Thanh Gươm Dẫn Lối

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 6

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 296

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 102

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Vol 01 - 4-3 Xin hãy đối xử nhẹ nhàng với tôi!

Không những phá tường mà đi cả trần lẫn sàn, cuối cùng Jir xác nhận rằng toàn bộ tầng này đang bị bao vây bởi những bức tường đen.

Dù làm cách nào cũng không đọc được ma pháp trận trên cánh cửa, nằm vật ra ngửa mặt lên trời, buông một tiếng kêu ngớ ngẩn đầy uể oải “Aaaaaa—”.

Sau đó, định bụng chỉ chờ cho hết thời gian còn lại của hai tuần, ngay khi Jir đang hứng chịu chuỗi thua tám mươi sáu trận vật ngón tay với Lilyleah—

Bất thình lình, giọng nói ấy vang lên.

“Xin chào.”

Lần này, Jir thậm chí còn chẳng buồn rút kiếm.

Khác hẳn với lần đầu tiên cậu gặp Lilyleah.

“Ai đó?”

Trước tiên, Jir hỏi.

‘Có cảm giác mềm mềm trên vai— chắc là Lilyleah tự nhiên dùng mình làm khiên,’ Jir nghĩ.

“Ai, ấy à?”

Người vừa xuất hiện đột ngột thốt lên đầy kinh ngạc.

Jir lí nhí hỏi Lilyleah đang ở phía sau:

“Là ai vậy?”

“Không biết. Nhưng tui nghĩ chắc là người tốt đấy.”

“Dựa vào cái gì?”

“Bí mật.”

‘Giọng của bà lão tám mươi tuổi đã có chồng này đúng là rất đẹp,’ Jir nghĩ.

“Khoan khoan khoan. Hai người thật sự không biết tôi là ai á?”

Giọng không cao cũng không thấp, chẳng rõ là nam hay nữ. Nhưng Jir quyết định nói thật…

“Tôi làm vỡ kính rồi, nên không nhìn rõ mặt người khác lắm.”

“À, ra là vậy...”

“Chúng ta có quen biết nhau không?”

“Không, không hề.”

‘Thế thì biết kiểu gì được chứ.’

Jir thầm nghĩ, và bắt đầu lờ mờ nhận ra:

‘Tên này… có vẻ là một kẻ kỳ quặc.’

“vậy thì, bắt đầu từ hôm nay, hãy khắc sâu vào não hai người… gương mặt và cái tên đầy nghệ thuật của tôi đi!”

‘Khắc vào não thì chết rồi còn gì,’ Jir nghĩ.

‘Với lại không có kính thì bắt người ta nhìn rõ mặt kiểu gì…’

Hình tượng người này trong đầu cậu lập tức méo mó như tranh trừu tượng.

Nhưng mà—

“Tôi là Yunis——〈Đại Ma Pháp Sư của Các Vì Sao〉 Yunis.”

“Đại Ma Pháp Sư?”

Danh hiệu đó thì Jir đã từng nghe qua.

“Yes. Tôi cứ tưởng ít nhất thì khuôn mặt này cũng phải được người ta biết đến rộng rãi chứ. Đại Anh Hùng Sát Độc Long Jir. Và Thánh Nữ Hộ Đảo Lilyleah”

“Vì tuổi tác chúng ta cũng sàn sàn nhau, nên tôi cứ tưởng là ai cũng chút có ý thức cạnh tranh lẫn nhau chứ.”

Yunis than thở.

Jir giả vờ không nghe thấy đoạn cuối.

“Thánh Nữ?”

Cậu quay lại nhìn Lilyleah đầy ngạc nhiên.

“Sát Long?”

Tương tự như vậy, một giọng nói đầy kinh ngạc vọng lại từ phía sau.

Yunis chen vào, giọng đầy ngao ngán:

“Hai người chẳng biết gì cả mà vẫn đi chung á? Rốt cuộc là hai người đã làm cái gì ở đây vậy hả, làm cái gì?

“Ờ… chơi vật ngón tay các kiểu…”

“Ồ, vật ngón tay! Nghe vui zậy, Tôi giỏi trò đó lắm. Bất bại luôn đấy.”

“Vui thế, cho chơi với!” — và Yunis bất ngờ lao tới.

Vẫn chưa thể buông lỏng cảnh giác đến mức đó, nên Jir lùi lại một bước, giữ khoảng cách.

“…Ơ? Tôi đang bị ghét à?”

“Không, không phải vậy. Thực ra là rất hoan nghênh nữa là khác…”

Cậu quay sang hỏi Lilyleah ở phía sau.

“Cô từng thấy mặt Đại Ma Pháp Sư chưa? Tôi thì chưa lần nào…”

“Tui cũng chưa. Nhưng mà, tui nghĩ người này không nói dối đâu.”

