiếng chuông cửa vang lên trong một cửa tiệm trông đã cũ kỹ.

Lão chủ tiệm đẩy gọng kính lão, ngước nhìn cậu thiếu niên vừa đẩy cửa bước vào.

“Lại là cậu à, chàng trai trẻ thích nghe nhạc.” Lão cất lên một tràng cười quái dị.

Có điều, tuy tiếng cười của lão nghe ghê rợn, nhưng người lại không xấu.

Cửa tiệm cũ kỹ này chuyên bán đồng hồ và hộp nhạc các loại.

Kiêm luôn cả dịch vụ đổi nhạc cho hộp nhạc.

Người vừa đẩy cánh cửa gỗ của tiệm chính là Alan.

Thỉnh thoảng Alan lại ghé qua đây một lần để đổi nhạc.

“Hôm nay muốn nghe bài gì nào? Giai điệu u tối? Hay là giai điệu sầu thảm?” Lão vừa nói vừa mân mê viên pha lê trong tay.

“Một bài nào đó tươi vui một chút ạ...” Alan đáp.

“Ồ... lão đây hơi bất ngờ đấy.” Lão kinh ngạc nhìn cậu thiếu niên.

Cậu thiếu niên này đã ghé tiệm không biết bao nhiêu năm, đây là lần đầu tiên lão nghe cậu nói muốn đổi một bài hát có giai điệu tươi vui.

“Có gì lạ sao ạ?” Alan không hiểu phản ứng của lão là có ý gì.

“Không có gì, khách yêu cầu bài nào thì lão đổi bài đó thôi.” Lão cười một cách quái dị.

“Đưa hộp nhạc cho lão đi.”

Alan gật đầu, trân trọng đưa chiếc hộp nhạc quý như báu vật cho lão.

Đổi nhạc thật ra rất đơn giản, cũng giống như cách nạp ma lực vào vậy.

Chỉ cần xóa bài hát đã lưu trữ trước đó, rồi nạp bài mới vào là được.

“Khà khà khà.” Lão vừa đổi nhạc vừa cất lên tiếng cười quái gở.

Nhưng Alan đã quen với tiếng cười này rồi.

“Nói mới nhớ, cậu trai trẻ, không phải cậu rất thích âm nhạc sao?” Lão hỏi.

“Vâng.” Alan đáp.

“Lão vẫn luôn thắc mắc, tại sao cậu không đi học?”

“Không dám học, cũng không có ai dạy ạ.” Alan lí nhí.

“Hay cho câu không dám học.” Lão nghe xong, tiếng cười càng thêm đáng sợ.

“Chủ yếu vẫn là không dám học, đúng không, chàng trai trẻ.”

“...” Alan lùi lại mấy bước.

“Đừng sợ lão thế chứ, lão chỉ có tiếng cười hơi kỳ quái thôi mà.” Lão nói thêm.

“Vâng... vâng.” Alan vẫn đứng yên tại chỗ, không dám bước tới.

Tiếng cười của lão vẫn âm u như mọi khi.

“Bao nhiêu năm rồi mà cậu vẫn bị lão dọa sợ à.”

“Cháu xin lỗi.” Alan cảm thấy phản ứng của mình có hơi quá, biết đâu lại làm tổn thương ông lão.

“Cậu vẫn tốt bụng quá mức như mọi khi.” Lão nói.

“Không phải tốt bụng đâu ạ... chỉ là cháu thấy rất có lỗi thôi.”

“Khà khà khà khà khà.”

“Tại sao lại không dám học?” Lão cất tiếng hỏi.

“Dạ?” Alan không ngờ câu hỏi của lão lại đột ngột như vậy.

“Học mấy thứ này... sẽ bị người nhà mắng ạ.”

Vốn đã là một kẻ vô dụng chẳng làm nên trò trống gì, lại còn đi học nhạc nữa thì càng khiến người ta chán ghét.

Dĩ nhiên, nếu là một người tài năng xuất chúng, thì việc đi học nhạc ngược lại sẽ được khen ngợi. Ví như được khen có sở thích tao nhã, được khen đa tài đa nghệ.

“Khà khà khà khà khà, nếu vậy thì sao không lén lút tự học đi.” Lão nói với Alan.

“Tự học ạ?”

“Bốp.” Lão ném thẳng một cuốn sách cho Alan.

Alan hoảng hốt giơ tay chụp lấy cuốn sách.

“Đây là gì vậy ạ?” Alan hỏi.

“Sách hướng dẫn bình thường thôi, dạy chơi violin.”

“Cháu không có violin...” Alan lắc đầu, định trả lại cuốn sách cho lão.

“Khà khà khà, thật ra là guitar.”

“Cháu cũng không có guitar...”

“Khà khà khà khà khà khà——” Lão lại cười lên một cách quái gở.

