Chương ngoại truyện
**Chương 7 Tập 2: Đuổi khỏi tổ đội?**
Hôm nay trời đẹp, nhưng sáng ra đã phải vật lộn với đống giấy tờ.
Tuy vậy, nhờ nỗ lực tối qua, mặt bàn đã lộ ra được chút ít.
Nhưng cũng chỉ đến khi Alice bê vào một chồng giấy da to tướng.
"Để trên bàn sợ lẫn lộn nên em để đây nhé."
Alice chất đống cuộn giấy lên bàn tiếp khách.
Cô ấy nhặt ra một phong thư mang đến bàn làm việc.
"Cái này có vẻ nên xem sớm đấy ạ."
Xé phong bì, bên trong là giấy mời tham dự Hội nghị Guild trưởng.
Nội dung yêu cầu gác lại mọi việc để tham gia, thực chất là lệnh triệu tập.
"Anh trả lời thế nào ạ?"
Alice lên tiếng ngay khi tôi vừa đọc xong.
Sự tinh tế và phối hợp nhịp nhàng này thật đáng nể.
"Ừ. Là mời họp nhưng không có quyền từ chối nên không cần hồi âm."
Tôi nói ngày giờ họp, cô ấy gật đầu.
"Em sẽ báo cho anh Miguel ạ."
"Ừ, nhờ em."
Đúng là sự vắng mặt của tôi cần được thông báo cho phủ lãnh chúa Reckenberg.
Nếu không thông qua Miguel, cánh tay phải của Lãnh chúa - Bá tước Reckenbach, thì có thể sẽ rắc rối.
Nhận ra được những điều này, Alice thực sự quá giỏi giang phải không?
"Rõ rồi ạ. Vậy hôm nay anh cũng cố gắng nhé."
Nháy mắt *tách* một cái, Alice rời khỏi bàn.
Có vẻ biết tôi sẽ khó chịu nếu lặp lại trò hôm qua nên cô ấy không đụng chạm cơ thể nữa.
Nhưng trước khi ra khỏi phòng, cô ấy vẫn cố tình lắc cái mông tuyệt đẹp như trêu ngươi tôi.
Tôi vội vàng nhìn xuống phong thư.
May mà có chuyện đáng lo.
Nếu không, chắc chắn tôi đã vô thức nhìn theo và chạm mắt với Alice khi cô ấy quay lại ở cửa, lúc đó thì khó xử lắm.
Dám cá là Alice quay lại với ánh mắt đầy mong đợi, nhưng tiếc là cô ấy chỉ thấy được xoáy tóc của tôi thôi.
Tôi tha thiết mong cô ấy ngoan ngoãn hơn một chút.
Chà, chắc là không được rồi.
Dù được cô Stella dạy dỗ bao năm mà vẫn thế cơ mà.
Khoan đã. Chuyện người khác tính sau, thói háo sắc của tôi mới là vấn đề cần giải quyết.
Có vợ mới cưới tuyệt vời thế mà còn nhìn theo người phụ nữ khác là không ổn.
Trước khi bị Tiana phát hiện ra tính trăng hoa này, tôi phải dùng ý chí sắt đá để không nhìn nữa.
Vừa hạ quyết tâm thảm hại xong, tôi quay lại nhìn phong thư.
Cũng không phải tôi ghét dự Hội nghị Guild trưởng, nhưng chắc chắn bà già Summerd cũng đến.
Thậm chí nếu bà già là người đề xuất thì tôi cũng chẳng ngạc nhiên.
Rốt cuộc bà ấy có bao nhiêu quyền lực vậy?
Chà, lo lắng về việc không có lựa chọn cũng chẳng ích gì.
Quan trọng hơn là giải quyết đống giấy tờ này.
Trước bữa trưa, tôi đã xử lý được một lượng giấy tờ đủ để chuyển đống trên bàn tiếp khách sang bàn làm việc.
Hỡi những tờ giấy hành hạ ta, chào mừng đến với bàn của ta.
Tối qua ăn tiệc rồi nên trưa nay chỉ ăn súp thôi.
Thật biết ơn vì có thể gọi đồ ăn từ quán Stella ngay bên kia con hẻm.
Tiana bảo sẽ làm cơm trưa mang đến nhưng tôi không nỡ để em vất vả thế.
Bình thường dọn dẹp cái nhà rộng thênh thang đã mệt rồi.
Dù đám nhóc có giúp thì cũng không trông mong gì được.
Thong thả uống súp xong, tôi để bát ra cái bàn ngoài cửa.
Vừa quay lại làm việc thì có tiếng gõ cửa.
Thở dài nhẹ, tôi cho phép vào.
"Xin phép ạ."
Năm người của tổ đội đang nổi trong Guild lục tục kéo vào.
May mà tôi đã dọn giấy tờ trên bàn tiếp khách, tôi mời họ ngồi xuống sofa.
"Thế, có việc gì?"
Tôi cố bắt chước giọng điệu uy nghiêm của bà già Summerd.
Năm người đùn đẩy nhau, cuối cùng một gã đàn ông mở lời.
"Dạ... bọn em đang bàn chuyện thì chị tiếp tân bảo nên nói chuyện với Guild trưởng."
Tôi im lặng nhìn chằm chằm gã đàn ông, không xen vào.
Gã cựa quậy mông.
"À thì, bọn em quyết định đuổi Samson khỏi tổ đội. Nhưng chị tiếp tân bảo phải bàn với Guild trưởng trước."
Đuổi à. Chuyện này không êm ả đây.
"Lý do?"
