Thánh nữ bại trận hôm nay cũng đang trên đường thuần hóa tà thần

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

72 923

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

(Đang ra)

Tiểu thư quý tộc cải tạo ký - Nobel Lady Reformation Guide

Corita (코리타)

Để miêu tả những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi, họ hoặc là cực kỳ thô lỗ, hoặc là chẳng có chút nếp nhăn nào trong đầu. Nhưng mà, ngay cả khi những lời đồn đại như vậy đã truyền xa, vẫn có một chàng trai

90 683

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

237 2646

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

(Đang ra)

Ta Phong Thần Ở Thế Giới Bí Hiểm

敖青明

Lệ quỷ cam tâm tình nguyện dâng hiến sức mạnh: “Đúng vậy, cô ấy chỉ là một đứa trẻ đáng thương, chẳng có năng lực tự vệ mà thôi.”

181 3627

Đơn hàng cho thám tử

(Đang ra)

Đơn hàng cho thám tử

Izumi Omi

Tại quán cà phê nơi ngát hương phá án, những ngày tháng ồn ào nhưng đầy thú vị của hai người bắt đầu.

38 148

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

(Đang ra)

Dù đã trao 'lần đầu' cho em rồi đấy nhỉ

Hibari Yu

Đây chính là câu chuyện "After Love-com" khắc họa cuộc sống của đôi bạn thuở nhỏ từng là người yêu của nhau!

8 41

★ Quyển 1: Cây Sự Sống (Tree of Life) - 8) Trong làn gió thu cuối tháng Chín (Phần 3)

8) Trong làn gió thu cuối tháng Chín (Phần 3)

Chuyện này... liệu có quá cường điệu không...

Tinh Mạt ngẩn ngơ nhìn trận thế trước mắt — trước đây, cô chỉ mới thấy loại hỏa pháo trên thuyền buồm ba cột, dù cũng có loại quy mô lớn, nhưng chưa bao giờ thấy cái nào khổng lồ đến thế này.

Cái thứ này định bay lên trời, rồi bắn tàu săn cá voi sao?

Xác thịt phàm trần hoàn toàn không thể đối kháng với loại vũ khí này được...

Khi Tinh Mạt đang mải suy nghĩ, một bóng người gạt lớp hơi nước bước tới từ phía không xa.

Nhìn rõ khuôn mặt đó, Tinh Mạt giật mình, sau đó vui mừng vẫy tay:

"Cố vấn!"

Lucius Phillips đang mặc một bộ đồ bảo hộ lao động, đầu đội mũ bảo hiểm, cả người hoàn toàn mất sạch phong thái pháp sư, trông giống một quản đốc công trình hơn.

Ông dừng lại trước mặt Alice và Tinh Mạt, nhìn trái nhìn phải một hồi rồi mỉm cười:

"Xem ra, đã nhận ra nhau rồi?"

"Việc thầy không nói cho em biết thân phận của Tiểu Mạt, em sẽ thù dai lắm đấy." Alice nhìn Lucius với ánh mắt oán hận.

"Ha ha ha ha ha," Lucius cười lớn, "Dù sao... chúng ta chẳng thể tin tưởng được ai, nên ta đã giao quyền phán quyết cho Tiểu Mạt, để con bé tự quyết định xem có nên tin em hay không."

Hóa ra hai người này đã nói chuyện với nhau rồi à... Tinh Mạt nhìn Lucius một cái, lại nhìn Alice, tưởng tượng ra cảnh học tỷ cuống cuồng đi tìm mình khắp nơi.

Chắc chị ấy đã lo lắng lắm...

Tinh Mạt hắng giọng, chuyển sang chủ đề khác bớt căng thẳng hơn:

"Cố vấn, sao thầy lại ở đây?"

"Đừng quên sở trường thực sự của ta là gì," Lucius hóm hỉnh nói, "Ta là một kỹ sư hơi nước, nhớ không? Một con quái vật đồ sộ như 『Tinh Trần Hiệu』 này, ngoài ta ra e rằng không ai có thể điều khiển tốt được."