“Dựa vào cái gì?”

“Bí mật.”

Rồi cô nói tiếp.

“Jir-kun, cậu không cảm thấy gì à?”

“…Cảm thấy gì cơ?”

“À, ra là không thấy à.”

“Hễ~” Lilyleah khẽ thì thầm đầy ẩn ý.

‘Rốt cuộc là chuyện gì vậy,’ Jir cũng muốn tra hỏi cho ra nhẽ, nhưng việc cô ấy nói năng úp mở đầy ẩn ý thì đâu phải chuyện ngày một ngày hai.

Tóm lại lúc này cậu phải bắt đầu từ việc xác định xem nhân vật đang đứng trước mặt mình rốt cuộc là ai. Nghĩ vậy, Jir định hỏi người đó—

Nhưng trước khi cậu kịp mở miệng, người đàn ông trước mặt đã lên tiếng.

“Nếu nhắc đến Kraha-san của 〈Future Plan〉 và đội trưởng đội bốn Thánh Kỵ Sĩ Đoàn Arlineit-san… thì liệu đã đủ để các bạn tin tưởng tôi chưa?”

“Ồ,”

Lilyleah thốt lên đầy kinh ngạc.

“Có lẽ nào…”

"Yes. Là đội tìm kiếm đây. Dù quân số chỉ có duy nhất một người."

Tách, Yunis búng ngón tay một cái,

“Tôi đã tận dụng và mở rộng chức năng của ma pháp trận dịch chuyển ở tầng 4 để lần theo dấu vết của Thánh nữ…à, của Lilyleah.”

“Tuyệt quá.”

Lilyleah thốt lên đầy thán phục. Còn với Jir thì thủ pháp này quá xa lạ với lĩnh vực chuyên môn của bản thân, nên cậu chẳng hình dung nổi nó “tuyệt” ở đâu.

Thế—Nhưng.

‘Việc người này có thể nắm bắt chính xác tình hình, thậm chí nêu ra được cả tên những người liên quan.’

‘Thêm vào đó là sự tự tin khi dám một mình tiến vào mê cung này..… và có lẽ là có trình độ lẫn năng lực xứng đáng với danh xưng Đại Ma Pháp Sư.’

Hiểu được những điều đó, Jir bắt đầu thả lỏng, nghĩ rằng cảnh giác thái quá có khi lại là điều không cần thiết.

“Câu đó phải là tôi nói mới đúng. Hai người các bạn, không chỉ sống sót, lại còn to gan dám lặn xuống tận tầng sâu thế này…”

“Nếu xét về năng lực, nói không ngoa khi bảo hai người đã thuộc vào hàng đỉnh cao của nhân loại đâu.”

"Đấy thấy chưa! Biết ngay là đang đi ngược hướng mà!"

Jir hét lên đầy đắc ý cứ như thể vừa lập được đại công.

"Coi như là kinh nghiệm quý báu đi, thiếu niên."

“Wa, lật mặt nhanh chưa kìa…"

“Nhưng tui nghĩ cái người chuyện gì cũng chỉ biết gật đầu 'ừ ừ' nghe theo cũng có lỗi đấy nhé. Phải tự mình chịu trách nhiệm cho hành động của mình chứ."

Và rồi, nhận ra mình lỡ tự đặt bản thân vào thế bất lợi về mặt đạo đức, cậu nhanh chóng kết thúc câu chuyện bằng câu "Đúng vậy nhỉ, xin lỗi nhé".

‘Nghĩ kỹ lại thì, kẻ bắt đầu đi về hướng ngược lại ngay từ đầu không ai khác chính là bản thân mình. Du hành hai người thì vì cả hai cùng ra quyết định nên trách nhiệm chia đôi, nhưng trách nhiệm của việc đi sai lúc đầu khi còn một mình thì sẽ do mình gánh hết, và mình sẽ trở thành kẻ sai hoàn toàn. Nếu bị tấn công vào điểm yếu đó, có khi mình sẽ bị vùi dập đến mức cứng họng và bị bắt phải dogeza cũng nên.’

“Mà ban đầu ai là người đi nhầm hướng là—”

“—Anh là cứu hộ, đúng không?”

Trong khi bị ai đó dùng một lực yếu ớt véo vào lưng, Jir cố gắng đánh trống lảng sang chuyện khác bằng mọi giá.

"Đương nhiên. Cứ yên tâm như ngồi trên thuyền lớn đi!"

Yunis ưỡn ngực đầy tự hào "E hèm" một cái.

 —Hoặc ít nhất là Jir cảm thấy thế.

“Có điều, ma pháp dịch chuyển vừa dùng là nhờ vào ma lực của mê cung này, nên không thể dùng lại phương pháp đó để trở về đâu.”