"Hắn ta không dùng được ma pháp mạnh. Toàn mấy phép vớ vẩn. Bọn em định chinh phục tầng 3. Nghe nói có quái vật kháng kiếm, hắn ta thì không đủ trình."
Bốn người còn lại gật đầu lia lịa.
Tôi nhớ lại khuôn mặt Samson.
Người to như Comba nhưng tóc mái dài che hết mắt.
Nói chuyện thì lí nhí thiếu tự tin.
Nhưng hễ nói về ma pháp là nói nhanh như máy khâu, thao thao bất tuyệt.
Nói thẳng ra là ấn tượng ban đầu không tốt.
Hắn cũng lớn hơn đám trước mặt này gần một giáp.
"Ra thế. Chà, đúng là có quái vật cấu tạo từ ma lực thuần túy. Nếu là Undead thì thần quan có thể thanh tẩy, nhưng loại khác thì không."
Năm người kia tưởng tôi đồng ý nên hăng hái hẳn lên.
"Vậy là đuổi cũng không sao đúng không ạ?"
"Đã nói chuyện với Samson chưa?"
"Chưa ạ, nói chuyện làm gì. Hắn vô dụng mà."
"Hừm. Thế có người thay thế chưa?"
"Bọn em định nhờ chị Gina."
"Đã được đồng ý chưa?"
"Hồi trước nhờ giúp chị ấy bảo được. Chị ấy còn chăm sóc cả lính mới thì bọn em chắc chắn không thành vấn đề."
Lũ này, nói lý do này nọ nhưng tóm lại là ghét Samson thôi.
Định bảo họ bàn lại lần nữa nhưng có vẻ vô ích.
Còn trẻ nên để cảm xúc chi phối.
"Vậy, xong rồi chứ ạ?"
Họ định đứng dậy như thể xong việc.
"Chờ đã. Ngồi xuống."
"Gì vậy ạ? Không lẽ ngài định cấm?"
Tôi giơ một ngón tay lên.
"Tôi không định ép các cậu làm việc với người mình không thích. Nhưng 'đuổi' thì hơi quá. Để lại hiềm khích thì với tư cách Guild trưởng tôi không thể bỏ qua. Chuyện này cứ để tôi lo. Miễn là Samson rời nhóm là được chứ gì?"
"Vâng, cũng được ạ."
Tôi giơ ngón thứ hai.
"Xác nhận lại với Gina đi. Chắc cô ấy chỉ đồng ý giúp đỡ tạm thời chứ không gia nhập nhóm cố định đâu. Vậy là sau này không có pháp sư, các cậu thấy ổn không?"
"Không sao ạ. Cỡ như Samson thì thiếu gì người."
Và ngón thứ ba.
"Đây là lời khuyên từ một ông chú sống lâu hơn các cậu một chút. Trên đời có người tài năng sớm, có người tài năng muộn. Không nhìn xa trông rộng thì sau này hối hận đấy."
Năm người kia làm mặt không hiểu.
Chà, cũng phải thôi.
Họ không thể tưởng tượng nổi một ông chú sa cơ lỡ vận lại quen biết một thiên thần và trở thành Barras Masher.
Ngay cả Gina mà họ định mời, ngày xưa cũng bị coi là kẻ nửa mùa chỉ biết dùng ma pháp tấn công hệ băng.
Nhưng nhờ rèn luyện kỹ năng đó đến mức thượng thừa mà giờ cô ấy là pháp sư thực lực đáng gờm.
Nhưng một năm trước thì chẳng ai biết điều đó cả.
Tôi đứng dậy khỏi sofa.
"Nói chung là giải quyết êm thấm thì tốt hơn là gây gổ vô ích. Tạm thời vụ này cứ để tôi."
Sau khi nhóm 5 người lục tục kéo ra, tôi tập trung vào công việc giấy tờ một lúc.
Trong đống đơn từ gửi Guild có cái tên Samson.
Nếu tôi nhớ không nhầm thì toàn bộ giấy tờ của nhóm lúc nãy đều do Samson làm.
Chắc họ coi thường công việc hành chính, nhưng không hiểu rằng làm tốt những việc này mới tạo dựng được lòng tin.
Sau tiếng gõ cửa, Alice bước vào không chờ trả lời.
"Em mang trà đến đây ạ."
Cô đặt tách trà lên bàn.
"Vụ Samson, tôi sẽ không để cậu ta thiệt thòi đâu. Nếu thấy cậu ta thì bảo đến gặp tôi."
"Rõ ạ."
Alice trả lời vui vẻ rồi nhanh chóng ra khỏi phòng.
Tôi nghĩ mình nên dạy cho đám kia bài học: coi thường tiếp tân Guild thì sẽ lãnh hậu quả.
---
**Chương 8 Tập 2: Một nạn qua đi**
"Trông oai phong phết nhỉ."
"Hả. Cảm ơn bà."
"Nói dối đấy. Cái râu đó, tởm quá đi mất. Vợ anh không nói gì à?"
"Cô ấy bảo 'Dáng vẻ đó cũng hợp với anh lắm'."
Bà già Summerd ngồi cạnh quầy cười tủm tỉm.
Hội nghị Guild trưởng kết thúc, không thể nói là suôn sẻ nhưng cũng trót lọt, tôi bị lôi đến quán rượu sành điệu này với danh nghĩa người đi trước dạy bảo người mới.
Gặp nhau ở nơi công cộng đã vắt kiệt tinh thần lực của tôi rồi, giờ lại phải uống riêng thế này thì tha cho tôi đi.
