Thánh nữ bại trận hôm nay cũng đang trên đường thuần hóa tà thần

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vô số yandere muốn giết tôi

(Đang ra)

Vô số yandere muốn giết tôi

EiEn

Vậy thì làm thế quái nào tôi có thể sống sót khỏi tình yêu điên loạn của họ ở thế giới này… hay thế giới sau... hay cả thế giới sau nữa.

4 3

Tình cảm của senpai xinh đẹp nhất trường dành cho tôi bỗng dưng tăng vọt và senpai trở thành yandere??

(Đang ra)

Tình cảm của senpai xinh đẹp nhất trường dành cho tôi bỗng dưng tăng vọt và senpai trở thành yandere??

天江龍,明石龍之介

Dần dần họ bắt đầu tiếp xúc với nhau, nhưng vào thời điểm đó cô ấy đã.....

45 664

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

16 41

★ Quyển 1: Cây Sự Sống (Tree of Life) - 2) Ý đồ xấu (Phần 5)

2) Ý đồ xấu (Phần 5)

Nghe những lời của vị tu nữ, Tinh Mạt ngẩn người ra một lúc, rồi thầm hiểu ra hai tầng ý nghĩa. 

Hiểu rồi, ý cô là học vấn của tôi không đủ chứ gì! Học vấn không đủ thì nhà thờ không nhận đúng không!

Tinh Mạt thầm thở dài trong lòng, nhưng cũng may nhờ Lylith tự nghĩ ra lý do hộ nên cô cũng không cần phải giải thích gì thêm.

Cùng lúc đó, Aurora cuối cùng cũng rời khỏi hồ nước, cô dùng tay lau mặt, khẽ lẩm bẩm:

"Nữ Thần đại nhân, xin hãy bảo vệ cho con chặng đường sắp tới được thuận buồm xuôi gió."

Giọng nói của cô nàng thậm chí còn nghẹn ngào như sắp khóc. Nếu Tinh Mạt không biết rõ gốc gác của cô ta, có lẽ lúc này cô cũng sẽ tin đây là một thiếu nữ yếu ớt đang bị cuộc đời vùi dập đến mức phải tìm đến Nữ Thần để trút bầu tâm sự.

Con nhỏ này không đi làm diễn viên thì đúng là uổng phí nhân tài...

Tinh Mạt liếc nhìn 『Tinh Hải Tuyền』, lập tức cảm nhận được một luồng hơi thở tương tự như ấn ký trên tay mình.

Món thánh vật đó đã bị Aurora làm ô nhiễm rồi; giờ đây, mọi lời cầu nguyện hướng về nó sẽ đều chuyển đến Aurora, chứ không đến Thánh Auroth nữa.

Tinh Mạt thở phào nhẹ nhõm, rồi khẽ cúi chào vị Thánh tu nữ: "Cháu hiểu ý ngài rồi, Thánh tu nữ đại nhân. Cháu sẽ bắt đầu từ những việc thiện nhỏ nhất và ghi nhớ lời chỉ dạy của ngài."

"Không phải lời chỉ dạy của ta, ta chỉ là người truyền đạt lại ý nguyện của Nữ Thần mà thôi." Lylith mỉm cười.

Dứt lời, vị Thánh tu nữ chắp tay hướng về phía vòm mái cao vút.

Ánh thánh quang rơi trên hàng mi xinh đẹp của cô, lấp lánh như những hạt ngọc. Dáng vẻ của cô đoan trang và thành kính vô cùng, đúng chuẩn là một tôi tớ trung thành nhất của thần linh.

Có điều... cô ta không hề biết vị thần mà mình đang cầu nguyện đã biến thành Aurora mất rồi. Sự thành kính lúc này trông lại có chút buồn cười, chẳng biết nếu cô ta biết được sự thật thì sẽ có cảm xúc thế nào.

Tinh Mạt nhìn Thánh tu nữ, rồi lại nhìn Aurora đang run rẩy nhẹ bên hồ nước, thầm cảm thán rằng số phận đúng là càng lúc càng thích trêu đùa con người.