“Vậy thì phải làm sao?”

“Tất nhiên là tôi sẽ gia nhập tổ đội này, hỗ trợ mọi người quay về mặt đất…”

“Là điều tôi muốn nói, nhưng—"

Yunis ngập ngừng, rồi nói tiếp:

“Mà này, rốt cuộc các cậu làm gì mà xuống tận tầng sâu thế này vậy? Ban đầu tôi cứ ngỡ hai người bị vướng phải một con Trùm Tầng khắc hệ nào đó ở tầng nông nên mới bị chặn lại… Đừng nói là hai người định tự mình chinh phục nơi này nhé? Nếu vậy thì lời đề nghị của tôi đúng là lạc đề quá, thấy ngượng ghê…”

“Không, không phải vậy.”

Nén nỗi xấu hổ vào lòng, Jir thú nhận.

“Thật ra thì… cả hai chúng tôi… đều mù đường.”

"Ừ. Đến nước này thì tui cũng xin thừa nhận...Lỗi của bản thân mình."

“Thành ra cứ nghĩ là đang đi lên, mà thực tế lại đi xuống tầng dưới.”

Haaaiz—Jir thở dài thườn thượt.

“Cứ cười đi. Như thế tôi còn thấy dễ chịu hơn.”

“Ahahaha.”

“Không, Lilyleah, cấm cười.”

“À, mà A-chan… Arlineit vẫn ổn chứ? Tui cứ lo mãi, không biết cô ấy có bị mắng không…”

Thế nhưng, một lúc lâu trôi qua, Yunis vẫn không cười, cũng chẳng trả lời—

“—Yunis?”

“…Ra vậy. Hai người các cậu, cả hai đều mù đường à.”

Qua sắc thái giọng nói đó, Jir có một dự cảm cực kỳ chẳng lành.

“Này, đừng nói là—”

“Mà, chuyện này chẳng liên quan gì đâu nhưng,”

Bỗng nhiên, Yunis nói với giọng điệu tươi tỉnh lạ thường:

“Tôi biết rõ về hai người đấy. Đại anh hùng, kiếm sĩ Jir, người đã tiêu diệt và ngăn chặn Độc Long xuất hiện ở quốc gia phương đông khi nó định làm tan chảy cả khu rừng. Và Thánh Nữ Lilyleah, người đã giăng kết giới phòng ngự chống lại cơn bão khổng lồ tại nhà thờ nơi tận cùng thế giới, cứu hòn đảo khỏi nguy cơ bị nhấn chìm."

“Không, chuyện đó là do tôi với sư phụ—”

“Tui cũng vậy, là nhờ dân đảo cùng hợp sức đấy.”

Tranh thủ lúc cả hai đang bận phản ứng lại trước những lời khen đột ngột, Yunis ngay lập tức bồi thêm...

“Ngược lại, cho tôi hỏi—hai người có biết gì về tôi không?”

Họ bối rối.

Cảm giác như câu chuyện đang bị lái sang hướng khác.

Rõ ràng là họ đang bị đối phương khéo léo đẩy ra xa khỏi vấn đề quan trọng.

“Ờm, hình như là…vì sao… gì đó…”

Nhưng vì Lilyleah bắt đầu trả lời trước, Jir đành bất đắc dĩ hùa theo:

“Cậu là người được công nhận là Đại Ma Pháp Sư trẻ nhất lịch sử đúng không. Thú thật thì chuyện này ngoài chuyên môn của tôi nên không rõ tiêu chí lắm nhưng… hình như là,”

"Đã sáng tạo ra loại ma pháp mới, hay gì đó đại loại vậy phải không?"

“Yes.”

Yunis gật đầu xác nhận.

“Nói chính xác thì vẫn còn vài điều kiện chi tiết nữa.… nhưng cũng giống như việc tôi không thể hiểu hết những chi tiết nhỏ nhặt trong lĩnh vực chuyên môn của hai bạn...

Thành tựu dễ thấy nhất…nói vậy nghe hơi thô lỗ, xin lỗi nhé. Nhưng việc tôi không làm gì khiến người ta dễ nhận biết cũng lỗi của bản thân tôi thôi. À, học theo sự khiêm tốn của hai người thì kỷ lục 'trẻ nhất' của tôi đơn giản là do tôi may mắn gặp được đúng người thầy mình cần gặp từ rất sớm—”

Sau khi nghe xong hết đoạn đó,

“Vậy thì, Yunis. Ý cậu là—”

“Nói đơn giản thì, ma pháp của tôi là loại nhận sức mạnh từ các vì sao.”

