Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Truyện tương tự

Hậu Trường Của Diva Chuyển Sinh ~ Chuyển sinh vào dị giới hệt như game, từ chàng game thủ hóa thân thành nữ Diva mạo hiểm giả đỉnh lưu, dùng giọng hát cứu rỗi thế giới! ~

(Đang ra)

Hậu Trường Của Diva Chuyển Sinh ~ Chuyển sinh vào dị giới hệt như game, từ chàng game thủ hóa thân thành nữ Diva mạo hiểm giả đỉnh lưu, dùng giọng hát cứu rỗi thế giới! ~

O.T.I

Tuy nhiên, cuộc sống của cô không hoàn toàn yên bình... Sau sự cố dẫn đến sự tái sinh của mình, cô đã bị cuốn vào một sự cố lớn mà cuối cùng sẽ liên quan đến toàn bộ thế giới.

280 2273

Sau khi mối tình đầu, đồng thời là bạn cùng lớp của tôi trở thành người thân trong gia đình, người bạn thuở nhỏ của tôi đã trở nên quá phụ thuộc vào tôi

(Đang ra)

Sau khi mối tình đầu, đồng thời là bạn cùng lớp của tôi trở thành người thân trong gia đình, người bạn thuở nhỏ của tôi đã trở nên quá phụ thuộc vào tôi

Yayoi Shirou

Một câu chuyện hài hước, lãng mạn (rom-com) ngọt ngào, nơi nhân vật chính có khả năng tiến tới với bạn cùng lớp hoặc cô bạn thuở nhỏ!

11 52

Surviving in a Dark World Where Death Lurks at Every Turn

(Đang ra)

Surviving in a Dark World Where Death Lurks at Every Turn

静介

…cũng đủ để cướp đi mạng sống.

142 1390

Sự Chuyển Sinh Này Không Thể Lấp Đầy Khoảng Trống Trong Tôi

(Đang ra)

Sự Chuyển Sinh Này Không Thể Lấp Đầy Khoảng Trống Trong Tôi

Nite-ron

Đây là câu chuyện về một nỗi cô đơn màu trắng không mang khát vọng, gặp gỡ được tình yêu màu hoàng kim.

31 374

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

631 7698

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

96 1867

Tập 04 - chương ngoại truyện

chương ngoại truyện

Chương 17 Phần 2: Câu thần chú và bữa tối

"Vậy, chúc chồng đi thượng lộ bình an."

Tiana đặt tay lên vai tôi và kiễng chân lên, tôi cúi người về phía em.

Một cảm giác mềm mại chạm vào trán tôi.

Thực ra em đang rất lo lắng, nhưng Tiana vẫn tỏ ra cứng rắn.

Ngày đó, em đã cầu nguyện cho tôi bình an ở thần điện Norn nhưng tôi vẫn suýt chết.

Tiana vẫn luôn dằn vặt về chuyện đó.

Em sợ rằng lời cầu nguyện của mình chưa đủ chân thành.

Hôm nay, tôi ra đi để trấn áp phản loạn, mức độ nguy hiểm khác hẳn chuyến đi công tác đến Canvium, và may hay rủi là Tiana hiểu rõ điều đó.

Nhưng em vẫn cố mỉm cười, không để lộ vẻ buồn bã.

Bầu không khí khó tả đó bị Thần Long Công Chúa phá vỡ.

"Gì thế? Vợ chồng mà không hôn môi à? Nhắc mới nhớ, lần trước đi cũng chỉ hôn trán thôi."

"Đây là câu thần chú đấy ạ. Để chồng về nhà bình an."

Tiana hơi đỏ mặt.

"Thế à. Ra là vậy. Vậy thì nụ hôn vợ chồng để sau vậy."

Ánh mắt lấp lánh đầy mong đợi của người ta khiến tôi thấy khó xử.

Kìa, Tiana cũng cúi gằm mặt xuống rồi.

Tôi lại cúi người xuống, dùng ngón tay nâng cằm Tiana lên.

Nghiêng đầu và đặt môi mình lên môi em.

Thề rằng nhất định sẽ trở về, tôi buông em ra.

Từ đám trẻ con đang đứng im lặng cách đó một đoạn, Zel chạy lon ton đến đưa cho Tiana một cái giỏ, em chuyển nó cho tôi.

"Em làm cơm hộp đấy ạ."

Thấy em hăng hái chuẩn bị bữa sáng từ sớm, hóa ra là làm cái này.

"Vui thật đấy. Cảm ơn vợ nhé."

Tôi kìm nén ý muốn hôn em thêm lần nữa.

Mở cửa bước ra ngoài một bước.

"Chồng ơi!"

Quay lại, Tiana ôm chầm lấy cánh tay tôi và hôn tôi.

Tôi muốn ở lại đây mãi, nhưng phải dùng hết ý chí để tách ra.

Véo nhẹ đôi má phúng phính mềm mại của Tiana, tôi đi về phía Guild.

Khi rẽ ở góc phố, tôi quay lại thấy vợ yêu đang vẫy tay, tôi cũng giơ bàn tay không cầm giỏ lên vẫy lại.

Trách nhiệm nặng nề thật.

Trước đây tôi chưa từng cảm thấy lồng ngực thắt lại như thế này.

Không thể tin được là có lúc tôi từng nghĩ chết quách đi cũng chẳng sao khi miễn cưỡng đi làm.

Tuy lo lắng nhiều hơn, nhưng ít nhất lần này không phải lo chuyện ở nhà.

Thần Long Công Chúa đã đảm bảo sẽ bảo vệ Tiana bằng mọi giá.

Đến gần tòa nhà Guild, các mạo hiểm giả đang xếp hàng lỏng lẻo trước cửa.

Nhìn sơ qua thì quân số triệu tập đã đủ.

Khoảng 50 mạo hiểm giả đang chờ sẵn.

Tôi đủng đỉnh xuất hiện với một cái giỏ trên tay chắc trông chẳng có tí căng thẳng nào.

