“Cô nương ơi…”
“Ể?”
Dạo gần đây, Kraha rất có duyên gặp người đẹp.
Người đầu tiên cô gặp là chàng thanh niên bảnh bao với vóc dáng chuẩn của một kiếm sĩ trẻ tuổi Jir. Sau đó là Thánh nữ Lilyleah, dù chỉ chạm mặt một chút thôi nhưng nhan sắc của cô ấy thì miễn bàn.
Và lúc này đây, cái người tóc tím ngồi bàn bên cạnh vừa bắt chuyện với cô trong quán cơm bình dân này cũng là đẹp xuất chúng.
Đến mức, chỉ nhìn thoáng qua cũng chẳng thể phân biệt nổi rốt cuộc là nam hay nữ.
“Ở đây món nào là món ngon nhất vậy?”
“Ờm…”
Trên chiếc áo trong bó sát màu đen, người đó khoác chồng lên một chiếc áo khoác rộng thùng thình. Vùng quanh cổ hơi mảnh khảnh, nhưng nhờ vậy mà gần như không đoán được dáng người.
Dù đang ngồi, nhưng có thể đoán rằng chiều cao nằm ở mức so với nữ thì hơi cao, mà so với nam thì hơi thấp.
Mái tóc tím có độ dài lưng chừng, chỉ gần chạm vai hoặc không. Đôi mắt xếch nhưng không hề mang vẻ gai góc.
Khác hẳn với vị Thánh Nữ đã gặp trước đó, người này có một đôi mắt màu ngân hà, tạo cảm giác ung dung, lơ đãng ở đâu đó trên trời sao.
Hoàn toàn không quen.
“Nếu lần đầu đến đây thì tôi nghĩ suất cơm hamburger là tốt nhất. Nó là món tủ ở đây mà….”
Kraha bình tĩnh trả lời câu hỏi của người đó― tạm dùng từ “người đó” như một đại từ trung tính không phân biệt nam nữ.
Vốn dĩ Kraha thuộc tuýp người rất dễ bị bắt chuyện.
Những quán cô hay lui tới thì nhân viên hầu như đều nhớ mặt nhớ tên cô, cứ cách hai ngày cô lại bị người lạ hỏi đường một lần. Chuyện bị mấy đứa trẻ đi lạc khóc lóc bám lấy cũng xảy ra như cơm bữa.
Nên cô nghĩ chuyện như thế này cũng bình thường, và cứ thế trả lời.
“Vậy nếu như… đây không phải lần đầu tôi đến quán này thì sao?”
Ngay cả khi người đó xưng là “boku” cũng không thể khẳng định được giới tính.
Mạo hiểm giả thì lai lịch mỗi người một khác, thi thoảng bắt gặp phụ nữ xưng “ore”, đàn ông xưng “atashi” cũng chẳng phải chuyện lạ.
Hơn nữa, cách nói chuyện của người này nghe cứ như đang diễn kịch vậy.
“Mà thôi kệ,” — Kraha thầm nghĩ.
Dù có biết hay không thì cũng chẳng sao.
“Ở đây món nào cũng ngon cả, cơ mà...”
Kraha rào trước một câu, rồi chốt hạ:
“Suất Đặc Biệt có tới 3 miếng thịt heo chiên xù, lại còn được gọi cơm thêm thoải mái đó ạ.”
Nói xong, cô liền thấy hơi hối hận.
Dù không thể trông mặt mà bắt hình dong, nhưng cô chợt nhận ra người này trông không có vẻ gì là sẽ ăn nhiều đến mức đó.
“Thôi chết, mình lỡ tư vấn theo cái nết ăn của mình mất rồi” — nghĩ vậy, cô định rút lại lời nói thì...…
“Cảm ơn. Đó chính là điều tôi muốn hỏi đấy.”
Tuy nhiên, người đó chỉ nhẹ nhàng mỉm cười.
Rồi dứt khoát giơ tay lên.
Chỉ một động tác đơn giản ấy thôi, nhưng chẳng hiểu sao lại toát lên vẻ chỉnh tề và hoàn hảo lạ lùng.
Chẳng cần đợi khách cất tiếng gọi, nhân viên đã tự động bước đến.
“Cho hai Suất Đặc Biệt.”
“Ể?”
“Yên tâm đi...Tôi phàm ăn lắm.”
Và quả đúng như những gì người đó đã nói với nhân viên đang ngơ ngác.
Chẳng bao lâu sau, một lượng thịt heo chiên xù khổng lồ đến được bưng ra, Vậy mà người đó cứ thế đưa vào miệng thoăn thoắt, đánh chén sạch bay mà trông chẳng có vẻ gì là vất vả.
