Thanh trường kiếm cùn và một gã dân làng thất tình

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

235 1503

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

343 1168

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

217 381

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

638 8184

Dõi theo chân lý trong bóng tối - Chương 12: Chuyện lạ thường xảy ra ở tiệm vũ khí

Trên những con phố chính của thị trấn gần Cảng Thiên Ngư, tuyết đã phủ một lớp dày.

Những bông tuyết lác đác rơi từ trên trời, cuối cùng hòa vào lớp tuyết trên mặt đất.

Nhưng tuyết không lớn, chẳng ảnh hưởng gì đến cuộc sống thường nhật trong thị trấn.

Các cửa tiệm vẫn mở cửa như thường, người đi đường vẫn qua lại.

Và trong một tiệm vũ khí có tấm biển hiệu xiêu vẹo, ông chú chủ tiệm đang phiền lòng.

“Này cô gái, làm sao tôi có thể bán cây trường thương này cho cô với giá rẻ như vậy được chứ.” Ông chú chủ tiệm vừa nói với người phụ nữ đối diện, vừa liên tục gõ tay lên mặt bàn.

Người phụ nữ trong tiệm tuổi không lớn lắm, trông chừng hai mươi bốn tuổi.

Cô mặc một bộ đồng phục dài màu trắng qua hông, chân đi một đôi bốt cao quá gối.

Vóc dáng cô vừa mềm mại lại đầy đặn, lớp vải bó sát hoàn toàn tôn lên những đường cong quyến rũ trên cơ thể.

Mái tóc dài màu bạc xõa đến ngang lưng càng làm nổi bật khí chất độc đáo của cô.

Thanh lịch, ung dung.

Nhưng đó chưa phải là tất cả, quan trọng nhất là khí chất của một nhà lãnh đạo toát ra ngay từ vẻ bề ngoài.

“Nhưng tôi chỉ có 1000G thôi.” Người phụ nữ vuốt nhẹ mái tóc, thản nhiên nói.

Cô đặt 1000G lên bàn, đẩy về phía ông chú chủ tiệm.

Người phụ nữ trước mặt ông chú đẹp nghiêng nước nghiêng thành, nhưng không có nghĩa là ông muốn kinh doanh thua lỗ.

Đẹp thì sao chứ? Lại chẳng phải người quen.

“Này cô gái, cây trường thương này không có giá 200.000G thì tôi không bán đâu.” Ông chú chủ tiệm lắc đầu.

“Nhưng tôi muốn cây trường thương này.” Người phụ nữ thành thật nói.

“Cô muốn thì sao chứ! Tôi không định bán nó cho cô với giá 1000G đâu.” Nói rồi, ông chú đẩy tiền lại.

“Ông có biết giá trị của cây thương này không?” Người phụ nữ tóc bạc đột nhiên hỏi.

“Đồ tôi bán, sao tôi lại không biết được.” Ông chú chủ tiệm bất đắc dĩ nói.

“Nhưng tôi chắc chắn rằng dù tôi có nói ra thì cô cũng sẽ không tin.”

“Cô gái, cô đi đi.” Dù có một mỹ nhân đứng trong tiệm rất có thể sẽ thu hút không ít khách hàng.

Tiếc là, tiệm vũ khí này lại nằm trong một góc của thị trấn.

Dù cho một đám mỹ nhân đứng đây cũng không thể khiến việc buôn bán khởi sắc hơn được.

“Tôi lại muốn nghe thử xem.” Người phụ nữ hứng thú nhìn ông chú chủ tiệm.

Sau đó, cô tìm một chiếc ghế ngồi xuống, chống cằm lên bàn, chờ ông chú nói.

“…” Ông chú vốn định đuổi cô đi, nhưng khi thấy vẻ hứng thú của đối phương, ông lại trầm ngâm.

Không hiểu sao, người phụ nữ này không khiến người ta tức giận nổi.

Là vì nhan sắc sao?

Ông chú nhanh chóng phủ nhận kết luận này.

“Cô đã nghe về ‘Thánh Thương Ginu’ chưa?” Ông chú chủ tiệm vuốt ve cây trường thương đặt trên bàn.

Cây trường thương lặng lẽ nằm trong hộp, không một vết gỉ sét.

Có thể thấy nó đã được trân trọng giữ gìn.

“Nghe rồi, một vũ khí trong truyền thuyết tôn giáo.” Người phụ nữ tỏ ra hứng thú, khóe miệng cong lên một đường cong xinh đẹp.

“Trong truyền thuyết, ‘Thánh Thương Ginu’ từng đâm xuyên qua cả ác quỷ lẫn thiên sứ, có thể nói là không gì không phá được.”

“Đúng vậy, xem ra cô gái đây rất am hiểu về lịch sử nhỉ.” Ông chú có chút ngạc nhiên, đoạn lịch sử này có thể nói là rất ít người biết đến.

“Sau đó, ‘Thánh Thương Ginu’ đã biến mất.” Ông chú trầm giọng nói.