Các mạo hiểm giả tập hợp đều đeo ba lô to tướng.

Tôi là Guild trưởng nên không phải mang hành lý cồng kềnh.

Từ trong đám đông, lính mới Kyle lao ra định đỡ lấy cái giỏ.

"Thôi, cứ để tôi cầm một lúc."

Tôi đứng lên cái thùng rỗng đã chuẩn bị sẵn, diễn thuyết trước đám người sắp dẫn dắt.

"Nào, đi làm một chuyến thôi. Chắc chẳng ai định làm anh hùng đâu nhỉ, nhưng đừng có tham công đấy. Thù lao vụ này không tệ, nhưng phải sống sót để tiêu thì mới có ý nghĩa. Nào, xuất phát!"

Nếu đối tượng là kỵ sĩ thì tôi sẽ nói về danh dự hay lòng trung thành với tổ quốc, nhưng ở đây toàn mạo hiểm giả.

Nói mấy thứ đó chỉ tổ bị cười vào mũi.

Chà, so với kỵ sĩ thì mạo hiểm giả cũng có ưu điểm.

Khí thế muốn lập công danh thì có thừa, lại quen phối hợp theo tổ đội.

Hơn nữa mỗi người quen tự mang hành lý nên không cần lo chuyện hậu cần.

Vui vẻ, hay hùa theo, nhưng cũng biết sợ đúng lúc.

Lẫn trong đám mạo hiểm giả, Carrie giơ tay lên.

Carrie được giới mạo hiểm giả nể trọng vì tài năng.

Việc Carrie dù hay cằn nhằn nhưng vẫn tôn trọng tôi giúp ích rất nhiều cho việc nâng cao uy tín của tôi.

"Guild trưởng, cái giỏ đó là bữa trưa tình yêu của vợ à?"

"Ờ, nên không chia cho đâu nhé."

Tiếng cười và tiếng la ó vang lên.

"Keo kiệt thế."

"Đồ bủn xỉn."

"Chia tí đi."

Tôi giơ hai tay lên thu hút sự chú ý của đám ồn ào.

"Cái này thì không cho, nhưng ai lập công lớn trong nhiệm vụ lần này sẽ được mời dự bữa tối do vợ tôi đích thân nấu. Cố lên nhé."

Đám mạo hiểm giả sôi sục hẳn lên.

Mạo hiểm giả hay lấy những phần thưởng vớ vẩn kiểu này ra để khoe khoang với nhau.

"Được không đấy? Tao là khách mời của bữa tối huyền thoại đấy nhé."

Kiểu kiểu như thế.

Thực tế đồ ăn có dở cũng chẳng sao.

Về nhà sau trận chiến sinh tử mà gặp trùm cuối chờ sẵn, kiểu gì chả thành chuyện để bàn tán.

Chà, món Tiana nấu ngon chết người.

Điều đó đã được bộ ba nữ cường của Guild tôi rêu rao nên ai cũng biết.

Đồng loạt tiếng nuốt nước miếng vang lên.

Sau đó là tiếng hò reo lớn đến mức có thể làm phiền hàng xóm.

Sĩ khí đã đủ, tôi ra lệnh xuất phát lần nữa.

Các mạo hiểm giả vừa đi vừa nói chuyện ồn ào hướng về cổng Nam.

Tôi xin lỗi cô Stella đến tiễn.

"Xin lỗi vì lũ nhóc nhà tôi lúc nào cũng được ăn ngon ở quán cô."

Cô Stella quấn khăn trên đầu cười nhếch mép.

"Chà, tôi cũng từng là mạo hiểm giả mà. Hiểu cái không khí này lắm. Thực ra, món con bé dốc hết tâm sức nấu cho cậu ăn có khi còn ngon hơn tôi nấu ấy chứ."

Rồi cô ấy nghiêm mặt lại.

"Đừng có làm người vợ tuyệt vời như thế khóc nữa đấy."

Cô Stella, người đã chứng kiến Tiana tiều tụy ở Baden, dùng bàn tay to lớn nắm chặt vai tôi.

"V-Vâng."

Nói sao nhỉ, cô Stella thực sự như mẹ của Tiana vậy.

Bị dặn không được làm con gái rượu khóc thì chỉ biết ngoan ngoãn gật đầu thôi.

"Guild trưởng, trong lúc anh đi vắng em cứ xử lý công việc hành chính nhé?"

Alice hỏi từ bên cạnh.

"Không sao. Không thể để chậm trễ thanh toán làm phiền mọi người được."

"Vậy em sẽ cố gắng làm, nhớ thưởng cho em nhé."

Cô ấy nháy mắt tách một cái.

Alice cũng có tài làm thư ký, sao không phát triển theo hướng đó đi mà cứ lằng nhằng thế nhỉ.

Cúi đầu chào hai người, tôi đuổi theo đoàn người.

Trước khi ra khỏi cổng, tôi lấy lại cái giỏ từ tay Kyle.

"Xin lỗi bắt cậu cầm nhé. Giỏ để tôi cầm."

Tôi xếp Kyle và Rico, hai người ít kinh nghiệm nhất, ở gần tôi với danh nghĩa người mang hành lý.

Cần quân số, nhưng không thể để hai đứa này ra tiền tuyến được.

Chết thì uổng quá, còn trẻ mà.

Chà, không phải ai chết cũng được, nhưng mấy đứa non kinh nghiệm thì lần này tôi chỉ định cho đi làm nền thôi.

Sớm muộn gì cũng sẽ có thành viên Guild dưới quyền tôi tử trận.

Đáng tiếc là điều đó không thể tránh khỏi.

Chỉ là, trách nhiệm trì hoãn ngày đó càng lâu càng tốt đang đè nặng lên vai tôi.

---

Chương 18 Phần 2: Chuyện cần tư vấn

Đi bộ khoảng 7 ngày đến hết con đường cái mà chúng tôi đã đi qua khi thám hiểm mỏ hoang năm ngoái.