Lúc này, Aurora quay người lại, khuôn mặt ướt đẫm lộ vẻ kiên định, nhưng giữa đôi lông mày vẫn phảng phất nét đáng thương tội nghiệp.

Thánh tu nữ cúi xuống, thấy bộ dạng đó của Aurora thì vội vàng tiến lên:

"Đứa trẻ này, trong lòng cháu đang có sương mù bao phủ. Nếu không ngại, cháu có thể tâm sự với ta, ta sẽ cố gắng chỉ dẫn phương hướng cho cháu."

"Thánh... Thánh tu nữ đại nhân..." Aurora khẽ run lên như một con nai nhỏ bị hoảng sợ, "Cháu... cháu có làm phiền ngài không ạ..."

"Sao có thể chứ? Đứa trẻ ạ, Nữ Thần dõi theo tất thảy mọi người một cách bình đẳng. Dù trí tuệ của ta không bằng một phần của Người, nhưng ta có thể dùng kinh nghiệm của mình để giúp cháu giải tỏa u sầu." Lylith điềm tĩnh trả lời.

Aurora rụt rè lùi lại hai bước, cô nhìn sang Tinh Mạt với ánh mắt như đang trưng cầu ý kiến, "Em có thể không ạ?"

Đồng thời, mệnh lệnh thực sự của cô ta cũng vang lên trong não bộ Tinh Mạt thông qua ấn ký:

"Ta muốn uống trà đá ngọt! Ngươi đi mua cho ta đi! Ta sẽ ở lại trò chuyện với cô ta một lát!"

Chẳng phải ngươi nói không thích đồ ngọt sao... sao giờ lại bắt ta đi mua?

Tinh Mạt cạn lời nhìn bộ dạng đáng thương của Aurora, khẽ nói: "Vậy em cứ trò chuyện với Thánh tu nữ đại nhân đi, chị đi mua trà đá ngọt cho em."

"Cảm... cảm ơn chị..." Trong mắt Aurora hiện lên tia sáng dè dặt nhưng đầy vui mừng, đúng là hoàn toàn có thể trở thành diễn viên.

Tinh Mạt phủi tà váy rồi xoay người rời đi. Khi bóng dáng khuất dần, cô vẫn có thể nghe thấy tiếng Aurora bắt đầu trò chuyện với Lylith.

Kế hoạch thâm nhập của con nhỏ này rốt cuộc cũng bắt đầu rồi... dưới sự trợ giúp của mình...

Nhưng mà... đã có cơ hội ở riêng một mình, thì cũng đến lúc phải hành động rồi...!

Tinh Mạt bước ra khỏi Đại thánh đường Thánh Auroth, băng qua quảng trường bồ câu tung cánh, quay lại tiệm trà đá lúc nãy.

Cô gọi món tại quầy rồi ngồi xuống dãy bàn dài ngay cửa tiệm.

Sau khi ngồi xuống, Tinh Mạt đưa mắt nhìn quanh. Lúc này tiệm và trên phố không có mấy người, người duy nhất ngồi gần cô là một thiếu nữ.

Cô gái đó có mái tóc dài trắng muốt, đang chăm chú đọc một cuốn sách, thỉnh thoảng lại nhấp một ngụm trà. 

Nơi này an toàn.

Thấy vậy, Tinh Mạt rút từ túi đồng phục ra một mẩu giấy nhỏ, nhanh chóng viết bằng mật mã.

Cô thuật lại ngắn gọn tình cảnh hiện tại của mình, từ việc Tà Thần ở 『Mordheim』 vượt ngục, đến việc cô trở thành quyến thuộc của Aurora... rồi cả việc ký kết khế ước với cô ta.

Và... cả chuyện cô đã bị biến thành con gái.

Viết xong, cô cuộn tròn tờ giấy lại, búng tay một cái. Một ngọn lửa vàng nhạt hư ảo hiện ra bao bọc lấy cuộn giấy.

