3) Nắng vàng! Học viện! Nàng tiểu Tà Thần! (Good Sunny Days)
Thứ Ba, Tinh Mạt đánh một giấc nồng cháy máy, cuộn tròn trong chăn mãi không chịu dậy.
Dù sao thì sau khi bị "hút" một trận ra trò, cô cảm thấy mệt lả... mệt đến mức tinh thần có chút thẫn thờ.
Đến khi Tinh Mạt tỉnh táo lại, cô phát hiện một đôi mắt đỏ rực to tròn đang nhìn chằm chằm vào mình.
Cô định thần lại thì thấy Aurora đang bò trên người mình:
"Tỉnh rồi à?"
"Oái——" Tinh Mạt sợ đến mức suýt nhảy dựng lên, "Đừng... đừng có hù người ta thế chứ!"
"Thật là... ta hù ngươi chỗ nào cơ chứ... ta đáng yêu thế này mà..."
Aurora vô tội dùng ngón tay chạm vào môi, nghiêng đầu làm nũng.
Cô nàng đang mặc một bộ đồng phục học viện, chất vải mềm mại vẫn còn vương chút hơi ấm của nắng sớm.
Tinh Mạt với mái tóc rối bù, khóe miệng còn dính chút nước miếng, ngẩn người ra một lúc rồi hỏi:
"Ngươi ra ngoài rồi à?"
"Dạo phố suốt cả buổi sáng rồi, chủ yếu là ở khu Bắc Thành, xem xét khắp nơi một chút."
Aurora trưng ra vẻ mặt thiên chân vô tà, nhưng không hiểu sao Tinh Mạt nhìn mà thấy lạnh sống lưng:
"Ngươi không làm chuyện gì xấu xa ở ngoài kia đấy chứ?"
"Tất nhiên là không, ta chỉ đi khảo sát thực địa thôi." Aurora chống nạnh, đầy vẻ tự hào.
Khảo sát thực địa... ừm... ta cũng chẳng biết nói gì nữa... Tinh Mạt thầm mỉa mai.
"À đúng rồi, ta còn mua được mấy cuốn tiểu thuyết nữa... gọi là thế nhỉ? Nói chung là truyện kể," Aurora tràn đầy hứng thú chia sẻ, "Truyện trong này viết đỉnh lắm, đại loại là hai cô gái yêu nhau, một người đẩy ngã người kia, rồi tiến tới là... khụ... người Học Thành các ngươi cởi mở thật đấy."
"Tiểu thuyết là truyện hư cấu, sao có thể là thật được cơ chứ..." Tinh Mạt cảm thấy cạn lời, "Mà này, ngươi đọc cái loại tiểu thuyết gì thế? Cốt truyện nghe kinh dị vậy!?"
"Kinh dị chỗ nào... rõ ràng là rất thú vị mà..."
Aurora tỏ vẻ vô tội, rồi không biết lấy đâu ra một cuốn sách đưa cho Tinh Mạt xem.
Tinh Mạt nhìn qua, tên cuốn sách là 《Hoa Hải luôn nở rộ》.
Tinh Mạt từng nghe qua cuốn này, nó miêu tả câu chuyện tình giữa một bà chủ quán cà phê và một cô hầu gái, bán rất chạy ở Học Thành.
Dù sao thì chủ đề "bách hợp" với những cảm xúc tinh tế luôn có sức hút riêng.
Tuy nhiên, Tinh Mạt vốn luôn khinh thường loại sách này.
Cô thích đọc những thứ mang tính học thuật hơn... kiểu như 《Lý luận cấu tạo và vận dụng thực tế của Cơ quan Luyện kim Hơi nước Ma pháp Huyền》.
"Bớt đọc mấy thứ này đi... viết chẳng ra làm sao cả, lần sau ta tìm mấy cuốn sách 'lành mạnh' cho mà xem." Tinh Mạt bĩu môi.
"Hử~ Không chịu đâu~ Ta còn đang định lấy nội dung trong này để 'thực hành' với ngươi đây này~" Aurora dùng giọng điệu nũng nịu.
Đừng thực hành! Thực hành là chết người đấy!
Tinh Mạt thở dài rồi rời giường, bắt đầu nấu bữa trưa bằng nguyên liệu mà Aurora tiện đường mua về.
Cô nấu một nồi súp đậu với thịt cừu, cắt thêm vài lát bánh mì, làm một bữa ăn đặc trưng của vùng Fallou.
Kỳ thi nhập học được ấn định vào thứ Tư, nên cả ngày hôm nay Tinh Mạt có thể nghỉ ngơi và chuẩn bị cho ngày mai.
Cố vấn chắc hẳn đã bắt tay vào chuẩn bị 『Nghi thức Trục xuất』 rồi, việc tiếp theo là đưa nàng tiểu Tà Thần này vào học viện rồi tùy cơ ứng biến thôi.
Nhìn nàng tiểu Tà Thần đang húp súp với vẻ mặt đầy hạnh phúc, ánh mắt Tinh Mạt đột nhiên trở nên phức tạp.
Cô cầm miếng bánh mì chấm chút súp, dự định chiều nay sẽ ngủ thêm một giấc để dành sức cho kỳ thi sáng mai.
......
Khu Cảng - Bắc Thành
Những ống khói đen kịt xếp thành hàng bên bờ biển, hơi nước màu trắng xanh cuộn lên nghi ngút, nhìn từ xa như những cánh buồm trắng trên biển.