Trong thời gian này, tôi thu thập thông tin và nắm được phần nào thực trạng quân phản loạn.

Là tập hợp của tàn dư thành phố tội phạm Marlborough, sơn tặc, kẻ vô lại và lưu dân.

Quân địch có 500 tên. Chênh lệch quân số là 10 lần.

Bình thường thì đây là chênh lệch lực lượng tuyệt vọng trong dã chiến.

Có đào ngũ hàng loạt cũng không lạ.

Nhưng thực tế không phải vậy, sĩ khí của mạo hiểm giả do tôi chỉ huy rất cao.

Một trong những lý do là sự hiện diện của Gina và Carrie.

Với mạo hiểm giả, Barras Masher là đối tượng được sùng bái hơn cả thực lực.

Mà ở đây có tận 2 Barras Masher.

Họ đã có đủ cơ hội chứng kiến thực lực đó.

Và sự hiện diện của Comba cũng rất quan trọng.

Cả Carrie và cô Stella đều công nhận thực lực của cậu ta.

Hơn nữa, Gina - người có quyền tự do chọn bạn đời - lại khá thân thiết với cậu ta.

Có 3 người tài giỏi như vậy và Guild trưởng được họ tin tưởng, nên mọi người lạc quan rằng sẽ ổn thôi.

Trong khi đó, tôi thì stress đến mức muốn nôn.

Không phải không có cửa thắng.

Nhưng chiến tranh là thứ khó lường.

Chưa bắt đầu thì chưa biết kết cục thế nào.

Trách nhiệm về kết quả đó tôi phải gánh chịu, không thể chia sẻ cho ai.

Tuy nhiên, có đồng đội để phân tâm cũng giảm bớt gánh nặng tâm lý đi nhiều.

Mỗi khi cắm trại, tôi lại rủ ai đó hoặc được ai đó rủ ra nói chuyện.

"Làm Guild trưởng cũng vất vả nhỉ. Nhìn Guild trưởng tôi mới hiểu lờ mờ lời mẹ tôi bảo làm lãnh đạo khổ lắm."

"Tôi trông vất vả thế à?"

"Thực tế là vất vả mà."

"Tôi cố không để lộ vẻ nghiêm trọng ra ngoài rồi đấy."

"Chà, Guild trưởng thì lúc nào chả phải nghiêm mặt chứ."

"Chắc thế. Thế, cần tư vấn gì?"

"Quả nhiên anh biết à? À thì, là chuyện về chị Gina."

Comba đã bỏ cách gọi "chị đại" từ lúc nào không hay.

Có vẻ chuyện tình cảm tiến triển thuận lợi.

Người đàn ông trông nam tính hơn trước e thẹn.

"Tôi hôn Gina có được không nhỉ?"

"Hả? Vẫn chưa à?"

"Đừng nói thế chứ. Vội vàng bị ghét thì sốc lắm."

"Thì cũng đúng, nhưng mà hỏi tôi cái đó á?"

"Thì Guild trưởng đào hoa mà? Chắc hiểu tâm lý phụ nữ lắm. Không tính vợ anh thì còn cô Eiria, cô Chichi, cả cô Alice nữa. Trước đây cả chị Gina cũng thế."

Comba đếm ngón tay.

"Không, tôi không nghĩ mình hiểu tâm lý phụ nữ đến thế đâu. Mà này, hôn cũng chưa à. Tôi cứ tưởng tiến xa hơn rồi chứ."

"Trước khi cưới làm thế có được không nhỉ?"

Ái chà, quên mất Comba là công tử con nhà lành.

Mẹ cậu ta thì phóng khoáng phết đấy chứ.

Nếu nói tôi từng bị bà ấy gạ gẫm chắc cậu ta ngất xỉu mất.

"Chà, tôi không thể nói vô trách nhiệm được, nhưng hôn chắc không sao đâu. Còn Gina đón nhận thế nào thì tôi chịu."

"Đúng thế thật."

"Nhưng mà, cái vụ bánh nướng trong tiệc trà lúc tôi vắng nhà, Gina mang về chia cho cậu đúng không?"

"Vâng, có được cho ạ. Ngon lắm. Đúng là cô Tiana có khác."

"Không phải chuyện đó. Gina nói với Tiana là mang bánh về cho cậu đấy. Muốn cho cậu ăn đồ ngon, chỉ thế thôi cũng đủ thấy mức độ thân thiết cao lắm rồi. Lại còn nói ra miệng nữa. Thế này là có tình ý rồi còn gì?"

"Nhưng cũng có thể Gina coi tôi như em trai mà?"

Ra là có tự nhận thức được điều đó.

"Kể cả thế, cũng đến lúc rồi còn gì. Không rõ ràng thì cậu cũng bứt rứt đúng không? Xong nhiệm vụ này, lúc về từ tiệc mừng công chẳng hạn. Đưa cô ấy về nhà rồi lúc chia tay ấy."

"Ra thế. Quả nhiên là Guild trưởng đáng tin cậy như đại... ca."

Comba trông nhẹ nhõm hẳn, nhưng tôi lại tự tạo áp lực phải tổ chức tiệc mừng công cho ra hồn.

Đâu phải lúc tư vấn tình cảm cho người khác đâu.

Thế là tôi đi hỏi ý kiến Carrie, người quen với những trận chiến kiểu này.

"Cách đánh dã chiến à. Kỵ sĩ đoàn thì chỉ có tấn công tập trung thôi, nghiền nát đối thủ là phong cách kỵ sĩ đoàn mà. Không có chiến thuật linh hoạt đâu."

Hóa ra vận hành cứng nhắc thế à.

Thế thì không tham khảo được rồi.

Tôi bèn nói ra phương án tác chiến của mình.

"Hê. Khá đấy chứ. Chiến thuật đó hợp lý đấy. Scout cũng được học cái này à. Hay là kiến thức cá nhân?"

"Chà, nhiều thứ lắm. Được Carrie chấm đạt tôi cũng nhẹ lòng hơn chút."