Ma pháp Tam Huyền — 『Chân Lý Bưu Sai』, dùng hỏa huyền lực cực kỳ tinh vi để bảo vệ tờ giấy, khiến nó duy trì ở trạng thái nằm giữa "được bảo vệ" và "bị phá hủy".

Nếu có kẻ nào chưa giải chú mà dám mở thư, ngọn lửa sẽ thiêu rụi nó ngay lập tức.

Và người duy nhất biết cách giải chú chỉ có một — đó là cố vấn của Tinh Mạt.

Động tác thi triển ma pháp của Tinh Mạt rất kín đáo, từ ông chủ sau quầy, những khách hàng khác, cho đến cô gái ngồi cạnh đều không có phản ứng gì.

Cô thản nhiên tạo ra vài đốm lửa nhỏ trong không trung, một con bồ câu trắng từ đằng xa bay đến, đậu trên mu bàn tay cô.

Đây là "tín sứ" mà cô đã dùng huyền mã liên lạc lúc đi ngang qua quảng trường sáng nay — một loại sứ giả do Học viện Ma pháp Nevirabeta thả ra trong dân gian để truyền tin cho sinh viên.

Đúng lúc đó, nhân viên mang hai ly trà đá và một miếng bánh thịt đặt xuống trước mặt cô. Tinh Mạt nhẹ nhàng vuốt ve con bồ câu, mỉm cười nói:

"Nhóc con, muốn ăn chút bánh thịt không?"

Cô vừa giả vờ cho bồ câu ăn, vừa lén lút nhét cuộn giấy vào giữa lớp lông vũ của nó, rồi khẽ xoa đầu nó.

Con bồ câu hiểu ý, phối hợp mổ vài miếng bánh rồi vỗ cánh bay đi.

Xong xuôi mọi việc, Tinh Mạt giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, bắt đầu uống trà đá và quan sát xung quanh.

Lúc cô cho bồ câu ăn, có vài vị khách nhìn qua lầm bầm "cô bé đáng yêu quá", còn bây giờ thì chẳng ai để ý đến cô nữa.

Tuyệt, kế hoạch truyền tin đại thành công! Có thể để cố vấn yên tâm rồi!

Tinh Mạt thở phào. Cố vấn chắc chắn sẽ báo tin cho các đồng nghiệp trong nhóm 『Hộ Linh Nhân』, như vậy chị Alice cũng sẽ không quá lo lắng nữa...

Nhắc mới nhớ, chắc chị Alice sắp phát điên vì lo rồi cũng nên... Ngay từ trước khi gia nhập 『Hộ Linh Nhân』, chị ấy đã chiều chuộng cô như em bé.

Lúc nào cũng nói kiểu "Tiểu Mạt chẳng biết làm gì cả", trong khi thành tích của cô còn tốt hơn chị ấy nhiều, mới năm thứ ba đã vượt qua kỳ thi tốt nghiệp và được chính hiệu trưởng chọn vào 『Hộ Linh Nhân』. 

Cái bà chị ngốc nghếch đó, không biết có khi nào đã bay đến Mordheim để tìm mình không nhỉ? Chắc không đến mức ngốc thế đâu...

Tinh Mạt mỉm cười không thành tiếng, hút sạch ly trà đá ngọt, lấy lại tinh thần.

Cô vừa định đứng dậy thì nghe thấy thiếu nữ ngồi bên cạnh lên tiếng: 

"Gặp rắc rối gì sao?"

Tinh Mạt bình thản quay đầu lại. Cô gái tóc trắng vốn đang đọc sách lúc nãy đã buông sách xuống, miệng đang ngậm ống hút ly trà, đôi mắt đẹp như bảo thạch đang nhìn chằm chằm vào Tinh Mạt.

Khoảnh khắc đối diện với ánh mắt đó, Tinh Mạt sững sờ.

Đó là một đôi mắt đỏ rực như máu.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!