"Có thể thấy rõ điều đó," Ánh mắt Tinh Mạt hướng về phía con quái thú hơi nước ở đằng xa, "Nhưng tại sao lại đậu ở dưới lòng đất?"

Lucius mỉm cười:

"Đây chính là lúc phải nhắc đến một kiệt tác khác của ta rồi."

Ông quay người, vẫy tay ra hiệu cho Tinh Mạt và Alice đi theo.

Cả hai theo Lucius đến trước mặt 『Tinh Trần Hiệu』, bước qua thang dây kim loại vào cửa khoang hình bán nguyệt. Ba người tiến vào bên trong thuyền bay.

Không gian bên trong hẹp một cách bất ngờ, chỉ bằng khoảng một phần ba kích thước nhìn từ bên ngoài. Các bức tường chằng chịt những đường ống và thiết bị phức tạp, những kim đồng hồ trên đó không ngừng nhảy múa.

Họ đi tới buồng lái của thuyền bay. Ngay phía trước là những tấm kính chắn dạng tổ ong, phô diễn tầm nhìn 180° hoàn chỉnh phía trước. Bên cạnh là vài bàn điều khiển với những thứ mà Tinh Mạt hoàn toàn không hiểu nổi.

Dù điểm số môn 『Cơ khí Luyện kim』 của cô không hề thấp, nhưng đứng trước cấu trúc này, cô cảm thấy mình như một người nguyên thủy.

Nếu là Miriam, chắc chắn cậu ấy sẽ thốt lên "Thiết kế thật lợi hại!" cho mà xem...

"......"

Lucius đi tới bàn điều khiển phía trước nhất, nhanh tay gạt vài nút bấm.

"Vù vù vù..."

Tinh Mạt chỉ cảm thấy một luồng sáng từ trên đỉnh đầu rọi xuống. Cô ngẩng đầu, từ đài chỉ huy bằng kính trong suốt nhìn ra ngoài, đôi mắt bỗng trợn trừng —

— trần nhà đang từ từ mở ra.

Mặt đất vốn là bãi cỏ vườn sau của dinh thự Pushett đang chậm rãi tách đôi. Ánh sáng từ trên những tầng mây xám đổ xuống cùng màn mưa bụi dày đặc, rọi vào hang động ngầm, thắp sáng từng tấc đường nét của 『Tinh Trần Hiệu』.

"Thông qua đèn tín hiệu, chúng ta có thể thông báo cho đội ngũ mặt đất phối hợp," Lucius giảng giải cho Tinh Mạt, "Tuy nhiên, sau này sẽ không cần phiền phức như vậy nữa, con đã nghe nói về điện báo chưa?"

"Có nghe qua đôi chút, cảm giác không thông minh bằng chim đưa thư." Tinh Mạt vẫn ngẩn ngơ nhìn trần nhà đang dần mở rộng.

"Sự tiện lợi của chim đưa thư không phải ai cũng dùng được, nhưng điện báo thì có thể," Lucius thản nhiên mỉm cười, "Sự phát triển của công nghệ là để phục vụ tất cả mọi người. Trọng điểm là mở rộng những đặc quyền mà chỉ số ít người được hưởng tới số đông."

Lúc này, trần nhà đã mở ra hoàn toàn, hang động ngầm trở nên vô cùng sáng sủa.

Trong luồng ánh sáng đổ xuống từ vòm trời, con quái thú hơi nước bắt đầu bay lên. Từng đợt hơi nước phun ra từ thân tàu, giống như một dã thú đang nung nấu ý định đi săn.

"Xì——"

Cùng với tiếng hơi nước, Tinh Mạt nghe thấy xung quanh có thứ gì đó chuyển động. Cô quay đầu lại, thấy những đường ống trên tường đang phát ra ánh sáng đỏ.

Không, không phải bản thân đường ống phát sáng, mà là thứ bên trong lớp kính của đường ống đang tỏa sáng đỏ rực —

— đó là từng sợi 『Hỏa Huyền』!

Huyền được thu giữ trong các ống đồng cổ, từng luồng hơi nước màu xanh nhạt kích hoạt chúng, ngay lập tức giải phóng năng lượng, sau đó theo đường ống truyền tới khinh khí cầu phía trên thuyền bay.