"Đối đầu với kỵ sĩ được huấn luyện bài bản thì không biết thế nào đâu. Đa số là đám ô hợp, nhưng chắc cũng có 2, 3 tên chỉ huy giám sát. Chà, chắc không phải cấp chỉ huy đâu."

"Mong là vậy."

"Quan trọng hơn là tôi có chuyện muốn hỏi."

Carrie nghiêm mặt.

"Gì thế. Mặt mũi nghiêm trọng vậy."

Có vẻ quan trọng hơn cả chiến thuật đánh quân phản loạn.

Rốt cuộc là gì?

Tôi thủ thế hỏi lại.

"Chuyện lúc xuất phát ấy."

Carrie chỉ tay vào tôi.

"Cái vụ mời dự bữa tối đặc biệt của vợ anh ấy, không loại trừ tôi chứ? Nghĩ bình thường thì làm gì có ai lập công lớn hơn tôi được. Tôi sẽ chiếm một suất thưởng đấy, được không?"

Ra là thế.

Do tôi làm Guild trưởng nên Carrie không tiện ghé nhà tôi chơi thoải mái nữa.

Tức là đã lâu không được ăn món Tiana nấu.

Carrie cực kỳ thích món Tiana nấu.

Hồi ở Norn cứ viện cớ này nọ để đến ăn chực.

Chắc giới hạn kiên nhẫn khi phải giữ ý tứ đã đến rồi.

"Thú thật là tôi chưa nghĩ chi tiết gì cả. Mời bao nhiêu người cũng chưa quyết."

"Trời ạ. Thế mà cũng được à?"

"Thì đấy là câu nói bột phát để nâng cao sĩ khí mà."

"Chắc thế rồi. Thôi được. Vậy là tôi cũng thuộc đối tượng được mời chứ gì. Thế thì mới có động lực."

"Được thế thì tốt quá."

"Cứ để đó."

Carrie nháy mắt, rồi nghiêm mặt lại.

"Thế, cái đó tính sao?"

Cô ấy nhìn về phía Chichi đang nói chuyện vui vẻ với 2 thuộc hạ.

---

Chương 19 Phần 2: Mẹ, chị và chồng

Tôi lo Chichi sẽ gây chuyện, nhưng thực tế cô ta không chọc ghẹo tôi.

Cô ta hiểu rằng tỏ ra thân thiết với Guild trưởng Hank gần như không quen biết sẽ gây chú ý kỳ lạ.

Bình thường hay suồng sã, nhưng lúc quan trọng không vượt quá giới hạn, đó là lý do không thể xem thường Chichi.

Đối với tôi thì ngoan ngoãn, nhưng cô ta giải thích rất khéo việc xuất hiện và tham gia viễn chinh vào lúc này.

"Bá tước Reckenbach đã giúp đỡ tôi nhiều. Được nhờ giúp đỡ nên tôi không thể từ chối."

Đối với người dân Reckenberg, sự hiện diện của Bá tước rất lớn.

Là lãnh chúa tài giỏi, nhân cách cũng thuộc hàng thượng thừa trong giới quý tộc.

Và không ai là không nghe danh kiếm thuật đáng sợ của ngài.

Người được Bá tước Reckenbach nhờ vả thì không thể xem thường.

Về việc thể hiện thực lực, cô ta cũng không bỏ lỡ cơ hội khi tình cờ đi qua gần tổ ong bắp cày khổng lồ.

Tuy không bằng ong thợ săn trong hầm ngục, nhưng ong bắp cày này cũng to bằng nắm tay người.

Bị đốt thì đau lắm, kim còn có độc.

Chichi dùng liễu kiếm chém bay những con ong bay đến cảnh cáo và đe dọa trong nháy mắt.

Cùng Fran và Nord hai bên tả hữu, cô ta hạ gục từng con ong tấn công rồi phá tan tổ ong khổng lồ.

Trong lúc đó, vài mạo hiểm giả bị ong đốt.

Đa phần là hậu vệ, nhưng cả tiền vệ dùng vũ khí nặng cũng phải nhờ đến thần quan.

Được giải độc ngay nên trừ một người ra thì không ai bị nặng, nhưng để lại bài học không được coi thường sinh vật hoang dã.

Trong bối cảnh đó, kỹ năng xử lý ong nhanh gọn chính xác của Chichi thu hút sự chú ý của mạo hiểm giả.

Chà, Chichi thiên về tốc độ hơn sức mạnh nên rất hợp để đối phó với ong bắp cày.

Nếu đối thủ mặc giáp toàn thân cứng ngắc thì chắc sẽ khổ chiến.

Tóm lại, xuất hiện ở đây là ong bắp cày, và việc cô ta lập nhiều chiến công là sự thật.

Lính mới như Rico và Kyle trầm trồ trước đường kiếm nhanh như chớp, còn những người kinh nghiệm hơn thì ngạc nhiên trước sự phối hợp ăn ý với người hầu.

Thế là cô ta đã thành công trong việc phô diễn thực lực một cách khéo léo.

Và Gina cũng âm thầm tỏa sáng.

Giống như ở Đường Hầm Lớn, chị ấy dùng ma pháp Blizzard tạo bão tuyết tức thì làm đông cứng ong bắp cày trên diện rộng.

Ban đầu các pháp sư trẻ ngạc nhiên khi thấy chị ấy dùng ma pháp sơ cấp, đơn giản, hầu như không gây sát thương cho người.

Có lẽ bình thường sẽ có người coi thường.

Nhưng Gina là Barras Masher.

Không trách được khi người ta nghĩ hành động của người nổi tiếng chắc chắn có ý nghĩa sâu xa.

Samson, kẻ bị đuổi khỏi tổ đội cũ, trầm trồ thán phục, vẻ mặt đầy tôn kính.

Samson lập tức bắt chước niệm Blizzard để đối phó với ong.

Thực hành mới thấy tốc độ niệm chú và hiệu quả khác xa Gina.

Gom những con ong bay nhanh vào phạm vi hiệu quả của ma pháp khó phết.

