Thanh Gươm Dẫn Lối

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 6

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 295

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 101

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Vol 01 - 2-4 Nói chuyện xuồng sã

“Chân tui… tê cứng hết cả rùi…”

“… xin lỗi. Tôi thật không biết phải nói sao cho phải nữa…”

Hai người ngồi bệt xuống bên bờ nước.

Không phải là họ đang nhúng nguyên cả quần xuống nước. Họ đang ngồi trên lớp vỏ của một con cua khổng lồ mà Jir từng săn được trước đây để dùng tạm như ghế ngồi.

Người phụ nữ vừa xoa bóp đôi chân vừa nói:

“Để tui giới thiệu lại đàng hoàng nhé. Tôi là Lilyleah thuộc giáo hội. Người ta hay nói tên tôi có quá nhiều chữ Li đó~”

“Tôi là Jir.”

“Theo quy tắc đặt tên giống tui thì sẽ là Jirrurul nhỉ.”

“Thật à?”

“Cậu gọi tui là Lily hay Lia cũng được, tùy cậu thích,” Lilyleah nói.

Jir quyết định sẽ gọi cô là Lilyleah.

“Còn về chuyện của tôi thì…”

“À, tui cũng biết đại khái rồi đó~”

“Hả?”

“Trước khi vào mê cung này, tui có gặp … một cô gái tóc màu xám tro, hơi thấp một chút, dễ thương lắm. Cô ấy nhờ tôi chuyện về cậu.”

Jir cố gắng lục lại ký ức.

…là Kraha.

“Ra là vậy… cô ấy vẫn còn nhớ đến tôi à…”

Thật lòng mà nói, cậu đã nghĩ mình chắc chắn đã bị bỏ rơi rồi.

Nếu đặt mình vào vị trí của họ, khi nghe nói có một người bị rơi xuống tầng mà xưa nay chưa ai sống sót trở về, chưa kể đã mất tích suốt mấy tháng…thì cậu cũng sẽ cho rằng người đó đã chết.

Ấy vậy mà, cô ấy vẫn còn tin rằng cậu còn số――

“Cô ấy nhờ tui nhặt xương cậu mang về.”

“…Ừ thì, cũng đúng ha. Phải rồi ha.”

Jir tự an ủi mình.

‘Không nên đòi hỏi người khác làm điều mà chính mình cũng không làm được.’ ―Cậu để suy nghĩ đó thật sâu trong lòng.

“Nhưng mà, sao cậu lại ở sâu tít dưới này vậy?”

Lilyleah hỏi.

“Tui đoán rằng đây không phải là tầng bốn trở lên đâu nhỉ? Một mình mà xuống tới mức này sao…”

“À không, thật ra là tôi bị hất thẳng xuống tận đáy luôn cơ.”

Jir kể lại toàn bộ những gì đã xảy ra cho đến giờ —chuyện cậu bị rơi xuống vực sâu, sinh tồn như thế nào và cả việc suýt nữa đã thoái hóa thành người tiền sử.

“…Và khi tôi đang đi lang thang gào như khỉ đột thì cô xuất hiện trước mặt tôi.”

“Nói là người khỉ đột, nhưng mà cậu trông thon gọn lắm mà?”

“Đi phiêu lưu thì khó mà to con được lắm. Vừa thiếu ăn, vừa tiêu hao nhiều năng lượng nên cơ thể chẳng thể tích trữ được gì…”

“Mà chuyện đó tạm để sang một bên.”

Lilyleah nghiêm túc nói:

“Người đó thật độc ác.”

Cô bày tỏ sự phẫn nộ của mình.

“Khi nào ra khỏi đây, chúng ta phải đi khiếu nại đi. Chụy đây sẽ đi cùng.”

“Haha, cảm ơn…Chị á?”

“Đúng vậy.” —Lilyleah gật đầu.

“Trông vậy thôi…mà khoan, cậu có nhìn rõ đâu nhỉ. Tui hơn hai mươi tuổi rồi đấy.”

“Ra là vậy.” —Jir gật đầu, khẽ trầm ngâm.

‘Có nên dùng kính ngữ không nhỉ…?’

Với các mạo hiểm giả khác, cậu chưa bao giờ có ý định dùng kính ngữ.

Đó cũng là một trong những lời dạy của sư phụ cậu.

Có ba lý do.

Một. Đừng dùng, vì sẽ bị xem thường.

Hai. Trong tình huống khẩn cấp, những lời nói dùng để biểu thị sự tôn trọng chỉ là tạp âm cản trở việc truyền đạt.

Ba. Đừng dùng, vì sẽ bị xem thường.

Tuy nhiên, người trước mặt cậu bây giờ không phải là mạo hiểm giả. Cô chỉ là một người thuộc giáo hội —hơn nữa còn lớn tuổi hơn cậu.