Từng sợi Huyền liên tục được kích hoạt, sinh năng lượng rồi biến mất, tạo thành quá trình vận hành của thuyền bay.

"Đây là một phần để chúng ta dễ dàng quan sát, trong lò phản ứng, có khoảng hàng trăm sợi Huyền đang được luân phiên kích hoạt," Lucius giải thích, "Ồ đúng rồi Alice, về những đường ống đó, có vài chỗ ta muốn cải tiến, em nhớ phê duyệt phương án nhé."

"Thầy cứ việc đưa hóa đơn là được, đều có thể thanh toán hết." Alice cũng vô cùng kinh ngạc trước cách vận hành của tàu 『Tinh Trần Hiệu』. Nhìn những sợi Hỏa Huyền liên tục sáng rực giữa các đường ống, cô không khỏi mỉm cười.

Lúc này, 『Tinh Trần Hiệu』 dần thoát khỏi hang động ngầm, xuyên qua mặt đất, bay vút lên bầu trời đầy mây xám.

Nước mưa đập vào lớp kính tổ ong của buồng lái, đường nét thành phố bị màn mưa mờ ảo phủ lên một lớp bộ lọc, giống như đôi mắt bị nhòe đi bởi nước mắt.

Ngay sau đó, hai luồng khí phun ra từ hai bên kính đài chỉ huy, tạo ra một trường gió đơn giản, thổi bay phần lớn nước mưa, khiến tầm nhìn trở nên ổn định hơn.

Chẳng cần nghĩ cũng biết, đó là sức mạnh của 『Phong Huyền』.

Xuyên qua lớp kính, Tinh Mạt nhìn thấy Học Thành — cô thấy thành phố lấy 『Bạch Tháp』 làm trung tâm, lan rộng ra xung quanh theo hình tròn. Cô thấy từng đoàn xe ngựa di chuyển trên các con phố, thấy những con tàu chở hàng và phà trôi trên dòng sông xuyên qua thành phố, thấy màn mưa mờ mịt phủ một lớp mạng che mặt lên đô thị.

Cô đột nhiên cảm thấy mình đứng rất cao, thành phố dưới chân cô giống như một bộ đồ chơi xếp hình tinh xảo, chỉ cần một sơ suất nhỏ là sẽ bị phá hủy.

"Thực ra, Học Thành nhỏ bé thật đấy." Alice đột nhiên lên tiếng.

Nhưng chính tại nơi nhỏ bé này, đã sinh ra bao nhiêu ác niệm và mây mù. Chẳng biết từ lúc nào, tay của Alice và Tinh Mạt đã nắm chặt lấy nhau.

Trong đầu họ gần như nảy ra cùng một ý nghĩ, nhưng đều ăn ý không lên tiếng, giữ sự im lặng.

Họ là những người bảo vệ Học Thành, là những 『Hộ Linh Nhân』, sứ mệnh chính là bảo vệ thành phố dưới chân mình.

"......"

Nhìn cảnh sắc Học Thành, Lucius đột nhiên lên tiếng:

"Miriam chắc chắn sẽ rất muốn được ngồi trên một chiếc thuyền bay như thế này một lần."

Tinh Mạt quay đầu, chạm phải đôi mắt màu xanh hồ nước của người hướng dẫn — đôi mắt đó thâm trầm như Gian Hải dưới ánh trăng huyền ảo.

"Hãy thay con bé ngắm nhìn thật kỹ đi, thành phố mà con bé hằng yêu dấu này."

Người hướng dẫn mỉm cười với hai người, sau đó đi về phía sau khoang máy để bàn bạc việc thử nghiệm với phi hành đoàn.

Thấy Tinh Mạt đang thẫn thờ, Alice nhẹ nhàng vỗ vai cô:

"Chúng ta sẽ bắt Thân vương Austin phải trả giá. Một lát nữa khi tới vùng ngoại ô, chúng ta sẽ dùng bia bắn để thử nghiệm hiệu năng hỏa pháo. Hãy tưởng tượng đó chính là tàu 『Tòa Đầu Kình Hiệu』 đi."