Khi lượng thịt vơi đi khoảng bốn miếng, thì số bát cơm thêm đã lên tới con số bảy. Đến bát thứ tám, nhân viên quán đã nhanh trí đổi sang dùng một chiếc đĩa sâu, xới một lượng cơm bằng ba người ăn rồi bưng tới.
“Ừm. Quả thực, món này ngon thật.”
Người đó cười nhếch miệng đầy thích thú.
“Mà này,”
Rồi quay sang bắt chuyện với Kraha đang ngồi bên cạnh.
“Cô chỉ ăn mỗi bát mì đó thôi à?”
Đúng là trên bàn của Kraha lúc này chỉ độc mỗi bát mì Soba, ngoài ra chẳng còn gì khác.
Ăn uống vốn là điều cốt lõi để duy trì thể lực cho một mạo hiểm giả
Nếu là mọi ngày thì cô cũng không bao giờ ăn ít như vậy.
Nhưng hôm nay thì…
“…Tôi không ăn được quá nhiều.”
“Hừm”
Vẫn giữ nguyên tốc độ ăn uống điên cuồng ấy, người tóc tím ấy chén sạch suất đặc biệt. Và nhẹ nhàng như thể muốn ăn món tráng miệng, người đó gọi thêm một bát mì soba giống y hệt Kraha.
Sau khi đánh chén sạch bách bát mì trong chớp mắt, người đó cầm lấy tờ hóa đơn và đứng dậy.
Rồi buông một câu.
“Cô trông có vẻ không phải là người xấu, đến mức đó.”
“—Ể?”
“Dù là dưới hình thức nào đi nữa, tôi sẽ tự giải quyết vụ này. Vậy nên, cứ đợi đi nhé.”
Cách nói ấy…
Cứ như thể người đó đã biết điều gì đó rồi vậy.
"Khoan đã..."
"Cảm ơn vì đã chỉ cho tôi món ngon nhé. Gu ăn uống của cô khá là tuyệt đấy."
Chẳng buồn để Kraha nói hết câu, người đó rời khỏi quán cơm bình dân.
†○☆†○☆†○☆
“Ơ…?”
Vì ca làm bắt đầu từ buổi chiều, nên sau khi rời quán cơm, cô đi thẳng đến ký túc xá của tổ đội.
ký túc xá của tổ đội 〈Future Plan〉 không chỉ đơn thuần là nơi ăn chốn ở của các thành viên. . Nơi đây còn được tận dụng làm kho chứa trang bị và vật tư, đồng thời tất cả hồ sơ giấy tờ hành chính cũng đều lưu trữ tại đây. Nói cách khác, nó kiêm luôn vai trò là trụ sở chính.
Chính vì thế, lẽ ra vào những ngày không có lịch đi chinh phạt thế này, ở đây phải đông người hơn mới đúng, vậy mà...
“Không có ai…?”
Không hề có một bóng người.
Vẫn thấy kỳ lạ, cô vẫn tiến về tủ đồ của mình. Cất túi xách, treo áo khoác, rồi đi đến phòng làm việc.
Ở đó, cũng chẳng thấy ai cả.
“Holland-san?”
“Yo”
Ngoại trừ đúng một người.
"Có chuyện gì vậy ạ? Hiếm khi thấy anh qua bên này.”
Vừa nói vừa bước lại gần, Kraha thốt lên đầy thắc mắc:
“…Ừm, tại sao lại không có ai cả vậy ạ?”
Holland đưa tay vuốt chòm râu quai nón đã bắt đầu pha sợi trắng, rồi đáp:
"Thằng Godach không thấy ló mặt từ sáng giờ.”
“…Dạ”
"Cả lũ đang nháo nhào cả lên, bảo rằng ‘Có khi nào hắn bỏ trốn rồi không?’"
Đôi mắt Kraha mở lớn.
“Có… căn cứ gì không ạ,”
"Cô nghĩ mọi người đang phản ứng thái quá à? ...Tôi thì không nghĩ vậy đâu."
“Vì thằng đó có thừa lý do để bỏ trốn mà,”
—Nói rồi, Holland dựa lưng vào ghế, ngửa đầu nhìn trần nhà đầy ngán ngẩm.
“Bọn kia sợ chuyện này lọt ra ngoài nên đã huy động toàn bộ lực lượng đi lùng sục rồi. Kraha, hôm nay cô trực từ trưa đến tối phải không?”
“Vâng”
"Cần có một người làm trung gian, nên lệnh là cô sẽ trực ở đây. Còn tôi ở lại là để báo tin này cho cô."
“Tôi hiểu rồi,” Kraha đáp.
Nhưng Holland vẫn không động đậy.
“Thánh kỵ sĩ”
“——”
“Phản ứng rõ ràng quá đấy.”
Ông một tiếng đầy thô kệch rồi nói tiếp.