Là kiểu người khi nói chuyện với nhân viên quán ăn cũng chưa bao giờ quên nói “cảm ơn”, “món ngon lắm”, “cảm ơn vì bữa ăn”, Jir cảm thấy hơi áy náy.

Nhưng nếu nghĩ kỹ, trong tình huống khẩn cấp mà cứ khăng khăng “dạ, vâng ạ” khiến việc truyền đạt thông tin bị chậm lại thì đúng thật là ngu ngốc…

“À… tôi có cần dùng bằng kính ngữ không…?” Cậu quyết định hỏi thẳng.

“Hong cần đâu. Hoàn toàn ổn mà,” Giọng cô bật ra cùng một nụ cười nhẹ.

“Thật hiếm khi có cơ hội được một cậu trai nhỏ tuổi hơn nói chuyện kiểu suồng sã với mình thế này đó. Cảm giác mới mẻ ghê~ khá là thú vị.”

“…Không, thật sự xin lỗi.”

 Jir nhận ra, việc không thể nhìn thấy biểu cảm của người đối diện đáng sợ đến mức nào.

Vì thế, như thể đang biện minh, cậu cố giải thích lý do cho cách nói chuyện của mình: “Không phải đâu, tôi chỉ… coi trọng hiệu quả thôi…”

“Vậy tui cũng sẽ nói suồng sã luôn nhé. Waa…cảm giác mới mẻ thật đó~”

Lilyleah đồng ý với cậu. Chắc vậy.

“Rồi, quay lại chủ đề chính.” Jir nói.

“Có vẻ tôi bị rơi xuống khá sâu. Mãi mà chẳng tìm được đường lên lại, lẽ ra phải leo lên được kha khá rồi mới đúng…”

“Ừm ừm, hiểu rồi. Nghĩa là bây giờ ta phải tiếp tục đi lên trên, đúng không? …Mà này, Jir-kun khá mạnh nhỉ? Ở đây một mình mà vẫn sống sót được cơ mà.”

Jir nhăn mặt, đáp với vẻ gượng gạo:

“Cũng tạm thôi. Mấy tôm tép thì sẽ không thua đâu… nhưng mà.”

“Nhưng mà?”

“Trùm Tầng… cô biết chứ?”

“Biết biết.”

“Tôi không thể đánh bại nó.”

Cậu nói, cố nén sự xấu hổ của mình.

“Lối lên tầng tiếp theo bị nó chặn mất. Nếu có mắt kính thì tôi nghĩ là có thể giết được nó…”

“Có kính là giết được à?”

“Chắc vậy. Vì không nhìn thấy điểm yếu của nó nên lưỡi kiếm không thể xuyên qua. Cố chém thêm chỉ khiến kiếm gãy thôi… nói thế nghe có vẻ là biện minh, nhưng mà.”

Jir siết chặt nắm tay.

“Nếu kỹ năng tôi cao hơn, có thể đã vượt qua được. Thế nên tôi mới ở đây luyện tập thêm một thời gian. May là có nguồn nước sạch, nên không lo chết khát.”

“Nguồn nước á?”

“Hử?”

Nghe cô phát ra một tiếng “hả?” đầy nghi hoặc, khiến cậu cũng thấy khó hiểu.

“Cậu thật sự nghĩ ở đây có nguồn nước sạch sao, Jir-kun…?”

“Thì đúng mà…Ê, nói nghe rợn quá đi. Đừng làm tôi sợ nha, sao vậy?”

“Hể~… cậu gọi chất lỏng này là nước uống à…”

Khoảng ba giây trôi qua trong im lặng.

Rồi tiếng tõm vang lên khi cô đổ thứ chất lỏng ấy xuống.

“Hể~ ra là vậy…”

“Thôi đi! Đừng làm tôi hoang mang! Đó nước gì thế hả!?”

“Thì… nói chung là, tí nữa tui sẽ làm phép thanh tẩy cả trong bụng cậu luôn nhé.”

“Chết tiệt, tự nhiên tôi thấy đau bụng rồi đây này…!”

“Chắc chỉ là tưởng tượng thôi,” —cô bình thản đáp.

“Nhưng ra là vậy. Nghĩa là ta phải hạ con chủ tầng đó.”

“Ừ, tạm thời là thế.”

“Rồi.”

“Yosh,” cô nói, rồi đứng bật dậy.

“Vậy thì, đi luôn bây giờ nhé.”

“Ờ… cũng phải, nếu không tiếp tục thử thách thì—”

“Non non.”

Cô bĩu môi, tặc lưỡi “chậc chậc” hai tiếng, rồi nói:

“Cứ để tui lo.”

“Hả?”

“Ổn mà ổn mà~ Cứ giao cho tui.”

Giọng cô vang lên với nụ cười rạng rỡ như thể mọi chuyện chẳng có gì to tát.

“Chị đây… khá là mạnh đấy.”

リリリア cách đọc Ririria ジル cách đọc Jiru