Và khi bình tĩnh suy nghĩ lại, họ nhận ra thực ra không có lựa chọn ma pháp nào khác.

Ma pháp tấn công như Firebolt quá mạnh để dùng với ong.

Biến ong thành than thì được, nhưng cũng như dùng xô nước to dập nến làm ướt sũng xung quanh, nó có thể thiêu luôn đồng đội.

Tốn ma lực mà lãng phí.

Dùng ma pháp gây ngủ diện rộng cũng có thể hạ ong, nhưng lại có nguy cơ làm đồng đội ngủ luôn.

Hiểu ra điều đó, các pháp sư trẻ vây quanh Gina hỏi chuyện nhiệt tình.

Quả nhiên Barras Masher ở đẳng cấp khác.

Được tung hô như thế, Gina tỏ vẻ bối rối.

Nhiều người, trong đó có Samson, muốn xin làm đệ tử riêng.

Sau vụ này mong muốn đó càng mãnh liệt hơn.

Chị ấy từng kiếm sống bằng việc dạy ma pháp sơ cấp nên nhận đệ tử cũng được, nhưng với pháp sư thì quan hệ sư đồ chính thức có ý nghĩa đặc biệt.

Sư phụ phải tự mình trừng phạt đệ tử bất hiếu dùng ma pháp đã học vào việc xấu.

Hỏi sư phụ của Mulhondo là ai thì lão nhún vai.

Tuy có ngoại lệ, nhưng thế giới pháp sư khác với thế giới Thief nơi thiếu đạo đức là chuyện thường.

Đêm hôm đó, Gina đến chỗ tôi như để trốn khỏi đám pháp sư trẻ.

"Guild trưởng. Nói chuyện chút được không?"

"Được chứ."

Tưởng chị ấy hỏi về Comba, tôi dẫn Gina ra chỗ vắng người.

Gina hạ giọng.

"Vụ Chichi ấy, anh tính sao?"

Ái chà, là chuyện đó à.

"Tính sao là sao, chuyện do mấy ông lớn ở Canvium quyết mà. Lại đúng nhiệm vụ này nữa. Đang thiếu tiền vệ giỏi biết chỉ huy, đành phải mang theo thôi."

"Cái đó tôi biết. Ý tôi là chuyện cô ta nhắm đến vị trí vợ của ai đó kìa."

"Chà, ai đó hiện không có ở đây nên tạm thời vẫn ổn."

"Thì đúng là thế. Nhưng cô ta chấp niệm kinh lắm đấy?"

"Xin lỗi làm chị lo lắng."

"Lo lắng thì có sao đâu. Em gái tôi mà."

Mẹ kế của Tiana là cô Stella, chị kế là Gina, nghĩ kỹ thì toàn nhân vật tầm cỡ.

Tôi không có ý định đó, nhưng nếu làm vợ khóc, chắc tôi có mấy mạng cũng không đủ đền.

Tiana không may mắn với mẹ ruột và cha dượng, nhưng lại có được những mối quan hệ tuyệt vời sau này.

Đáng lẽ tôi phải ưỡn ngực nói mình cũng có được người bạn đời tuyệt vời.

Chà, hơi miễn cưỡng nhỉ.

Em ấy rất trân trọng tôi, và có vẻ không bất mãn gì về cuộc hôn nhân.

Nhưng bản chất tôi không tốt đẹp như Tiana nghĩ.

Sự thật không thể chối cãi là ban đầu tôi có mục đích xấu.

Và rồi lỡ thời cơ, lại bị bất lực nên rốt cuộc vẫn chưa động phòng.

Đang suy nghĩ miên man thì bị Gina véo tay.

"Nè. Có nghe nghiêm túc không đấy?"

"Tạm thời vượt quá khả năng xử lý của tôi rồi. Đợi xong vụ trấn áp phản loạn này rồi tính tiếp được không?"

"Được rồi. Xin lỗi làm anh thêm gánh nặng."

Gina tỏ vẻ áy náy.

Thoáng nghĩ định phản công bằng chuyện quan hệ với Comba, nhưng sợ "đánh rắn động cỏ" nên thôi.

Và ngày hôm sau, một người bị ong đốt đau đớn xin lỗi và xin rút lui.

Đó là nghệ sĩ lang thang Alba.

---

Chương 20 Phần 2: Cái ôm và món quà

♡♡♡

Chồng tôi lại đi vắng rồi.

Vừa từ Canvium về đã lại đi về phía Nam ngay.

Vì công việc quan trọng nên đành chịu, nhưng tôi thấy hơi cô đơn.

Hồi ở Norn tôi cũng từng ngủ một mình, nhưng lúc đó đâu có cảm giác thế này...

Nửa đêm tỉnh giấc thấy bên cạnh không có chồng là thấy hụt hẫng.

Muốn được anh gọi tên, muốn được xoa đầu.

Muốn kể cảm nghĩ về cuốn sách mới được tặng.

Chồng tôi có khỏe không nhỉ.

Nghe bảo công việc lần này là đi chiến đấu.

Đi trừng trị những kẻ xấu chống lại nhà vua.

Thế mà tôi nghe người trong thị trấn nói quân địch đông hơn nên sẽ là trận chiến gay go.

Tôi cứ nhớ lại chuyện ở Norn.

Lần đó chồng tôi cũng ngã xuống khi cố bảo vệ thị trấn khỏi đám đông.

Thực lòng tôi không muốn anh làm chuyện nguy hiểm, muốn anh ở nhà mãi.

Nhưng thế là ích kỷ.

Chồng tôi có công việc quan trọng.

Nên tôi phải làm những việc mình làm được.

Nấu cơm cho lũ trẻ ăn, giặt phơi quần áo, phủi bụi quét nhà.

Zel nấu cơm, Millie giặt đồ, Tom và Theo dọn dẹp cùng nên đỡ vất vả lắm.