“Biến mất một cách khó hiểu, tôn giáo đó đã tốn vô số năm tháng mà vẫn không tìm lại được.”

“Cây trường thương này cứ thế biến mất trong dòng chảy của lịch sử.” Ông chú nhìn cây trường thương xuất thần, dường như bị gợi lại ký ức nào đó.

“Này.” Người phụ nữ cất tiếng gọi ông chú.

Tiếng gọi này đã kéo ông chú ra khỏi dòng hồi tưởng.

“Cây trường thương này chính là ‘Thánh Thương Ginu’ sao?” Người phụ nữ nghiêng đầu, hỏi một cách có chút đáng yêu.

Một người phụ nữ mang khí chất nữ vương, nhưng dáng vẻ đáng yêu này lại không khiến người ta cảm thấy có chút gượng gạo nào.

Ông chú hơi kinh ngạc một chút, nhưng nhanh chóng trấn tĩnh lại.

“Dĩ nhiên là không thể nào.” Ông chú lắc đầu nói.

“Thần khí như vậy sao có thể xuất hiện trong tiệm của tôi được.”

“Hơn nữa nếu là thật, e là tiệm vũ khí này của tôi đã bị dỡ bỏ rồi.”

Nếu cây trường thương này chính là ‘Thánh Thương Ginu’, ông chú này đã sớm bị cướp rồi.

Một tôn giáo sao có thể trơ mắt nhìn thần khí của mình lưu lạc trong một tiệm vũ khí tồi tàn như thế này.

“‘Thánh Thương Ginu’ năm đó do nhiều thợ rèn cùng nhau chế tạo.”

“Tổ tiên của tôi là một trong số đó.”

“Sau khi ‘Thánh Thương Ginu’ biến mất, tổ tiên của tôi đã dựa theo ‘Thánh Thương Ginu’ để rèn một bản sao.”

“Chính là cây trường thương này.”

“Cây trường thương này là đồ giả, một bản sao của ‘Thánh Thương Ginu’.” Ông chú chủ tiệm nói vậy.

“Đồ giả sao?” Người phụ nữ đột nhiên lộ vẻ tiếc nuối.

Thực ra cô đã sớm phát hiện cây trường thương này không đơn giản, nên mới muốn có được nó.

Khổ nỗi không đủ tiền, chỉ có 1000G.

Nhưng sau khi biết cây trường thương này là đồ giả, cô có chút thất vọng.

Nếu là ‘Thánh Thương Ginu’ thật, cô sẽ rất hứng thú.

“Cô đang xem thường cây trường thương này sao?” Ông chú phát ra một tiếng cười khẽ kỳ lạ.

“Ai nói với cô đồ giả thì không tốt?”

“Chạm vào cây trường thương này đi.” Ông chú chủ tiệm nói với người phụ nữ.

Người phụ nữ tùy ý đặt tay lên cây trường thương.

“…” Rồi cô không nói gì nữa.

“Nghe thấy âm thanh rồi chứ?” Ông chú tự hào nói.

“Sau khi tổ tiên của tôi rèn ra vũ khí này, ông đã nói, chỉ có người đủ mạnh mới có thể khiến nó thừa nhận.”

“Ồ—” Người phụ nữ nở một nụ cười đầy ẩn ý.

“Nếu cây thương này thừa nhận tôi, bán cho tôi với giá 1000G thì sao?” Người phụ nữ nhìn ông chú chủ tiệm với vẻ trêu chọc.

“Ha ha ha, cô có thể thử xem, nếu thật sự được, coi như tôi đã hoàn thành di nguyện của tổ tiên.”

“Lúc đó tặng không cây trường thương này cho cô thì đã sao?” Ông chú căn bản không nghĩ rằng người phụ nữ có thể được cây trường thương thừa nhận.

Từ đời tổ tiên đến nay, bao nhiêu người đã thử, cuối cùng đều bị cây trường thương phản phệ.

Dần dần, cây trường thương này trở thành một món hàng đắt giá chờ người mua.

Không ai nghĩ rằng sẽ có người được cây trường thương thừa nhận.

“Vậy thì…” Người phụ nữ phủi áo, đứng dậy.

“Từ bây giờ ta là chủ nhân của ngươi.” Người phụ nữ nói.

Rồi mấy viên ngọc vốn mờ đục trên thân thương bỗng được bao phủ bởi một luồng sáng.

“!” Đôi mắt ông chú tràn đầy vẻ khó tin.

Chỉ một câu nói thôi sao? Chỉ vậy thôi ư?

Nhưng thứ ánh sáng đó là thứ mà ông chú chưa từng thấy bao giờ.

Trong lúc ông chú đang hoài nghi nhân sinh, chuông cửa tiệm vũ khí vang lên.

“Có ai ở đây không?” Một giọng nói uể oải vang lên.

Người bước vào chính là nhóm của Bray.

“Ồ! Anh Bray, cái đó lấp lánh kìa.” Đuôi Rebi vẫy tít.

“ZzzzzZZZZZZ” Nikolas vừa đi vừa ngủ.