Bà già có vẻ vui lắm, chẳng thèm để ý tâm trạng của tôi.
"Ara, không ngờ lại được nghe chuyện tình cảm mùi mẫn thế. Cảm ơn vì bữa ăn. Vợ anh khỏe chứ?"
"Nhờ phúc bà cô ấy vẫn khỏe."
"Tôi cũng muốn gặp cô bé, nhưng đành chịu thôi."
"Chà, hôm nào bà đến chơi. Tiana sẽ vui lắm."
"Được anh mời thì sống lâu cũng đáng đấy. Chà, để hôm nào."
Chà, Tiana chắc chắn sẽ chào đón.
Thú thật tôi không có cảm tình đến mức đó, nhưng tôi cũng đủ già dặn để không nói toạc ra.
Tôi uống một ngụm rượu thấm giọng.
Tiếc là chẳng cảm nhận được vị gì.
"Thế, lời răn dạy từ Guild trưởng kỳ cựu là gì ạ?"
"Làm gì có. Anh làm Guild trưởng lâu quá tôi cũng phiền. Tôi không dễ dãi như Bá tước Reckenbach đâu."
Cái đó thì tôi biết rõ.
"Ông bạn Bá tước Graham của anh nói này nói nọ nhưng cũng không dám mạnh tay với anh nhỉ."
"Thì ngài ấy là Thánh kỵ sĩ nhân cách cao thượng mà."
Bà già đáng sợ vươn tay ôm vai tôi.
"Nào, nghĩ xem hậu thế sẽ truyền tụng thế nào. Thánh kỵ sĩ Seekt có người bạn tốt, hay Trinh sát Harris có người bạn tốt?"
"Cái đó thì chắc chắn là Seekt rồi."
"Đừng có chủ quan. Cái tên hiện tại không dùng được lâu đâu."
Ái chà, gió đổi chiều đột ngột quá.
Ngoại hình và giọng nói của bà già vẫn thế nhưng có gì đó khác lạ.
Summerd nhấp môi vào ly rồi im lặng.
Nghĩa là không định nói thêm nữa.
Tôi phải lấy tên Hank là vì bị Công tước Smirnoff nhắm đến tính mạng.
Màn ngụy trang đó đang bong tróc dần, nhưng hiện tại Công tước Smirnoff đang bận lo thân nên tạm thời vẫn có hiệu quả.
Ra thế.
Diễn biến tiếp theo có 2 trường hợp.
Công tước thoát khỏi sự truy cứu và rảnh tay xử lý tôi, hoặc không thoát được và mất quyền lực.
Đằng nào thì mặt nạ và tên giả của tôi cũng vô dụng.
Nhìn nét mặt cứng rắn của bà già thì có lẽ trường hợp xấu nhất sẽ xảy ra.
"Nói thì nói vậy nhưng bà mong đợi gì ở tôi?"
"Ai biết. Tự nghĩ đi. Đâu còn là trẻ con nữa."
Sau đó chúng tôi nói chuyện phiếm nhẹ nhàng.
Chủ đề đương nhiên là về người quen chung.
"Ông ấy là người đàn ông tốt."
Liếc nhìn biểu cảm trên khuôn mặt bà ấy, tôi suýt ngã ngửa.
"Trong mắt tôi cũng thế."
Hai người trầm ngâm.
"Vì thế nên tôi dai dẳng lắm đấy."
Bà nói thế tôi biết làm sao.
Tôi im lặng nhấp rượu.
"Với lại, anh mà làm con bé buồn là tôi không tha đâu."
"Thế thì cho tôi sống yên ổn ở quê được không. Vợ tôi không quan trọng nghề nghiệp hay địa vị của tôi đâu."
"Chuyện nào ra chuyện đó. Đáp ứng cả hai là được mà."
Nói thì dễ lắm.
Tan tiệc, bà già trả tiền.
Quán này trông như nơi ẩn dật nhưng giá rượu chát phết.
Bình thường ít uống rượu xịn nên không biết, nhưng có vẻ là rượu đắt tiền.
A, phí quá.
Biết thế uống chậm rãi thưởng thức hơn, nhưng giờ hối hận cũng muộn rồi.
Định trả phần mình thì bị từ chối.
"Lấy tiền đó mua quà cho vợ đi."
Cảm ơn và tạm biệt bà già Summerd, tôi định về nhà trọ, dựa vào trí nhớ cũ đi đường tắt thì ra ngay cạnh khu phố đèn đỏ.
Ối chà, đây là...
Một bà lão ngồi chễm chệ bên cái bàn bói.
Người qua lại tấp nập nhưng chẳng ai để ý.
Tôi như bị hút lại gần, bà lão ngẩng lên.
"Oya, tưởng cười ha hả cơ mà?"
"Chà, lúc đó cãi nhau với bạn nên hơi nóng... xin lỗi bà."
"Hừm. Thôi được rồi."
May là không thấy ác ý từ bà lão.
Nhưng mà, hết bà già Summerd lại đến bà lão này.
Hóa ra tôi được lòng các bà các cụ phết.
Vừa nghĩ linh tinh vừa tìm lời nói tiếp.
"Tôi có nhiều điều muốn hỏi, nhưng thôi chỉ cảm ơn bà thôi. Cảm ơn vì những lời cảnh báo."
"Hô. Tưởng lại muốn bói tương lai chứ."
"Tôi nhát gan lắm, nếu bị phán ngày mai chết thì chẳng làm ăn gì được nữa."