“Ráng luyện thêm khoản đối đáp đi. Khéo léo vốn là ưu điểm của cô mà. Ở đời cái gì cũng biết làm vẫn tốt hơn…thế—”
Vẫn không hề nhìn vào mắt cô, ông tiếp tục.
“…Đã nói rồi à?”
“…Vâng, đã nói rồi.”
"Thế mới bảo, những lúc như thế này thí cứ giả ngu rồi hỏi lại 'Ủa chuyện gì thế ạ?' là xong chuyện rồi không."
Ông lại cười khô khốc.
Vẫn tuyệt nhiên không nhìn vào mắt cô.
"Vậy sao", ông nói.
"Thế là lỡ khai hết ra rồi nhỉ..."
Câu nói lẩm bẩm thoát ra nhẹ tựa tiếng thở dài.
“Cô ta nói gì? Vị thánh kỵ sĩ đó… Arlineit phải không. Cô ta tìm đến tận nhà cô à?”
“Vâng. Vào đêm hôm trước”
“Cô ta cũng đến nhà tôi vào buổi tối. Khoản đó chắc là cũng nể mặt, không muốn để hàng xóm láng giềng dòm ngó chúng ta đây mà."
Ở góc khuất mà Holland không nhìn thấy, Kraha siết chặt nắm đấm, kìm nén cảm xúc.
“Ngài ấy nói rằng lời khai của những người khác ngoài tôi đều đồng nhất với nhau, thì chỉ dựa vào lời của một mình tôi sẽ rất khó để kết luận. Hơn nữa, Jir-san không những chưa đăng ký vào tổ đội 〈Future Plan〉, mà dường như anh ấy còn chưa hề đăng ký làm mạo hiểm giả. Thế nên ngài ấy bảo không thể truy vết anh ta qua giấy tờ được.”
"...Vậy à. Làm triệt để đến mức đó sao."
"Tuy nhiên, ngài ấy bảo rằng sẽ cân nhắc cả yếu tố đó để tiến hành điều tra bổ sung. Còn chi tiết thế nào thì tôi không được nghe."
“Dù có nghe được thì cũng đừng có hé răng với bất cứ ai”
Holland liếc sang một cái.
Cuối cùng, ông ta cũng chịu nhìn thẳng vào Kraha.
"Cô cứ oang oang kể hết mọi chuyện với tôi như thế, không sợ tôi lợi dụng thông tin đó à?”
“Arlineit-sama đã dặn tôi rồi ạ. Ngài bảo làm thế ngược lại sẽ gây áp lực lên đối phương, nên nếu có ai hỏi thì tôi cứ việc trả lời thoải mái."
"Chà chà, toan tính ghê gớm thật đấy, vị Kỵ sĩ đó..."
“Với lại,”
Kraha cúi đầu, chẳng dám nhìn thẳng vào mắt ông:
“Nếu là Holland-san…”
"Thôi thôi, dẹp đi."
Holland phẩy tay gạt phăng lời cô nói rồi đứng dậy.
“Đừng đặt kỳ vọng linh tinh vào tôi. …..Chuyện ban nãy tốt nhất đừng nói cho ai biết. Đúng là tiết lộ ra thì gây áp lực cho đối phương thật đấy, nhưng chính cô cũng sẽ gặp nguy hiểm. ….Chưa chắc thằng Godach đã cao chạy xa bay đâu, không loại trừ khả năng nó vẫn đang lẩn khuất quanh đây."
“…Vâng, tôi hiểu rồi”
"Ngoan ngoãn thế là tốt."
Cười gượng gạo một cái, rồi Holland bất chợt đanh mặt lại, xóa sạch nụ cười ban nãy:
"...Nếu có biến, hãy gói ghém hành lý và rời khỏi thành phố này ngay."
"Dạ—?"
"Vụ này vỡ lở quá to rồi——đã có nhân chứng nhìn thấy Đại Ma Pháp Sư."
“Đại Ma Pháp Sư,” Kraha lặp lại lại từ đó trong miệng.
Đó là danh hiệu được Liên Minh Ma Pháp quốc tế công nhận và trao tặng. Tính đến thời điểm hiện tại, trên thế giới chỉ có vỏn vẹn bảy cá nhân nắm giữ danh hiệu này.
Nếu bỏ qua những tiểu tiết rườm rà và hiểu theo cách bình dân nhất—thì có nghĩa là——‘Một trong bảy pháp sư mạnh nhất thế giới này đã đích thân đến đây.’
"Điều tra bổ sung" — đó là những gì Thánh Kỵ Sĩ Arlineit đã nói.
‘Không lẽ nào...’ Kraha lạnh sống lưng nghĩ.
