3) Nắng vàng! Học viện! Nàng tiểu Tà Thần! (Phần 12)
Trên sân tập bên ngoài tháp Tây, các tân sinh viên ngồi trên những hàng ghế dài, hào hứng theo dõi cảnh tượng trên sân.
Lúc này đây, thiếu gia lừng danh Noble Sunlight đang vung vẩy gậy phép đầy chuyên nghiệp, tìm kiếm vị trí của Hỏa Huyền trong không trung để chuẩn bị cho cuộc quyết đấu sắp tới.
Ngược lại, Tinh Mạt đứng đối diện cậu ta với vẻ mặt uể oải, trông chẳng có chút ý chí chiến đấu nào.
Chuyện này biết kết thúc sao đây... Nếu thực sự đánh nhau... nhỡ tay cho cậu ta đăng xuất luôn thì sao? Sẽ gây ra sự chú ý không cần thiết mất... Chẳng lẽ mình phải để thằng nhóc này cho ăn một trận no đòn, nằm đo sàn trợn mắt, rồi lại bị cậu ta chế giễu? Bực mình thật đấy, ai mà muốn bị mấy đứa trẻ trâu bắt nạt chứ?
Tinh Mạt cảm thấy vô cùng nan giải. Thấy vậy, Aurora cười trộm:
"Vừa nãy thà cứ để quả cầu lửa lớn kia nổ tung còn hơn, ngươi không muốn xem khuôn mặt đáng ghét của tên thiếu gia đó biến thành than đen à?"
"Sẽ làm các bạn học bị thương mất." Tinh Mạt cau đôi mày thanh tú.
"Ồ~ Tiểu Thánh nữ, ngươi đúng là một tín đồ Tà thần lương thiện quá đi~" Aurora cười ha hả.
Trong lúc trò chuyện, Noble Sunlight dường như đã chuẩn bị xong.
Cậu ta cởi chiếc áo choàng đang mặc, quăng lên không trung. Chiếc áo choàng đen đang bay bỗng chốc bốc cháy thành một quả cầu lửa.
Trước những tiếng trầm trồ của các bạn học, cậu ta chắp hai tay lại, kẹp gậy phép ở giữa, hô lớn:
"Đại thiên sứ Thánh Auroth, xin hãy ban phước lành từ biển sao, trao cho con sức mạnh của mặt trời!"
Giọng nói của cậu ta uy nghiêm, tư thế sùng kính. Trong khoảnh khắc đó, ánh nắng trên bầu trời dường như càng thêm rực rỡ.
Nắng vàng đổ xuống khuôn mặt góc cạnh của Noble, khiến đôi lông mày cậu ta vương chút sức mạnh thần thánh. Trên khán đài, thậm chí có vài cô nàng đã hét lên đầy ngưỡng mộ.
Thế nhưng, Aurora lại quay đi, bịt miệng cười ngặt nghẽo:
"Ta... ta cảm nhận được lời cầu nguyện của cậu ta rồi... Phụt... ha ha ha ha ha... Cậu ta đang cầu nguyện với ta... muốn ta ban cho cậu ta sức mạnh mặt trời... Ha ha ha ha ha..."
Tinh Mạt ngẩn người, rồi cũng "phụt" một tiếng cười thành tiếng, không thể nhịn được nữa.
Cô đột nhiên nhớ ra... lời cầu nguyện hướng về 『Thánh Auroth』 đã bị Aurora nẫng tay trên rồi.
Tên kia cứ ngỡ mình đang cầu nguyện với Thần Mặt Trời, nhưng thực tế cậu ta lại đang cầu nguyện với "kẻ tị nạn Fallou thích đầu hàng".
Cầu nguyện cái gì? Quyền được đầu hàng chính đáng à?
"......"
Nhìn Tinh Mạt đột nhiên cười lớn, đôi lông mày Noble nhuốm vẻ giận dữ tột độ: "Ngươi! Dám bất kính với vị Thần của ta!"
Noble vung gậy phép, những 『Quang Chi Chủy Thủ』 bắn ra giữa không trung, lao thẳng về phía Tinh Mạt.
Tinh Mạt cố gắng nghiêm túc một chút, tùy ý vung trượng, 『Tinh Viêm』 bay ra từ đầu trượng, nuốt chửng những con dao găm.