"Thế à. Tưởng cậu ngộ ra là vận mệnh có thể thay đổi chút ít rồi chứ. Thôi, vậy ta không nói nữa."
Bà lão cười nhếch mép.
"Định thế, nhưng cái này phải nói. Cậu về nhà sẽ kinh ngạc vì gã tình nhân đấy."
"Hảảả?"
Tôi hét to vì quá bất ngờ.
"Có chuyện gì vậy ạ?"
Quay sang phải thấy 2 kỵ sĩ đang đi tuần nhìn tôi nghi ngờ.
"Vừa nãy anh hét vào tường làm gì thế?"
Quay lại chỗ hốc tường thì bà lão và bàn bói đã biến mất.
Khoảnh khắc biến mất, tôi cảm giác bà lão cười tủm tỉm.
Quay lại nhìn kỵ sĩ lần nữa.
Chỉ thấy họ càng nghi ngờ tôi hơn.
Tôi xác nhận sự thật mà mình đã ngờ ngợ.
Bà lão thầy bói chỉ hiện ra với mình tôi.
Quả nhiên đúng như dự đoán, là thứ gì đó "hàng thật" rồi.
"Có vẻ mê sảng do say rượu. Chắc không gây hại gì đâu, nhưng tạm giữ lại nhé?"
"Ừ nhỉ."
Tiếng kỵ sĩ bàn bạc lọt vào tai.
Nguy rồi.
Tạm thời phải xử lý nguy cơ trước mắt đã.
"A, ừm."
Giờ rượu mới ngấm hay sao mà đầu óc không tập trung được.
"Vậy, phiền anh đi cùng chúng tôi một lát?"
Một kỵ sĩ nắm lấy tay tôi.
Tôi suy nghĩ tuyệt vọng.
Phải nghĩ ra lý do thoái thác nào đó nếu không muốn qua đêm trong cái nhà lao tồi tàn.
Nhưng nhớ lại kinh nghiệm ngồi tù trong quá khứ, tôi chẳng nghĩ ra lý do gì.
---
*Tập truyện mới của tác giả đây.*
*Bản cập nhật kỷ niệm phát hành tập 3 truyện tranh đến đây là hết.*
*Xin lỗi vì dừng ở đoạn gay cấn.*
---
**Chương 9 Tập 2: Hai nạn, ba nạn, chuyện thường ngày**
"Ồ ồ, quả nhiên ở đây. Đi thôi."
Một gã đàn ông kỳ quặc to tiếng ồn ào chen vào, kỵ sĩ định ngăn lại.
"Nhà ngươi, dám cản trở... đây là ngài Mulhondo. Ngài làm gì ở đây vậy ạ?"
"Ta không có nghĩa vụ trả lời. Nào đi thôi."
Thái độ coi trời bằng vung với kỵ sĩ này đích thị là Mulhondo, đại gia ma pháp kiêm kẻ gây rối di động.
Tại tóc ông ta nhuộm 7 màu nên tôi nhận ra hơi muộn, nhưng chà, không phải tôi thì ai thấy bộ dạng này cũng thế thôi.
Hai kỵ sĩ nhìn nhau.
Nhân vật tai to mặt lớn của Học viện Ma pháp đã nói thế thì đành chịu.
Mulhondo chen vào giữa tôi và kỵ sĩ đang giữ tay tôi, đẩy tôi vài bước về phía trước.
Niệm chú gì đó rồi ngước lên trên.
Khoảnh khắc đó tôi đã ở trên mái nhà nào đó.
Cảnh vật thay đổi 2 lần, chúng tôi đứng trước một tòa nhà.
Tòa nhà này trông quen quen.
Chắc chắn là nơi Seekt đưa tôi đến để kiểm tra năng lực của Tiana.
Mulhondo vừa đi vào trong vừa quát không thèm quay lại.
"Nào, từ đây đi bộ. Nhanh cái chân lên."
Đành lủi thủi theo sau cái lưng đó.
Đi dọc hành lang, theo Mulhondo vào phòng.
Vừa ngồi xuống sofa, ông già phiền phức đã chồm người tới.
"Cuối cùng cũng gặp được. Ta mãi không rời được thị trấn Canvium. Bộ râu và vết sẹo đó ngầu phết nhỉ."
"Cảm ơn."
Được khen cũng chẳng vui vẻ gì. Mà gu thẩm mỹ kiểu gì thế?
"Thế cô bé Tiana vẫn khỏe chứ?"
"Chà, hôm nọ chia tay thì vẫn khỏe."
Lời tiên tri lúc nãy nhói lên trong ngực.
"Thế thì tốt. Nghĩa là giờ đang sống cùng cậu ở Reckenberg nhỉ. Hừm. Reckenberg hơi xa. Chuyển đến Canvium không?"
"Tức là để Tiana tu hành chứ gì?"
"Nói chuyện nhanh gọn đỡ tốn công. Đúng thế. Chà, ta cũng muốn nghiên cứu cô bé đó chút."
"Quyết định là ở Tiana. Chà, tôi sẽ chuyển lời là có lời mời."
"Không, ta muốn cậu đồng ý. Rồi khuyên cô bé giúp ta."
"Chẳng có lợi lộc gì cho tôi cả. Tự nhiên bị bảo là nghiên cứu vợ mình, ai mà vui cho được."
"Gì chứ, cậu nghi ta làm chuyện mờ ám à?"
"Ông quên lần đầu gặp rồi à?"
"Hưm. Ta chỉ định đùa chút thôi mà hỏng bét. Vậy, nhất định phải có người giám sát cùng thì sao? Đúng rồi, Eiria thì không ai phàn nàn gì nhỉ."