“Hơn nữa người đến lại còn là〈Đại Ma Pháp Sư của Các Vì Sao〉. …Cái tổ đội này vốn dĩ thực lực chỉ ở hạng A, nhờ thanh Ma Kiếm của Godach nên mới cưỡng ép leo lên được vị trí này. Nói thẳng ra thì, việc chinh phạt 〈Không bao giời gặp lại bầu trời〉vốn đã quá sức rồi… nhưng tình hình bây giờ còn tệ hại hơn nhiều."
“Có chuyện khủng khiếp sắp xảy ra,”
Như một lời tiên tri đầy điềm gở, Holland buông lời.
“Chuyện khủng khiếp đó…là gì vậy ạ”
“Ai biết. …Này, cô có nhận thứ gì từ cái cậu đại anh hùng kia không?”
Trong đầu Kraha lập tức hiện lên một món đồ.
Cô định mở miệng trả lời, nhưng Holland đã nhanh tay ra hiệu ngăn cô lại.
“Thôi. Đừng nói. Không chỉ với tôi, mà đừng nói với ai.…Sáng hôm nay, tất cả đồ đạc trong căn phòng trọ mà cậu ta thuê đã trống trơn, mọi đồ đạc biến mất sạch sẽ. Nghĩa là có người xử lý sạch rồi. Chính vì thấy cảnh đó nên bọn kia mới nghi ngờ và làm ầm lên vụ thằng khốn Godach mất tích đấy.”
"Nghe cho kỹ đây,"
Holland hạ thấp giọng thì thầm.
“Bây giờ, bằng chứng duy nhất cho thấy cậu ta từng thuộc tổ đội chúng ta, chắc chỉ còn mỗi thứ đó thôi.…Dù nhỏ nhặt đến đâu cũng được, cứ giữ lấy. Biết đâu một ngày nào đó nó sẽ trở thành chiếc chìa khóa cứu mạng cô."
“Holland-san, tại sao…”
Cảm giác "Chuyện nghiêm trọng đến mức đó sao?" Và "Sao anh lại lo lắng cho tôi đến vậy..."
Hai dòng cảm xúc ấy va chạm dữ dội trong lòng Kraha, khiến cô nghẹn lời, chẳng thể thốt lên.
“Hãy đứng về phía chính nghĩa.”
Holland nói như vậy. Kiên định nhìn thẳng vào Kraha.
“Sống lâu trên đời…sẽ có nhiều lúc, muốn đứng về phía đúng đắn cũng không đứng nổi…Bị sức nặng của những thứ đã chất chồng lên nhau, đè đến không nhúc nhích được.…Nghe thì có vẻ như đang ngụy biện, nhưng mà..."
“…………”
“Nhưng cô thì khác. cô không giống như vậy. Cô còn quá trẻ để phải chết ngạt trong vũng lầy của sự hối hận....Nói tóm lại thì, đây chỉ là mấy lời lo chuyện bao đồng của một ông chú già mà thôi."
Dứt lời, Holland rời đi.
Ngay khoảnh khắc lướt qua Kraha đang đứng chôn chân tại chỗ, ông vỗ nhẹ lên vai cô một cái.
“Cung thuật, dạo này tiến bộ lên rồi đấy.”
Kraha nín thở.
“—Anh… thấy, rồi…”
“Từ giờ trở đi, hãy chú ý đến môi trường và mục tiêu bắn. Chỉ cần cố thêm chút nữa thôi là cô sẽ đạt đến trình độ hạng C."
"Gặp lại sau nhé."
Nói rồi, Holland giơ một tay lên chào.
Ông bước đi mà không hề ngoảnh đầu lại.
Sau khi tiễn ông đi, Kraha luồn tay vào túi áo khoác và xác nhận—nó vẫn còn ở đó.
Một chiếc hộp nhỏ.
Bên trong chính là cặp kính mà Jir đã để lại.
彼(Kare): anh ấy, hắn, hắn ta…(thường chỉ nam giới)…nhưng cũng có thể dùng là người đó, người ấy,…(trung tính) 僕(Boku) Tôi (ít trang trọng hơn watashi, không quá cứng nhắc nhưng không quá thô lỗ….thường dùng cho bé trai, đàn ông khi nói chuyện với người lạ, với người lớn tuổi hơn, hoặc trong môi trường công sở) 俺(ore): tôi, tao, ông mày,…(Mạnh mẽ, thô lỗ, suồng sã….. thường dùng cho nam, khi nói chuyện với người thân, bạn thân, cấp dưới,…) あたし(atashi): em,tôi,…Là biến âm ngắn gọn và mềm mại hơn của Watashi.( nữ tính và thân mật,…thường dùng cho bé gái, phụ nữ khi nói chuyện với bạn bè, gia đình, người yêu.) trans: tự nhiên thèm cơm tấm :v