"Nghe có vẻ rất hả dạ." Tinh Mạt mỉm cười.

Cô lại nhìn ra thành phố trong màn mưa — đúng vậy, thực sự nên thay Miriam nhìn ngắm thành phố này thật kỹ.

Thành phố mà cô ấy đã dùng cả mạng sống để bảo vệ.

"......"

Trong lúc miên man suy nghĩ, thuyền bay hơi nước lướt qua phía trên 『Bạch Tháp』, bay về phía ngoại ô của lãnh địa Akademi.

Tầm mắt Tinh Mạt thoáng qua, vô tình dừng lại trên đỉnh 『Bạch Tháp』.

Khi nhìn thấy đỉnh tháp bằng phẳng đó, trước mắt cô đột nhiên lóe lên một luồng kim quang —

"Ư..."

Tinh Mạt theo bản năng nhắm mắt lại, lấy tay bịt mắt, mu bàn tay hơi nhói đau.

"Sao thế?" Alice chú ý tới trạng thái của Tinh Mạt.

"Không sao ạ," Tinh Mạt mở mắt, xua tay, "Do em nghỉ ngơi chưa tốt..."

Vừa rồi, khoảnh khắc cô nhắm mắt lại, dường như có ánh sáng vàng lấp lánh trước mặt. Tinh Mạt thường xuyên mơ thấy những cảnh tượng tương tự, nhưng đây là lần đầu tiên cô chứng kiến nó trong thực tại.

Đó là cái gì...? Tại sao nó lại xuất hiện khi mình nhìn vào đỉnh Bạch Tháp?

Ánh sáng vàng... tượng trưng cho 『Tinh Hải Nữ Thần』 sao?

Tinh Mạt hơi nhíu mày, suy nghĩ chìm vào tĩnh lặng.

......

Tiếp đó, 『Tinh Trần Hiệu』 bay ra khỏi Học Thành, tấn công những bia bắn đã được đặt sẵn trên mặt đất giữa núi rừng lãnh địa Akademi.

Suốt quá trình đó, Tinh Mạt luôn lơ đãng, luôn cảm thấy có gì đó không ổn nhưng lại không nói ra được.

Alice thì lại vô cùng hưng phấn. Nhìn hỏa pháo của tàu 『Tinh Trần Hiệu』 tiêu diệt chính xác những bia bắn giữa các dãy núi, mặt cô gần như rạng rỡ hẳn lên.

Ừm, học tỷ quả thực có khía cạnh này nhỉ... rất thích những vụ nổ lớn này nọ...

Chẳng mấy chốc, thuyền bay hơi nước bắt đầu quay về, đi từ núi rừng trở lại Học Thành, chậm rãi hạ cánh xuống lãnh địa của gia tộc Pushett.

Lúc này, thời gian đã điểm bốn giờ chiều.

"Tiếp theo em có dự định gì không?" Alice hỏi Tinh Mạt, "Vẫn còn một khoảng thời gian nữa mới đến giờ cơm."

Tinh Mạt trầm tư một lúc rồi nói:

"Em có vài việc cần giải quyết ở khu Bắc thành."

"Chị đi cùng em nhé?" Alice đề nghị.

"Không cần đâu ạ, một mình em đi là được rồi."

Tinh Mạt dự định đi tới phố Flame, cô muốn tìm gặp tiểu thư chủ tiệm cà phê để hỏi vài điều.

Việc thứ nhất là về 『Người Hơi Nước』, thứ đó trong trận chiến lần trước đã cận kề trạng thái mất kiểm soát, lần sau gặp lại chắc chắn sẽ không dễ đối phó.

Nếu nó đột ngột xuất hiện ở một góc nào đó trong Học Thành rồi lặng lẽ mất kiểm soát, đó chắc chắn sẽ là một thảm họa không thể cứu vãn.

Cần có một phương án đối phó.