Cái tên bất ngờ xuất hiện ở chỗ bất ngờ khiến tôi cứng họng.
"Nếu là cô bé đó thì cậu không từ chối đâu nhỉ. Cậu, trông thế mà đào hoa phết. Ghen tị thật."
Sao lão dị hợm này biết chuyện tôi và Eiria?
Biết sự tồn tại của Eiria thì không lạ, nhưng nắm được cả tình cảm của cô ấy thì không bình thường.
"Đừng lo. Cô thần quan đó thực lực khá lắm. Ma pháp Shock làm tay ta tê rần đấy."
Tình huống kiểu gì thế?
Không lẽ lão trêu ghẹo rồi bị phản đòn?
Mặc kệ thắc mắc của tôi, Mulhondo búng tay *tách tách* vẻ đắc ý như thể vừa nghĩ ra ý tưởng tuyệt vời.
"Mạo muội hỏi, ông không nghĩ đến việc Eiria từ chối hợp tác sao?"
Mulhondo dừng tay ở tư thế duỗi ngón cái và ngón trỏ, ngả người ra sau vẻ ngạo nghễ.
"Chuyện đó không thể xảy ra. Ta có ân huệ chỉ chỗ cậu cho cô ấy mà."
Ra là vậy.
Bí ẩn về việc làm sao cô ấy tìm ra tôi dù tôi trốn kỹ đã được giải đáp.
Hóa ra Mulhondo là kẻ chỉ điểm.
Dù sao thì do vụ Ma thần giáng lâm hụt, tôi cũng đã có cuộc tái ngộ định mệnh rồi.
"Chà, tạm thời tôi không rời Reckenberg được. Lệnh của Công chúa Eleora. Phải được bên đó đồng ý tôi mới đi được."
Sợ lão phóng ma pháp lung tung nên tôi lôi Công chúa ra làm bia đỡ đạn.
"Hưm. Nếu vậy thì đành chịu. Cho ta gửi lời thăm Tiana. Phải rồi."
Mulhondo nói tên và địa chỉ một tiệm bánh.
"Tặng bánh táo (*Peach pie*) của tiệm đó cho tiểu thư Tiana. Đến đó nói tên ta là họ đưa cho ngay. Ngon lắm đấy."
"Cảm ơn. Vậy tôi xin phép."
"Ừ. Khi nào Công chúa cho phép thì suy nghĩ về đề nghị của ta nhé."
Được thả dễ dàng hơn tôi tưởng.
Haizz.
Ra khỏi tòa nhà, tôi bắt đầu đi bộ.
Buổi tối nên hầu như không thấy học sinh Học viện Ma pháp.
Nơi này cách xa nhà trọ tôi định ở tối nay.
Chán nản vì phải đi bộ khá xa, tôi lầm lũi bước đi.
Muốn về nhà trọ ngủ quách cho xong.
Nào là Guild trưởng đáng sợ, thực thể siêu nhiên, pháp sư đại gia biến thái, một ngày thế là quá đủ rồi.
Tuy nhiên, tin vui thường đến lẻ loi, còn tin dữ hay kéo bè kéo cánh.
Mẫu hình minh họa cho chân lý đó xuất hiện.
Một nhóm người mặc đồ thần quan đi cùng kỵ sĩ cắt ngang trước mặt tôi.
Nhìn qua cũng thấy quần áo lấm lem, mệt mỏi rã rời.
Hử?
Vụ gì lớn à?
Vừa nghĩ thế thì một người trong nhóm quay mặt về phía tôi.
*Bừng sáng.*
Khuôn mặt người đó sáng bừng lên.
Không phải ẩn dụ, mà là ánh sáng ấm áp dịu nhẹ tỏa ra bao trùm cả nhóm.
Những người đang bước đi nặng nề, lưng còng xuống bỗng hồi sinh sinh khí.
Tiếng xôn xao vui mừng vang lên.
"Ồ, cơ thể nhẹ bỗng..."
"Cảm giác này, Chiến ca Valkyrie? Không cần hát ư?"
Giữa những tiếng nói đó, Eiria định tách khỏi nhóm thì bị kỵ sĩ bảo vệ ngăn lại.
"Tránh đường. Cho tôi qua."
"Không được, nguy hiểm lắm, xin đừng tự ý hành động."
Bên kia đã nhận ra tôi mồn một, và chắc cũng biết tôi đã nhận ra họ. Muốn quay đầu bỏ chạy nhưng không được rồi.
Eiria thì thầm gì đó với đội trưởng đang ngăn cản.
Rồi quay lại hàng, bước đi như không có chuyện gì.
Tưởng thế là xong, ai dè 2 kỵ sĩ nhận lệnh từ đội trưởng nhanh chóng tiến lại chỗ tôi.
Này này.
Lại bị kỵ sĩ bắt giữ nữa à.
Lần này lại còn là Kỵ sĩ đoàn Sư Tử Vàng tinh nhuệ nữa chứ.
Tha cho tôi đi.
---
*Chúc mừng năm mới.*
*Tôi định cập nhật mỗi tháng một lần.*
*Mong mọi người tiếp tục ủng hộ.*
---
**Chương 10 Tập 2: Kinh thiên động địa**
"Xin đi cùng chúng tôi."
"Cho tôi biết lý do... à thôi khỏi."
"Cảm ơn đã hợp tác."
Tôi bị kẹp giữa hai người và bắt đầu bước đi.