Hai người bắt đầu liên tục giải phóng ma pháp Huyền, giống như những nhạc công đang đối tấu trên sân khấu. Tiếng tấu huyền va chạm liên hồi, kèm theo từng đợt lửa đỏ.
Trận chiến có qua có lại này khiến các học sinh trên khán đài vô cùng phấn khích, rất nhanh sau đó đã có người bắt đầu hô vang theo nhịp:
"Thiếu gia Noble! Cố lên! Thiếu gia Noble! Cố lên!"
Nghe tiếng reo hò, ý chí chiến đấu của Noble càng thêm mãnh liệt. Gương mặt cậu ta lộ ra nụ cười dữ tợn, kèm theo tiếng gầm:
"Ta là kẻ phụng sự 『Liệt Dương Thiên Sứ』! Ta dùng sự thành tâm hóa thành thái dương, nhất định sẽ xé toạc sự hư ảo và kiêu ngạo của ngươi!"
Cậu ta vừa cầu nguyện, Tinh Mạt lại nghe thấy Aurora đứng sau lưng mình cười to hơn nữa.
Tên thiếu gia này... bị bệnh à? Đang lảm nhảm cái gì thế này? Bình thường Thánh Auroth không dạy dỗ lại sao?
Tinh Mạt vờ quẹt mồ hôi trên trán, tỏ vẻ mình hơi mệt mỏi.
Thực tế, cô còn chưa dùng đến một phần mười sức lực.
Thôi... hạ gục cậu ta đại đi cho xong chuyện... chuyện đã xảy ra rồi... dù sao cũng phải giải quyết...
Nghĩ xong, Tinh Mạt thuần thục xoay gậy phép, liên tiếp đánh trúng chính xác ba sợi huyền:
"Đinh——"
"Đong——"
"Đang——"
『Nghịch Huyền Phổ』 có hiệu lực, các ma pháp Huyền mà Noble đang giải phóng lập tức tan biến sạch sành sanh. Đôi mắt cậu ta lóe lên tia kinh ngạc, chưa kịp hoàn hồn thì Tinh Mạt đã lại tấu vang Tam Huyền lần nữa——
"Vút——"
Cô nhảy vọt về phía trước, sau lưng kéo theo đôi cánh ánh sáng rực lửa.
Cơn gió nóng tức thì gia tốc cho cô đến cực hạn, áp sát ngay trước mặt Noble.
Ma pháp Tam Huyền: 『Quang Vũ Xung Kích』.
Noble cuối cùng cũng phản ứng lại, nhưng nhất thời không biết phải đối phó ra sao. Trận chiến của các pháp sư thường diễn ra ở một khoảng cách nhất định để phù hợp cho việc giải phóng ma pháp Huyền.
Cái con nhỏ này, sao lại xông thẳng tới đây? Chẳng lẽ là ma pháp cận chiến gì đó? Không... không được! Phải...
Trong khoảnh khắc đó, quyết định của Noble là: tấu huyền, dùng ma pháp đánh bật Tinh Mạt ra!
Nào ngờ, gậy phép của cậu ta vừa chạm vào sợi huyền đầu tiên thì đã đón nhận ngay một cú chặt tay thẳng thừng vào gáy——
"Cốp!"
Noble tối sầm mặt mũi, bị đánh ngã gục xuống đất, đầu óc quay cuồng choáng váng.
Trước mặt cậu ta, Tinh Mạt vẩy vẩy tay, cúi chào một cách tao nhã về phía khán đài.
Các học sinh trên khán đài đồng loạt đần mặt ra. Ban đầu họ đến để xem "Thiếu gia Noble dạy dỗ cô nàng vô lễ", ai mà ngờ cô nàng này lại tặng thiếu gia một cú thiết thủ đo ván luôn.
Chuyện này cũng ảo diệu y như việc người Fallou đột nhiên không đầu hàng nữa vậy.
Nhưng sự thật rành rành ngay đó, trên khán đài bắt đầu rộ lên những tiếng thì thầm. Tinh Mạt nghe loáng thoáng được một hai câu:
"Đột nhiên cảm thấy cô ấy còn cuốn hút hơn cả thiếu gia Noble nữa... Xinh quá đi..." — Tiếng của chính cô nàng từng mê Noble lúc nãy.
Đây đúng là cái kết giả heo ăn thịt hổ tiêu chuẩn mà... Khóe miệng Tinh Mạt khẽ giật.
"Bộp, bộp, bộp."