Khu cảng nằm ở rìa ven biển của khu Bắc Thành. Kể từ sau 『Cách mạng Hơi nước』, nơi đây mọc lên hàng loạt nhà máy ven biển dùng để sản xuất nguyên liệu và lắp ráp máy luyện kim hơi nước.
Đây cũng là khu vực tồi tàn nhất của Bắc Thành. Những con phố lát gạch cũ kỹ đầy vết nước. Công nhân ngồi bệt dọc hai bên đường, vừa ngấu nghiến bữa trưa vừa hò hét ầm ĩ.
Ánh nắng ban trưa rất gay gắt, ngay cả ở vùng ven biển Gian Hải hay mưa, công nhân cũng nóng đến mức đầu óc quay cuồng, nhìn về phía đường chân trời thấy như có một lớp kính lọc gợn sóng ảo ảnh.
Giữa tầm nhìn mờ ảo đó, có hai bóng người lạc quẻ bước tới.
Đó là hai thiếu nữ: một người tóc đỏ rực, dáng người thanh mảnh; người kia tóc bạc trắng, đôi mắt xanh như băng.
Các công nhân hiếm khi thấy thiếu nữ xinh đẹp như vậy, bản năng đàn ông khiến họ vô thức muốn liếc nhìn thêm vài cái, nhưng ánh mắt họ đều nhanh chóng rụt lại.
"......"
Vivian thu lại ngọn lửa băng trong mắt, chỉ riêng ánh nhìn của cô là đã đủ gây áp lực khiến đám công nhân không dám nhìn thẳng.
Là một người mang một nửa dòng máu Ngôn Hạ, huyết thống Cổ Long trong Vivian rất đậm đặc, ngọn lửa băng bùng cháy trong mắt cô đến từ những thực thể tối cao thời Thần đại, tự nhiên không phải hạng phàm phu tục tử nào cũng có thể nhìn trực diện.
Thấy vẻ mặt thản nhiên của Vivian, Alice quấn chặt chiếc áo choàng đỏ trên người:
"Đừng dọa họ, chúng ta chỉ đến để hỏi chuyện thôi."
"Tôi chỉ là ghét những ánh mắt bất lịch sự thôi mà." Vivian cười khẽ đáp lệ.
Cả hai nhanh chóng băng qua con phố, rẽ vào một con hẻm nhỏ. Ở sâu trong hẻm, họ tìm thấy mục tiêu của chuyến đi này — 『Quán bar Hắc Mộc』.
Từ khe cửa khép hờ tỏa ra một mùi kỳ lạ, ngửi như gỗ mục pha lẫn chút cồn rẻ tiền.
Hai người nhìn nhau rồi đẩy cửa bước vào.
Vừa vào quán, mắt Vivian lại bùng lên băng hỏa, những ánh nhìn từ góc tối lập tức bị đẩy lùi.
Chỉ có một người duy nhất vẫn nhìn thẳng vào cô, đó là gã đàn ông sau quầy bar, đang dùng giẻ lau một chiếc ly, đôi mắt màu xanh lục đậm phản chiếu ánh xanh từ mắt Vivian:
"Vivian Hạ, 『Băng Diễm』. Alice Pushett, 『Khuy Thị Chi Vu Nữ』."
Gã chủ quán vừa nói vừa lấy hai chai bia từ dưới quầy đặt lên bàn: "Cơn gió nào đưa hai vị 『Hộ Linh Nhân』 cao quý đến khu công nghiệp này thế?"
Alice bước tới quầy, chẳng thèm nhìn mấy chai bia, trực tiếp ném một tờ giấy da ra trước mặt gã:
"Tên này, ngươi có biết không?"
Gã chủ quán mỉm cười nhìn vào đôi mắt đỏ thẫm của Alice, rồi hạ tầm mắt xuống tờ giấy da.
Trên đó vẽ một bức chân dung bán thân vặn vẹo: cơ thể được bao bọc bởi lớp giáp đồng cổ, xung quanh quấn đầy những đường ống giống như động cơ hơi nước.
"Wow," gã chủ quán tán thưởng, "Các cô đang tìm 『Người Hơi Nước』? Một truyền thuyết đô thị sao?"
"Một truyền thuyết đô thị đã được nhìn thấy hàng chục lần và giết chết hàng chục người," giọng Vivian lạnh lùng, "Có người nói chỗ ngươi có thông tin, giao ra đây."
"Thật sự không mua hai chai bia trước sao? Các cô biết đấy, dạo này bệnh phổi hoành hành, khách của tôi ít đi nhiều rồi..." Gã chủ quán mỉm cười.
Vivian gật đầu với Alice, rồi khẽ nói: "Vậy thì chúng ta tự xem thôi, 『Hắc Mộc Đầu』."
Cùng lúc đó, Alice chắp hai tay trước ngực, chiếc chuông trên cổ tay phát ra tiếng "leng keng" giòn giã. Trong quán bar không có gió đột nhiên nổi lên những luồng khí xoáy.
Các sợi 『Huyền』 trong không khí cộng hưởng theo, những đốm lửa bùng lên từ bóng tối, tụ hội trong lòng bàn tay Alice, ngưng tụ thành một con dao găm bằng quang hỏa màu vàng kim.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Thật ra mình đang phân vân không biết nên để Hắc Mộc thành Blackwood không, tại cảm giác để tên thành tiếng Anh nó ngầu hơn ấy =)) Đoạn này bên Eng để là Blackwood MÌNH DÁM CÁ QUYỂN NÀY KHÔNG PHẢI DO CON BÉ HẦU GÁI VIẾT- Lửa Băng (close-up) Vu nữ nhìn thấu