Bình thường sau đó sẽ học bài, nhưng giờ lớp học của chị Gina nghỉ, nên làm việc nhà xong nhóm Tom mang cơm hộp đi chơi.

Tôi khóa cửa, đi đến quán cô Stella.

Nicks đi theo tôi.

Ở nhà thì nó tự do, nhưng tôi ra ngoài là nó đi theo ngay.

Tôi nấu ăn ở quán cô Stella.

Trước kia là phụ bếp, giờ tôi được giao nấu súp và món hầm một mình.

Tưởng Nicks chán, nhưng có vẻ nó thích nhìn mọi người làm việc bận rộn.

Và thỉnh thoảng được cô Stella cho nếm thử.

"Món Tiana nấu ngon, món ở đây cũng ngon."

"Nè Nicks. Cô Stella là cô giáo dạy nấu ăn của mình mà. Nên ngon là đương nhiên rồi."

"Ra thế. Thảo nào vị giống nhau thật."

Vừa nói Nicks vừa liếm môi.

Cô Stella lại gần thì thầm với tôi.

"Cái cậu Nicks kia là ai thế? Cảm giác không phải người thường. Chà, Hank để lại bảo vệ Tiana-chan thì đương nhiên rồi."

Tôi cũng hạ giọng trả lời.

"Là con chó Nicks em từng dắt theo hồi mới đến thị trấn này đấy ạ. Chồng em bảo nói thế là cô hiểu."

Cô Stella hơi nghiêng đầu rồi mở to mắt.

"Để lại hộ vệ khủng khiếp thật đấy. Chà, chắc vì sắp có chiến tranh ở thị trấn này chăng. Không biết làm cách nào, nhưng Hank lo cho Tiana-chan lắm đấy."

"Cứ làm anh ấy lo lắng mãi, em thấy có lỗi quá."

"Nói gì thế. Người lo lắng là Tiana-chan chứ. Nhìn mặt là biết."

"Em cứ thấy bất an thế nào ấy."

"Cô hiểu. Nhưng cô nghĩ Guild trưởng sẽ không làm Tiana-chan buồn như lần trước nữa đâu. Nên hãy tin tưởng và chờ đợi."

"Vâng. Em sẽ làm thế. A, trứng luộc thế này được rồi nhỉ?"

Tôi dùng muôi thủng vớt trứng ra khỏi nước sôi.

Hết giờ phục vụ bữa trưa, chúng tôi cũng ăn trưa muộn.

Vừa ăn vừa lo không biết chồng có ăn uống đàng hoàng không.

"Lại nghĩ đến Hank rồi."

Bị cô Stella cười.

Sao cô biết hay thế nhỉ?

"Hank đúng là người có phúc. Mà Tiana-chan cũng nghỉ ngơi chút đi. Ở nhà còn phải chăm lũ trẻ nữa mà?"

"Không làm gì em lại toàn lo cho chồng thôi, nên cứ làm việc chân tay thì hơn. Với lại em cũng nghỉ ngơi mà. Buổi tối em đọc sách anh ấy tặng."

"Thế à. Thế thì được. Chà, nói vậy chứ Tiana-chan đến giúp cô đỡ việc lắm."

"Giúp được cô chút nào là em vui rồi. Nhắc đến quà tặng em mới nhớ, cô nghĩ tặng chồng em cái gì thì được ạ? Em toàn được nhận thôi chứ chưa tặng bao giờ. Chẳng biết chọn gì cả."

"Oya oya. Đến giúp quán cô là để kiếm tiền mua quà à?"

"Không phải ạ. Cô giúp đỡ chồng em nên em trả ơn thôi. Thực ra không cần lương đâu ạ, nhưng đã nhận tiền rồi thì em muốn dùng cho ý nghĩa."

Đột nhiên cô Stella ôm chầm lấy tôi.

"Thật là, cái con bé này."

Bị cánh tay khỏe mạnh ôm chặt hơi khó thở.

Nhưng trong lòng ấm áp lạ thường.

Cô Stella buông ra, khoanh tay suy nghĩ.

"Để xem nào. Rượu thì chắc cậu ta thích nhưng hại sức khỏe. Hay là đồ đôi đi? Phụ kiện gì đó, hoặc đồ vật nhỏ."

"Hay quá. Cảm ơn gợi ý của cô ạ."

Chuẩn bị đồ cho buổi tối xong, tôi chào cô Stella và mọi người rồi đi mua đồ ăn tối.

Nicks nãy giờ im lặng bỗng lên tiếng.

"Nghĩ thế nào thì việc Tiana tặng quà cũng kỳ cục. Có người vợ đáng yêu, tốt bụng, chăm chỉ, nấu ăn ngon thế này thì chồng phải biết ơn mới đúng."

"Nè Nicks, không phải thế đâu. Mình vui khi được bạn khen. Nhưng chồng mình hiền lành, tốt bụng, có trách nhiệm, là người tuyệt vời được mọi người kính trọng đấy."

Nicks nghiêng đầu.

"Ta chỉ thấy hắn nằm ườn ở nhà, uống rượu, hoặc dính lấy Tiana thôi mà."

Nụ cười tự nhiên nở trên môi.

"Đúng. Đó là vì ở bên mình anh ấy thấy thoải mái. Mình vui vì giúp được chồng. Lúc làm việc anh ấy nghiêm túc lắm đúng không. Nhưng ở nhà thì thư giãn, vẻ mặt hiền hòa lắm mà?"

"Thế à?"

"Nicks cũng nhớ chứ? Lúc chồng mình mở khóa Đường Hầm Lớn ấy. Góc nghiêng lúc làm việc nghiêm túc ngầu lắm."

"Ta không để ý kỹ."

"Có người phụ nữ khác xứng đáng hơn mà anh ấy vẫn cưới và trân trọng mình. Chồng mình là người đàn ông tuyệt vời nhất thế gian."

"...Chà, Tiana nghĩ thế thì chắc là thế."

Đến cửa hàng mua đồ xong rồi về nhà.

Mở cửa vào nhà, Nicks ôm chầm lấy tôi.