“Không sao, cứ cầm lấy đi.”

“Lão thấy cuốn sách này rất hợp với một người trẻ tuổi giàu trí tưởng tượng lại còn yêu âm nhạc như cậu.” Lão nói.

“Dù gì cậu cũng là khách quen của lão bao năm nay rồi.”

“Lão cũng coi như nhìn cậu lớn lên, tặng cậu cuốn sách thì có đáng gì.”

“Cháu cảm ơn ạ.” Thấy vậy, Alan không từ chối nữa mà nhận lấy cuốn sách.

Nhưng Alan vẫn rất bối rối, dù có mang về, cậu cũng không thể học được.

“Khà khà khà khà khà, chàng trai trẻ, hộp nhạc của cậu đổi xong rồi đây.”

“Đúng như ý cậu, toàn là những bài có tiết tấu tươi vui.” Lão cười quái dị, đặt chiếc hộp nhạc lên bàn rồi đẩy về phía Alan.

“Bấy lâu nay đã làm phiền ông rồi ạ.” Alan cảm ơn, nhận lấy hộp nhạc rồi ôm sách rời đi.

“Không phiền chút nào, khà khà khà.”

---

Không biết bao lâu sau, chuông cửa của tiệm lại vang lên lần nữa.

“Hôm nay đông khách thật.”

“Khà khà khà khà khà, lão đây không ngờ tiệm của mình lại được yêu thích đến vậy.” Lão cười âm hiểm, nhìn người đang đứng ở cửa.

Đó là một người đàn ông với mái tóc ngắn màu nâu trà.

Ánh mắt gã vừa giống rắn độc, lại vừa như chim ưng.

Vừa sắc bén vô song, vừa lạnh lẽo đến rợn người.

Gleed đút hai tay vào túi quần, lạnh lùng nhìn lão chủ tiệm.

“Có điều, lão nghĩ chắc cậu không phải đến đây để mua đồng hồ đâu nhỉ?” Lão vẫn cười, nhưng giọng đã âm u đi nhiều.

“Đoạn Chương.” Gleed nói với lão.

“Cậu đang nói gì thế, lão đây không hiểu lắm.”

Gleed rút hai tay ra khỏi túi.

Mỗi tay gã đều lăm lăm một con dao găm.

“Khà khà khà khà khà, Phó Tổng thống mang dao vào một tiệm nhỏ, thật khiến người ta sợ hãi khôn xiết.” Lão không hề hoảng sợ, vẫn tiếp tục cười quái dị.

“Đưa 「Đoạn Chương」 đây.” Gleed bước về phía lão.

Sát khí tràn ngập khắp cửa tiệm, tất cả đồng hồ đều đồng loạt ngừng chạy.

“Khà khà khà, đồng hồ của lão hỏng hết cả rồi.”

“Nói ra, ông sẽ không phải chết.” Gleed lạnh lùng nói.

Lão già trước mặt không hề tỏ ra hoảng sợ, nhưng đó không phải vì lão mạnh đến mức nào, mà là vì lão chẳng còn lý do gì để sợ hãi cái chết.

“Chết ư? Đối với ta, đó là một kết cục không tồi.” Lão cười một cách đáng sợ.

“Tiếc là, lão đã tặng 「Đoạn Chương」 cho người khác rồi.”

“Keng——” Dao găm sượt qua má lão, cắm phập vào bức tường phía sau.

“Rầm!” Ngay giây sau, bức tường nứt toác, cả cửa tiệm như sắp sụp đổ.

“Tặng người khác? Đừng nói với tôi là ông không biết đó là thứ gì đấy nhé?”

“Khà khà khà, lão biết chứ, dĩ nhiên là biết.”

“Thế nên mới tặng nó đi từ trước.” Lão nói giọng u uất.

“Nếu không, để nó rơi vào tay một kẻ tham lam như ngươi thì thật không xong.”

“Dòng máu đã biến thành hình dạng của quái vật, giờ đến cả thế giới tinh thần của mình cũng muốn cải tạo sao?”

Giây tiếp theo, Gleed đã xuất hiện bên cạnh lão, bàn tay vừa ném dao găm đi giờ đang ấn chặt lên đầu lão.

“RẦM!!!” Sàn nhà nứt vỡ, lão bị ném một cách tàn bạo xuống đất.

Xem ra, Gleed hoàn toàn không có ý định kính lão yêu trẻ.

“Nói, đã đưa cho ai, tự tôi sẽ đi lấy.” Ánh mắt sắc lẹm của Gleed nhìn chằm chằm vào lão.

“Khà khà khà, cho một chàng trai trẻ có trí tưởng tượng rất phong phú rồi.”

“Cậu ta hợp với 「Đoạn Chương」 hơn ngươi nhiều.” Dù bị đánh thê thảm, lão vẫn cười quái dị.