Lần bị nghi dùng tiền giả cũng bị giải đi như thế này, nhưng hôm nay được đối xử lịch sự hơn hẳn.
Có thể nói là được hộ tống.
Người đi đường ở Canvium buổi tối liếc nhìn tôi.
Nhưng không ai cau mày, chỉ có vẻ tò mò thuần túy.
Nhóm thần quan đi trước vào khuôn viên thần điện rồi giải tán.
Các kỵ sĩ đi cùng đứng lại ở cổng.
Dưới ánh mắt tò mò của họ, tôi cũng đến cổng.
Hai người đi kèm dẫn tôi thẳng vào nhà nguyện.
Đêm xuống, nhà nguyện chỉ còn người của thần điện nên rất yên tĩnh.
"À ừm. Thế tôi làm gì bây giờ?"
"Xin đợi ở đây ạ."
Thay cho kỵ sĩ, giờ tôi chịu đựng ánh mắt kỳ quặc của người trong thần điện, ngồi xuống một chiếc ghế dài.
"Đợi ở đây là được chứ gì? Các anh về được rồi đấy."
"Không được ạ."
"Là vụ đó hả? Từ sau vụ đó, an ninh quanh Eiria thắt chặt hơn à?"
"Chà, đại loại thế."
Ái chà. Trả lời thẳng thắn thế, bất ngờ thật.
"À ừm, không lẽ anh có mặt ở hiện trường hôm đó?"
"Vâng. Tôi chờ lệnh đột kích. Tôi đã thấy tài nghệ của ngài Hank. Thật xuất sắc."
"Thôi đi. Tôi chỉ mở khóa thôi. Còn lại là các anh kỵ sĩ dọn dẹp mà."
"Nhưng nếu cửa sắt đó không mở thì chúng tôi cũng bó tay. Nhờ thuốc giải độc mạnh của ngài mà ngài Eiria cũng được cứu."
Thoáng thấy nét mặt u ám, chắc là vụ đó cũng bị nhìn thấy rồi.
Đổi chủ đề thôi.
"Thế nhóm Eiria trông mệt mỏi thế, có chuyện gì vậy? Eiria vốn không muốn lộ diện mà phải đích thân xuất trận. Vụ lớn lắm à?"
"Có vụ sạt lở vách núi, đi chữa trị cho người bị thương ạ."
"Ra thế. Thảo nào mệt thế. Vậy là vất vả rồi."
"Vâng. Nếu không có ngài Eiria thì số người chết còn nhiều hơn. Ngài ấy thật tuyệt vời."
"Đúng vậy."
Sau đó nói chuyện phiếm một lúc thì Eiria đến.
*Tươi roi rói.*
Đáng lẽ phải mệt mỏi nhưng Eiria tràn đầy sức sống, mỉm cười quay sang 2 kỵ sĩ bên cạnh tôi.
"Tôi có chuyện riêng muốn nói với anh Hank. Các anh cho chúng tôi không gian riêng được không?"
Hai người im lặng di chuyển đến hàng ghế cách đó khoảng 10 hàng.
Eiria ngồi ngay cạnh tôi.
Hạ giọng nói.
"Anh Harris. Kể từ lễ nhậm chức Guild trưởng đến giờ nhỉ. Gặp được anh tôi vui lắm."
Hả... Gọi tên thật ngay luôn à. Chà, tình huống này chắc không ai nghe thấy.
"Cô Eiria. Nghe nói hôm nay vất vả lắm. Cô đã cứu được nhiều người."
"Không. Nếu tôi có nhiều sức mạnh hơn thì có lẽ đã không ai phải chết. Tôi phải cố gắng hơn nữa để không thua kém anh Harris."
"Không đâu, tôi chỉ làm công việc bàn giấy thôi mà."
"Thế mà trông anh mệt mỏi lắm."
Thì đụng độ liên tiếp mấy thứ kinh khủng thế ai chả mệt.
"Nói thế thì cô Eiria mới là người mệt chứ? Dùng ma pháp trị liệu đến giới hạn còn gì? Hay là cô về nghỉ sớm đi?"
"Không, anh Harris đã cất công đến gặp tôi mà."
Eiria hơi cúi mặt, ngón tay đan vào nhau cử động vô nghĩa.
A-. Chỉ là tình cờ đi qua thôi mà.
Nhưng nói ra thì thể nào cũng lại bảo là định mệnh này nọ cho xem.
Eiria khẽ thở dài.
"Thực ra tôi muốn đến Reckenberg sớm ngày nào hay ngày nấy, nhưng Tối cao Thần quan chưa cho phép. Chà, nguyên nhân là do tôi kém cỏi để rơi vào tay kẻ bất lương nên đành chịu. Nghe lời đường mật rằng biết tung tích anh Harris nên tôi đã..."
Cô khẽ cắn môi.
Là thần quan thì xuất sắc, cũng không phải không biết sự đời, nhưng Eiria có tính cách hơi cực đoan.
Khi đã quyết tâm thì không nhìn thấy xung quanh, cảm giác hơi nguy hiểm.
Không có thường thức rằng đi hỏi tung tích một tên lính trinh sát quèn thì người thường làm sao biết được.
"Có hộ vệ đi cùng, nghĩa là có thông tin tà giáo đồ vẫn đang hoạt động bí mật à?"
"Đúng vậy. Nghe nói thế lực của chúng không thể xem thường. Có vẻ đang hoạt động ở cả Liên minh Luft và Avalonia phía bên kia nữa. Để tránh việc tôi bị bắt lần nữa nên phải làm phiền các anh kỵ sĩ."