"Nicks?"

"Lúc Stella ôm Tiana thấy bạn hạnh phúc lắm nên ta bắt chước. Ta nghĩ không nên làm ngoài đường nên nhịn đến lúc về nhà, làm phiền bạn à?"

"Cảm ơn Nicks."

Chắc làm Nicks lo lắng rồi.

"Lúc là chó thỉnh thoảng Tiana cũng ôm ta mà? Giờ không thấy làm nữa, tưởng quy tắc con người cấm kỵ gì, hóa ra không sao. Ở bên Tiana thế này ta cũng thấy bình yên."

"Thế thì tốt. A. Nhưng có chồng mình ở đây thì đừng làm nhé."

"Tại sao?"

"À thì. Kết hôn rồi thì không làm thế với người đàn ông khác. Dáng đứng của Nicks hơi giống con trai nên sợ chồng mình không thích."

"Không hiểu lắm, nhưng lúc Harris ở nhà thì không làm là được chứ gì."

Lúc đó, có tiếng gõ cửa.

"Mistress. Mạo hiểm giả Alba đây ạ. Mở cửa giúp tôi được không?"

Lời nhắn từ chồng chăng?

Nicks có vẻ không vui nới lỏng tay ra, tôi mở cửa.

"Có chuyện gì thế ạ? Chồng tôi có việc gì sao?"

Alba ôm đàn hạc mỉm cười dịu dàng.

"Bình tĩnh nghe nhé. Nguy hiểm đang đến gần thị trấn này. Đại quân đang chuẩn bị tấn công thị trấn. Cứ thế này cô cũng sẽ bị vạ lây. Tôi không chịu nổi điều đó nên quay lại. Cùng tôi chạy trốn đi. Giờ vẫn còn kịp."

"Chồng tôi sao rồi ạ?"

"Ai biết, chia tay giữa đường nên tôi không biết."

"Vậy là anh Alba bỏ dở công việc à?"

"Nói bỏ dở thì khó nghe quá. Một phần mười quân số mà đòi trấn áp phản loạn là chuyện không tưởng. Đâu phải cứ ngu ngốc nghe lệnh là được."

"Tôi đã hiểu lầm anh Alba. Bỏ mặc chồng tôi chạy trốn một mình. Mời anh về cho."

Định đóng cửa thì bị anh ta chèn chân vào.

"Đã có lòng tốt đến báo tin. Chà, cũng được."

Alba gảy đàn hạc và bắt đầu hát bài hát ru.

Nghe giọng hát đó, cơn buồn ngủ đột ngột ập đến.

---

Chương 21 Phần 2: Hành động bí mật

Chúng tôi lặng lẽ đi trên con đường mòn trong núi nhờ ánh trăng thỉnh thoảng lộ ra sau đám mây.

Đội hình bảo vệ vài cỗ xe ngựa ở giữa.

Trục xe ngựa kẽo kẹt phát ra tiếng động nhỏ vì sức nặng của hàng hóa.

Hàng hóa là bột mì vừa thu hoạch và xay xong năm nay.

Tại sao chúng tôi phải hộ tống thứ này ư, có lý do cả đấy.

Pháo đài cũ mà quân phản loạn cố thủ nằm chắn ngang con đường chính nối các vùng đất trực thuộc hoàng gia ở khu vực này.

Vì thế, việc đi lại an toàn trên con đường nối các làng mạc phía Bắc vùng trực thuộc và thủ phủ phía Nam trở nên khó khăn.

Tình hình này thì hoãn nộp thuế năm nay đến khi ổn định cũng được, nhưng quan lại ở thị trấn phía Bắc khăng khăng đòi vận chuyển đúng hạn.

Lý do là nộp muộn thì ông ta phải chịu trách nhiệm.

Chỉ biết lo giữ ghế một cách ngoạn mục.

Thấy cảnh này tôi mới thấy quan chấp chính Lancer ở Norn đàng hoàng chán.

Ông ta là người quy tắc đầy mình, nhưng lúc nguy cấp không đặt lợi ích bản thân lên hàng đầu.

Lúc tôi bị nghi dùng tiền giả ông ta vẫn giữ trung lập, lúc bị Snowdon tấn công ông ta cũng trực tiếp chỉ huy.

So với Lancer, tên quan này kém xa mấy bậc.

Quân phản loạn chiếm đóng giữa đường vận chuyển ngũ cốc mà tên quan vô lại cố chấp này muốn đi qua là một lực lượng lớn 500 người.

Ăn hết lương thực dự trữ của làng gần pháo đài bị chiếm thì chỉ có nước chết đói.

Vốn dĩ bọn chúng là hiện thân của sự ăn không ngồi rồi.

Đang mùa thu hoạch, ngũ cốc chín đầy đồng nhưng chúng không biết làm những việc có ích như gặt, đập, xay bột.

Cũng chẳng nghĩ ra việc bắt dân làng làm, trừ phụ nữ có mục đích khác, chúng hầu như không bắt ai cả.

Những người dân tị nạn may mắn thoát được đang nương náu ở thần điện thị trấn chúng tôi ghé qua.

Ở đó tôi gặp người quen cũ và thêm chuyện đau đầu, nhưng giờ không phải lúc lo chuyện đó.

Chúng tôi bị những người dân đang ôm đầu vì sự vô lý của tên quan cầu xin nên phải nhận hộ tống xe hàng.

Tên quan không cử một người lính nào trong thị trấn đi hộ tống.

Hắn tuyên bố chức trách của mình chỉ đến việc thu và gửi thuế, còn đảm bảo an toàn trên đường là việc của người khác.

Nhân tiện nghe nói người chịu trách nhiệm an toàn đường sá đang ở thủ phủ.

Nghe tin phản loạn, hắn hăm hở dẫn quân đi trấn áp và thua tơi tả.

Nếu nhờ Tử tước lân cận xuất binh kiềm chế thì chắc đã làm tốt hơn.