Việc thứ hai thực ra rất nhỏ: Tinh Mạt luôn mơ thấy những ngôi sao vàng từ trên trời rơi xuống. Ban đầu cô nghĩ đó chỉ là sự khải thị nhận được với tư cách là tín đồ của Nữ thần, nhưng vừa rồi khi ngồi trên tàu 『Tinh Trần Hiệu』 đi ngang qua 『Bạch Tháp』, cô đã thực sự nhìn thấy ánh sao vàng đó.

Điều này có lẽ mang một ý nghĩa nào đó. Tinh Mạt không nghĩ rằng hỏi người khác sẽ có câu trả lời, nhưng cô cảm thấy mơ hồ rằng tiểu thư chủ tiệm đó chắc chắn biết.

"......"

Nhìn dáng vẻ trầm tư của Tinh Mạt, Alice đưa tay ra xoa đầu cô:

"Vậy chị không đi cùng em nữa, ước chừng cũng không tiện, không ép em."

"Hehe, học tỷ Alice thật tâm lý quá~" Tinh Mạt mỉm cười.

"Hừ, cười ngọt thế cho ai xem chứ."

Alice nhéo má Tinh Mạt, vẻ mặt đột nhiên lại trở nên lo lắng. Không đợi Tinh Mạt hỏi, cô đã cúi người xuống, đặt hai tay lên vai Tinh Mạt:

"Tiểu Mạt, những ngày em mất tích, chị thực sự đã rất buồn. Khoảng thời gian đó chị rất bận, nhưng vẫn luôn dành nửa tâm trí để nghĩ về em, nghĩ xem liệu em có thể chưa chết không, có khi nào thực ra em vẫn còn sống..."

"... Chị thậm chí đã vài lần muốn đích thân tới 『Mordheim』, muốn dùng 『Chân Tướng Chi Chủy』 để xem liệu em có khả năng còn sống hay không. Nhưng lý trí bảo chị rằng làm vậy cũng không có kết quả gì, đó là tà thần xâm lược, chỉ dựa vào một mình chị thì không thể nào tìm thấy em..."

Ơ? Sao tự nhiên lại nghiêm túc thế này?

Tinh Mạt bị bài diễn văn dài bất thình lình của Alice làm cho đứng hình, nhất thời không biết nên phản ứng thế nào.

Trong khi đó Alice vẫn tiếp tục "đầu ra":

"Cho nên, chị hy vọng em biết rằng chị mãi mãi là một trong những người yêu thương em nhất trên thế giới này. Dù em có đưa ra quyết định gì, chị cũng sẽ đứng sau làm chỗ dựa cho em. Em sẽ không bao giờ cô độc, và cũng không cần phải cô độc."

Tinh Mạt ngẩn ngơ chớp mắt, cuối cùng mới đáp lại:

"... Vâng... th... thế rồi sao ạ?"

"Cho nên hay là từ ngày mai chuyển đến nhà chị ở đi? Dù sao dinh thự cũng rất lớn, phòng ốc rất nhiều, em cũng sẽ có điều kiện sống tốt hơn." Alice cuối cùng cũng nêu ra tư tưởng cốt lõi của "bài văn" ở cuối câu.

"Em xem, em và con tà thần nhỏ kia sống chung trong một căn hộ nhỏ, đáng sợ biết bao, mỗi đêm... khụ... không nói cái này nữa, cứ coi như chị chưa thấy gì đi, tóm lại là chuyển đến nhà chị đi."

"Phụt..."

Tinh Mạt ngẩn người, rồi bật cười:

"Chuyện này... chuyện này ngại quá..."

"Có thể tiết kiệm được rất nhiều tiền, có thể sống thoải mái hơn, không tốt sao?" Alice nghiêng đầu.

"Ừm..."

Tinh Mạt cúi đầu. Đúng là chuyện này không phải điều gì tệ. Hiện tại cô và học tỷ đang đứng trên cùng một chiến tuyến, ở gần nhau thì sẽ dễ bề bàn bạc đại sự hơn.

Nhưng... đưa một vị tổ tông như Aurora vào dinh thự của người ta, chẳng phải là gây họa sao...? 