Cắt ngang lời Jir, Yunis nói tiếp:

“Lượng ma lực trong cơ thể tôi chủ yếu dùng để điều khiển thôi, đại khái thế. Phần lớn các ma pháp mà tôi dùng đều là khéo léo tận dụng ma lực của các vì sao."

‘Không lẽ nào—' Jir đoán được nơi mà câu chuyện đang hướng đến.

Vì đang ở sâu dưới lòng đất, hay đại loại thế..

“Nhưng mà, dù sao tôi cũng mang danh hiệu Đại Ma Pháp Sư đấy nhé. Ngay cả ở mê cùng mà ánh sao không chạm tới được như thế này, tôi vẫn có thể sử dụng sức mạnh ở một mức độ nhất định."

Phù, Jill vừa thở phào nhẹ nhõm thì...

"——Về lý thuyết là vậy..."

“Làm ơn nói kết luận đi được không? Tim tôi sắp nổ tung rồi.”

“Ah, vậy à? Thế thì tôi xin không khách sáo mà nói thẳng nhé.”

Không hiểu sao, lúc ấy Jir có một linh cảm.

Vì không có kính nên chỉ nhìn thấy mờ mờ ảo ảo, nhưng chẳng hiểu sao cậu lại cảm thấy.

“Khoan bàn đến sức mạnh ma pháp…bình thường tôi toàn xác định phương hướng bằng vị trí của các ngôi sao, nên ở chỗ như thế này thì tôi chịu chết, chẳng biết đường nào mà lần! Vô dụng tuyệt đối! Xin hãy đối xử nhẹ nhàng với tôi!”

Khi ấy, Jir cảm giác rằng, có lẽ Yunis đang nở một nụ cười tươi rói đến mức khiến người ta phát cáu.

Một kiếm sĩ, một tu sĩ, và thêm một ma pháp sư đều mù đường.

Ba kẻ ngốc gom đủ bộ.

Nếu là chơi Bingo thì gom đủ bộ ba thế này là thắng rồi đấy, nhưng vì đây không phải là Bingo nên chẳng thể về đích được.

Cuộc phiêu lưu, xem ra vẫn còn tiếp tục.

†○☆†○☆†○☆

Tuy nhiên, một ngày của ba người này vẫn chưa kết thúc tại đây.

Vẫn chưa đến lúc để họ có thể vui vẻ bàn bạc về phương hướng tiếp theo.

Lý do—là vì những lời cô ấy vừa nói.

“Cái cánh cửa đó ấy, tui nói chút được không? Yunis…cậu thích gọi là -kun hay -chan hơn?”

“Chắc là -kun đi. Nghe dễ thương hơn.”

“Vậy thì, Yunis-kun. Trên cánh cửa đó có vẽ một ma pháp trận, cậu có thể sao chép nó ra được không?”

"Chuyện nhỏ như con thỏ."

“Hả,” Jir thốt lên đầy ngạc nhiên.

“Không, chẳng phải là đâu còn cần thiết nữa sao…”

“Xin lỗi nhé, Jir-kun. Chỉ một chút thôi.”

“Xong ngay ấy mà.…Chắc là hai người nên lùi ra xa một chút.”

Nói rồi, Yunis bảo hai người lùi lại khỏi phía trước cánh cửa, và—

“<Flow>”

Jir nghe thấy một tiếngtõm rất khẽ vang lên.

“Làm gì vậy?”

Jir khẽ hỏi, thì Yunis đáp::

“Không phải ma pháp gì to tát đâu. Tôi chỉ tạo ra nước để lấp đầy các khe rãnh trên bề mặt cánh cửa, rồi giữ nguyên hình dạng đó mà ấn nó xuống mặt đất thôi. Y hệt như việc gập trang sách lại vậy."

Rồi Yunis nói tiếp:

“Giờ thì, để xem là loại ma pháp trận nào—”

Bỗng nhiên Yunis không thốt nên lời.

“…Này, sao vậy?”

“Quả nhiên là…”

Người khẽ thì thầm không phải Yunis, mà là Lilyleah.

“…Không lẽ, cô biết cái này sao?”

“Đi được đến đây là tình cờ…à không, chắc cũng không hẳn là tình cờ. Nhưng mà rõ ràng thế này thì… tui cũng không ngờ.”

Và cô nói, bằng giọng mà trong hơn một tháng qua Jir chưa từng nghe từ cô—ít nhất là, không phải từ cô của mọi ngày.

“Ma Pháp Trận Ngoại Điển, cùng Ma Thú Ngoại Điển…

Có lẽ mê cung này là do ai đó tạo ra.

Và người đó… có liên quan đến Diệt Vương.”

外典 (Gaiten): Ngoại điển. (Trong tôn giáo, Ngoại điển hay Ngoại thư, Thế thư là những sách kinh không được công nhận là chính thống, nằm ngoài giáo lí)