Giáo sư Lãnh, người đứng quan sát nãy giờ, vừa vỗ tay vừa bước tới, gật đầu tán thưởng Tinh Mạt:
"Tư duy rất sắc sảo. Vì cả hai bên đều ở cùng giai đoạn Hỏa Huyền, khó mà phá chiêu của nhau, nên em đã chọn thời cơ để áp sát chiến đấu tay đôi."
"Đây là một quyết định vô cùng xuất sắc, em làm tốt lắm."
Không phải đâu giáo sư Lãnh ơi... em chỉ sợ mình lỡ tay dùng chiêu mạnh quá làm cậu ta bay màu luôn thôi mà...
Dù trong lòng nghĩ vậy, Tinh Mạt vẫn mỉm cười gật đầu: "Tất cả là nhờ cô Lãnh dạy bảo tốt ạ."
"Hửm? Đây là tiết đầu tiên mà," Giáo sư Lãnh nhíu mày, "Tôi từng dạy em trước đây sao?"
"Thì... chính là những gì cô vừa giảng lúc nãy đấy ạ," Tinh Mạt hơi hốt hoảng, "Cô nói là... 'chỉ cần trí tưởng tượng của các em đủ phong phú, các em có thể phối hợp nên bản giao hưởng hùng tráng nhất thế gian này'. Em chủ yếu dùng trí tưởng tượng thôi mà, kết hợp ma pháp Huyền với tấn công vật lý, tạo nên một sự phối hợp 'mặn ngọt' hài hòa."
Lãnh gật đầu như đang suy ngẫm điều gì đó, vỗ vai Tinh Mạt:
"Tinh Sanh đúng không? Em là một đứa trẻ dũng cảm và có thiên phú, hãy cố gắng học tập, tương lai chắc chắn sẽ đạt được thành tựu lớn."
Cô lại liếc nhìn Aurora bên cạnh Tinh Mạt, ánh mắt nghiêm nghị hơn hẳn, rõ ràng vẫn chưa quên chuyện xảy ra lúc thi nhập học:
"Hãy học tập chị gái em cho tốt, nghe chưa? Đừng có gây chuyện."
"À... ừm... ờ..." Aurora giả bộ khép nép.
Đúng lúc này, chuông tan học vang lên, giáo sư Lãnh vỗ tay, quay sang phía các học sinh:
"Được rồi, hẳn là các em đã thấy được sự đặc sắc của quyết đấu ma pháp Huyền. Ngoại trừ Noble và Tinh Sanh, tất cả những người còn lại hãy viết một bản báo cáo dài một cuộn giấy da, phân tích tư duy chiến đấu và cách vận dụng thực tế ma pháp Huyền của hai người họ, nộp bài qua chim đưa thư trước thứ Hai tuần sau."
Trên khán đài lập tức vang lên những tiếng than ngắn thở dài. Rõ ràng, chẳng ai thích mấy bài tập viết lách cả.
Tinh Mạt thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng thì chuyện này cũng coi như tạm ổn.
Có điều có thể sẽ khiến các bạn học chú ý nhiều hơn, phải nghĩ cách quay lại trạng thái người vô hình mới được.
Đang mải suy nghĩ, đồng tử Tinh Mạt bỗng co lại, cô đột ngột cảm thấy một luồng sát khí mãnh liệt.
Cô quay đầu lại, phát hiện Noble đã đứng dậy, trong mắt rực cháy ngọn lửa căm hờn.
Giây tiếp theo, một quả cầu lửa khổng lồ bùng ra giữa không trung, gầm thét lao về phía Tinh Mạt.
Hỏng rồi! Tên này!
Tinh Mạt giơ gậy phép lên, vừa định đánh trả thì một giọng nữ lạnh lùng vang lên:
"Lùi lại."
Năm sợi huyền cùng lúc được tấu vang, quả cầu lửa tức thì bị nén lại, bị kìm hãm trong một không gian chật hẹp.
Một luồng hỏa diễm từ trên trời rơi xuống, chắn giữa Tinh Mạt và Noble.
Một bóng hình thanh mảnh, yểu điệu đứng dậy từ trong ngọn lửa, mái tóc đỏ rực tung bay theo gió.
Nhìn bóng lưng ấy, Tinh Mạt sững sờ tại chỗ.
Đó chính là chị Alice.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Cú lướt của lông vũ ánh sáng dao găm ánh sáng