Nhỡ đâu sáng hôm sau tỉnh dậy, toàn bộ người hầu trong dinh thự đều biến thành những nô bộc ngốc nghếch chỉ biết ca ngợi 『Cây Sự Sống』, thì phải làm sao bây giờ?

Như đọc được suy nghĩ của Tinh Mạt, Alice bổ sung:

"Tất nhiên, chuyện này cần em thương lượng kỹ với cô ta, ước pháp tam chương."

"Học tỷ, tại sao chị lại nghĩ rằng đạo lý có tác dụng với tà thần chứ." Tinh Mạt cười khổ.

Tuy nhiên, Tinh Mạt vẫn có ba phần thắng — cứ bảo với Aurora rằng nhà bếp ở đây cực kỳ xịn là được. Con bé đó vì mỹ thực thì cái gì cũng sẽ đồng ý thôi.

Chắc là vậy...

Tinh Mạt cúi đầu suy nghĩ một chút, cuối cùng gật đầu:

"Được rồi, lát nữa em sẽ trả lời chị."

Alice mỉm cười, lại nhéo má Tinh Mạt: 

"Ừm, em đã gánh vác quá nhiều rồi, chị không muốn em phải chịu khổ thêm nữa."

Cô suy nghĩ một chút rồi nói tiếp: 

"Tối nay em có dự định gì không? Đến nhà chị ăn bữa cơm thường? Hay là...?"

Ừm... tối nay chắc là bị Aurora bắt nấu cơm rồi... không tiện lắm...

Ơ? Đúng rồi, vậy chẳng phải có thể...

Tinh Mạt nảy ra ý định, nói:

"Học tỷ, tối nay đến khu cảng cùng ăn cơm đi ạ."

Vì đã có sự giúp đỡ của học tỷ, cô có thể đường hoàng chuẩn bị một bữa tối cho các tiểu tu nữ và tiểu mục sư rồi.

......

Bốn giờ chiều, mưa như trút nước, sương mù bao phủ.

Sau khi tạm biệt học tỷ Alice ở cửa dinh thự, Tinh Mạt che ô chạy qua sân, bước vào xe ngựa của gia tộc Pushett.

"Đến số 69 phố Flame."

Xe ngựa xuyên qua màn mưa sương, đi vào chốn mờ mịt, di chuyển trong tiếng mưa rơi như thật như ảo. Tinh Mạt nhắm mắt dưỡng thần, chẳng mấy chốc đã nghe thấy tiếng gọi của phu xe:

"Tiểu thư, đến nơi rồi."

"Cảm ơn bác."

Tinh Mạt đẩy cửa xe, che ô xuống xe, chạy một mạch đến cửa tiệm cà phê quen thuộc.

Cùng với tiếng chuông gió, cô lần thứ hai đẩy cánh cửa của "Hoa Hải" ra:

Keng leng keng——

Khi mở cửa, một luồng gió nhẹ phả vào mặt, hơi ẩm của nước mưa ngay lập tức biến mất sau lưng, thay vào đó là hương thơm của hoa quyện lẫn với hạt cà phê.

"Chào mừng."

Tiểu thư chủ tiệm đang đứng sau quầy bar, tự tay pha cà phê, khuôn mặt thanh tú hơi nghiêng về phía Tinh Mạt. 

"Trông có vẻ bụi bặm vất vả nhỉ, không thuận lợi sao?"

Giọng điệu của cô ấy mang theo sự thân thiện thoang thoảng khiến tâm trạng Tinh Mạt dễ chịu hơn, cô gật đầu:

"Tồi tệ lắm ạ..."

"Không vội nói," Perlice thản nhiên đáp, tay vẫn đang bận rộn, "Những câu chuyện này là thù lao mà em mang đến cho tôi, tất nhiên phải có cảm giác nghi lễ chứ."

Thế là Tinh Mạt không nói gì nữa. Cô lặng lẽ nhìn tiểu thư chủ tiệm thỉnh thoảng thêm một chút nước nóng vào phễu lọc, nhìn những giọt cà phê màu hổ phách từng giọt một rơi xuống đáy bình.