Nói rồi Eiria thở dài.
Chà, ở Vương quốc Tandaal này không đâu phòng thủ cẩn mật hơn Vương đô Canvium.
Ít nhất thì Reckenberg không thể an toàn hơn được.
Ở đây có cả Kỵ sĩ đoàn Sư Tử Vàng và Xích Long thường trú, lại có cả Học viện Ma pháp.
A, lại nhớ đến ông chú Mulhondo.
Nhận ra Eiria đang vặn vẹo người.
Người phụ nữ xinh đẹp đầy sức hấp dẫn thế này mà tỏ vẻ e thẹn thì sức sát thương cực lớn.
Là tôi ngày xưa chắc đã hớn hở ra mặt rồi.
Có khi bây giờ cũng đang thế mà không biết.
Mong là bộ râu giả che được.
Nhưng mà thái độ này của Eiria là...
"Chuyện là thế này. Anh Harris hiểu biết rộng chắc cũng biết, để làm vật chứa cho Ma thần cần có tư cách. Một là dùng được ma pháp thần thánh cao cấp, hai là phải có cơ thể trong trắng."
Này này. Mạch chuyện này là sao.
"Vì thế, nếu tôi trao thân cho ai đó thì sẽ mất tư cách. Chuyện này không thể nói bừa, nhưng lỡ Ma thần hồi sinh trên thế gian này thì nguy to đúng không?"
Eiria liếc mắt đưa tình đầy e lệ.
Cảm giác tê rần ở thắt lưng.
Chỉ là, may hay rủi mà chỗ quan trọng của tôi không nhúc nhích.
Cô nói lời quyết định khiến tôi đang căng mình chuẩn bị cho diễn biến tiếp theo phải sững sờ.
"Vì thế, anh Harris có thể làm đối tượng của tôi không?"
"Tại sao lại là tôi?"
"Dù vì lý do đó nhưng không phải ai cũng được. Tôi cũng có quyền lựa chọn chứ? Tôi muốn là anh Harris. Hay là anh Harris không có cảm hứng với tôi?"
Lần này cô nhìn chằm chằm tôi với vẻ mặt lo lắng.
---
**Chương 11 Tập 2: Nhát dao cuối cùng**
Đôi mắt nhìn tôi ở cự ly gần dường như hơi ươn ướt.
"Xin lỗi. Tôi vừa mới cưới vợ. Tôi không ở lập trường có thể bộc lộ tình cảm với người phụ nữ khác. Rất xin lỗi."
"Không, tôi biết nói chuyện này với anh Harris mới cưới là thất lễ. Nhưng là để cứu thế giới. Anh không thể hợp tác sao?"
Dù đã đoán trước một nửa nhưng nghe trực tiếp vẫn sốc thật.
Mà sự khác biệt giữa nửa đầu và nửa sau câu chuyện thật kinh khủng.
Không thốt nên lời, tôi nhìn Eiria, cô đỏ mặt cúi xuống.
Chà, cũng phải thôi.
Dù có lý do nhưng bảo đàn ông ngủ với mình ngay trước mặt thế này.
Bình thường ai lại nói toạc ra thế.
Xung quanh tôi có Chichi, Alice toàn người không bình thường thật.
Không thể nhìn chằm chằm vẻ mặt xấu hổ đó mãi, tôi nhìn về phía trước thì thấy 2 kỵ sĩ đang ngạc nhiên.
Rồi họ lườm tôi sắc lẹm.
A, họ nghĩ tôi nói chuyện bậy bạ làm Eiria khó xử đây mà.
Không không, hiểu lầm rồi. Tôi vô tội.
Cảm thấy mệt mỏi nhất trong ngày, tôi nhắm mắt lại.
*Người đàn ông khác không được à?*
Câu đó có chết tôi cũng không nói được.
Vụ bắt cóc Eiria của tà giáo đồ.
Âm mưu chuyển linh hồn Ma thần vào Eiria - thần quan cao cấp - đã bị ngăn chặn trong gang tấc.
Việc Eiria trong trạng thái mơ hồ có thể đẩy lùi Ma thần là nhờ ý chí mạnh mẽ của cô ấy.
Điều đó chắc chắn rất có ý nghĩa với thế giới.
Giá mà lý do Eiria giữ được ý thức mạnh mẽ không phải vì nhận ra sự hiện diện của tôi thì tốt biết mấy.
Từ đó, Eiria có vẻ coi tôi là định mệnh.
Hay là nói thẳng tôi bị bất lực... không được.
Thế thì chắc chắn cô ấy sẽ túc trực dùng ma pháp đến khi khỏi, rồi khỏi xong lại đòi thử ngay cho xem.
Thấy bóng tối phủ lên mặt, mở mắt ra thấy Eiria đang nhìn chằm chằm tôi lo lắng.
Trong mắt thoáng hiện vẻ quyết tâm.
Kiểu quan hệ anh em họ hàng xa với sự điên rồ ấy.
Nguy rồi.
Phải từ chối gấp mà không làm tổn thương Eiria.
E hèm.
Chỉ còn cách dùng lý lẽ chính đáng.
"Dù có lý do gì thì quan hệ với người đã có vợ cũng không ổn đâu. Lập trường của cô Eiria sẽ bị ảnh hưởng. Không tránh khỏi bị chỉ trích, vị thế trong giáo hội cũng lung lay. Tôi không muốn thấy cô Eiria rơi vào cảnh khốn cùng."
"Hả?"
Eiria mở to mắt như bị đánh úp.
"Tất nhiên là anh cũng sẽ cưới tôi chứ?"