Không biết là không nghĩ ra hay tham công, hắn đơn phương độc mã chiến đấu.

Nghe đâu hắn chạy thoát thân về thủ phủ và ru rú trong đó.

Trong tình cảnh khốn đốn đó, chúng tôi xuất hiện chắc hẳn như đấng cứu thế trong mắt người dân thị trấn.

50 người vũ trang đầy đủ là lực lượng đáng kể, và có những thành viên trông rất mạnh (tôi thì không tính).

Thế là chúng tôi vừa bảo vệ xe hàng vừa rón rén đi trên đường mòn qua núi.

Ngựa kéo xe được ngậm miếng gỗ để không hí vang.

Tất nhiên chúng tôi cũng im lặng và không đốt một ngọn đuốc nào.

Đối thủ tổng cộng 500 tên.

Tôi không nghĩ chúng sẽ bỏ trống pháo đài kéo hết ra cướp lương thực, nhưng một nửa số đó cũng gấp 5 lần chúng tôi.

Chà, tin tốt là dù ai đó ở thủ phủ thua thảm, nhưng nghe nói cũng gây thương vong kha khá cho địch.

Có thể đêm nay chúng đang ngủ say để dưỡng thương.

Thấy người khác ngủ mà mình lại đi làm việc chăm chỉ, chắc không có tên nào trong quân phản loạn như thế đâu.

Chúng là tập hợp của những kẻ như vậy mà.

Nếu đi qua sau lưng pháo đài quân phản loạn mà không bị phát hiện, khi quay lại từ thủ phủ có thể mong chờ chút viện binh.

Lính chính quy thì khó, nhưng có thể tập hợp người ở Guild mạo hiểm giả.

Nếu có tổ đội đang chinh phục tầng 4 hầm ngục thì sẽ dễ thở hơn nhiều.

Nhân tiện, tuy chưa làm thực tế, nhưng tổ đội tuyển chọn từ thành viên Guild tôi chỉ huy chắc chắn thám hiểm được tầng 4.

Carrie, Comba, Gina làm nòng cốt, thêm Chichi làm tiền vệ, và một thần quan giỏi nhất là ổn.

Nếu lực lượng tương đương thế tăng gấp đôi, bất lợi về số lượng có thể bù đắp bằng chất lượng.

Chính vì toan tính này mà tôi mới nhận công việc thừa thãi này.

Tôi thông cảm với những người gặp khó khăn nhưng khả năng tôi có hạn.

Mục tiêu chính của tôi vẫn là tiêu diệt quân phản loạn.

Làm được điều đó thì giao thông sẽ trở lại bình thường.

Chuyện vận chuyển hàng thu hoạch chậm trễ tôi có thể nói đỡ bao nhiêu cũng được.

Thậm chí, dù không muốn dính dáng, tôi có thể nhờ Công chúa đang bày mưu tính kế với tôi giúp một tiếng.

Nhưng hộ tống chuyến hàng này không phải việc của tôi.

Đã thế, nghệ sĩ lang thang Alba - nhân tố quan trọng trong chiến đấu với quân phản loạn - lại rời nhóm làm tôi khốn đốn.

Kế hoạch ban đầu của tôi là để Alba chơi quân nhạc trong khi rút ngắn khoảng cách, khi đến tầm nghe được thì hát Bài ca Jigs.

Bài ca nguyền rủa của nghệ sĩ lang thang không chọn được đối tượng.

Hiệu quả tác động lên tất cả những ai nghe thấy, nên nếu không kháng cự được Bài ca Jigs, tất cả sẽ nhảy múa vui vẻ tại chỗ.

Lúc đó thì còn chiến đấu gì nữa.

Điểm mấu chốt của kế hoạch là toàn bộ quân ta phải bịt tai.

Tấn công đơn phương đối thủ đang nhảy múa có thể bị chỉ trích là hèn hạ.

Nhưng chúng tôi không có dư dả để đường đường chính chính chiến đấu.

Tuy nhiên, kế hoạch này phá sản vì Alba bị ong đốt phải rút lui.

Thật xui xẻo.

Vận đen của tôi chưa dừng lại ở đó.

Cảm nhận được khí tức gì đó đang đến gần từ phía trước và hai bên.

"Địch tập kích! Chết tiệt, rút lui!"

Theo thỏa thuận trước là nếu bị lưới cảnh giới của địch phát hiện thì rút lui ngay lập tức, chúng tôi cắm đầu chạy không ngoảnh lại.

Tất nhiên là bỏ lại hành lý.

Quay lại nhìn đúng lúc mây tan, dưới ánh trăng, khá đông quân phản loạn đang tụ tập quanh xe hàng.

Bóng người có vẻ là chỉ huy hét lên.

"Lũ kia cất công mang lương thực đến dâng cho chúng ta kìa. Nào, mang về pháo đài."

Rồi hắn gào lên về phía chúng tôi.

"Vất vả rồi nhé. Lúc nào cũng hoan nghênh quay lại. Hahaha."

Hưởng ứng theo, tiếng cười chế giễu đồng loạt vang lên từ quân phản loạn.

"Lũ khốn kiếp. Tao sẽ cho chúng mày biết tay! Cứ đợi đấy!"

Tôi gào trả lại quân phản loạn.

---

Chúc mừng năm mới.

Năm nay mong mọi người tiếp tục ủng hộ tác phẩm.

đã kịp raw của tác giả , lại phải đợi vàng tháng ^^

mình đang dịch bộ mới tại đây , mong anh em ủng hộ :

https://docln.sbs/ai-dich/24855-sau-mot-thoi-gian-dai-toi-da-di-kham-suc-khoe-va-tinh-trang-cua-toi-rat-tot-mot-lao-gia-phieu-luu-bi-luu-day-gio-day-dang-huong-toi-muc-tieu-tro-thanh-anh-hung

donate cho mình tại :

VIETCOMBANK : 008100129141015bceaf9-1cbf-4f45-83ec-57ee6e269f5e.jpg

cảm ơn các bạn

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!