Thanh trường kiếm cùn và một gã dân làng thất tình

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1047 15102

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 8

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 3

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 33

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 821

Dõi theo chân lý trong bóng tối - Chương 14: Đúng là nhân vật lớn

Dorothea cứ thế lặng lẽ nhìn Bray, dường như đang chờ anh có phản ứng gì đó.

Nhưng cô đã phải thất vọng, Bray chẳng có bất kỳ phản ứng đặc biệt nào cả.

Nhưng khác với Bray, vẻ mặt của ông chú chủ tiệm lại vô cùng đặc sắc.

Mồ hôi lạnh túa ra trên trán đã nói lên nội tâm cực kỳ bất an của ông.

Tiếc là, Bray vẫn không hiểu cái tên này có ý nghĩa gì.

Bray chỉ nghĩ chắc là một nhân vật lớn nào đó.

Thế nhưng cho dù là nhân vật lớn, đối với Bray cũng chẳng có ý nghĩa gì.

Bản thân anh cũng chỉ là một người ngoài đi ngang qua mà thôi.

“Còn chuyện gì nữa không?” Bray nhìn Dorothea với vẻ kỳ quặc.

“Không có gì.” Dorothea cụp mắt xuống, lắc đầu nói.

“Chà, vậy tạm biệt nhé.” Bray thu lại hai thanh kiếm của mình.

Dung dịch chống đông đã mua được rồi, cũng không cần phải ở lại quá lâu.

Bray vẫn muốn sớm lên đường đến Pháo đài Tuyết Phong.

---

“Keng—” Cùng với tiếng chuông cửa lại vang lên, nhóm Bray rời khỏi tiệm vũ khí.

Dorothea dựa vào quầy, chìm vào suy tư.

Một lúc lâu sau, Dorothea vuốt lại mái tóc dài của mình, khóe miệng cong lên một đường cong xinh đẹp.

“Nữ hoàng Bệ hạ.” Cuối cùng ông chú cũng lên tiếng.

“Hóa ra vẫn có người biết tên ta.” Dorothea cười đầy ẩn ý.

“Ta còn tưởng tên của mình đã không còn ai nhớ nữa rồi.”

Đúng vậy, ban nãy Dorothea muốn thấy vẻ mặt kinh ngạc của Bray.

Dù là người từ nơi khác đến, cũng nên nghe qua cái tên Dorothea.

Tiếc là Dorothea đã không thấy được điều mình muốn thấy.

“Thần dân của Pháo đài Tuyết Phong, ai lại không biết tên của người chứ?”

“Mấy người ngoài ban nãy không biết thì thôi, chứ nếu tôi mà không biết thì…” Ông chú cười khổ.

Tên của Nữ hoàng Bạch Đình Quốc quyền quý vang danh khắp Bắc Đại Lục.

Nhưng không có nghĩa là ai cũng biết mặt Dorothea.

Người từng thấy dung mạo thật của Dorothea, nói nhiều không nhiều, nhưng nói ít cũng không ít.

Có người nhận ra, cũng sẽ có người không nhận ra.

Ông chú chính là kiểu thần dân điển hình chỉ nghe danh chứ không biết mặt.

“Ngọn trường thương này… mời người nhận lấy.” Giọng ông chú trở nên có phần cung kính.

“Nếu biết là người, tôi đã trực tiếp dâng tặng ngọn trường thương này cho người rồi, Nữ hoàng Bệ hạ.” Ông chú thở dài một hơi.

“Lẽ nào thứ ta muốn, lại cần phải dùng đến thân phận của mình mới có được sao?” Dorothea liếc nhìn ông chú.

“…” Ông chú trầm ngâm một lát.

“Cho dù người không phải Nữ hoàng, ngọn trường thương này theo như giao ước, vẫn thuộc về người.”

“Dù sao thì người cũng đã thật sự được ngọn trường thương này thừa nhận, không đúng, tôi nghĩ nên là thần phục.” Ông chú đổi sang một cách nói thích hợp hơn.

“Vậy thì ta nhận.” Dorothea dùng ngón tay gõ nhẹ lên thân thương.

Rồi cả ngọn trường thương đột ngột biến mất khỏi chiếc hộp.

Nhưng chỉ cần là người nhạy bén, sẽ có thể phát hiện ra, cùng lúc ngọn trường thương biến mất, chiếc nhẫn trên ngón út tay trái của Dorothea đã lóe lên một luồng sáng trắng nhàn nhạt.

——“Năm chiếc nhẫn rồi sẽ tìm về tay những người được định mệnh lựa chọn.”

——“Và rồi năm chiếc nhẫn sẽ chứng giám cho năm tháng của các ngươi.”

——“「Người Cô Cao」.”

Trên chiếc nhẫn khắc mấy dòng chữ như vậy.

Trải qua vô số năm tháng, nét chữ vẫn rõ ràng như mới.

“Vậy, ta cũng nên đi rồi.” Dorothea không ngoảnh đầu lại mà đi thẳng về phía cửa gỗ của tiệm.