Ra thế.
Nếu là Chichi hay Alice thì chắc chắn sẽ nói "Tôi không bận tâm đâu".
"Tiếc là tôi không có địa vị đủ để cưới vợ hai. Phải là gia đình quý tộc cao quý cần duy trì dòng máu cơ."
Tưởng thế là cô ấy rút lui, ai ngờ Eiria sau một hồi do dự đã đánh vào điểm yếu của tôi.
"Nhưng, nếu người ta biết Hank thực ra là Harris, thì cuộc hôn nhân với Tiana sẽ vô hiệu đúng không?"
Cô nhìn tôi với ánh mắt ướt át đầy ẩn ý.
"Cái đó..."
"Quy định là thế mà?"
Đúng là nếu hôn nhân của tôi vô hiệu, thì chỉ là quan hệ yêu đương giữa những người độc thân.
Nhưng mà, đến mức đó cơ à?
Thấy tôi cứng họng, Eiria làm vẻ mặt như muốn dụ dỗ.
"Yên tâm đi. Tôi không tiết lộ đâu, cũng không đá Tiana ra rìa. Mong anh Harris sớm có địa vị được phép kết hôn đặc biệt. Lúc đó có 2 vợ cũng chẳng sao đúng không?"
Không, vấn đề không phải ở đó.
Eiria đứng phắt dậy.
"Hôm nay tôi xin phép. Gặp được anh thật tốt quá."
Cô tự biên tự diễn hơi quá rồi đấy?
Trong lúc tôi ngẩn ngơ, Eiria cúi xuống thì thầm vào tai tôi.
"Tôi thì lúc nào cũng sẵn sàng rồi."
Mùi hương thơm ngát bao trùm lấy tôi, hơi thở nhột nhạt bên tai.
Để lại nụ cười e thẹn, Eiria bỏ đi.
Chỉ nói chuyện với người đẹp thôi mà sao mệt mỏi thế này.
Hai kỵ sĩ tiến lại gần, tôi cũng đứng dậy.
Ánh mắt họ hỏi rốt cuộc đã nói chuyện gì, nhưng tôi không nói. Mà là không thể nói.
Được hộ tống ra cổng chính thần điện, tưởng được tha nhưng kỵ sĩ vẫn đi theo.
"Chúng tôi được lệnh đưa anh về."
Thấy bóng dáng kỵ sĩ, người đi đường dẹp sang hai bên.
Cơ thể kiệt quệ tinh thần đi trong đám đông rất mệt nên tôi biết ơn điều này.
Về đến nhà trọ, các kỵ sĩ quay gót trở về.
Nhà trọ này là do Carrie giới thiệu trước khi tôi đi dự Hội nghị Guild trưởng.
Trong chuyến đi này, để tránh gây nghi ngờ không cần thiết, tôi tránh ở nhờ nhà những người liên quan như Seekt.
Chà, cũng vì không muốn chạm mặt Công chúa Eleora rồi bị sai bảo phiền phức nữa.
Haizz.
Giờ chỉ việc ngủ thôi.
Vươn vai một cái rồi đi đến quầy lễ tân lấy chìa khóa phòng.
"Ngài Hank. Có thư nhắn ạ."
Hự. Tha cho tôi đi.
Ông chủ nhà trọ đưa ra bức thư được niêm phong kỹ càng, tôi đành miễn cưỡng nhận cùng chìa khóa.
Vào phòng ngồi phịch xuống ghế.
Quả nhiên nên đưa vợ đi cùng.
Sợ sự hiện diện của Tiana thu hút sự chú ý không cần thiết nên tôi nhờ em trông nhà, nhưng giờ tôi khao khát được chữa lành kinh khủng.
Muốn nhìn mặt, muốn nghe giọng em.
Được ôm và hôn thì bao mệt mỏi tan biến hết.
Nhắc đến Tiana...
Liên tục gặp rắc rối nên tôi quên béng mất, nhưng bà thầy bói đã phán một câu xanh rờn.
*'Cậu về nhà sẽ kinh ngạc vì gã tình nhân đấy'*
Đau tim quá.
Nếu bị tra hỏi là tôi cũng tơ tưởng đến Alice hay Eiria thì tôi không chối được.
Nhưng tôi chưa vượt rào, và cuối cùng cũng từ chối kiên quyết.
Nói là ngoại tình hay không thì chắc là suýt soát an toàn.
Người có quyền phán xét là Tiana, nhưng chắc là ổn thôi.
Chẳng lẽ vì phán tôi đen (*có tội*) nên em cũng ngoại tình?
Không giống tính cách Tiana chút nào...
Không thể trì hoãn mãi, tôi dùng móng tay xé mép phong thư đang mân mê.
Dòng chữ viết trên mảnh giấy bên trong ngắn gọn và súc tích.
*'Đã được phép. Từ giờ mong được giúp đỡ.'*
Nét chữ viết bằng tiếng Vương quốc này trông quen quen.
Khá bay bướm, trái ngược với nét chữ nắn nót của Tiana.
Người gửi chắc chắn là Chichi, con gái tộc trưởng Markit.
Được phép gì thì không cần kiểm tra cũng biết.
Chắc là đã đạt được thỏa thuận với lãnh đạo Vương quốc Tandaal về việc trở thành mạo hiểm giả thuộc Guild.
Nếu không chọn Reckenberg làm căn cứ hoạt động thì tôi không phàn nàn gì, nhưng dòng chữ "mong được giúp đỡ" rõ ràng báo hiệu điều ngược lại.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