Khoảng năm phút sau, Perlice lấy phễu lọc ra khỏi bình cà phê, sau đó rót cà phê vào hai tách trà, đặt lên khay.

"Nếu cần đường viên thì có ở trong chiếc đĩa nhỏ kia." Perlice hất cằm ra hiệu cho Tinh Mạt.

"Vâng, cảm ơn."

Tinh Mạt dùng thìa lấy đường viên cho vào tách cà phê, sau đó đi theo Perlice rời khỏi quầy bar, đi đến chỗ ngồi ở dãy sau của quán.

Sau khi ngồi xuống, Perlice đẩy tách cà phê cho Tinh Mạt, sau đó tự mình bưng tách lên nhấp một ngụm, nhắm mắt thưởng thức.

"Vậy thì, hãy kể cho tôi nghe câu chuyện của em đi." Cô ấy nhẹ nhàng nói.

Tinh Mạt gật đầu, sau đó đem tất cả những gì diễn ra trong buổi tiệc sinh nhật của Thân vương Austin kể lại hết cho Perlice.

Cô chú trọng mô tả đầy đủ toàn bộ quá trình chiến đấu với 『Người Hơi Nước』, ý đồ để tiểu thư chủ tiệm có thể thu thập được nhiều thông tin hơn.

Sau khi cô kể xong, Perlice mở mắt, đôi môi khẽ mở:

"Cô gái rồng mà em nhắc tới rất lợi hại, sức mạnh của cô ấy nghe có vẻ đã đạt tới cấp bậc Bán Thần của các em, không... có lẽ kém một chút..."

Tinh Mạt gật đầu nói:

"Tiền bối Vivian mang trong mình huyết thống Cổ Long, những người như chị ấy trên thế giới chắc không còn lại bao nhiêu."

Nói mới nhớ, Vivian hình như còn là do học tỷ Alice nhặt được từ trong dãy núi ở Fallou đấy, nghe nói lúc đầu còn biết cắn người, giờ đã biến thành một cô gái ngoan hiền rồi.

Perlice khẽ gật đầu, lẩm bẩm:

"Thế giới của các em có rất nhiều bí ẩn chưa được giải đáp, ừm... thật đau đầu..."

Thế giới của các em? Tinh Mạt bắt được từ khóa, liền thuận miệng hỏi:

"Còn có những thế giới khác sao?"

Thực ra, cô còn muốn hỏi "Chẳng lẽ cô không phải người của thế giới này sao?", nhưng cảm thấy sẽ nhận được câu trả lời khá kinh hãi, cũng có chút mạo phạm, nên suy nghĩ lại thôi.

Đối mặt với câu hỏi của Tinh Mạt, Perlice gật đầu nói:

"Mỗi một ngôi sao đều là một thế giới, có cái còn sống, có cái đã chết."

"Mỗi ngôi sao đều là một thế giới..." Tinh Mạt nghiền ngẫm đoạn hội thoại này,

"Nhưng chẳng phải các ngôi sao đều là đôi mắt của Nữ thần sao? Trong tôn danh của Ngài có cả 'Đôi mắt rải khắp bầu trời đêm' mà."

Tôn danh đầy đủ của Nữ thần là: "Chúa tể của Tinh không, Vàng ròng tối cao, Đôi mắt rải khắp bầu trời đêm, Người bảo hộ, Nữ thần của Giấc ngủ và Sự tĩnh lặng, Người thắp đèn của Bình minh Vàng".

Trong đó, "Đôi mắt rải khắp bầu trời đêm" thường được giải thích là các vì sao vàng, được coi là biểu tượng cho sự dõi theo thế giới của Nữ thần vào ban đêm.

Mỗi một con mắt của Nữ thần đều là một thế giới? Cách nói này là lần đầu tiên Tinh Mạt nghe thấy.

"Ừm..."

Perlice cẩn thận cân nhắc những lời Tinh Mạt nói, ngón tay ngọc ngà đặt lên cằm. Giây tiếp theo, cô ấy mỉm cười nhẹ nhàng:

"Vậy nếu như nói, bầu trời sao của các em là giả thì sao?"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!