“…” Ông chú chủ tiệm vũ khí cũng không dám nói gì để giữ Dorothea lại.

Nữ hoàng Dorothea, người dân Bạch Đình Quốc có những đánh giá trái chiều về vị Nữ hoàng này.

Và vị Nữ hoàng này có một sở thích mà ai cũng biết.

Đó là sưu tầm các loại vũ khí.

Dĩ nhiên, không phải là những vũ khí bình thường, mà là những vũ khí lọt được vào mắt xanh của Dorothea.

Có thể là những vũ khí được ghi lại trong lịch sử, cũng có thể là những vũ khí huyền thoại không ai biết đến.

Dù sao đi nữa, có thể được Dorothea để mắt tới, cũng đủ để chứng minh giá trị của món vũ khí đó.

“Keng—” Tiếng chuông cửa lại vang lên một lần nữa, như thể đang cung kính tiễn đưa vị Nữ hoàng rời đi.

“Tặng cho bà ấy, chắc tổ tiên cũng sẽ không trách mắng mình đâu nhỉ.” Ông chú cảm thán.

---

Lúc Dorothea rời khỏi tiệm vũ khí, nhóm của Bray đã đi được một đoạn xa.

Trên mặt đất hằn lên những dấu chân nông sâu, lớn nhỏ khác nhau.

“Chà, chị gái ban nãy, trông cứ có cảm giác giống Hoàng đế của Vân Đô Quốc chúng tôi.” Naruko xoa cằm, lẩm bẩm.

“Vậy sao.” Bray bâng quơ hỏi.

“Đúng là có khí chất của kẻ bề trên các ngươi.” Nikolas đồng tình với cách nói của Naruko.

“Vậy sao…” Bray bĩu môi.

“Ồ! Khí chất của chị gái đó đáng sợ quá!” Rebi cũng hùa theo.

“Hừm…” Bray dùng ngón trỏ gõ gõ lên trán mình.

Tại sao chỉ có mình Bray là chẳng cảm thấy gì cả?

“Không phải là một người rất bình thường sao?” Bray thử hỏi.

“Hả? Bình thường chỗ nào chứ.” Naruko nhìn Bray với ánh mắt đầy vẻ ghét bỏ.

“Chỉ riêng bộ đồ đó thôi đã là hàng cao cấp lắm rồi.”

“Với lại tuy người thường không nhận ra, nhưng thực tế lời nói cử chỉ của chị ấy rất có phong thái quý tộc.” Naruko nói một cách đầy thuyết phục.

Điều này khiến Bray bắt đầu hoài nghi bản thân.

“Anh không tin.” Bray bướng bỉnh nói.

Không thể khuất phục, không thể gió chiều nào theo chiều ấy.

Bray tự an ủi mình như vậy, chỉ cần anh tin chắc mình không sai, ai mà biết được Dorothea kia là nhân vật lớn cỡ nào.

“Cô ta chỉ là một người bình thường thôi.” Bray nói với vẻ mặt vô cảm.

“Thôi, nhìn cáo thị tìm người vừa dán trên tường kia kìa.” Naruko chỉ vào bức tường bên cạnh.

Ngay lúc đó, có mấy người bắt đầu dán cáo thị tìm người lên những bức tường xung quanh.

“Giờ thì chịu thua đi, tên mắt cá chết.” Naruko đắc ý nói.

“…” Bray nhíu mày, lại gần cáo thị tìm người.

Vì xung quanh cáo thị có không ít người vây xem, Bray phải mất chút công sức mới chen được vào trong đám đông.

“Giống hệt.” Bray nhìn chân dung trên cáo thị, đôi mắt cá chết tràn đầy vẻ kinh ngạc.

Đây chẳng phải là Dorothea vừa mới gặp cách đây không lâu sao?

“Nữ hoàng Bệ hạ Dorothea.” Bray đọc những chữ trên cáo thị, rồi sững sờ.

Nữ hoàng Dorothea của Bạch Đình Quốc đã lặng lẽ rời khỏi hoàng cung, bây giờ người dân Bạch Đình Quốc đang bận rộn tìm kiếm vị Nữ hoàng Bệ hạ tùy hứng này.

Không ai lo lắng cho sự an toàn của vị Nữ hoàng Bệ hạ này, nhưng mọi người lại lo rằng vị Nữ hoàng này một khi không vui sẽ không về hoàng cung nữa.

“Haizz, đúng là nhân vật lớn.” Bray ôm trán.

Ngay lúc Bray đang cảm thấy vô cùng cạn lời, giọng của Lucia vang lên từ bên ngoài đám đông.

“Nếu có ai cung cấp được manh mối về Bệ hạ Dorothea, sẽ có trọng thưởng.” Sau khi tất cả cáo thị tìm người được dán xong, Lucia nghiêm nghị nói.

Vừa mới xuống tàu, đã được báo là Bệ hạ Dorothea ở Pháo đài Tuyết Phong đã tự mình ra khỏi thành.

“Nữ hoàng Bệ hạ của tôi ơi, người đang ở đâu vậy.” Trong lòng Lucia đắng như ngậm bồ hòn.